Nhà của ông nội Mạch Đinh đã rất quen rồi. Cho dù thỉnh thoảng cũng đến thăm ông nhưng khi đến trước cửa, cậu vẫn không đợi để kịp gõ cửa. Cậu nhớ ông nội. Trong nhà họ An, chỉ có mỗi ông nội là ngọn núi cho Mạch Đinh dựa dẫm. Cậu cảm ơn người quản gia ra mở cửa rồi chạy ngay vào trong, ngọt ngào gọi: “Ông nội, cháu tới thăm ông đây”. Ông nội đang ngồi trên ghế, bên trên hai chân có đắp một tấm chăn mỏng.
“Ừ, khụ khụ… ngoan lắm”. Giọng nói cưng chìu của ông xen lẫn tiếng ho khan. Mạch Đinh bước đến, lo lắng hỏi: “Ông sao thế ạ? Có phải là bị cảm không?”
“Khụ khụ. Không sao”. Ông nội đem giấu miếng khăn giấy ra sau lưng không muốn cho Mạch Đinh nhìn thấy. Nhân lúc ông nội không để ý, Mạch Đinh giật miếng khăn giấy. Nhìn thấy có vết máu trên đó, cậu bị dọa đến sắc mặt tái nhợt. Không biết là đang lầm bầm hay đang kêu cứu nữa: “Nhanh đến bệnh viện thôi. Đúng rồi. Gọi 120”. Cậu cuống cuồng lấy điện thoại ra. Đang tính nhấn phím gọi thì bị ông nội ấn tay xuống: “Không có chuyện gì đâu. Chuyện nhỏ thôi mà. Đừng nói cho An Tử Yến biết. Ông sợ nó lo”.
“Nhưng mà…”
“Cháu nghe ông nội đi, không cần gấp đâu”. Ông nội lại không nhịn được mà ho khan. Ông lấy miếng khăn giấy trong túi xách che miệng lại. Đợi ông thả tay ra, Mạch Đinh có thể nhìn thấy vết máu bám trên đó rất rõ ràng. Mũi cậu có chút cay cay. Cậu nhào lên đùi ông nội, nước mắt dàn dụa: “Ông nội, chúng ta đi gặp bác sĩ có được không? Cháu lập tức đi với ông mà”. Cậu ôm chặt chân ông, muốn kéo ông ra bên ngoài. Đột nhiên sắc mặt Mạch Đinh trắng bệch, vô cùng hoảng sợ. Sao cậu có thể tự mình lôi chân ông nội đi? Nó gảy rồi sao?! Người ta nói xương người già rất giòn. Sao cậu còn đi dùng sức? Thật đáng chết mà. Trong tay Mạch Đinh đang ôm chiếc chân tách rời cơ thể ông nội khiến cậu xém chút ngất đi. Cậu ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt ném đau của ông: “Không sao, dù gì thì chân của ông cũng không dùng được nữa”.
“Ông nội! đều do cháu không tốt. Đều tại cháu, cháu…”. Cậu nói không thành lời nữa.
Đỗ xe xong, An Tử Yến đi vào phòng khách liền thấy Mạch Đinh đang ôm một cái chân. Dưới đất còn miếng khăn giấy có vết máu khô. Hắn thấy đau đầu. Ánh mắt Mạch Đinh thì đờ đẫn, bị dọa mất hết hồn vía. Mặt mày An Tử Yến vô cảm bước đến đạp vào cái chân kia của ông nội. Mạch Đinh có cảm giác cậu đang xem một bộ phim đẫm máu kinh dị nước ngoài. Cậu tức giận quát lên: “An Tử Yến, anh làm cái gì thế!”. An Tử Yến chẳng qua là đưa một chân lên ấn lên ngực Mạch Đinh: “Em muốn không?”. Mạch Đinh ôm khư khư chân ông nội, nức nở: “Ông nội. Đừng chú ý đến anh ta. Cháu lập tức đưa ông đến bệnh viện. Ông đợi một lát, cháu đưa ông tránh xa thằng cháu bất hiếu kia”.
An Tử Yến không để ý đến Mạch Đinh, đưa tay về phía ông nội: “Đưa cho cháu”. Lúc này, ông nội lại giống như đứa trẻ, miễn cưỡng lấy một sập giấy dính máu từ trong túi xách ra. An Tử Yến lật tấm chăn lên. Mạch Đinh mới giật mình phát hiện ông nội đang ngồi xếp bằng trên ghế. Cả hai chân đều không hề bị tổn thương gì. An Tử Yến ngồi xổm xuống, nhíu mày nhẹ nhàng lấy chân ông duỗi thẳng ra: “Đã bao nhiêu tuổi rồi. Ngồi nghiêm chỉnh lại. Cháu giúp ông lấy gậy”.
Cuối cùng cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra, chiếc chân cậu ôm chặt trên người rơi xuống. Cầu vò đầu bức tóc lớn tiếng: “Ông nội! Ông lại vậy! Sao lần nào ông cũng bày ra mấy trò đáng sợ vậy? Quá đáng mà”. Cậu đá văng đôi chân kia đi, nhăn mày nhíu mặt.
Cầm gậy trên tay, An Tử Yến lạnh lùng nói: “Anh thấy em đi tin mới là đáng sợ đó”. Mạch Đinh cãi lại: “Bởi vì lâu rồi ông không có đùa em nữa. Em mới không cẩn thận…”.
“Chuyện như vậy không thể làm thường xuyên được. Phải từng đợt mới có thể thành công”. Ông nội nói vô cùng có kinh nghiệm, lại còn dùng giọng điệu rất đắc ý. Mạch Đinh tức giận càng đá mạnh hơn vào đôi chân giả kia: “Ông nội, ông nên bớt bớt đi!!”. Ông nội chống gậy đứng lên, hơi cử động lên xuống đôi chân vì lúc nãy ngồi xếp chân bị tê: “Ông già rồi, cần tìm chút thú vui đó mà”.
“Không lẽ cháu chính là thú vui?”, Mạch Đinh tổn thương nói. Cậu đột nhiên cảm thấy có lẽ ông nội không phải là nhìn An Tử Yến trở nên xấu xa. Mà chăng khi còn bé An Tử Yến cũng thường bị ông nội chơi những trò đó nên mới trở nên xấu xa như vậy. Cũng có khi là bởi di truyền chăng?
Trò Äùa tà n ác kia khiến Mạch Äinh khôi phục lại nhân váºt ngÆ°á»i phụ nữ nhiá»u chiá»n: âÃng ná»i, ông không biết An Tá» Yến Äã là m bao nhiêu chuyá»n quá Äáng vá»i cháu Äâu. Tháºt sá»± có quá nhiá»u Äau khá» không thá» nói ra Äượcâ. Vừa nghe giá»ng nhÆ° cáºu gặp oan khuất gì lá»n lắm. Ãng ná»i cÅ©ng quên luôn chÃnh ông má»i rá»i còn Äi lừa Mạch Äinh. Ãng quay sang khiá»n trách An Tá» Yến: âCháu cÅ©ng tháºt là â. Nghe Äược ông ná»i Äứng lên là m chủ cho mình, trong lòng Mạch Äinh thoải mái hẳn. Những chuyá»n Äau khá» không thá» nói ra Äược Äá»u có thá» nói ra Äược rá»i: âAnh ấy á» công ty là m khó cháu. Xé tà i liá»u rá»i ném lên ngÆ°á»i cháu. TrÆ°á»c mặt má»i ngÆ°á»i còn tá» ra không Æ°a cháuâ¦â. Sau khi kết thúc má»t chuá»i dà i những câu chuyá»n Äau khá», An Tá» Yến nhà n nhạt bá» sung thêm má»t câu và má»t nụ cÆ°á»i Äặc trÆ°ng: âSao em không nói luôn anh là m khó em trong phòng là m viá»c nhÆ° thế nà o?â. Mạch Äinh vừa nghe xong liá»n Äá» mặt. Ãng ná»i cÅ©ng chÄm chú nhìn Mạch Äinh: âNó lại là m chuyá»n gì nữa?â
Lần nà y Mạch Äinh không nói, cà ng không thá» nói Äang là m viá»c mà An Tá» Yến lại phát tiết Äược. Cáºu nói cho qua: âChuyá»n Äó cÅ©ng không phải là chuyá»n gấp gáp gìâ.
âÄá»i vá»i em không cần gấp váºy có thá» là m thÆ°á»ng xuyên phải không?â
âAnh không cần nói, em không muá»n nghe!â. Mạch Äinh lại tiếp tục tá» cáo:âÃng ná»i xem Äó, cứ thÃch tìm cháu tra há»i. Mấy hôm trÆ°á»c chẳng qua là cháu tùy tiá»n nói mấy câu. Anh ấy liá»n Äá cháu. Bây giá», mông cháu còn sÆ°ng Äây nà yâ.
âMông em sÆ°ng là vì chuyá»n khác Äiâ.
Lần nà y ông ná»i mắng An Tá» Yến: âCháu Äá» nó nóiâ. An Tá» Yến không nói gì nữa. Mạch Äinh cÆ°á»i lạnh. Chá» có á» trÆ°á»c mặt ông nôi, An Tá» Yến má»i ngoan hiá»n thôi. Mạch Äinh tiếp tục lấy lòng ông: âÃng ná»i, Äợi cháu kiếm Äược nhiá»u tiá»n, cháu sẽ ÄÆ°a ông Äi chÆ¡i. Có thá» chÄm sóc ông hằng ngà y nữaâ. Ãng ná»i nghe xong báºt cÆ°á»i, nếp nhÄn trên mặt cÅ©ng giãn ra:âCháu Äá»ng ý á» Äây vá»i ông già nà y à ?â. Mạch Äinh gáºt Äầu cái rụp: âÄá»ng ý chứ. So vá»i á» cùng vá»i má»t sá» ngÆ°á»i thì vẫn tá»t hÆ¡n nhiá»uâ. Cáºu gá»i ánh mắt kiêu ngạo sang An Tá» Yến. Má»i lần nhÆ° váºy, Mạch Äinh không còn sợ hãi bất cứ Äiá»u gì nữa.
âÃng phải tháºt khá»e Äá» Äợi các cháu kiếm tiá»n thôi. Äúng rá»i. LÆ°Æ¡ng của các cháu có Äủ không? Nếu không thì cứ nói vá»i ông ná»i. Ãng không có cá» hủ giá»ng cái thằng con kia Äâuâ. Tháºt ra Mạch Äinh rất muá»n nói không Äủ nhÆ°ng vì ngại bản thân là ngÆ°á»i chÃnh trá»±c. Nên cáºu giả vá» từ chá»i. Nói chuyá»n má»t há»i, Mạch Äinh cảm thấy nên chuyá»n sang chuyá»n quan trá»ng rá»i: âÃng ná»i, cháu Äói bụng quá. Trong nhà có bánh ngá»t không ạ?â
âÃng không quen Än Äá» ngá»t nên không có mua. Ãng gá»i ngÆ°á»i Äi mua cho cháuâ.
âKhông cần Äâu. Äá» An Tá» Yến Äi mua Äi ạ. Ngà y nà o cháu cÅ©ng là m viá»c nhà . Anh ấy chả Äá»ng chân Äá»ng tay và o viá»c gì. Lại không bao giá» mua cái gì cho cháu cả. Thá»nh thoảng cháu cÅ©ng muá»n anh ấy Äi mua Äá»â.
âÄược. Äược. Tá» Yến, Äi mua chút bánh ngá»t Äiâ.
An Tá» Yến nghiến rÄng. Thấy hắn không Äá»ng Äáºy, ông lên tiếng: âCó phải ngay Äến lá»i nói của ông già nà y anh cÅ©ng không nghe Äúng không. Ãi, ông vì anh là m bao viá»c, giá» chân không tiá»n Äi mà â¦â. An Tá» Yến cắt ngang lá»i ông: âÄược rá»iâ. Hắn Äứng lên cầm chìa khóa xe. Quay sang phÃa Mạch Äinh nói ba chữ bằng khẩu hình miá»ng: Em muá»n chết.
â Hết chÆ°Æ¡ng 46 â