Việc xăm không khó mấy, kết thúc cũng mau.
Lúc đứng dậy khỏi ghế, Hạ Khâm vẫn đau âm ỉ ở xung quanh thắt lưng. Vòng eo của cậu vừa thon vừa trắng, gầy mà săn chắc, đường cong mượt mà toát lên hơi thở niên thiếu, ngay cả cái rốn mà người bình thường khó có thể đẹp cũng xinh xắn.
Thợ xăm lành nghề, tạo hình ngôi sao rất đẹp.
“Bạn gái à?” Khi cất dụng cụ, thợ xăm tò mò hỏi, bấm vào mẫu Hạ Khâm gửi: “Trong tên có ngôi sao?”
Với gương mặt của Hạ Khâm, bảo người ta ngó lơ thật chẳng dễ dàng. Chắc ai cũng nghĩ anh chàng đẹp trai như thế, người yêu hẳn phải xuất sắc lắm, chinh phục được người đẹp cỡ này luôn mà?
“Không phải.”
Hạ Khâm luôn tích chữ như vàng trước mặt người ngoài.
“Dù cậu đã trưởng thành nhưng chắc tuổi không lớn.” Thợ xăm thấy cậu đẹp trai nên nói thêm mấy lời: “Tình yêu ở tuổi các cậu khó chịu được sự soi mói, thứ như hình xăm không dễ xóa, nếu sau này chia tay thì sao?”
“Không đâu.” Hạ Khâm khó chịu.
Người này nhìn có vẻ xa cách, sao nói nhảm nhiều vậy? Hơn nữa Tạ Tinh Lan đã nói là hắn có thành quỷ cũng sẽ bám lấy cậu, tuy lời này hơi kỳ dị nhưng lại xuôi tai Hạ Khâm.
Thợ xăm tháo găng tay ra hỏi: “Thêm tài khoản WeChat không?”
Hạ Khâm: “?”
Cậu không thèm trả lời, mở cửa rời đi.
“Chậc.” Thợ xăm không giận: “Đúng là cậu em trai lạnh lùng.”
Hạ Khâm đã phải cắn răng chịu đựng nỗi đau từ kim châm cả buổi, ban nãy suýt rơi nước mắt. Cậu gian nan giữ bề ngoài bình tĩnh bước ra khỏi tiệm xăm, cuối cùng ông trời con mới rít khẽ một hơi.
Đau thì đau nhưng khi nhìn hình xăm rất sảng khoái, cậu vén áo ngắn tay lên nhìn, để lộ vòng eo nhỏ. Cậu xăm một ngôi sao màu đen lớn bằng móng tay, tô kín màu nên vô cùng đau. Khu vực xung quanh vẫn còn đỏ, không thể tiếp xúc với nước trong vài ngày tới.
Hạ Khâm chụp một bức định gửi cho Tạ Tinh Lan xem, rồi lại chợt thấy mình như tìm được meme, cố ý khoe khoang mong hắn khen ngợi. Tuy cậu dám chắc Tạ Tinh Lan sẽ khen ngợi cậu điên cuồng, cũng đảm bảo hắn sẽ cảm động đến mức quá đà. Tên nghiện diễn đó phải diễn ít nhất năm phút mới chịu dừng lại.
Nhưng món quà sinh nhật bất ngờ vẫn nên tặng vào sinh nhật.
Hạ Khâm cất điện thoại.
Mười hai giờ đêm ngày 5 tháng 3, Hạ Khâm gửi tin nhắn “chúc mừng sinh nhật” cho Tạ Tinh Lan, đợi một lúc bên kia vẫn chưa trả lời. Hạ Khâm tưởng hắn chưa thấy thông báo nên chờ thêm. Kết quả là sáng sớm tỉnh dậy, hộp tin nhắn WeChat vẫn trống không.
Cậu đến lớp, Tạ Tinh Lan chưa xuất hiện ở chỗ ngồi.
Lần lượt từng người tiến vào lớp đông đủ.
Tạ Tinh Lan vẫn chưa tới.
Hạ Khâm ngạc nhiên, cậu kéo nhẹ cổ áo Lâm Tư Tắc: “Tạ Tinh Lan đâu? Cậu ấy còn ở trong ký túc xá à?”
“Nào có.” Lâm Tư Tắc cũng bất ngờ: “Em tưởng anh ấy xin nghỉ phép về nhà? Anh Tạ không nói với anh hả?”
Hạ Khâm sững sờ: “Không có nói.”
Sau giờ học, cậu lại gửi tin nhắn hỏi Tạ Tinh Lan hắn đang ở đâu.
Không trả lời, gọi cũng không nghe máy.
Cậu và Tạ Tinh Lan quen nhau đã lâu, chưa bao giờ xảy ra tình huống không thể liên lạc như bây giờ. Hạ Khâm thẫn thờ về lớp, lơ đãng suốt cả tiết. Thầy Vật Lý Vương Thiên Hải gọi cậu nhiều lần, nhưng Hạ Khâm không nghe lọt một chữ gì.
Lần đầu cậu mất tập trung trong lớp, lại còn vào giai đoạn cuối cấp quan trọng, dọa giáo viên bộ môn hãi hùng.
Buổi chiều trong tiết ba, Hạ Khâm bị cô Triệu gọi vào văn phòng. Cô đi thẳng vào vấn đề: “Hôm nay có hai giáo viên đến nói với cô, thái độ học của em không ổn.”
“Hạ Khâm, có phải em bị áp lực học hành quá không, hay là tối qua ngủ không ngon?”
Hạ Khâm chỉ biết giữ im lặng, cậu không thể nói vì mình đang yêu sớm được. Cả ngày nay không có tin tức gì từ bạn trai, cậu không còn tâm trí để học.
Cô Triệu sẽ có thể mời Hạ Nghiên đến trong vòng mười phút, rồi thực hiện một màn chia rẽ uyên ương.
Hỏi mãi mà Hạ Khâm vẫn không chịu nói gì, cô Triệu đành nghiêm túc nói: “Lên lớp mười hai rồi, em phải điều chỉnh lại trạng thái cho mình. Dù khó đến mấy cũng chỉ còn một học kỳ nữa thôi, em là hạt giống của Thanh Hoa Bắc Đại, đừng trì hoãn chính mình.”
“Cô biết em hiểu rõ.”
Lời quan tâm của cô Triệu khiến Hạ Khâm áy náy.
“Nếu có chuyện gì thì phải báo cho cô kịp thời, cô là giáo viên chủ nhiệm của em, em biết chưa?”
Câu nói này mang đến cho Hạ Khâm chút hy vọng, câu đầu tiên cậu bật ra khi đến văn phòng là: “Cô Triệu, Tạ Tinh Lan đang ở đâu ạ?”
Triệu Diễm Phân sững sờ, không ngờ Hạ Khâm hỏi vậy.
“Cậu ấy không đi học.” Hạ Khâm chần chừ: “Em hơi lo cho cậu ấy.”
Cô Triệu nhìn cậu với ánh mắt dò xét.
Thầy Hà biết xu hướng tính dục của Hạ Khâm, Triệu Diễm Phân thân là chủ nhiệm đương nhiên cũng biết. Tình huống của cậu đặc biệt, Tưởng Quyền đã giúp cậu sắp xếp mọi việc ổn thỏa từ khi cậu chuyển vào năm lớp mười một.
Hạ Khâm không biết cô nhận ra những gì, nhưng bây giờ ngoài việc hỏi cô Triệu, cậu không còn cách nào khác để biết Tạ Tinh Lan đang ở đâu.
“Em ấy có chuyện trong nhà.” Cô Triệu nhẹ nhàng trả lời: “Mấy ngày tới sẽ không đến trường.”
“…À.” Hạ Khâm sờ chóp mũi: “Cô Triệu, vậy thì, cô cho em địa chỉ nhà cậu ấy được không?”
Hạ Khâm phải dùng hết sức lực để thốt ra mấy chữ này, cậu mà nói nhiều thêm vài lời, cậu sợ cô Triệu sẽ bắt lấy vai cậu, hỏi có phải cậu đang yêu sớm không.
Mang theo tâm lý hổ thẹn và tội lỗi trước công sức dạy dỗ của cô, Hạ Khâm nắm chặt mảnh giấy nhỏ trong tay. Trong đó ghi địa chỉ nhà Tạ Tinh Lan ở Tây Thành, buổi chiều tan trường, Hạ Khâm bắt taxi đi thẳng đến đường Đường Tử.
Đi taxi mất khoảng mười lăm phút, trung tâm Tây Thành không lớn nên có thể nhanh chóng đi đến bất cứ đâu.
Từ Đường Tử đi xuống sẽ thấy một khu biệt thự, an ninh tại đây được thắt chặt ở lối ra vào cư xá, cần phải nhận dạng khuôn mặt. Hạ Khâm ngớ người đứng trước cổng, mà không chỉ ngớ người, cậu còn cảm thấy mình đần độn.
Cô Triệu chỉ nói Tạ Tinh Lan có chuyện trong nhà chứ không nói là có chuyện gì. Lỡ đâu hắn chỉ tổ chức sinh nhật cùng gia đình, vui quá nên quên trả lời tin nhắn thì sao? Nhưng ngẫm lại thái độ lần trước Tạ Tinh Lan nhắc đến gia đình với mình, Hạ Khâm luôn có cảm giác chuyện không đơn giản như vậy.
Hạ Khâm đứng ở cổng lớn một lúc, nhân viên bảo vệ thấy cậu lạ mặt bèn hỏi: “Cậu học sinh đang tìm ai à?”
“Dạ.” Hạ Khâm chợt hỏi: “Chú biết Tạ Tinh Lan không ạ?”
Hỏi ra miệng rồi cậu thiếu gia mới thấy mình ngu si.
Bộ Tạ Tinh Lan là người nổi tiếng hay sao mà cậu túm đại một người để hỏi? Lo lắng dẫn đến rối loạn, Hạ Khâm đã tự làm mình mất hết mặt mũi dùng trong suốt năm nay trên đường đến đây.
Nào ngờ bảo vệ đáp: “Cậu nói Tạ Tinh Lan à, biết chứ!”
Hạ Khâm: “…”
Bạn trai mình có quan hệ rộng vậy sao.
Cũng đúng, cậu nên lường trước mới phải.
Tạ Tinh Lan là kiểu người bất kể sống ở đâu, với sức mạnh giao tiếp của hắn, mọi người trong bán kính năm trăm cây số đều sẽ là anh em cùng cha khác mẹ với hắn. Cho hắn một cái ghế, chỉ trong vòng hai ngày hắn sẽ trở thành trưởng khu mới của khu vực này.
Lời tiếp theo của bảo vệ khiến toàn thân Hạ Khâm ớn lạnh: “Thằng bé với ba nó đánh nhau dữ lắm, cả người toàn là máu. Hầy, làm con cái nhà giàu cũng chẳng được sống tốt, cậu học sinh nghĩ đi, làm gì có ba con ruột nào đánh nhau thành như thế, không khác gì kẻ thù…”
Sắc mặt Hạ Khâm càng ngày càng tái nhợt.
“Cậu học sinh là bạn của cậu ấy à? Cậu mau đi thăm cậu ấy đi, thật đáng thương.”
Hạ Khâm há miệng: “Cậu ấy đang ở đâu ạ?”
“Hình như ở bệnh viện trong cư xá.” Bảo vệ nói: “Chuyện làm ầm ra rất to, cũng may có hàng xóm tách hai người họ ra! Ngay chỗ rẽ phía trước…”
Khu biệt thự đường Đường Tử được phát triển từ sớm, đầy đủ tiện nghi. Đây là khu dân cư cao cấp hiếm hoi ở Tây Thành lúc bấy giờ có bệnh viện tư nhân độc lập. Bệnh viện mang rõ phong cách kiến trúc châu Âu, Hạ Khâm chạy mấy bước là nhìn thấy.
Trong đại sảnh vắng vẻ chỉ có một y tá đang trực.
Hạ Khâm đi tới quầy tư vấn: “Xin chào, cho hỏi vừa rồi có bạn nam nào đến đây không?”
“Bạn nam nào?” Y tá ngẩng đầu nhìn Hạ Khâm, trong mắt hiện vẻ kinh ngạc.
Hôm nay có vận may gì mà được gặp tận hai anh chàng siêu đẹp trai vậy?
Y tá vô thức nói: “Cậu hỏi cậu chàng đẹp trai ấy à? Tên là Tạ…”
“Tạ Tinh Lan.”
“Phải.” Y tá không ấn tượng với tên hắn mà ấn tượng với những vết thương trên khắp cơ thể hắn: “Cậu là bạn của cậu ấy sao? Lên tầng hai rẽ trái, phòng bệnh thứ ba.”
“Cảm ơn.”
Hạ Khâm vội vã lên lầu, tim đập mạnh không biết là vì lo lắng hay sợ hãi. Càng đến gần, bước chân cậu càng gấp gáp.
Tầng hai náo nhiệt hơn tiền sảnh, có bác sĩ và y tá đi ngang qua hành lang, vài người già nằm trên cáng vừa truyền dịch vừa đeo máy thở được đẩy nhanh qua cậu.
Bệnh viện nồng đậm mùi của sự già yếu và cái chết.
Hạ Khâm không nhìn quanh mà tiến thẳng đến phòng thứ ba, mùi thuốc sát trùng cùng mùi máu xộc thẳng vào mặt cậu.
Cậu chạy nhanh quá nên bây giờ không khỏi choáng váng, cậu nhìn thấy trên giường đơn trong phòng bệnh, có một lớp chăn trắng được đắp lên một người. Cánh tay lộ ra ngoài của người ấy đầy vết bầm tím, một chân bị treo lên chật vật, dưới gầm giường bệnh đọng vũng máu tươi…
Hô hấp Hạ Khâm ngưng trệ, hai tay run rẩy không dám vén chăn lên xem rốt cuộc tình trạng dưới chăn bi thảm đến mức nào.
Cậu gian nan tiến một bước về phía trước.
“Tạ……”
“Hạ Khâm?” Một giọng nam quen thuộc vang lên từ phía sau, Hạ Khâm quay phắt đầu lại.
“Cục cưng, là em thật à.”
Người con trai cao lớn đứng ở cửa chính là Tạ Tinh Lan, trên gương mặt hắn tràn ngập vẻ ngạc nhiên và vui mừng.
Hạ Khâm: “…?”
Thế người trên giường là ai?
Cậu ngoảnh đầu.
Y tá vội bước vào cửa: “Xin nhường đường, bệnh nhân bị tai nạn giao thông vừa được đưa đến đây, chúng tôi cần phải xử lý vết thương…”
“A.”
Hóa ra là bị tai nạn giao thông.
Hóa ra không phải là Tạ Tinh Lan.
Sợ muốn chết.
Sợ muốn chết!!!
Sợ muốn chết sợ muốn chết sợ muốn chết!!!
Lúc nãy Hạ Khâm không muốn khóc, nhưng cơ thể vừa mới thả lỏng, hai mắt cậu lập tức đỏ ửng không thể khống chế.
Đơn giản là vì quá sợ hãi.
Tạ Tinh Lan nhanh chóng chìa tay kéo Hạ Khâm ra khỏi phòng bệnh, ôm cậu vào lòng. Thấy mắt cậu đỏ hoe, hắn im lặng giữ cậu trong ngực mình để vỗ về, như dỗ dành em bé: “Không sao không sao, làm cục cưng của anh sợ rồi, em đừng khóc.”
Hạ Khâm: “?”
“Ai khóc?” Giọng mũi đặc sệt nhưng ông trời con vẫn hỏi tiếp: “Ai sợ?”
“Ừ, em không sợ.” Tạ Tinh Lan nói: “Là anh sợ, sao em lại tới đây?”
Nếu y tá đến thay băng không nói có một nam sinh đẹp trai đang tìm hắn, có lẽ Tạ Tinh Lan đã không tìm thấy Hạ Khâm nhanh như vậy.
Hạ Khâm dùng tuyệt chiêu ngậm miệng, cậu thoát khỏi vòng tay Tạ Tinh Lan, cuối cùng cũng nhớ mình tới đây để giận hắn.
Không trả lời tin nhắn WeChat, không bắt máy, làm gì có kiểu yêu đương nào như thế này? Ít nhất cũng phải báo một tiếng chứ? Lại còn là vào ngày sinh nhật của hắn.
Nhưng vừa ngẩng đầu lên.
Trong giây phút Hạ Khâm nhìn thấy khuôn mặt Tạ Tinh Lan, cơn tức giận gần như tan biến, thay vào đó là hoảng hốt và đau lòng. Cậu đã mừng rỡ vì biết người nằm trên giường bệnh không phải Tạ Tinh Lan, nhưng vết thương trên người con trai trước mặt cậu lúc này không khá hơn vết thương do tai nạn giao thông gây ra bao nhiêu.
Trên trán hắn dán băng gạc, khóe môi bị rách, ở cổ hiện vết hằn do bị siết. Rốt cuộc hắn phải bị đánh đến mức nào mới để lại dấu đỏ tím như vậy ở cổ? Rõ ràng là đối phương mạnh tay đến mức muốn siết chết hắn.
Hạ Khâm há miệng, hàng lông mi run rẩy mãnh liệt.
Tạ Tinh Lan sờ lên khóe miệng: “Xấu quá hả?”
Hắn cười, cố ý ra vẻ thoải mái: “Không xấu đến thế chứ, đến nỗi làm em khóc luôn sao? Anh thấy anh vẫn còn đẹp trai mà, giống mấy chiến tích của nam chính trong phim Hàn Quốc ấy.”
…Cái đức hạnh thối tha y chang thằng con trai trẻ trâu Lâm Tư Tắc của anh!
“Đẹp con khỉ.” Viền mắt Hạ Khâm càng đỏ hơn, giọng cậu nghẹn ngào: “…Xấu chết đi được.”
“Phải làm sao đây, có xấu chết cũng là anh trai của em, em cố nhịn đi.” Tạ Tinh Lan nói: “Hai hôm nữa sẽ đẹp trai lại ngay.”
“Ầy.” Hắn nghĩ tới gì đó: “Anh đang định xin nghỉ học hai ngày rồi mới đến trường, khi đó thầy Hạ sẽ nhìn thấy một anh bạn trai hoàn hảo đẹp ngời ngời như xưa…”
Tạ Tinh Lan dốc sức để bầu không khí trở nên nhẹ nhàng, hắn nhàn nhã trêu chọc Hạ Khâm. Nhưng chuyện không như hắn mong muốn, Hạ Khâm không hề bị hắn chọc cười như ngày thường. Cậu tựa vầng trán mịn màng vào vai hắn, vươn tay ôm lấy hắn, cơ thể run rẩy khẽ khàng.
Tạ Tinh Lan không nói gì.
Hạ Khâm hỏi: “Tạ Tinh Lan, anh có đau không?”
Một câu hỏi này làm đảo điên phòng ngự bên trong Tạ Tinh Lan.
Việc cãi nhau với người ba khốn nạn kia vì vài lời bất hòa là chuyện bình thường, mà hắn bị ông ta đánh từ nhỏ cũng là chuyện bình thường nốt. Ông ta không muốn hắn sống tốt, nhưng hắn lại nhất quyết sống một cuộc sống hạnh phúc và nhẹ nhõm hơn bất kỳ ai khác.
Tạ Kính đánh hắn xong sẽ hay đến phòng sách. Trong sân viện rộng lớn chỉ có hắn đang quỳ, bảo mẫu và quản gia thì thầm với nhau.
Hắn vô cảm đứng dậy, mặc cho vết thương bị gạt tàn đập trên trán chảy một hàng máu. Hắn không có nét ngây thơ lẽ ra phải có ở đứa bé bảy tuổi, cộng thêm vệt máu khiến hắn càng không giống đứa bé bình thường.
Đôi mắt của hắn lạnh lùng đến đáng sợ.
“Không kêu một tiếng nào, chẳng hề đau đớn.” Bảo mẫu nhỏ giọng.
“Đúng vậy, không biết trong đầu nó có mắc bệnh gì không? Mà chuyện này không liên quan tới chúng ta, chỉ cần không chết người là được.” Quản gia hùa theo.
Đó là ký ức thời xa xưa lắm rồi, vậy mà bây giờ hiện về.
Tạ Tinh Lan khựng lại, tựa như mất hơn mười năm mới cảm nhận được. Hắn rít lên, nói khẽ: “Nói thật thì anh có hơi đau.”
Đây là lần đầu tiên sau ngần ấy năm hắn nhận ra, hắn thật sự rất đau.
“Hay em thổi cho anh đi?” Hắn không đàng hoàng quá ba giây.
“Đau thì tiêm.” Hạ Khâm lạnh nhạt: “Nếu được em thổi cho sẽ hết đau thì em cần gì phải đi học? Em sẽ hiến thân cho y học từ lâu rồi.”
“Thầy Hạ có tinh thần nghiên cứu khoa học cao quá!”
“…”
Nhìn hắn bị đánh thê thảm, Hạ Khâm không buồn tranh cãi với hắn.
“Bệnh nhân Tạ Tinh Lan có ở đây không?” Y tá đột nhiên gọi: “Đến lúc thay băng rồi.”
Những chuyện tiếp theo đơn giản hơn nhiều.
Chỉ cần được ở bên Tạ Tinh Lan, Hạ Khâm không phải quá lo lắng sợ hãi, hắn lặng lẽ để cảm giác an toàn bao bọc cậu.
Ông trời con nhìn y tá thay băng chăm chú, rồi nhìn Tạ Tinh Lan uống thuốc giảm đau, cuối cùng liếc xem tình trạng vết thương đã được khâu lại.
Chính xác, vết thương không nghiêm trọng ở mức bình thường. Trên mặt hắn đã lộ rõ, còn trên cơ thể thì có những vết thương khó thấy. Điều làm người ta kinh hoàng nhất là, thậm chí hắn còn phải khâu vài mũi.
Hạ Khâm càng nhìn càng khó chịu, tức giận đến mức run người: “Ba của anh bị điên phải không? Làm gì có ai đánh con ruột mình đến mức này?”
Bàn về việc mắng ba, thầy Hạ kinh nghiệm đầy mình. Cậu đã từng mắng vô số người ba ngu xuẩn, ruột thịt hay không ruột thịt đều có.
Tuy Hạ Khâm không biết mâu thuẫn giữa hai người họ là gì, nhưng cậu chắc chắn không thể nào là vì Tạ Tinh Lan học dở.
Hạ Khâm mê mang, buột miệng nói: “Lần sau em sẽ giúp anh đánh trả.”
Tạ Tinh Lan bật cười vì dáng vẻ của cậu: “Được, em có thầy Hạ bảo kê.”
“Em không giỡn với anh.”
“Anh cũng không giỡn.” Tạ Tinh Lan phải truyền nước nên hắn đang ngồi trên ghế, thản nhiên mở miệng: “Thật đấy, em nhìn anh vậy thôi chứ ông già kia không khá khẩm hơn bao nhiêu. Anh đấm nhiều cú vào mặt ông ta lắm, chắc chắn ông ta sẽ không thể đến công ty một thời gian.”
Hắn nói xong, căn phòng rơi vào im lặng.
Sau khi y tá rời đi, chỉ còn lại tiếng thở của hai người.
Hạ Khâm nghe nói trong lúc truyền dịch, tay người bệnh rất lạnh, cậu bèn nắm tay phải của Tạ Tinh Lan, dùng cả hai tay mình ôm lấy nó, cố gắng sử dụng cách thô sơ này để sưởi ấm cho hắn.
Một lúc sau cậu mới hỏi: “…Sao hôm nay anh không nghe điện thoại?”
Đúng là câu hỏi chết người.
Tạ Tinh Lan lập tức áp dụng biện pháp thẳng thắn sẽ được khoan hồng: “Anh nào dám không nghe chứ ông trời con, nếu vậy làm gì có chuyện anh còn sống?”
“Điện thoại của anh bị ông già ném bể, không khởi động được. Anh định mượn điện thoại của y tá để gọi cho em, mà em đã đến trước rồi.” Tạ Tinh Lan chậm chạp mở miệng: “Anh không cố ý.”
Hạ Khâm: “…”
Hạ Khâm hạ mềm giọng: “Em không có ý trách anh.”
“Ban đầu em định…” Hạ Khâm nói: “Em định mua cho anh một cái bánh kem, buổi tối sẽ ra ngoài ăn mừng sinh nhật anh. Kết quả là không có bánh, sinh nhật anh cũng phải trải qua ở đây.”
“Em không vui à?”
Hạ Khâm lắc đầu: “Không phải.”
Cậu từ từ nói thẳng: “Em rất vui vì được ở bên cạnh anh.”
Hạ Khâm nhìn hắn, giọng cậu có vẻ buồn rầu: “Em muốn nhanh chóng vào đại học. Tạ Tinh Lan à, đến lúc đó chúng ta cùng thuê nhà đi.”
“Ừm.” Tạ Tinh Lan vô cùng muốn ôm đứa bé này vào lòng để xo.a nắ.n. Thầy Hạ dễ thương chết đi được, biết học cách chủ động làm nũng rồi.
Hạ Khâm đoán Tạ Tinh Lan phải truyền nước lâu nên gửi tin cho Hạ Nghiên biết tối nay mình ở nhà bạn. Quả nhiên Hạ Nghiên gọi điện đến, vì chột dạ nên cậu đi ra ban công nghe máy.
“Dạ.”
“Con biết.”
“Bạn cùng lớp… à, không phải. Ngày mai con về.”
Hạ Khâm cúp máy.
“Tối nay em không về sao?” Tạ Tinh Lan nhướng mày.
“Ừm.”
“Trong phòng chỉ có một cái giường, nếu mệt thì em nằm một lát đi.”
“Không cần.” Hạ Khâm ngồi ở bên cạnh hắn, cảm xúc đã ổn định, cậu bình tĩnh nói: “Em sẽ trông chừng anh truyền nước.”
Cậu nói lời giữ lấy lời.
Cảm giác này tựa như chú mèo bình thường hay phớt lờ bạn, bỗng nhiên vào ngày bạn ốm, nó ngồi ở bên giường quan sát bạn. Không có tác dụng chữa bệnh nhưng bạn vẫn thoải mái trong lòng vì được cưng chiều.
Lớn thế này rồi Tạ Tinh Lan mới được trải nghiệm việc có người bằng lòng thức cả đêm để chăm sóc hắn lúc hắn bệnh. Cảm giác được yêu thương quá gây nghiện, khiến người ta sa vào đó không thể thoát ra.
“Em mệt thì cứ nằm ngủ đi.” Tạ Tinh Lan nói: “Anh không nỡ để bé cưng của mình mệt đâu.”
“Anh đừng có sến.” Hạ Khâm lười không muốn tiếp lời hắn: “Im lặng, nghỉ ngơi, không cho nói, nói nữa là bịt miệng.”
Tạ Tinh Lan bật cười.
Nói thì nói thế, nhưng căng thẳng suốt một ngày, tính thần của Hạ Khâm đã kiệt quệ. Cậu vừa thả lỏng tâm trí là chìm vào giấc ngủ ngay.
Tạ Tinh Lan sợ đánh thức cậu nên nhẹ tay nhẹ chân bế cậu lên giường, thay cậu cởi chiếc áo khoác vừa dày vừa nặng rồi cởi giày cho cậu. Tạ Tinh Lan vén chăn đúng lúc Hạ Khâm trở mình làm vạt áo cậu bị cuộn lên, Tạ Tinh Lan cúi người định vuốt xuống cho cậu.
Nhưng khoảnh khắc đó, hắn nhìn thấy hình xăm trên thắt lưng Hạ Khâm.
Trong giây đầu tiên, Tạ Tinh Lan còn không xác định được đó là gì. Trong phòng bệnh tối om chỉ có một ngọn đèn ngủ, hắn nảy ra một suy đoán đủ khiến toàn thân hắn khẽ run lên.
Tạ Tinh Lan cúi lưng nhìn kỹ hơn.
Bây giờ hắn đã thấy rõ, kia là một hình xăm vừa mới làm.
Một ngôi sao.
Tạ Tinh Lan cứ ngỡ mình bị sét đánh, đầu óc nhất thời trống rỗng. Hắn cố chấp nhìn nơi đó chăm chăm, không hề chớp mắt. Không biết trôi qua bao lâu, hắn thở dài thật sâu trong bóng tối, đôi mắt chua xót: “Em thật là…”
Tim hắn vừa đau vừa căng đầy như bị đốt cháy.
Bất chợt, Tạ Tinh Lan cúi đầu, rũ hàng mi run rẩy, thành kính hôn lên eo Hạ Khâm.