Bán Tiên

Chương 1439:




Vị thượng tiên này đổi nhiều đời phu nhân như vậy, xét đến cùng chẳng phải là
vì tìm kiếm điều mới mày sao. Tuy rằng Vân Khôn có thể không nghĩ như vậy,
nhưng Kha Mật lại nghĩ như thế, và lão ta chính là người dám nghĩ dám làm
như vậy. Lê Hoa nương nương. Vân Khôn lầm bẩm một câu, cảm thấy đọc rất
dễ nghe nhưng ngay sau đó mặt biến trở lại lạnh lùng, hỏi, nàng ta là yêu phải
không? Kha Mật vội vàng vỗ chán, nói, là nhỏ sơ sất.
để nhỏ đi dọn dẹp đám dư nghịt đó trước. Nói xong liền chắp tay khong người
chào, lui lai mấy bước mới rồi xoay người rời đi. Khi quay người lại, khóe
miệng lão ta nhét lên một nét tà ác, dù sao lão ta cũng đã gợi lên ý nghĩ về
phương diện này để kích thích. Về phần Vân Côn có làm hay không, đó là
chuyện của Vân Côn, lão không thể ép buộc Vân Côn làm điều đó. Trên đất liền
ven biển, Lê Hoa đang chờ đợi, vừa nhìn thấy lão ta bay tới hạ xuống trước mặt.
Không đợi lão ta kêu gọi nhân thủ lên đường. Bà ta đã đưa tay túm lấy, nhỏ
rộng hỏi, có chuyện gì mà phải bảo ta tránh đi mới có thể nói chuyện với vân
côn. Trong rộng nói rõ ràng có sự bất mãn. Kha mật, đó là chuyện đàn ông,
ngươi ở đó không tiện. Chuyện đàn ông. Lê Hoa lầm nhầm không hiểu, cảm
thấy lão ta đang lừa dối mình nên nhỏ rộng nhắc nhở, ngươi không phải lén lút
sau lưng ta để độc chiếm pháp môn đột phá đến cảnh giới bán tiên đó chứ. Kha
mật tức thì vui vẻ.
Nhỏ rộng trả lời, không bằng vậy đi, chúng ta đều đưa ra lời thề độc, ai độc
chiếm người đó chết không yên thân, thế nào? Lê Hoa sừng sốt, có muốn thề thì
phải là người thề, ta thậm chí còn không thể nói chuyện với Thượng Tiên, ngươi
có cần phải lo lắng về ta ư? Kha mật, đây là việc có lo lắng hay không sao? Mọi
việc trên đời như một ván cờ, ai có thể quyết định được tương lai sẽ xảy ra
chuyện gì? Như vậy đi, người đưa ra lời thề như thế nào?
ta sẽ thề theo như vậy. Chúng ta công bằng nhất trí với nhau, thế nào? Lê Hoa
mơ hồ cảm giác được hành vi của Kha Mật có điểm nào đó không đúng, nhưng
không rõ ra được là điểm nào không đúng. Suy nghĩ một chút, bà ta cảm thấy
việc này không có vấn đề gì, mặc dù không biết thề độc có tác dụng gì với tên
ma đầu này hay không, nhưng có còn hơn không? Bà ta lập tức đưa ra lời thề, à,
Lê Hoa, thề với trời, nếu như lấy được pháp môn đột phá cảnh giới bán tiên.
Nếu không chia sẻ với Kha Mật, át gặp trời phạt, chết không yên lành. Một lời
thề trong quy trong củ, nghe có vẻ không quá độc ác. Kha Mật lập tức há miệng
nói, À, Kha Mật, cũng thề như vậy. Lời thề đơn giản của lão ta khiến Lê Hoa
không nói nên lời, Thảo nào kêu mình thề trước, làm theo quả thực bớt việc, bà
ta thở dài nói, được rồi, trước tiên làm chuyện ngươi đảm nhận đi. Kha Mật
cười ha ha, lập tức kêu gọi nhân thủ tới đây để bố trí.
Lão ta chẳng quan tâm đó có phải là người của mình hay không, sai khiến
không chút khách sáo. Nhóm người Giữ Khánh vẫn đang trên đường luồn lách
trong núi rừng, còn cách lối ra tiên phủ rất xa. Trong lúc đang đi tới, Hướng Lan
Huyên đột nhiên rất nhanh tách ra, bay lên trên đỉnh ngọn núi phía trước, rồi
nhắc tay ra hiệu cho mọi người dừng lại. Mọi người cùng đi không hiểu có
chuyện gì, Giữ Khánh tự nhiên là chạy đến hỏi nàng, sao vậy? Hướng Lan
Huyên nhìn về phía lối ra, có đánh nhau.
Dữu Khánh hơi giật mình, Hắn hoàn toàn không nhận thấy bất kỳ động tĩnh gì.
Nhưng Hắn biết khi Tu Vi đến cảnh giới của hướng Lan Huyên sẽ có năng lực
cảm giác nào đó trong sâu xa hơn xa Hắn, lập tức hỏi, ai đánh nhau vậy. Hướng
Lan Huyên, Hắn là tại khu vực lối ra, thực lực rất mạnh, kẻ động thủ phải ở cấp
bậc như của Vân Côn. Dữu Khánh nghi hoặc hỏi, ai dám động thủ với Vân
Côn? Chẳng lẽ là oô da tay. Hai người nhìn nhau.
Sau đó móc tay ra hiệu cho mọi người tiếp tục lên đường. Vì để mọi người có
thể đi tới nhanh nhất có thể, hướng Lan huyền đích thân đi ở phía trước giò
đường. Sau một thời gian bồn ba, trong núi rừng phía trước đột nhiên lóe tới
một vệt sáng trắng, hướng Lan huyền khẩn cấp dừng lại quay đầu nhìn tới.
Bạch, quang lao thẳng đến chỗ Hoàng Tu Hùng đang cõng ô ô trên lưng.
Chuyện xảy ra bất ngờ khiến mọi người trở tay không kịp. Phượng Quan Vân
và Lòng Hành Vân vội vàng xuất thủ ngăn chặn.
Minh Tăng cũng khẩn cấp xuất thủ, nhưng tất cả đều vô ích, cho dù đánh chúng
cũng là đánh vào khoảng không. Bạch Quang lóe lên rồi biến mất, đã chui vào
trong cơ thể ô ô. Mọi người ua đến tụ tập xung quanh, Dữu Khánh và hướng lan
huyên lại liếc nhìn nhau. Hai người biết rõ đoàn bạch Quang đó là cái gì, nhưng
họ cảm thấy có chút gì đó không bình thường, dường như độ sáng của bạch
Quang yếu hơn lúc trước rất nhiều. Nam Trúc và Mục Ngạo Thiết cũng quay
mặt nhìn nhau, hai người đều biết về linh thể.
và cũng biết Ô Ô đã ngâm nước thiên tuyền. Không lâu sau, Ô Ô được đặt trên
mặt đất bỗng nhiên mở mắt ngồi dậy, khiến cho Hoàng Tu Hùng đang kiểm tra
phải giật nảy mình. Gã đảo mắt nhìn thoáng qua mọi người, rồi thở dài ra một
hơi, đứng lên nói với Hướng Lan Huyên, nguy hiểm thật. Hướng Lan Huyên
hỏi, có chuyện gì vậy? Nhưng một lúc lâu sau vẫn không thấy Ô Ô trả lời, mọi
người chú ý quan sát, phát hiện thấy rõ ràng có điều không bình thường, vẻ mặt
Ô Ô đỡ đẫn ngây dại.
Ánh mắt trống rỗng, điều khiến người ta kinh hãi là, khóe miệng ô ô đang từ từ
chảy ra nước dại, cảm trông giống như là một kẻ ngốc trên đường phố. Nhị
thúc, Ngài làm sao vậy? Long hành vân tiến tới kéo gã hỏi. Tiếng gọi này
dường như gọi gã tỉnh lại, ánh mắt gã lại nhanh chóng nhìn về phía hướng lan
huyên, nói, thất bại rồi, doi. Nói còn chưa rứt lời, gã lại trông như kẻ ngốc, ngơ
ngác đi về phía một gốc cây, miệng không ngừng lẩm bẩm doi.
Sau đó ông lấy thân cây đó mà đầm đá. Sau đó thậm chí còn hiện ra nguyên
hình là một con vượn lớn cao cỡ hai người, điên cuồng đầm đá vào cây đại thụ
kia. Đôi khi bộc phát ra pháp lực nghiền nát mọi thứ xung quanh, đôi khi chỉ
đầm đá bằng sức mạnh cơ thể. Rõ ràng là đã xảy ra vấn đề, ban đầu mọi người
còn nái tránh, về sau cảm thấy không thể để cho gã cứ tiếp tục náo loạn như
vậy. Động tĩnh gây ra chắc chắn sẽ khiến bọn họ bị phát hiện.
Vì thế hướng Lan huyên thừa dịp thời điểm truyền tiếp để trực tiếp ra tay không
chế gã. Ô Ô hiện ra nguyên hình gây ngốc ngồi dưới đất, miệng thỉnh thoảng
lẩm bẩm nói ra chữ doi. Chuyện gì vậy chứ? Giữ khanh khó hiểu. Hướng Lan
huyên cũng cao mày không hiểu, hắn vừa tỉnh lại liền nói thất bại, chắc hẳn là
thất bại rồi. Nàng không có nói ra lý do, bởi vì nàng có thể tưởng tượng được,
vân côn có thể gây ra động tĩnh lớn như thế. Chứng tỏ Ô Ô đánh lén không
thành công.
Chỉ là nàng có phần không hiểu, nếu không có tìm được cơ hội nắm chắc thành
công, vì sao Ô Ô phải tra tay? Bởi vì Vân Côn động thủ với Chí Mỹ nên Ô Ô
không che giấu được nữa sao? Che giấu không được thì có thể chạy trốn A,
Linh Thể Hẳn phải rất thuận lợi chạy trốn Nha, sao có thể xuất hiện tình trạng
khác thường này? Nghĩ đến đây, nàng trợt, hiểu ra điều gì đó, nàng nói với Dữu
Khánh, Vân Côn Hẳn là có biện pháp đối phó Linh Thể, Linh Thể của Hẳn chắc
hẳn đã bị Vân Côn đả thương.
Dữu Khánh cũng có điều ngộ ra, khẽ gật đầu. Linh thể, đây là linh thể. Long
Hành Vân cất tiếng thị thầm, rồi trợt ruôn giọng nói, nhị thúc đã từng ngâm
thiên tuyển. Gá bỗng nhiên chạy đến trước mặt hướng lan huyên, lốn tiếng chất
vấn, các người đang nói dối, không chỉ có tam thúc ta, có phải nhị thúc ta cũng
đã ngâm thiên tuyển hay không? Các người đã che giấu tình hình trong chư yêu
chi cảnh phải không? Khi gã nói ra những lời này,
Hoàng Tu Hùng và Phượng Quan Vân cũng nhận thức được điều gì đó, giật
mình, quay nhìn sang hướng lan huyên, quả nhiên thấy nàng đang lạnh lùng
nhìn chầm chầm Long Hành Vân. Cảm giác sợ hãi mãnh liệt dâng lên trong
lòng hai người, hai người nhanh chóng bước đến kéo Long Hành Vân ra, đồng
thời cao độ đề phòng. Hai người rất sợ hãi, sợ hướng Lan huyên sẽ sát nhân diệt
khẩu. Hai người thầm trách Long Hành Vân không tinh tế, với loại chuyện này,
cho dù biết cũng phải tim lặng, để về sau rồi nghĩ biện pháp.
Làm sao có thể nói ra, làm vậy chẳng phải là muốn chết sao. Mấy sư huynh đệ
dữ khánh cũng cảm thấy hướng Lan huyên muốn diệt khẩu, dù sao nữ nhân này
làm việc đó rất thuận tay, bọn hắn không có ý định nói giúp cho Long Hành
Vân. Trên thực tế, bọn hắn thực sự không quan tâm lắm đến sự sống chết của
Long Hành Vân, thậm chí trước đây bọn hắn còn nhiều lần nghĩ đến việc giết
chết Long Hành Vân. Chỉ vì bối cảnh của gã lớn nên không thể làm gì, nếu như
là hướng Lan huyên ra tay xử lý.
Chuyện này đương nhiên không liên quan đến bọn hắn. Hơn nữa, việc Long
Hành Vân vạch trần bí mật chư yêu chi cảnh không chỉ liên lụy đến hướng Lan
Huyên, mà còn khiến bọn hắn bị liên lụy. Nhưng có một người xuất hiện che
chắn trước mặt Long Hành Vân, không phải ai khác, chính là Minh Tăng, tay
chắp trước ngực. Đại Hòa Thượng, người là muốn chọn bên sau. Hướng Lan
Huyên cười xinh đẹp hỏi, chỉ là trong nét tươi cười của nàng có điều gì đó khiến
người ta không rét mà rùn. Ba sư huynh đệ nhìn nhau.
Bọn hắn biết thực lực chân chính của hướng Lan huyên, biết Minh Tăng không
ăn được nàng. Con trai của cô nhân, Minh Tăng nhạt nhạt đáp lại một câu, coi
như là lời giải thích, tiếp đó lại nhìn sang Ô Ô, bình tĩnh nói. Bần Tăng không
biết các người đang làm gì, nhưng là, người đã suy nghĩ làm sao để giải thích
với hắn chưa. Ngụ ý là, Ô Ô vẫn còn quan tâm đến Long Hành Vân, giết chết
Long Hành Vân e rằng sẽ chọc giận Ô Ô. Hướng Lan huyên liếc mắt nhìn con
vượn lớn, nói
Hắn đã bị ngu ngốc rồi. Ý là đã vô dụng. Minh Tăng, chắc hồn phách Hắn bị
tổn thương, phật pháp của bần Tăng có lẽ có tác dụng, có thể thử xem sao.
Trong lúc hướng Lan Huyên đang cao mầy cân nhắc lợi và hại, Nam trúc trượt
khẩn cấp sông ra, Đại Sư. Vậy ngươi nhanh chữa chị giúp cho nhị động chủ đi,
Hắn cầm một vật của ta, ta phải biết được nó ở nơi nào. Người không biết,
chuyện sẽ không biết dã đang nói cái gì.
Còn người biết chuyện thì đều biết rã đang nói tới cây định hồn châm kia. Cây
châm đó đã đưa cho Ô Ô để đoạt xá chi mỹ, bây giờ chỉ có linh thể của Ô Ô trở
về, cây châm đâu rồi chứ. Hương Lan huyên suy nghĩ một chút, Nàng cũng
muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Và chữ doi mà Ô Ô cứ một mực nhắc
đến đó đến cùng là chuyện gì, cục diện về sau, linh thể của Ô Ô có lẽ còn có thể
phát huy tác dụng lớn. Nghĩ đến đây, Nàng bật cười, nhắc tay áo lên che miệng
nói.
Các người đang nghĩ gì vậy chứ, thật là biết pha trò, làm như ta sẽ giết người
diệt khẩu vậy. Chẳng lẽ không phải sao. Ba sư huynh để Dữu Khánh cảm thấy
ớn lạnh. Hoàng Tu Hùng và Phượng Quan Vân lập tức thở phào nhẹ nhõm,
buông Long Hành Vân ra, không ngờ Long Hành Vân lại không thức thời. Vừa
có thể mở miệng liền hết lên, hướng Lan Huyên, rốt cuộc thì mẹ ta chết như thế
nào. Hai người Hoàng, Phượng Giật này mình, lại nhanh chóng không chế gã.
Hướng Lan Huyên khi thường nói
Đừng hỏi ta, không liên quan gì với ta. Đợi Đại Hòa Thượng chữa khỏi cho nhị
thúc của người rồi hãy tự đi mà hỏi hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.