Hạ Khâm ngập ngừng nhìn hắn: “Cậu có uống bia hả?”
Tạ Tinh Lan: “?”
Tạ Tinh Lan khựng lại, nhã nhặn hỏi: “Sao cậu nói thế?”
Khi Hạ Khâm mở miệng lần nữa, giọng cậu đã nhuốm vẻ căng thẳng: “Cậu, tự cậu nghe cậu vừa nói gì đi. Cậu… say phải không?”
“Không, tôi không uống, cũng không say.” Tạ Tinh Lan đáp: “Nếu cậu nghe không rõ, tôi có thể nói lại.”
Hắn nhẹ nhàng nói lần nữa: “Anh bảo là anh muốn theo đuổi em, nói đúng hơn là anh thích em.”
…
…
Sau một hồi im lặng, thần trí của Hạ Khâm mới chịu quay về. Ngoài dự đoán là cậu tỏ ra hoảng hốt bối rối rõ rệt.
Tạ Tinh Lan rũ mi: “Anh dọa em sợ à?”
“A.” Não Hạ Khâm hoạt động quá tải, tạm thời không suy nghĩ được gì.
Cậu lưỡng lự: “Tạ Tinh Lan, chẳng, chẳng phải cậu là trai thẳng sao?”
“Thật hả?” Tạ Tinh Lan suy tư rồi uốn nắn: “Thế thì em cứ coi như lúc nãy anh không phải vậy đi.”
Cậu… xu hướng tính dục của cậu tùy ý thế hả? Hạ Khâm vẫn im lặng như đang tiêu hóa sự thật này.
Hầu kết của Tạ Tinh Lan rục rịch: “Em khó chấp nhận lắm sao?”
Hắn ngập ngừng dò hỏi, nét bình thản thường ngày tan biến.
“Không phải là tôi khó chấp nhận, chẳng qua là tôi…” Hạ Khâm cảm nhận được làn gió bên Đông Hồ thổi qua, cồn trong người cũng bị Tạ Tinh Lam dọa cho bay sạch, trong đầu hiện lên một câu – “Tôi coi cậu là bạn, mà cậu lại muốn tán tôi”.
Cậu thấy chuyện này quá khó tin, thầm lẩm bẩm: “Không ngờ cậu muốn tán tôi.”
Tạ Tinh Lan: “…”
Hạ Khâm nghiêm túc nói lời đó, sự kinh ngạc trong mắt không phải giả vờ.
Tạ Tinh Lan nhìn cậu, bỗng bật cười.
Hạ Khâm liếc hắn: “Cậu cười cái gì?”
Hạ Khâm không vui vì nụ cười của hắn, cậu lớn tiếng nói: “Bây giờ cậu… muốn theo đuổi tôi, cậu cứ cười như thế không sợ bị tôi từ chối sao?”
“Ý em là gì?” Tạ Tinh Lan cũng nhanh chóng bắt được sơ hở trong ngôn từ cậu nói: “Em không định từ chối anh?”
Hạ Khâm: “…”
Hạ Khâm lại im bặt.
“Thầy Hạ, thầy Hạ?” Tạ Tinh Lan vẫy tay trước mặt cậu, lo lắng hỏi: “Em còn đó chứ?”
Hạ Khâm: “…” Đừng ồn, hồn lìa khỏi xác được năm phút rồi.
“Đừng áp lực.” Tạ Tinh Lan ngừng ghẹo cậu: “Anh nói cho em biết không phải ép em quyết định ngay. Anh chỉ hỏi xem có được theo đuổi em không, nếu được thì anh sẽ thử.”
“Nếu không được thì sao?” Hạ Khâm hỏi ngược.
“Anh sẽ nhảy xuống Đông Hồ.” Tạ Tinh Lan giữ mặt không biểu cảm đáp.
“…” Mẹ nó cậu đã lấy cái chết ra chèn ép rồi còn bảo là không ép tôi?
Không biết buổi nhạc nước kết thúc từ bao giờ, đám đông bên bờ Đông Hồ đã giải tán. Dần dần chỉ còn lại hai người họ và một đêm đông yên ắng. Hạ Khâm liếc nhìn hồ Đông Hồ vài lần, có vẻ thật lòng lo lắng chuyện nhảy xuống trong ngày giá lạnh. Liệu có chết đuối hay không là chuyện khác, nhưng với tiết trời này đảm bảo sẽ chết cóng.
Tạ Tinh Lan thấy ông trời con suy tư chuyện nhảy hồ thật, hắn thở dài bó tay, sau đó xoa nhẹ đầu cậu: “Anh giỡn em thôi, em tin đấy à?”
Hạ Khâm: “?”
Cậu nói giỡn kiểu gì khủng khiếp thế?
Hạ Khâm tiến lên vài bước như muốn thông gió bằng cách này, chưa được mấy giây cậu lại bước về: “Tôi thấy vẫn còn hơi lạ.”
“Có gì lạ?” Tạ Tinh Lan hỏi.
“Thì là.” Hạ Khâm hỏi: “Cậu từng theo đuổi ai chưa? Làm gì có ai hỏi thăm trước khi theo đuổi chứ?”
“Anh chưa từng theo đuổi ai bao giờ.” Tạ Tinh Lan ăn ngay nói thật: “Anh thấy đối tác âm nhạc của em hỏi em, bèn học theo.”
“Đó là trường hợp thất bại! Cậu không thể học cái tốt hơn sao?” Hạ Khâm bày ra biểu cảm kỳ cục, thầm đoán đây có thể là nguyên nhân Tạ Tinh Lan bị điểm kém?
Nhưng năm chữ “chưa từng theo đuổi ai” khiến trái tim Hạ Khâm lỡ nhịp, bỗng cảm thấy vui hơn một chút.
“Anh cũng chưa thành công lần nào.” Tạ Tinh Lan thở dài: “Hay là thầy Hạ đồng ý em đi, để em trải nghiệm cảm giác thế nào là người đàn ông thành đạt.”
Hạ Khâm: “…”
Thầy Hạ chỉ biết áp dụng đại pháp ngậm chặt miệng.
Tạ Tinh Lan có thể đoán trước thái độ giả làm đà điểu vào lúc mấu chốt của cậu, hắn đã sẵn sàng tinh thần không nhận được kết quả gì trong tối nay, hắn hiểu được. Là do hắn quá gấp gáp, hỏi quá đường đột. Thực chất dự định ban đầu của Tạ Tinh là chầm chậm dò xét Hạ Khâm trong một thời gian.
Nhưng hắn nhận ra chuyện đó là không thể, Hạ Khâm đẹp như thế, mọi người trên toàn thế giới miễn không mù đều thấy cậu đẹp. Không tài nào giấu người đẹp ở đẳng cấp này đi được, cậu có gương mặt đẹp và học giỏi, tính xấu cùng lắm là kiêu ngạo và bướng bỉnh.
Chẳng qua cậu đang đi học, còn ở trong một môi trường thu nhỏ nên ánh sáng của cậu bị vây nhốt trong ngôi trường. Viên ngọc quý vẫn còn trong giai đoạn bị phủ bụi, sau khi rời trường và bước vào xã hội…
Thậm chí không cần tính ra xã hội, chỉ cần cậu học ở trường khác, sẽ có rất nhiều ánh mắt thèm muốn nhìn đến cậu, nhiều đến mức làm người ta khó chịu.
Quá khứ có Du Tỉnh, hôm nay có Chu Vũ Lâm, tương lai sẽ có hàng nghìn người con trai như thế nữa. Sự tồn tại của Hạ Khâm như kho báu trong lâu đài làm bằng đá quý, không có rồng ác canh giữ, bất kỳ ai cũng có quyền chiếm lấy cậu.
A mẹ kiếp thật, càng thêm khó chịu.
Vì vậy kế hoạch “dò xét Hạ Khâm trong một thời gian” của hắn lập tức bị hủy bỏ. Tạ Tinh Lan cảm giác nếu mình vẫn không ra tay, một khoảng thời gian sau, hắn sẽ không phải nghĩ cách làm người đàn ông của Hạ Khâm, mà là nghĩ cách làm người thứ ba của Hạ Khâm.
“Hơn nữa bạn cùng bàn à, để anh sửa lại cho đúng.”
Đúng lúc Hạ Khâm cho rằng sự im lặng này sẽ kéo dài mãi thì Tạ Tinh Lan phá vỡ.
“Anh phải làm rõ chuyện theo đuổi em, những chuyện như mỗi ngày mang bữa sáng cho em, mua trà sữa để em uống, sau giờ học cùng em đi lấy đồ, ăn cơm với em rồi lột tôm cho em các thứ.” Tạ Tinh Lan nói: “Đâu phải anh làm không công.”
Cậu thiếu niên cười, ngữ điệu có phần bất lực.
Hắn lẩm bẩm với một chút ý tự giễu.
“Em nghĩ ai cũng có thể sai bảo anh như chó à?”
———
Khi Hạ Khâm về đến nhà, cậu đã say lắm rồi. Tạ Tinh Lan đưa cậu về, đây là lần đầu hắn đến nhà Hạ Khâm ở Tây Thành. Một căn biệt thự hai tầng có sân nhỏ, hẳn là bình thường có dì giúp việc trông coi nên sân rất sạch sẽ, gọn gàng.
Tạ Tinh Lan tiễn cậu đến cửa, trước lúc Hạ Khâm bước vào, hắn đưa cho cậu kẹo giải rượu mình vừa mua.
“Dì nhà cậu có ở đây không? Sáng mai nhờ dì nấu cho cậu một chén canh giải rượu.”
“…Ừm.”
Hạ Khâm nhìn đăm đăm vào chiếc túi nhựa cửa hàng tiện lợi, nhớ lại ban nãy Tạ Tinh Lan có kêu tài xế dừng xe, hóa ra là hắn đi mua kẹo giải rượu.
Phải nói rằng tuy vị trùm trường này có tiếng tăm đáng sợ nhưng những người xung quanh Tạ Tinh Lan đều biết thực chất hắn rất chu đáo và tinh tế.
“Tôi vào đây.” Hạ Khâm nói.
“Ừ.” Tạ Tinh Lan đứng ở cửa: “Anh đợi em vào rồi đi sau.”
…Ờ!
Hạ Khâm thầm nghĩ trời bên ngoài lạnh thế, cậu thích hứng gió thì cứ đứng đó đi.
Cậu lề mề cất bước, không thể diễn tả cảm xúc trong lòng. Hình như cậu muốn nán lại lâu hơn thì phải.
Cậu đang chậm chạp quay đi, Tạ Tinh Lan đột nhiên gọi cậu lại.
“À đúng rồi Hạ Khâm, còn chuyện này anh muốn nói với em.”
Hạ Khâm lập tức dừng chân, trong lúc ngoảnh đầu đáp lời thì bất giác đi về phía hắn hai bước: “Chuyện gì?”
“Chuyện tối nay anh nói muốn theo đuổi em.” Tạ Tinh Lan hoàn toàn khác với bình thường, hắn không lười biếng tựa vào tường như mọi khi, mà là đứng đàng hoàng ngay ngắn trước cửa nhà. Hắn cân nhắc một lúc rồi nói tiếp: “Anh nghiêm túc, nhưng anh cũng mong em không phải chịu bất kỳ gánh nặng tâm lý nào.”
“Nếu em thấy ghét hay thấy khó chịu, em phải nói cho anh biết. Anh chưa từng theo đuổi ai cả, đây là lần đầu tiên, anh không muốn…” Tạ Tinh Lan ngập ngừng: “…bị em ghét, được không?”
Khoảnh khắc đó, Hạ Khâm sững người. Trong ấn tượng của cậu từ khi quen biết Tạ Tinh Lan, chàng trai này luôn là người tỏa sáng rực rỡ giữa đám đông. Bỏ qua khuôn mặt và vóc dáng được ông trời ưu ái của hắn, dù chỉ xét về tính cách cũng là hiếm có khó tìm trong vạn người. Hắn biết thói đời nhưng không trần tục, phóng khoáng tự tại nhưng lại điềm tĩnh, giữ vững bản lĩnh.
Hắn chưa bao giờ để xảy ra sai sót trong những việc quan trọng, thậm chí thường là người đưa ra quyết định cuối cùng. Dường như lúc nào hắn cũng cười, lúc nào cũng tràn đầy tự tin. Cứ như thể hắn là người lạc quan bẩm sinh, bị hắn thu hút là điều hết sức bình thường.
Thỉnh thoảng trong giờ thể dục, Hạ Khâm nghe thấy các bạn nữ tâm sự thiếu nữ.
Có người nói: “Không biết Tạ Tinh Lan có cần theo đuổi người ta không nhỉ. Cậu ấy đẹp trai như thế, cứ đứng đó chờ người ta theo đuổi mình là được rồi.”
“Nói chung là tôi không thể tưởng tượng cảnh cậu ấy ăn nói khép nép theo đuổi người khác.”
Hạ Khâm nương theo chủ đề của các bạn nữ, cũng thấy hình ảnh đó thật khó tưởng tượng. Cậu cảm giác cho dù cậu bạn cùng bàn có theo đuổi ai, chắc chắn hắn sẽ là kiểu người suy nghĩ “theo đuổi là chuyện dễ mà?”.
Hạ Khâm vẫn luôn cho là vậy.
Cậu còn nhỏ tuổi, còn non nớt ngây thơ nên cậu không biết rằng trong tình yêu, ai cũng tìm kiếm sự hoàn hảo. Nhưng vừa rồi, giọng của Tạ Tinh Lan gần như là cầu xin.
“Tôi sẽ không như vậy đâu.” Hạ Khâm chợt lên tiếng, cậu nhận ra mình hy vọng Tạ Tinh Lan sẽ luôn tự do và nhiệt huyết.
Cậu túm tóc mình, ngượng nghịu nói: “Cậu đừng nói thế.”
“Ừ.” Tạ Tinh Lan còn tưởng bạn cùng bàn lại dùng tuyệt chiêu im lìm, thậm chí hắn đã sắp từ bỏ.
Mãi hắn mới lấy lại tinh thần.
Hạ Khâm khẳng định lần nữa, giọng cậu trong veo: “Tôi sẽ không ghét cậu, cũng sẽ không khó chịu.”
“Cậu đừng coi thường chính mình, tự tin hơn vào bản thân đi.” Hạ Khâm an ủi hắn.
“…À.” Tạ Tinh Lan chậm chạp mở miệng: “Cảm ơn thầy Hạ đã an ủi và cổ vũ?”
Tạ Tinh Lan nghiêm túc cân nhắc: “Anh sẽ nỗ lực theo đuổi em.”
Hạ Khâm lạnh mặt: “…” Tôi không có ý đó.
Hạ Khâm không thể nán lại lâu hơn nữa, cậu vội vàng quay người đi vào biệt thự. Chỉ còn một mình Tạ Tinh Lan đứng ngoài cửa. Đợi đến khi đèn trên tầng hai biệt thự tắt hết, Tạ Tinh Lan mới thở ra một hơi.
Giây tiếp đó, hắn giơ tay vịn cánh cửa sắt, khẽ cúi đầu xuống. Bàn tay hắn siết chặt rồi buông lỏng, cứ lặp lại như thế ba lần, cuối cùng hắn dùng ngón cái nhéo vào đốt giữa ngón trỏ.
Tư thế đứng của hắn rốt cuộc cũng trở lại trạng thái thả lỏng như không xương, làn da trắng lạnh từ cổ đến mang tai phủ một lớp đỏ bừng thấy rõ.
“Đệt mẹ.”
Tạ Tinh Lan thấp giọng lầm rầm.
Căng thẳng phát điên đi được, mẹ kiếp.
———
Hạ Khâm tắt đèn rồi vẫn chưa thể ngủ, cậu nằm trên giường trừng mắt nhìn trần nhà. Mười phút sau, cậu nhận ra một sự thật rằng Tạ Tinh Lan đã tỏ tình với cậu.
Ông trời con ngồi phắt dậy.
Không! Ngủ! Nổi!
Cậu lấy điện thoại gọi video cho Diêm Mạn, trong khi chờ cuộc gọi được kết nối, cậu đột nhiên thấy hối hận vì vấn đề cậu muốn nói quá khó mở lời. Thế là cậu dứt khoát cúp máy, Diêm Mạn ở bên kia nhắn lại: [?]
Hạ Khâm cầm điện thoại, khoanh chân ngồi gõ chữ trên giường, cuộc đời cậu thiếu gia chưa từng gõ chữ nhanh thế này.
[Một chuyện lớn!]
Đù má.
Diêm Mạn cũng ngồi bật dậy như cá chép. Tin nhắn của Hạ Khâm khiến cô sợ hãi, không biết là chuyện lớn gì mà ông trời con phải gửi thêm cả dấu chấm than, ngay cả cái vẻ lạnh lùng cũng không giữ nổi nữa.
Diêm Mạn lập tức ngồi thẳng dậy, gửi meme quỳ gối “thần nghe chỉ” qua, hồi hộp chờ đợi “công chúa” ban thánh chỉ.
Hạ Khâm nghiêm túc: [Tạ Tinh Lan nói muốn theo đuổi tôi.]
Cậu gõ xong, kiểm tra lại dòng chữ nhiều lần mới nhấn gửi.
Một giây trôi qua.
Ba giây trôi qua.
Năm giây trôi qua.
Diêm Mạn không trả lời.
Hạ Khâm ngạc nhiên, chẳng lẽ cô đang khiếp sợ? Nói thật thì tối nay cậu cũng hơi sợ, không phải là cậu chưa từng được tỏ tình, nhưng trái tim cậu đập rộn suốt đến tận bây giờ vẫn chưa bình tĩnh nổi là lần đầu tiên xảy ra.
Rõ ràng là cậu đang khiếp sợ!
Hạ Khâm lo lắng đến mức muốn cắn móng tay, cuối cùng Diêm Mạn đã chịu nhắn lại.
[Ông gọi video cho tôi ngay giữa đêm khuya chỉ để khoe tình yêu với tôi???]
[Đạp đổ chén cơm chó.jpg]
?
Hạ Khâm nghi vấn.
Má nó chứ khoe tình yêu, cái này mà gọi là khoe tình yêu?
Diêm Mạn gọi điện thoại qua, Hạ Khâm chần chừ một hồi mới nghe máy.
Đối phương la hét ít nhất ba mươi giây mới hỏi: “Tỏ tình với ông thật à?”
Hạ Khâm đang giơ điện thoại ra xa, lát sau cậu mới đưa gần trở về: “Không hẳn, cậu ấy hỏi có thể theo đuổi tôi không.”
Dừng một giây, Hạ Khâm sực nhận ra gì đó: “Sao bà không ngạc nhiên?”
Diêm Mạn: “…?”
Cô có nên ngạc nhiên không? Hay nên chúc mừng anh Khâm của cô là – Cục cưng giỏi quá! Cuối cùng cưng cũng phát hiện ra một sự thật mà mọi người đã phát hiện từ lâu!
“Ồ ồ! Ngạc nhiên quá trời!” Diêm Mạn phản ứng ngắn gọn rồi quay lại chủ đề chính: “Ông trả lời cậu ấy thế nào?”
Hạ Khâm lười bình luận kỹ năng diễn xuất khoa trương của cô. Nghe cô hỏi câu cuối, cậu thoáng im lặng: “Không trả lời.”
Đúng là cậu không trả lời, không phải cậu không muốn trả lời mà là không biết trả lời thế nào.
“Tạ Tinh Lan muốn theo đuổi ông tức là muốn làm người yêu ông chứ gì?” Diêm Mạn cảm thấy không có gì đáng kể: “Cậu ấy đẹp trai cỡ đó, ông thử một lần có mất mát gì đâu. Bà nội nó, hẹn hò với cậu ấy chắc ngầu lắm, hầy đi dọc đường tận hưởng ánh mắt ghen tị của tất cả phụ nữ!”
Hạ Khâm: “…”
Nói đến đây, Diêm Mạn sực để ý tới một vấn đề quan trọng, vô thức muốn vạch trần: “Hơn nữa là Khâm cưng, ông cũng thích…”
Tút một tiếng, Hạ Khâm cúp máy.
Diêm Mạn: ”?”
Thằng nhóc ông.
Hạ Khâm cảm thấy việc mình bày tỏ tâm sự với Diêm Mạn là quyết định quái lạ nhất trong mười bảy năm cuộc đời cậu. Cậu cùng đường rồi nên quên mất người con gái này là hải vương!
Hạ Khâm tắm rửa xong vẫn còn ngà ngà say, được một lúc thì thấy buồn ngủ. Cậu nằm trên giường xem điện thoại trước khi đi ngủ.
Tạ Tinh Lan gửi cho cậu một tin nhắn WeChat.
Hạ Khâm nhìn chăm chú vài giây, bấm nghe.
Tạ Tinh Lan gửi tin nhắn thoại: “Anh về nhà rồi.”
[Ừ.] Hạ Khâm hồi âm.
“Thầy Hạ thật lạnh lùng.”
Tạ Tinh Lan lại gửi: “Nhưng không sao, anh đây thích dán mông lạnh.”
Đồ điên.
Hạ Khâm trở người kẹp chiếc chăn bông vào giữa đôi chân trắng nõn nhẵn nhụi, cậu cầm điện thoại gửi vài meme đánh đập qua, không biết khóe môi mình đang vô thức cong lên.
“Sáng mai em muốn ăn gì?” Chắc Tạ Tinh Lan đã nằm lên giường, giọng hắn trầm hơn bình thường và còn có vẻ quyến luyến: “Anh đem đến nhà cho em.”
Hạ Khâm cũng gửi tin nhắn thoại: “Đặt lên bàn còn chưa đủ sao?”
“Đó là trước kia.” Tạ Tinh Lan: “Bây giờ anh đang theo đuổi em, anh cần thăng cấp kỹ năng chó li.ếm lên một bậc.”
…Ai mà chó li.ếm với chả không li.ếm với cậu?
“Cậu đừng nói cậu là chó li.ếm nữa.” Khó nghe muốn chết.
“Được rồi, thế thì anh là gì?” Tạ Tinh Lan buông lỏng dây cương, vô liêm sỉ nói: “Anh là chó của thầy Hạ.”
Hạ Khâm: “…..”
Từ khi người này nói muốn theo đuổi mình, hình như mặt dày hơn thì phải???
Hai người cứ thế nói mấy chuyện vô vị một hồi.
Hạ Khâm hơi buồn ngủ, mũi đau nhức, cậu ngáp một cái.
“Buồn ngủ à?” Tạ Tinh Lan hỏi.
“Hừm.” Đã buồn ngủ đến mức thành giọng nũng rồi.
“Thôi không nói chuyện nữa, em ngủ đi.” Tạ Tinh Lan bảo.
Không biết tin nhắn thoại chuyển thành cuộc gọi thoại từ khi nào.
Nhờ câu này mà Hạ Khâm thoáng tỉnh táo, giữ một ít lý trí: “Sao đêm hôm cậu lại gọi cho tôi?”
“Này, em nói gì có lý chút đi.” Tạ Tinh Lan cười khẽ: “Gọi cả tiếng đồng hồ rồi bây giờ em mới hỏi?”
Hạ Khâm: “…”
“Không có gì khác đâu.” Tạ Tinh Lan hỏi: “Em không quen à?”
Hạ Khâm muốn nói thật ra cũng được. Khu biệt thự liền kề ở Đông Hồ vắng vẻ đến đáng sợ, có người cùng trò chuyện vào đêm khuya khá thích. Ít nhất là cậu không còn cảm thấy cô đơn và sợ hãi trong không gian rộng lớn nữa.
Tạ Tinh Lan nói tiếp: “Tập làm quen đi thầy Hạ.”
Thầy Hạ hết sạch cảm động, chỉ còn lại: “?”
Tạ Tinh Lan: “Đây là dịch vụ dỗ ngủ cho bạn trai, phiên bản thử nghiệm sớm.”
Tạ Tinh Lan cất giọng lười biếng mang theo ý dỗ gạt: “Em có muốn gia hạn dịch vụ vĩnh viễn không?”