Câu Truyện Của Cừu

Chương 153: Chương 153




“Tôi ấy à, đúng là tôi đã g.i.ế.c Chước Khánh Giang ở trong mộng, nhưng đó là tự vệ mà. Nếu như không g.i.ế.c c.h.ế.t ác linh này thì tôi ở trong hiện thực cũng không sống được. Cái này gọi là... phòng vệ chính đáng nhỉ, không thể coi là có tội đúng không?”

Dưới ánh đèn đường, khuôn mặt cô giống như bị chia thành hai người: Một người nói những lời yếu đuối đáng thương, một người lại có ánh mắt lóe lên ác ý không hề sợ hãi, cũng giống như đang mỉm cười.

Bà Tôn nhìn ra được.

Cũng chính bởi vì nhìn ra được cho nên bà càng tức giận vì bị cô trêu đùa.

Bà hít sâu một hơi, cố đè nén cảm xúc châm chọc, chất vấn cô: “À, cô chỉ g.i.ế.c một mình Chước Khánh Giang thôi à?”

Vẻ mặt Bạch Nhược Linh vô tội, bắt chước giọng bà ấy mà hỏi ngược lại: “À, không thì sao?”

“Động đất c.h.ế.t mấy chục nghìn người, cô cho rằng người c.h.ế.t như đèn tắt, sẽ không có sau đó nữa hả? Nếu thật sự là như vậy thì tại sao tôi lại mệt mỏi như thế này?”

Cô gái nhìn chằm chằm mũi chân mình: “Bà à, tôi thật sự không hiểu bà muốn nói gì.”

“Nhược Linh, lớp của cô ngoại trừ Hứa Bảo Nam ra, tất cả đều đã chết, bao gồm cả giáo viên chủ nhiệm lớp cô.” Chỉ kể lại sự việc này thôi mà bà Tôn cũng đã cảm thấy ớn lạnh rồi.

“Tôi biết chứ.” Cô thản nhiên, phản ứng với việc này rất lạnh lùng: “Hứa Bảo Nam may mắn là bởi vì cậu ta không đến trường nên mới giữ được một mạng, nhưng lại biến thành người thực vật. Thật là đáng thương... Cậu ta còn trẻ như vậy, bố mẹ cậu ta lại chỉ có một mình cậu ta. Cho nên, mỗi năm, vào ngày xảy ra trận động đất, tôi đều đến thăm cậu ta đấy.” Cô mỉm cười: “Thật đáng buồn. Khi thiên tai ập đến thì con người cũng chỉ như con kiến hôi mà thôi.”

“Nhưng họ không c.h.ế.t bởi vì trận động đất. Cô cũng biết Hứa Bảo Nam không chỉ thoát khỏi thiên tai mà.” Bà Tôn nhìn chằm chằm vào mắt cô, thấp giọng nói: “Bọn họ bị đầu độc chết. Tất cả học sinh, tính cả giáo viên chủ nhiệm, tổng cộng 33 người, toàn bộ đều c.h.ế.t vì ngộ độc thuốc trừ sâu 3911.”

Không đợi Bạch Nhược Linh nói chuyện, bà lại nặng nề bổ sung một câu:

“Thuốc độc được bỏ vào trong chè đậu xanh.”

Con ngươi vốn trong veo của cô gái biến thành màu đen, như thể giờ phút này, bóng tối của cả thế giới đều ở trong mắt cô.

“Thuốc độc?” Cô chần chừ nói: “Vậy người trúng độc sẽ có triệu chứng gì nhỉ.”

“Triệu chứng chính là những người c.h.ế.t vì loại độc này, con ngươi co rút lại thành những chấm đen nhỏ xíu.”

“Thế à...” Cô rõ ràng không cảm thấy kinh ngạc bởi vì lời nói của bà Tôn, ngược lại cố làm ra vẻ mặt khoa trương, giọng nói còn tỏ vẻ lo lắng: “Chuyện này, bà đã báo cảnh sát chưa? Có lẽ bọn họ có thể đào t.h.i t.h.ể lên để kiểm tra lại nhỉ?”

“Cho dù có kiểm tra ra thì cô cũng đã sớm nghĩ ra cách để giải thích rồi, không phải à?”

Cô im lặng, nụ cười lạnh lẽo: “Bà nói như vậy lại làm tôi nhớ lại không ít chuyện đấy.” Cô nghiêm túc suy nghĩ: “Lúc ở tầng hầm, Chước Khánh Giang từng nói Linh Mẫn là bạn gái duy nhất của gã ta. Gã ta rất yêu cô ấy, sẽ không trơ mắt nhìn cô ấy tan nhà nát cửa.”

Ký ức ngày đó, chậm rãi trở nên rõ ràng.

Hình như Chước Khánh Giang còn cùng cô nói rất nhiều chuyện...

Đúng rồi, điều gã ta nói nhiều nhất chính là:

“Tôi thực sự đang gặp rắc rối lớn.”

Gã ta liếc nhìn Ngô Kính Tâm đang bất tỉnh, vẻ mặt đầy khó chịu: “Em gái, tôi cũng không có ý định g.i.ế.c cô ta. Đương nhiên, cô ta biết chuyện của tôi, tôi cũng không thể thả cô ta ra được, cho nên hiện tại cô ta đang tuyệt thực. Sớm biết vậy đã không lấy móc chìa khóa của cô ta, cũng không nên đi xem trò vui...” Gã ta nheo mắt nhìn Bạch Nhược Linh: “Ai biết được lại bị em nhìn thấy. Tôi không thể không trói em lại. Phiền phức quá.”

Khi đó Bạch Nhược Linh đã hoàn toàn chán nản, chỉ im lặng lắng nghe.

“Này, em gái, em cũng ở Thánh Tâm à? Lớp nào?” Gã ta lại hỏi.

“Lớp 12/2.”

“Lớp 12/2? Cũng là lớp 12/2 à? Vậy em cũng biết Tiểu Mẫn đúng không?”

“Không biết. Lớp 12 tôi mới chuyển đến.”

Trên mặt gã ta hiện lên nụ cười ngầm hiểu: “Cũng là học sinh chuyển trường à? Vậy em chắc cũng cảm giác được người trong lớp em... đều rất thú vị nhỉ.”

“Cho nên, tại sao anh phải g.i.ế.c Linh Mẫn? Cô ấy là học sinh, không thù không oán, lại mất đi ông nội. Cô ấy rất đáng thương.”

“Không không, em hiểu nhầm rồi.” Chước Khánh Giang liên tục xua tay, sau đó còn nghiêm túc sửa lại: “Em hiểu nhầm rồi. Tôi không g.i.ế.c cô ấy. Tôi yêu cô ấy, là tôi đang giúp cô ấy, giúp bạn gái của tôi. Có thể em không biết, chúng tôi quen nhau ở trên diễn đàn Hoa Bỉ Ngạn. Đó là một diễn đàn tự sát. Tiểu Mẫn chính là kiểu người có mong muốn sống rất yếu ớt. Trong diễn đàn đó, có rất nhiều người đều như thế... Sau khi ông nội cô ấy qua đời, cô ấy nói cô ấy không muốn sống nữa, lại sợ tự sát sẽ bị xuống địa ngục cho nên mới cầu xin tôi g.i.ế.c cô ấy.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.