Sở Hi Thanh lấy thiên địa làm hỗn độn, ‘nghi thức’ Hỗn Độn của hắn đã không
giới hạn ở Thiết Kỳ Bang, nên không còn quá quan trọng nữa.
Nhưng những người này cũng hơi quá.
‘Danh sách’ của Thiết Kỳ Bang bị đốt ba lần, mãi đến khi Sở Hi Thanh giao thứ
này cho Sở Vân Vân bảo quản, thì mới tránh khỏi vận mệnh bị thiêu hủy.
Có điều, sau khi Thiết Kỳ Bang chính thức dựng cờ tạo phản, không chỉ trặng
trợn chiêu mộ thanh niên trai tráng, khuếch trương quân đội, mà còn tiếp nhận
một phần binh mã của Cực Đông Băng Thành, tính toán ra cũng phải gần 300
vạn binh mã. Ngoài ra còn có các quận binh và châu binh ở Đông Châu, Phì
Châu, Ngô Châu, Ninh Châu, Hoài Châu…
Một số thế lực không thể nhét người vào Thiết Kỳ Bang nữa, liền ra tay ở
những nơi đó.
Dựa vào Thiết Cuồng Nhân giải thích, Thiết Kỳ Bang bây giờ không có 2000
thì cũng có 1500 1600 gian tế nội quỷ.
Đặc biệt là tổng đà của Thiết Kỳ Bang, nơi này là nhiều nhất.
Có điều, tuy rằng số lượng nội quỷ nhiều hơn rất nhiều, nhưng tình hình bên
trong Thiết Kỳ Bang lại không chuyển biến xấu, trái lại còn trật tự và nghiêm
mật hơn.
Đây một là do Thiết Cuồng Nhân và hai vị ‘Phán Quan’ là Thần Quyền và Thiết
Diện chỉnh đốn.
Hai là do Thiết Kỳ Bang bây giờ quá lớn, chỉ tính binh mã lệ thuộc đã có hơn
600 vạn rồi, cộng thêm số lượng bang chúng duy trì thống trị ở địa phương, số
lượng phải lên đến 700 vạn.
1500 1600 người trong 700 vạn người, quả thực là hạt cát trong sa mạc.
Thật ra Sở Hi Thanh cảm thấy đám nội quỷ này cũng rất tốt.
Những người này đều là tinh anh của các thế lực, năng lực xuất chúng. Bọn họ
vì leo lên cao, tiến vào cao tầng của Thiết Kỳ Bang, nên rất tận tâm tận lực.
Tính cách của bọn họ cũng ổn trọng và cẩn thận hơn, không lỗ mãng như rất
nhiều người giang hồ, chỉ lập được chút công lao liền muốn lên trời, hoặc là kể
công tự kiêu, hoặc là khinh thường bất cẩn.
Lúc này, một đám cao tầng ở tổng đà cũng đi ra nghênh đón.
Nhưng nòng cốt chân chính thì lại không có mấy người.
Khoảng 10 ngày trước, 900 vạn đại quân của Đại Ninh bỗng nhiên vượt sông
tấn công.
Bọn họ chia thành 23 quân đoàn, phân công nhau vượt sông ở phòng tuyến sông
Thần Tú và sông Thiên Hoài.
Tương Châu và Hán Châu ở phía đông, cũng có 200 vạn đại quân xuôi dòng
sông Thần Tú đánh xuống.
Thiết Kỳ Bang bây giờ, bao quát cả mấy người Chu Lương Thần, Kế Tiễn Tiễn,
Lưu Nhược Hi, Thiết Tiếu Sinh… hầu như tất cả cao thủ đều đi ra tiền tuyến.
Bây giờ tổng đà chỉ có Thiết Cuồng Nhân và Kiếm Tàng Phong chủ trì.
Vì vậy, khi Sở Hi Thanh trở lại tổng đà, hắn chào hỏi hai người Kiếm Tàng
Phong và Thiết Cuồng Nhân xong, liền bước về phía cái viện ở bên trái.
Bên đó mới xây một phòng khách, đặt tên là ‘Xu Mật Sảnh’, dùng để nghị sự.
Khi Sở Hi Thanh đi vào trong sảnh, liền nhìn thấy một cái sa bàn cực lớn ở
trung ương.
Cái sa bàn này dài rộng hơn 10 trượng, phía trên chính là bản đồ của toàn bộ
Thần Châu.
Cái bản đồ này cực kỳ tường tận, phóng tầm mắt nhìn qua, có thể thu hết tất cả
địa hình của 36 châu, tất cả dãy núi sông nước vào trong mắt.
Ánh mắt Sở Hi Thanh rơi vào những lá cờ nhỏ ở trên sa bàn.
Tận hơn một ngàn cái cờ xanh cờ đỏ cắm lít nhít ở quanh sông Thần Tú và sông
Thiên Hoài.
Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn qua, sau đó ánh mắt hiện ra vài phần ý cười: “Chúng
ta đoạt lại quận Thông rồi? Không hổ là Cuồng Đao Băng Liệt – Thủy Thương
Lãng.”
Quận Thông có một thành lớn ở bờ nam sông Thiên Hoài, cashc mặt sông
khoảng 700 dặm.
Ba ngày trước, Kế Tiễn Tiễn báo cho hắn biết, quận thành này đã rơi vào tay
địch.
Có người nói khi binh mã Đại Ninh lâm thành, bên trong quận thành đã phát
sinh nội loạn, trong ngoài liên thủ đánh hạ cái thành này.
Không ngờ hôm nay hắn trở về, thi quận thành này đã trở lại tay bọn họ.
“Sáng hôm nay mới lấy lại.”
Thiết Cuồng Nhân khoanh tay trước ngực, sắc mặt nghiêm túc lạnh lẽo.
Giọng nói của hắn cứng rắn không chút tình cảm nào: “Thủy tướng quân vốn
muốn dụ địch, chuẩn bị dùng thành này dụ địch xâm nhập, rồi vây giết kẻ địch.”
“Nhưng sau khi lấy được quận thành, triều đình bắt đầu chỉnh binh chứ không
tiến, chỉ nghỉ ngơi tại chỗ. Thủy tướng quân không thể không phát động sớm
hơn, vì vậy chiến công không nhiều, chỉ tiêu diệt được khoảng 17.000 người.”
“Nhìn ra rồi.”
Sở Hi Thanh nhìn Thiết Cuồng Nhân một chút, lúc này mới quét mắt nhìn toàn
cục, suy tư nói: “Bọn họ một mặt là phân tán binh mã, đề phòng quyết chiến
quy mô lớn; một mặt là xây dựng phòng tuyến, ý đồ đóng trại và tập kết ở bờ
phía nam. Nhưng mà ta vẫn thấy rất kỳ lạ.”
Triều đình bây giờ căn bản là không có tiền vốn để vượt sông tác chiến.
Thiết Kỳ Bang của hắn bây giờ dù mới nổi không đến ba năm, vẫn thiếu binh
thiếu tướng.
Nhưng 300 vạn binh mã của Băng Thành lại là tinh binh bách chiến, là tường
đồng vách sắt của Thiết Kỳ Bang bây giờ.
Còn cả hai người Thủy Thương Lãng và Cung Vô Cấu đã lấy Thần Sách Đô
làm trụ cột, huấn luyện 60 vạn ‘Thiên Hoái quân’, sức chiến đấu cũng không
tầm thường.
Bọn họ còn có lượng lớn quận quân và châu quân, chọn lựa được 50 vạn binh
mã tinh nhuệ ở trong đó.
Ngoài ra, Thiết Kỳ Bang còn tự chọn và huấn luyện ra hơn 30 vạn binh mã.
Những quân đội này thừa sức phòng thủ.