Những cơn mưa tháng sáu kéo đến như thác đổ. Trường Trung học số 2 nổi danh có điều kiện ký túc xá tốt, phòng vệ sinh được thiết kế theo tiêu chuẩn của khách sạn. Phân chia ướt và khô, còn có bồn cầu xa xỉ, đối với học sinh cấp ba thì đây có thể coi là được trang bị rất tốt.
Lúc Hạ Khâm bước vào, trong không khí vẫn còn vương lại mùi sữa tắm. Hệ thống thông gió đang bật, cửa sổ cũng đang mở nên đưa ít gió mưa vào, xua tan cái nóng oi bức lúc chiều.
Phòng vệ sinh tối om, Hạ Khâm định bật đèn lên nhưng cổ tay cậu bị bắt lấy.
“Rầm!” một tiếng, cánh cửa bị đóng lại.
Lâm Tư Tắc phiên bản hơi say: Sếp Khâm vội thế? Tiếng đóng cửa mạnh dữ! Chắc nhịn sắp hư tới nơi rồi.
Đúng là nhịn sắp hư.
Sau khi học kỳ này bắt đầu, mọi người đều bận rộn làm quen với quy chế thi tuyển sinh mới. Sau kỳ thi hàng tuần là kỳ thi tháng, sau kỳ thi tháng là kỳ thi giữa kỳ, sau kỳ thi giữa kỳ là kỳ thi học thuật. Hầu như không được nghỉ ngơi đàng hoàng.
Tất cả những kỳ nghỉ xuân, chuyến đi chơi thu đều bị hủy bỏ. Bây giờ được học tiết thể dục cũng là thứ xa vời chứ nói gì đến thời gian yêu đương.
Hạ Khâm bị ôm eo, ép vào cánh cửa.
Cậu vừa ngẩng đầu lên, Tạ Tinh Lan đã im lìm cúi xuống hôn cậu. Hắn phả hơi thở nóng hổi phả vào mặt Hạ Khâm, lúc đầu cậu còn định nói gì đó nhưng bây giờ cậu không quan tâm nữa.
Môi vừa chạm nhau, tình cảm trong lòng thiếu niên không tài nào che giấu được, nhanh chóng lan tỏa tràn ngập trong không gian khép kín.
Hạ Khâm hé miệng quấn quýt với hắn, bị hắn tham lam nuốt chửng. Hai người kề sát vào nhau, cố sức nếm từng ngóc ngách của đối phương.
Tiếng sấm cùng tiếng mưa xối xả che đi tiếng nước ám muội.
Có lẽ vì đã lâu không thân mật nên ban đầu cả hai đều vội vã. Dần dần, Tạ Tinh Lan mới buông lỏng cậu, động tác không còn bạo lực như cướp đoạt nữa, hắn dùng một tay vân vê vành tai của bạn trai, đặt những nụ hôn dày đặc lên khóe môi và má cậu.
Hạ Khâm thở hổn hển, nuốt nước bọt rồi hỏi: “Sao anh lại tắt đèn?”
“Tìm kí.ch th.ích?”
“…”
“Vừa rồi em không kí.ch th.ích sao.” Tạ Tinh Lan kề vào môi cậu nói: “Tạo cảm giác vụng trộm.”
Bầu không khí đang đẹp, Hạ Khâm không muốn lãng phí thời gian để chửi hắn.
“Nước miếng của cục cưng ngọt lắm.” Tạ Tinh Lan cười khẽ.
Hạ Khâm xấu hổ đỏ mặt, nhỏ giọng mắng: “Anh đúng là đồ bi.ến th.ái.”
“Ừ.” Tạ Tinh Lan vô liêm sỉ thừa nhận, hôn phớt cậu thêm một cái rồi nắm cằm cậu thầm thì: “Há miệng cho bạn trai ăn thêm chút đi.”
Hạ Khâm: “…”
Sau vài hơi thở, cả hai khó kìm lòng nổi mà hôn nhau lần nữa.
Hạ Khâm được hắn ôm vào lòng đòi hỏi đủ thứ, vừa ngoan ngoãn vừa an tĩnh.
Tạ Tinh Lan hết hôn rồi lại li.ếm cậu, đột nhiên hắn dừng lại, hơi khom lưng xuống, vùi đầu vào hõm cổ bạn trai nhỏ, thở ra một hơi nặng nề.
Hạ Khâm được hôn đến mơ màng, đôi mắt cậu thoáng thất thần, nghiêng đầu rầm rì: “Anh sao vậy?”
“Không có gì.” Giọng Tạ Tinh Lan rõ ràng không giống bình thường, trầm thấp khàn khàn, mang theo d.ục vọ.ng khó tả: “Để anh trai ôm em một lát.”
Hạ Khâm: “?”
Cái này mà bảo là không có gì? Sao cậu cứ cảm giác có chuyện gì đó?
Trong phòng tắt đèn nên Hạ Khâm đoán hắn bị đập đầu vào đâu đó.
Chết tiệt, đều là do tên điên này muốn hôn trong bóng tối, làm cậu bất an. Hắn tưởng hắn đỉnh lắm sao, tìm kí.ch th.ích gì chứ?
“Rốt cuộc là anh bị gì? Đứng dậy coi!”
Hạ Khâm lo lắng đẩy hắn ra, nhưng thay vì đẩy bằng tay thì cậu vô thức giơ chân đạp hắn, mà cậu vừa nhấc chân đã đụng trúng thứ gì đó.
Hạ Khâm: “……”
Hạ Khâm lập tức im lặng.
Trong một lúc không ai lên tiếng, chỉ có tiếng gió tiếng mưa cách một tấm cửa, còn có tiếng cười khằng khặc của nhóm Lâm Tư Tắc. Không biết phim chiếu đến đoạn nào rồi mà đám người đó ầm ĩ như muốn lật đổ trần nhà.
“Ừm…” Hạ Khâm mở miệng trước: “Anh muốn giải quyết không?”
“Em giúp anh?” Tạ Tinh Lan cố ý chọc cậu.
“Đồ lưu manh.” Hạ Khâm không ngờ hắn mặt dày đến thế, cậu ngạc nhiên tròn mắt mấy giây rồi lại sa vào tĩnh lặng.
Chợt, Hạ Khâm vỗ nhẹ vào vai hắn: “Em… giúp bằng cách nào?”
Tạ Tinh Lan cũng không ngờ tới câu trả lời này.
Hắn sửng sốt: “Em giúp thật sao?”
Hạ Khâm: “?” Mẹ kiếp, chứ không phải anh muốn em giúp sao?
“Trêu em thôi.” Tạ Tinh Lan muốn nói gì đó, nhưng thật không đúng lúc, vào thời điểm quan trọng đầy mập mờ này, hắn bồng nhớ đến câu nói đùa trên mạng – “em còn nhỏ, anh không chạm vào em (cố nhịn)”.
Đây chính là hậu quả của việc lướt web.
Đây chính là tác dụng phụ của việc mỗi tối nằm trong chăn lén học mấy câu hài hước.
Tạ Tinh Lan bị chọt trúng điểm cười, hắn rúc vào vai Hạ Khâm cười run người.
“Anh cười cái gì?” Thầy Hạ khó hiểu.
“Anh không cười, không có gì hết.” Tạ Tinh Lan cười đủ rồi mới nói: “Một lát nữa sẽ ổn thôi, để anh ôm em.”
Dù sao người khó chịu cũng là hắn, Hạ Khâm thấy hắn không định giải quyết nên cũng không thèm để ý.
Hạ Khâm nhìn bóng tối, lo lắng hỏi: “Anh làm vậy có khi nào bị hư không?”
“Không hư được, em tưởng tượng chuyện gì tốt đẹp hơn được không?” Tạ Tinh Lan nhéo mặt cậu, tha thiết bảo: “Đợi em lớn lên thêm rồi tự thử xem.”
Hiếm khi có thời gian riêng tư thế này, chẳng bao lâu sau Tạ Tinh Lan không nhịn được mà hôn lung tung lên mặt cậu. Hắn hôn xuống một đường, tìm thấy đôi môi Hạ Khâm bèn cuốn vào trong, trao đổi nụ hôn ướt át.
Hạ Khâm bị kéo theo chầm chậm, cậu đặt tay lên vai hắn hôn đáp lại, hai người cứ thế hôn xong, thoáng dừng rồi lại tiếp tục.
Cuối cùng, Lâm Tư Tắc đến gõ cửa.
“Cạch” một tiếng, ổ khóa cửa bị xoay mở.
Hạ Khâm như chú mèo xù lông, suýt nữa nhảy vồ lên trong vòng tay Tạ Tinh Lan.
“Tạ Tinh Lan…!!!”
“Suỵt suỵt suỵt.” Tạ Tinh Lan vuốt lưng cậu vỗ về: “Ngoan nào, không sao.”
“Sếp Khâm! Sếp Khâm! Sếp xong chưa? Hả, sao cửa bị khóa? Bên trong có ai không?” Rõ ràng Lâm Tư Tắc đã say, cậu ta liên tục xoay nắm cửa.
“Lạ kỳ, phòng không bật đèn chứng tỏ không có người mới phải, sao lại khóa cửa, hay là bị hỏng rồi…”
“Thằng Lâm làm gì đó!” Lớp trưởng gọi.
“Tao đi vệ sinh!” Lâm Tư Tắc đáp: “Hình như khóa cửa bị hỏng.”
“Ông đi ở phòng của bọn tôi đi, trường mình ba ngày hết hai ngày bị hỏng khóa cửa còn gì.”
“…Ồ, được!”
Động tĩnh ở cửa biến mất, Hạ Khâm thở phào, cậu ngẩng đầu trừng mắt với Tạ Tinh Lan, rồi nghĩ hắn không thể nhìn thấy trong bóng tối bèn nhéo mạnh cánh tay bạn trai.
“Á.” Tạ Tinh Lan phì cười nhận xét cậu: “Thật hung dữ.”
Hạ Khâm: “…”
Tạ Tinh Lan cúi đầu chạm chóp mũi với Hạ Khâm như thân mật cùng động vật nhỏ. Hơi thở hai người vờn quanh nhau, hắn rầm rì: “Làm sao đây, anh cứ thích em hung dữ vậy đó.”
“bi.ến th.ái.” Hạ Khâm bị chọc cười, cậu cố ý giẫm chân hắn: “Anh máu M, ưa bị ngược đãi hả.”
“Ừ.” Tạ Tinh Lan đáp: “Đúng rồi.”
Hai người yên lặng ôm nhau, Hạ Khâm tựa cằm lên vai hắn không nói gì, hưởng thụ hơi ấm trong chốc lát. Một lúc sau Tạ Tinh Lan khẽ thở dài, hắn ghẹo cậu: “Bé cưng mau lớn lên đi.”
———
Cuối tháng sáu đến sinh nhật Hạ Khâm, thứ năm Hạ Nghiên gọi điện cho cậu nói bà sẽ đến Tây Thành để mừng sinh nhật với cậu. Ban đầu Hạ Khâm không nghĩ nhiều, cậu chỉ cảm thấy vui vẻ.
Nghe tin bà muốn đến, cậu nhờ dì giúp việc đi mua đồ ăn. Hạ Nghiên hạ cánh xuống Tây Thành vào tối thứ sáu.
Nghe tin, Tạ Tinh Lan hỏi: “Anh có nên ra sân bay đón mẹ với em không?”
“Nếu không muốn chết thì anh đi đi.” Hạ Khâm đáp: “Anh sợ mẹ em không nhìn ra chúng ta đang yêu nhau phải không?”
Cậu khá chột dạ khi nói lời này, thật ra Hạ Nghiên đã nhiều lần dò hỏi xem có phải cậu đang hẹn hò không, càng tiến đến chân tướng, bà gần như đoán ra được người đó là Tạ Tinh Lan.
Hạ Khâm không biết Hạ Nghiên sẽ có thái độ thế nào về việc này, xét theo ý của bà thì có lẽ không ủng hộ lắm.
Nhưng không thành vấn đề.
Hạ Khâm tính toán thời gian, một năm nữa thôi cậu sẽ vào đại học, thi tuyển sinh đại học xong là cậu được tự do rồi.
“Ồ.” Tạ Tinh Lan: “Vậy là anh không được gặp em trong hai ngày tới sao?”
“Bình thường thôi.” Hạ Khâm nói: “Ngày nào cũng gặp anh không ngại phiền à.”
Hạ Khâm thấy Tạ Tinh Lan yêu vào não úng hết nước, cậu quyết định làm gương khuyên nhủ: “Anh nghe này, dù có yêu cũng phải giữ khoảng cách đúng chừng mực, biết không.”
“Nếu cứ dính bên nhau mãi sẽ dễ cãi nhau, em bị áp lực.”
Hạ Khâm không biết những cặp đôi khác có cãi nhau không, còn hai người họ thì không. Lần nào cũng là Tạ Tinh Lan bị mắng mỏ, thậm chí còn bị đánh.
“Tóm lại.” Hạ Khâm lạnh lùng mở miệng: “Hai ngày này em phải ở nhà với mẹ, anh giải đề cho cẩn thận, thứ hai tới em kiểm tra.”
“Nếu anh mắc hơn bốn lỗi, cả tuần đó anh đừng hôn em.”
Để lại những lời tàn nhẫn, thầy Hạ dọn cặp rồi ngầu lòi rời khỏi trường.
Buổi tối, dì Dương đã chuẩn bị năm món ăn một món canh, tất cả đều làm theo khẩu vị của Hạ Nghiên. Sau một thời gian không gặp, Hạ Khâm thấy bà đã tăng cân, mang vẻ đẹp phúc hậu, có thể nhận ra bà sống ở Bắc Kinh khá tốt.
Hạ Khâm nhớ tới lần trước cậu về Bắc Kinh, đi xuống lầu thấy Tưởng Quyền quỳ dưới đất xoa chân Hạ Nghiên, mẹ cậu hẳn là hạnh phúc trong cuộc hôn nhân này.
Cơm nước xong, Hạ Nghiên vẫy tay với cậu: “Con trai lại đây, mẹ muốn nói vài chuyện với con.”
“Chuyện gì ạ?”
Hạ Khâm trả lời tin nhắn WeChat Tạ Tinh Lan, phải đợi một lúc nữa cậu mới gọi video với hắn được.
“Mẹ muốn thương lượng với con một việc.” Hạ Nghiên nói: “Lần này tới Tây Thành, tạm thời mẹ sẽ không rời đi.”
Hạ Khâm bất ngờ.
Hạ Nghiên: “Con đang học học kỳ hai lớp mười một rồi, mẹ cũng đã bàn bạc với chú Tưởng.”
Hạ Khâm nhíu mày, vì sao phải bàn bạc với Tưởng Quyền về chuyện của cậu. Nhưng nghĩ đến khó lắm mới gặp được Hạ Nghiên, cậu không muốn cãi nhau với Hạ Nghiên.
“Con sống ở Tây Thành một mình làm mẹ không yên tâm. Bây giờ mẹ đã kết hôn ổn định, mẹ muốn dành nhiều thời gian cho con hơn nên năm nay và năm sau mẹ sẽ ở Tây Thành trông nom con đi học. Khi nào con thi lên đại học, chúng ta sẽ cùng nhau quay lại Bắc Kinh.”
“Mẹ định trông nom con đi học?”
“Ừ, không chào đón mẹ à?”
“…Không có, không phải.” Hạ Khâm hoàn hồn, vội phủ nhận.
Trước đây cậu cũng nghĩ đến việc Hạ Nghiên trông nom cậu đi học. Khi cậu thường xuyên chuyển trường, cậu từng hy vọng Hạ Nghiên có thể ở bên cậu một thời gian rồi hẵng rời đi. Về sau cậu phát hiện Hạ Nghiên có quá nhiều việc phải làm nên cậu không còn mong chờ nữa.
Hiện tại điều cậu mong chờ nhất xảy ra rồi, Hạ Khâm lại không vui vẻ như cậu tưởng tượng.
Suy nghĩ đầu tiên của cậu ấy thế mà là – Chuyện này đồng nghĩa với thời gian gặp mặt Tạ Tinh Lan sẽ ít hơn sao?
Hạ Khâm gật đầu, không thể giải thích được cảm xúc.
Hạ Nghiên bổ sung thêm: “Đúng rồi con trai, còn một chuyện nữa mẹ nghĩ nên nói cho con biết.”
Hạ Khâm phân tâm: “Gì ạ?”
Hạ Nghiên nói: “Mẹ đang mang thai, có thể con sẽ có em trai hoặc em gái.”
Tựa như một tia sét bất ngờ giáng xuống, phòng khách chìm vào im lặng.
Hạ Khâm tưởng mình nghe nhầm, cậu há miệng: “Mẹ… mang thai?”
Vẻ mặt cậu lúc này đương nhiên không được gọi là vui vẻ, Hạ Nghiên cũng bất ngờ: “Sao vậy? Con không vui sao?”
Hạ Khâm thấy quá đột ngột, như thể cậu đang đi bộ trên đường thì có ai đó tiến tới tát cậu một cái. Thế nên lúc nói chuyện, cậu không khỏi lớn tiếng: “Mẹ thấy con nên vui sao?”
“…Tiểu Khâm à?”
Hạ Khâm choàng tỉnh, sực nhận ra: “Mẹ đến Tây Thành không phải để chăm con đi học, mà là để dưỡng thai phải không?”
Hạ Nghiên khẽ nhíu mày: “Sao Tiểu Khâm nghĩ như vậy? Hai đứa đều là con của mẹ, hai đứa con đều quan trọng với mẹ.”
Đều?
Hai đứa con?
Thật hoang đường.
Hạ Khâm có cảm giác não mình bị nện mạnh, cậu cứ cho rằng Hạ Nghiên bỗng nảy sinh tình mẫu tử là do bà thấy có lỗi với cậu, muốn bù đắp cho cậu.
Đúng, đúng là bà thấy có lỗi, nhưng có lẽ không phải vì những ngày tháng không bầu bạn với cậu, mà là vì bà sắp có đứa con thứ hai. Chính vì vậy bà mới áy náy với cậu.
Mọi chuyện đều quá đỗi nực cười.
Trước kia cậu là người duy nhất của Hạ Nghiên. Sau này bà kết hôn, có chồng, cậu trở thành người thứ hai. Cậu vẫn chấp nhận được, dù gì thân phận của người đó cũng là chồng.
Hạ Khâm tự an ủi bản thân, ít nhất thì cậu là đứa con duy nhất của Hạ Nghiên.
Hiện tại, ngay cả quyền “duy nhất” cũng bị tước đoạt.
Chú ý tới biểu cảm tồi tệ của Hạ Khâm, Hạ Nghiên gọi: “Tiểu Khâm, Tiểu Khâm?”
Bà vẫn hay nổi hứng làm người mẹ tốt trong một thời gian, Hạ Khâm không có ý chí tiến thủ lại bị lừa.
“…Con đang nghe đây.”
Giọng cậu đã bình tĩnh lại: “Con chỉ hơi bất ngờ thôi.”
Rốt cuộc thì cậu làm được gì chứ, đòi Hạ Nghiên bỏ đứa bé này? Làm sao có thể.
Sự xuất hiện của đứa bé chỉ nhắc nhở Hạ Khâm một lần nữa, rằng Hạ Nghiên thật sự đã có gia đình của riêng mình. Một gia đình không hề liên quan gì đến cậu.
“Mẹ biết con sẽ khó tiếp nhận việc này.” Hạ Nghiên nói: “Tiểu Khâm, xin lỗi con. Mẹ… cần đứa bé này.”
Đáp lại bà là sự im lặng của Hạ Khâm.
Với thế lực nhà họ Tưởng, Hạ Nghiên mà không có con, gia tộc đó sẽ luôn xem bà là người ngoài. Bà cần một dòng máu của nhà họ Tưởng để cuộc hôn nhân vững chắc hơn.
Cảm giác bất lực trong lòng Hạ Khâm lại nổi lên.
Cậu vẫn luôn muốn hỏi mẹ không thể đợi cậu trưởng thành sao.
Cậu sẽ kiếm rất nhiều tiền, trở thành người mà mẹ có thể dựa vào.
Cậu sẽ…
Cậu không nói gì cả, cậu vẫn còn quá nhỏ, không có can đảm nói những điều đó. Những lời hoa mỹ như ly hôn với người chồng rẻ tiền của mẹ đi, con trai mẹ có đủ khả năng nuôi mẹ. Mà một túi xách của Hạ Nghiên có giá ba trăm nghìn tệ, thực tế là cậu có bán máu cũng không nuôi nổi.
Dì Dương nhận thấy bầu không khí trong phòng khách không ổn nên bưng bánh ngọt ra, cho cả hai một đường lui: “Bà chủ, thiếu gia, ăn bánh trước đi. Hôm nay là sinh nhật của Tiểu Khâm, chúng ta nên cùng vui vẻ với nhau.”
Đúng rồi.
Lúc này Hạ Khâm mới nhớ hôm nay là sinh nhật mình.
Những chuyện sau đó, Hạ Khâm không có ấn tượng.
Cách Hạ Nghiên xin lỗi cậu là cắt miếng bánh ngon nhất cho cậu, quả anh đào duy nhất được đặt lên phần của cậu. Ăn bánh xong còn cố gắng kể vài câu chuyện cười nhạt để có vẻ thoải mái hơn. Tựa như việc giả vờ mình hiểu đề thi, loay hoay xem đáp án tham khảo mãi.
Trong đôi mắt dè dặt của bà là hy vọng được cậu công nhận.
Hạ Khâm càng không thể trách bà, cậu chỉ trách mình đã gửi gắm tình cảm ở chỗ bà. Một khi con người đã kỳ vọng vào người khác thì thường sẽ rất đau đớn khi thất bại. Nếu nghĩ kỹ thì chuyện Hạ Nghiên có thai chỉ là vấn đề thời gian, lẽ ra cậu phải chuẩn bị tinh thần trước, ít nhất sẽ không lúng túng như hôm nay.
Sau bữa tối, Hạ Khâm nói mình muốn ra ngoài đi dạo, cậu lang thang không mục đích, nhấc chân đá những viên đá nhỏ dọc đường, bất tri bất giác đến cổng trường Trung học số 2.
Đúng lúc Tạ Tinh Lan gọi điện tới, hắn vẫn giữ giọng điệu ngả ngớn như thường: “Ông trời con đã hứa sẽ gọi video cho anh mà, bạn trai em chờ đến nỗi hoa cũng héo tàn rồi.”
“Tạ Tinh Lan.” Hạ Khâm bỗng nói: “Em đang ở cổng trường, anh ra đây được không?”
“Bây giờ sao?” Đối phương khá kinh ngạc.
Hạ Khâm nhìn đồng hồ đeo tay: Mười một giờ rưỡi.
……Được rồi.
Giờ này mà bảo Tạ Tinh Lan đi ra thì quá đáng quá, cậu thoáng im lặng rồi đổi lời: “Thôi…”
“Bảy phút.” Bên Tạ Tinh Lan truyền đến tiếng thay quần áo: “Năm phút… thôi để anh chạy ra, chỉ ba phút nữa.”
Hạ Khâm: “…”
Hạ Khâm: “Anh đừng cúp máy được không?”
Tạ Tinh Lan nhướng mày: “Sao tối nay bạn trai dính người thế hả?”
Hạ Khâm dừng lại.
“Giỏi lắm.” Tạ Tinh Lan khích lệ: “Cứ tiếp tục duy trì độ dính này.”
Hạ Khâm: “……”
“Bao nhiêu rồi? Hai phút năm mươi bốn, hai phút năm mươi ba…”
“Anh đang làm gì vậy?”
“Đếm ngược đó.” Tạ Tinh Lan nói: “Anh đã bảo ba phút rồi mà.”
“…Đồ khùng.”
Tạ Tinh Lan vẫn nghiêm túc đếm ngược: “Ba mươi hai, ba mươi mốt…”
“Mười chín, mười tám.”
Hạ Khâm vốn không cố ý mong đợi cuộc gặp gỡ này, cậu chỉ tình cờ bước đến đây. Kết quả là lúc này, bị hắn lây nhiễm sự nghiêm túc nên cậu cũng ôm lòng mong ngóng.
“Ba, hai –”
Giọng nói trầm thấp của Tạ Tinh Lan vọng ra từ điện thoại.
Hạ Khâm quay phắt đầu lại như có linh cảm.
Chính lúc đó, cậu được hắn ôm chặt trong vòng tay.
Tạ Tinh Lan ôm cậu từ phía sau, hắn ló đầu đến, cười nói: “Một!”
“Thầy Hạ, sinh nhật vui vẻ.”
Mặt Hạ Khâm nóng lên, cậu đẩy hắn: “Chạy nhanh vậy anh không sợ té chết à, cần gì phải gấp gáp chứ… em cũng có đi đâu.”
“Đương nhiên phải gấp rồi, em đùa sao”
Tạ Tinh Lan bóp mặt cậu, chất giọng dịu dàng vang trong màn đêm: “Anh trai chỉ có mỗi cục vàng cục bạc là em, sao không gấp cho được.”