Câu Truyện Của Cừu

Chương 60: Chương 60




Bạch Nhược Linh vừa bước chậm vừa cười khúc khích: “Đi thôi! Chúng ta phải có một ngày thật vui vẻ!”

“Vút— Bốp!”

Trên sân vận động vắng lặng, Diệp Tinh Du, như một con công đực đang khoe mẽ, vung tay ném mạnh. Quả bóng trắng lao đi chính xác, đập vỡ cửa sổ phòng làm việc của vị chủ nhiệm giáo dục đáng ghét!

Tà áo đồng phục học sinh của cậu bay phấp phới, tựa như cánh buồm trắng noãn.

Sau khi hoàn thành cú ném ngoạn mục, cậu nhanh chóng kéo Bạch Nhược Linh chạy trốn, ẩn mình vào phòng thể chất gần đó.

Quả nhiên, tiếng gào thét giận dữ của chủ nhiệm giáo dục nhanh chóng vang vọng khắp sân vận động, khiến cả hai không nhịn được mà bật cười.

Vừa cười, cậu vừa lấy một quả bóng từ trong giỏ, hỏi cô: “Phòng làm việc của chủ nhiệm lớp cậu ở đâu?”

“Thôi bỏ đi, bỏ đi.” Bạch Nhược Linh tựa lưng vào tường, cười khúc khích. “Để mai đi. Mỗi ngày một bất ngờ.”

“Cũng được!”

“Cậu ném bóng chuẩn thật đấy!” Cô vỗ tay tán thưởng, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn cậu. “Quả không hổ danh là vận động viên!”

“Này, đừng mà...” Cậu lại đưa tay che ngực, vẻ mặt ngượng ngùng.

“À, xin lỗi, tớ quên mất!” Cô vội vàng an ủi cậu: “Cậu hít sâu đi, nghĩ đến lúc tớ mắng cậu ấy...”

Nhưng cậu chỉ cười xòa: “Sao tớ phải nghĩ đến chuyện đó chứ? Tớ đâu có sở thích tự ngược đãi bản thân!”

Bạch Nhược Linh bật cười trước lời nói bông đùa của cậu.

Cô nhận ra hôm nay mình cười rất nhiều.

Cảm giác như vừa làm lành với một người bạn sau một trận cãi vã, thật sự rất vui vẻ. Tâm trạng cô lúc này nhẹ bẫng, như một quả bóng bay lơ lửng trên bầu trời thành phố giấy.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân và tiếng trò chuyện ồn ào vang lên từ bên ngoài phòng thể chất.

“Chết rồi, có người đến!” Diệp Tinh Du nhìn quanh căn phòng lộn xộn, rồi kéo tay Bạch Nhược Linh: “Nhanh! Trốn vào đây!”

Đó là một góc tam giác nhỏ hẹp giữa tấm đệm nhảy cao và bức tường.

Diệp Tinh Du đẩy Bạch Nhược Linh vào trước, rồi bản thân cũng chui vào, sau đó dùng một tấm đệm ngồi để che chắn.

“Suỵt...” Cậu ra hiệu cho cô gái giữ im lặng.

Bạch Nhược Linh gật đầu, cố gắng nín thở. Không gian quá chật hẹp, chỉ cần cô cử động nhẹ, n.g.ự.c cô đã chạm vào n.g.ự.c cậu.

Quả nhiên, cánh cửa phòng thể chất bật mở, tiếng chủ nhiệm giáo dục vang lên đầy giận dữ:

“Chết tiệt! Lũ học sinh lớp nào trốn học hả? Chắc chắn là trốn ở đây! Để tao mà tìm thấy, tao sẽ cho chúng nó một trận nhớ đời!”

Giọng nói đầy hằn học của chủ nhiệm giáo dục vang vọng khắp căn phòng.

Các giáo viên đi theo chỉ làm qua loa cho có lệ, vì bụi bặm bám đầy trên đệm và các dụng cụ khác, họ chẳng muốn dính bẩn.

Bạch Nhược Linh đang căng thẳng tột độ thì tấm đệm trước mặt bỗng bị ai đó kéo đi!

Một người giấy cúi người xuống, ánh mắt đen láy đột ngột chạm phải hai người họ đang ẩn nấp bên trong. Sự kinh ngạc hiện rõ trên khuôn mặt vô cảm của người giấy.

Bạch Nhược Linh sợ hãi đến mức cứng đờ người, giống như một con nai con bị đóng băng, cô bấu chặt lấy vạt áo Diệp Tinh Du, không dám nhìn thẳng vào mắt người giấy.

Vốn là một cô gái ngoan ngoãn, bị người giấy bắt gặp khi đang trốn học, cô cảm thấy vô cùng xấu hổ, dù đây chỉ là một giấc mơ.

Nhưng Diệp Tinh Du nhanh chóng nhận ra đó là cô Lý, giáo viên thường xuyên kiểm tra việc đi học muộn, một người khá dễ tính. Cậu vội vàng ra vẻ cầu xin sự tha thứ.

Người giấy có chút trách móc, nhưng vẫn im lặng cầm tấm đệm che lại cho họ.

“Không có ai ở đây cả, thưa thầy chủ nhiệm. Hay là họ đã trốn ra cổng sau rồi?” Giọng cô Lý đầy bất đắc dĩ.

“Vậy sao? Cũng có thể! Ra cổng sau tìm mau! Không được để chúng trốn thoát!”

Một lúc lâu sau, phòng thể chất mới trở lại yên tĩnh.

“A...” Bạch Nhược Linh sợ hãi đến mức chân tay bủn rủn, gần như ngã nhào vào lòng Diệp Tinh Du. “Vừa rồi tớ sợ đến mức suýt nôn ra mất.”

“May quá, may mà là cô Lý... Cô ấy tốt bụng...” Cậu cũng thở phào nhẹ nhõm, tim vẫn còn đập thình thịch. “Nếu là thầy Vương thì chúng ta xong đời rồi...”

“Nhưng mà sao chúng ta lại sợ người giấy đến thế nhỉ? Họ trông yếu đuối mà.”

“Tớ cũng không biết, chắc là do phản xạ có điều kiện, giống như con ch.ó của Pavlov (*) ấy.” Cậu thở dài, định cúi đầu an ủi cô thì Bạch Nhược Linh bất ngờ ngẩng đầu lên—

(*) Con chó của Pavlov: Thử nghiệm của nhà s1nh lý học, tâm lý học và thầy thuốc nổi tiếng người Nga Ivan Petrovich Pavlov trên các loài chó khác nhau. Từ thí nghiệm, ông rút ra được phản xạ thần kinh hoặc hành vi xã hội có thể được huấn luyện để kích hoạt bằng các k1ch thích khác với k1ch thích tự nhiên có lặp lại, từ đó xây dựng nên định luật cơ bản về hiện tượng phản xạ có điều kiện của động vật.

Đầu mũi nhọn của cô nhẹ nhàng lướt qua môi cậu.

Trong khoảnh khắc ấy, trái tim cậu co thắt dữ dội, một luồng điện chạy dọc khắp cơ thể, tê dại...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.