Sau đó Lâm Tư Tắc dành cả tuần để nghiên cứu ngồi cạnh cửa sổ rốt cuộc có cảnh nào đẹp, đặc biệt là anh chủ Tạ nói lời này trong một buổi trời tối mưa mịt mù.
Cho hỏi trời này thấy được cái gì? Có khi nào là… một màu đen sặc sỡ! Chắc thế giới trong mắt anh chủ khác trong mắt họ.
Vừa tan tiết tự học tối thứ hai, cô Triệu đang được cho là nghỉ phép đột nhiên xuất hiện ở cửa sau lớp, san bằng sạch học sinh chỉ bằng một trận tập kích. Cả lớp đang ầm ĩ lập tức sợ hãi nín thở không dám hó hé, ai ai cũng trầm ngâm đọc sách suy nghĩ giải bài, có triển vọng được đưa vào tài liệu giảng dạy Học viện Điện ảnh Bắc Kinh.
Triệu Diễm Phân nghiêm mặt nhưng ít nhất không nhắm vào cả lớp.
Diêm vương đứng ở cửa sau chỉ điểm: “Tạ Tinh Lan, Lâm Tư Tắc, hai em đến văn phòng với cô.”
Bạn cùng bàn và bạn cùng bàn cũ của Hạ Khâm bây giờ mới chịu thôi thảo luận bài thi, bị gọi vào văn phòng.
Tai Hạ Khâm được buông tha.
Mười phút sau Lâm Tư Tắc quay về một mình, cậu ta không dời bàn về chỗ cũ mà vẫn ngồi trước Hạ Khâm. Hạ Khâm đang làm bài tập toán, câu hỏi cuối làm cậu phiền lòng, cậu ngẩng đầu nhìn Lâm Tư Tắc, cất giọng không tốt lắm: “Cậu về rồi?”
Cậu nhìn về phía cửa lớp: “Tạ Tinh Lan đâu?”
“Bạn cùng bàn cũ à, tôi thấy cậu hơi tiêu chuẩn kép đó nhé, cậu chỉ quan tâm anh Tạ mà không quan tâm tôi hả?”
“Tôi bị anh Tạ của cậu thừa kế rồi mà?” Hạ Khâm trả lời theo phản xạ.
Lâm Tư Tắc: “?”
Lâm Tư Tắc: “Lời này phát ra từ miệng cậu sao tự dưng gợi tình thế?”
Hạ Khâm: “…” Đệt, cậu rất muốn khâu miệng mình lại.
“Có điều nếu cậu muốn biết thì không phải không thể.”
“Tôi không muốn biết.” Hạ Khâm lạnh mặt.
Lâm Tư Tắc không để tâm cậu nói gì, cậu ta kể tình tiết tiếp theo: “Chủ nhiệm gọi bọn tôi vì vụ anh Tạ đánh nhau ở ngoài trường tuần trước, hình như tranh cãi khá nghiêm trọng, còn vào đến đồn cảnh sát.”
Tay Hạ Khâm đang lật sách chợt khựng lại.
Quả nhiêm Triệu Diễm Phân tìm gặp Tạ Tinh Lan vì chuyện này, Hạ Khâm cứ nghĩ mấy ngày qua không có động tĩnh vì chú cảnh sát tha cho họ, nào ngờ lưới pháp luật tuy thưa nhưng khó lọt, Tạ Tinh Lan vẫn bị tóm.
Chỉ có cậu sống sót tự do ngoài vòng pháp luật.
Lâm Tư Tắc nói liên tục: “Cậu nói xem trong lòng chủ nhiệm tôi kém cỏi lắm sao? Chưa điều tra mà đã đinh ninh chiều hôm đó người anh Tạ kéo bè kéo lũ đi đánh nhau là tôi!”
“Tôi không thể là bé ngoan đi học bổ túc hai ngày cuối tuần để cải thiện thành tích học tập hả?”
“Mà cậu nghĩ hôm đó ai đi với anh Tạ? Đệt! Không phải chứ, lẽ nào vị trí đàn em thứ nhất của đại ca trường của tôi bị thay thế???”
Hạ Khâm: Xin hỏi bị thay thế vị trí đó có gì đáng tiếc?
“Không được! Người duy nhất có thể thế chỗ tôi là chị dâu tương lai!”
Vẫn là Hạ Khâm: Được, mời cậu đi chết.
“Sao Tiền Phi Phàm đê tiện thế nhỉ mẹ nó, anh Tạ là trùm trường nhưng anh ấy là trùm trường có nguyên tắc, làm gì có chuyện bắt tay với bọn côn đồ bên ngoài để tống tiền, cậu ta điên rồi mẹ kiếp!”
“Cậu ta ngoác mồm bịa đặt mà có người bảo cậu ta nói thật, bộ chỉ vì anh Tạ có khuôn mặt khốn nạn nên tung tin đồn lung tung được hả?”
Hạ Khâm giật giật lông mày, cậu đóng sách bài tập lại sau đó đứng dậy.
Lâm Tư Tắc đang lảm nhảm bị hành động của cậu cắt ngang: “Đang trong giờ học mà bạn cùng bàn cũ muốn đi đâu?”
“Đi nộp đầu.”
Hạ Khâm bước ra ngoài.
Lâm Tư Tắc: “…?” Cậu ấy mới nói đi bồn cầu hay đi nộp đầu?
———
Có ba lớp tự học buổi tối ở trường Trung học số 2, mấy tòa giảng dạy sáng trưng.
Văn phòng của Triệu Diễm Phân ở cuối tầng bốn, Hạ Khâm ở ngoài hành lang nhớ lại khung tin nhắn cậu thấy trên điện thoại Tạ Tinh Lan ngày đó. Lâm Tư Tắc gửi tin nhắn nói nếu hắn lại chịu phạt sẽ bị đuổi học.
Tốt xấu gì cũng là bạn cùng lớp, cậu không thể nhìn tên ngốc năm sau vào Thiên thượng nhân gian được. Huống hồ Hạ Khâm có xấu tính đến mấy nhưng vẫn biết lý lẽ, Tạ Tinh Lan bị phạt vì chịu tội đánh nhau giúp cậu, cậu không muốn nợ hắn một ân huệ vô cớ nào nữa.
“Cốc cốc.”
Hạ Khâm gõ cửa văn phòng: “Thưa cô.”
Trước khi Triệu Diễm Phân đồng ý, cậu đã mở cửa nhìn lướt qua văn phòng đầy náo nhiệt.
Không chỉ có cô Triệu và Tạ Tinh Lan mà còn có một người quen khác – Tiền Phi Phàm.
Tạ Tinh Lan đứng ngạo nghễ ở một bên như bình thường, Tiền Phi Phàm đối diện hắn thì rụt rè cúi đầu. Một người phụ nữ trung niên đang tranh cãi với Tạ Tinh Lan, bà mặc quần áo trang điểm nhìn thoáng qua rất sang trọng, nhưng đó là chưa nhìn kỹ.
Người phụ nữ nói: “Con tôi là người thế nào tự tôi biết rõ, từ hồi còn nhỏ nó đã chưa từng nói tục hay nặng lời, làm gì có chuyện tống tiền bạn cùng lớp?”
Triệu Diễm Phân khuyên: “Mẹ Tiền Phi Phàm à, chuyện này trường chúng tôi đang điều tra, có điều mẹ không thể vô duyên vô cớ buộc tội trường chúng tôi dung túng hành vi bắt nạt học trường được…”
“Sao? Đây là bắt nạt học trường chứ còn gì nữa?! Điểm thằng nhóc này kém như thế chứng tỏ chẳng phải dạng người tốt lành gì!”
“Mẹ Tiền Phi Phàm!” Triệu Diễm Phân đứng phắt dậy: “Nói chuyện có chừng mực.”
Người phụ nữ thấy chủ nhiệm nói đỡ cho Tạ Tinh Lan, cơn giận trỗi dậy: “Tạ Tinh Lan phải không, trong nhóm phụ huynh có ai chưa từng nghe đến tên nó? Nó là đứa mới vào lớp mười đã đánh giáo viên chứ gì? Mấy người không đuổi mà giữ loại cặn bã này trong trường?”
“Liên quan quái gì đến cô.”
Hạ Khâm bất chợt lên tiếng làm căn phòng chìm vào im lặng trong thoáng chốc.
Tạ Tinh Lan nghe thấy giọng cậu không khỏi ngạc nhiên, hắn đang đứng nghiêng ngả đút một tay vào túi không ai yêu thương, bây giờ thì đứng thẳng người dậy nhìn qua.
Bất động một hồi, người phụ nữ bùng nổ: “Bạn học sinh ăn nói kiểu gì đấy, dám nói tục trong trường?”
“Thì sao chứ.” Hạ Khâm ngước mắt: “Nói tục ra miệng trong lòng mới sạch, không như vài người.”
Hạ Khâm vừa bước vào, Tiền Phi Phàm càng run rẩy kịch liệt, cậu ta chột dạ cúi gầm đầu không dám nhìn cậu.
Hạ Khâm lạnh lùng nói: “Từ nhỏ đến lớn chưa từng nói tục nói nặng lời, trong lòng cũng dơ bẩn.”
Nếu tình hình mà thích hợp, Tạ Tinh Lan đã vỗ tay nhiệt liệt cho Hạ Khâm. Quả là một suy nghĩ độc đáo hay ho, người anh em đang giết người không dao đó.
Người phụ nữ nhận ra Hạ Khâm đang dùng lời mình nói để mắng mình, lập tức nổi khùng: “Cô Triệu, nhà trường dạy học sinh thế này hả?”
Triệu Diễm Phân cũng bừng tỉnh, cô đỡ trán.
Sóng này chưa lắng sóng khác đã lên.
Sao Hạ Khâm lại chạy vào đây?
Hạ Khâm không chỉ chạy vào đây mà còn đứng trước mặt Tiền Phi Phàm, ánh mắt cậu phẳng lặng: “Tiền Phi Phàm cậu đã nói với cô Triệu thế nào? Tạ Tinh Lan bắt tay với bọn côn đồ ngoài trường để tống tiền cậu?”
Tiền Phi Phàm siết chặt nắm tay không ngẩng đầu.
Giọng điệu Hạ Khâm bình tĩnh nhưng u ám lạ thường, cậu không màng nhấc mí mắt lên, hỏi tiếp: “Cậu đứng ngay trước mặt tôi lặp lại thử xem?”
Tiền Phi Phàm nhũn chân như thể sẽ ngã quỵ xuống ngất xỉu bất cứ lúc nào.
“Tôi, tôi, tôi…”
Cậu ta vô cùng sợ hãi.
Tiền Phi Phàm không ngờ sự việc trở nên nghiêm trọng cỡ này, cậu ta chỉ sợ Hạ Khâm sẽ nói với chủ nhiệm là. cậu ta lừa cậu ra ngoài để cậu bị bọn côn đồ trấn lột tài sản.
Điểm của Tiền Phi Phàm luôn ở mức tốt, đây là sai lầm duy nhất cậu ta mắc phải ở trường, một khi bị ghi tội sẽ ảnh hưởng việc cậu ta được tuyển thẳng năm cuối cấp. Đó là lý do Tiền Phi Phàm đi trước Hạ Khâm, vội báo cô Triệu rằng Tạ Tinh Lan đe dọa cậu ta.
Dù sao Tạ Tinh Lan bị phạt nhiều lần rồi, có thêm lần này cũng thế thôi. Với thành tích kém cỏi đó, việc tuyển thẳng sẽ không bao giờ đến lượt hắn. Kể cả khi hắn bị đuổi học thì nhà hắn giàu, chắc chắn sẽ tìm được đường lui cho hắn.
Một trùm trường tiếng xấu đồn xa và một học sinh đàng hoàng, bất cứ ai cũng sẽ tin cậu ta, vả lại con đường nhỏ đó không có camera.
Nhưng cậu ta không ngờ Hạ Khâm đứng ra nói thay Tạ Tinh Lan… Chẳng phải trong lớp đồn hai người bất hòa sao? Cảnh có nạn cùng chịu lúc này là tình huống khủng khiếp gì?
Tiền Phi Phàm do dự không dám mở miệng, dáng vẻ chột dạ lập tức khiến Triệu Diễm Phân để ý.
Có lẽ mẹ cậu ta cũng nhận ra điểm bất thường nên lảng sang chuyện khác: “Ý cậu là gì? Cậu đang làm con tôi sợ!”
Tạ Tinh Lan bật cười, biếng nhác lên tiếng: “Ầy, cọng bún quả đúng là cọng bún.”
“Thứ hèn nhát.”
Hắn nói.
Mẹ Tiền Phi Phàm sắp nổ tung tại chỗ.
Triệu Diễm Phân nhanh chóng cản lại: “Được rồi! Đừng tranh cãi nữa.”
“Mẹ Tiền Phi Phàm à, Tiền Phi Phàm và Tạ Tinh Lan đều là học sinh của tôi, với tư cách là giáo viên chủ nhiệm, tôi sẽ không thiên vị ai cả. Nhà trường sẽ điều tra ra sự thật, xử lý nghiêm khắc và cho phụ huynh hai bên câu trả lời thỏa đáng.”
“Cũng tối rồi, cô đưa Tiền Phi Phàm về trước đi.”
Một lúc sau, Tiền Phi Phàm cùng mẹ rời đi.
Tạ Tinh Lan thấy thế cũng chuẩn bị trốn: “Cô Diễm, em thấy giờ đã trễ rồi, em cũng đi trước.”
“Em đi khỉ mốc!” Triệu Diễm Phân tức giận: “Em muốn chọc cô tức chết phải không.”
Tạ Tinh Lan lập tức xu nịnh lăn trở về: “Cô bớt giận, em cũng đâu ngờ chuyện này bị cô phát hiện!”
“Em may lắm mới bị cô phát hiện!” Triệu Diễm Phân lấy tờ giấy biên nhận của đồn cảnh sát đập lên bàn: “Thứ này mà đến tay phòng giáo vụ thì hôm nay em lo dọn đồ lăn ra khỏi trường đi!”
“Có chuyện tốt vậy sao?” Tạ Tinh Lan kinh ngạc.
Hạ Khâm: “…”
Triệu Diễm Phân đã quá quen cách Tạ Tinh Lan nói chuyện, cô uống một hớp trà hoa cúc: “Chuyện này rốt cuộc là thế nào, em thành thật khai ra cho cô.”
“Cô không tin em tống tiền em ấy, cô biết gia cảnh nhà em, em có đánh em ấy không?”
May là Tạ Tinh Lan không phải kiểu người lạnh lùng giữ im lặng, ngay khi có cơ hội tố cáo, hắn bắt đầu nói mấy lời lộn xộn vô nghĩa, hùng hồn thêm mắm thêm muối kể lại cảnh đánh nhau ngày đó.
Điệu bộ Tạ Tinh Lan nói chuyện thoải mái ngả ngớn, nhưng mặt Triệu Diễm Phân càng ngày càng nghiêm túc.
Cuối cùng cô Triệu nói: “Tạ Tinh Lan, em có biết em không thể nhận hình phạt nữa không?”
“À, em biết.” Tạ Tinh Lan thản nhiên đáp như không bận tâm mấy.
Triệu Diễm Phân phất tờ giấy biên nhận: “Cái này cô giữ ở đây, tạm thời không giao cho phòng giáo vụ.”
Cô Triệu nói tiếp: “Nhưng em phải đồng ý với cô một điều kiện, kỳ thi giữa kỳ em phải tăng năm mươi hạng, bằng không cứ chờ đó ăn phạt đi.”
Tạ Tinh Lan vừa định nói hay là cô cứ đưa thứ này cho phòng giáo vụ đi, trông cậy hắn tăng năm mươi hạng trong kỳ thi giữa kỳ còn chẳng bằng mong chờ đội tuyển bóng đá quốc gia lọt vào bán kết World Cup.
Có điều hắn chưa kịp nói gì đã bị bạn cùng bàn chọt eo.
Tạ Tinh Lan thầm “đù” một tiếng, suýt bật ra khỏi miệng trong văn phòng.
Hắn thầm nói trong lòng bạn cùng bàn của tôi ơi, mẹ nó cậu quá vô nhân đạo, sao lại tùy tiện chọt eo đàn ông con trai? Gần đây tôi đối xử với cậu hơi tốt phải không, muốn ra ngoài đánh nhau một trận không?
Hạ Khâm liếc đôi mắt hồ ly tới, trừng hắn.
Cậu nói bằng khẩu hình miệng: Nói ít lại đi đồ khờ khạo.
Đồ khờ khạo bị trừng mắt, bỗng ngậm chặt miệng.
Thật quái lạ, cảm giác vừa rồi thật kỳ diệu, hắn chưa từng được trải nghiệm trong đời, không thể diễn tả thành lời.
Giây tiếp theo, Tạ Tinh Lan chợt lại gần nhỏ giọng thầm thì: “Hay cậu trừng mắt với tôi thêm cái nữa đi?”
Hạ Khâm buồn cười: “Có bệnh thần kinh mau chữa.”
“Chuyện tối nay đến đây thôi, hai em mau về đi.”
Triệu Diễm Phân tiến hành lễ rửa tội mang tính giáo dục cho hai người xong, tuyên bố bãi triều.
Ban đầu cô định nói thêm vài lời với Tạ Tinh Lan nhưng hắn có vẻ lơ đãng, thanh kiểm đuổi học đang lơ lửng trên đầu mà hắn không hề để vào mắt.
Triệu Diễm Phân biết nhà hắn có tiền có quyền, cô cũng biết Tạ Tinh Lan không hề bất cần như vẻ bề ngoài. Cô quan sát Tạ Tinh Lan từ cấp hai đến cấp ba, lúc đó cô là giáo viên dạy Ngữ văn ở trường cấp hai trực thuộc.
Trong một lần đến thăm nhà năm lớp tám, Triệu Diễm Phân gõ cửa nhà họ Tạ, trông thấy Tạ Tinh Lan mới mười bốn tuổi, bị ba mình mạnh tay đẩy từ cầu thang xuống hồ nước nhân tạo trong sân.
Dùng từ đẩy đã là nói giảm nói tránh, sức của người đàn ông trưởng thành phải nói là ném thằng bé đi.
Giữa thời tiết tháng mười một, thằng bé chỉ mặc chiếc áo ngắn tay mỏng tang, xương bả vai gầy nhô lên, sống lưng thẳng tắp.
Hắn ngâm mình trong làn nước lạnh thấu xương, sắc mặt trắng bệch như tuyết. Trên trán hắn đổ máu vì bị đập gạt tàn lên, hắn vuốt mặt u ám nhìn đăm đăm người đàn ông trên bậc thang.
Sấm sét bất thường nổ “đoàng” xé nát bầu trời, cơn mưa ập xuống hệt thác đổ.
Ông ta nhìn hắn, bật ra hai chữ: “Quái vật.”