Tưởng Tri Thời im lặng giằng co với hắn, mùi thuốc súng trong không khí ngày càng nồng nặc.
Tạ Tinh Lan không hề sợ hãi, đón đầu với tầm mắt của anh ta. Hắn không màng bày ra biểu cảm hung dữ, chỉ nhìn anh ta không chớp mắt, bình tĩnh và kiên nhẫn.
Mà càng bình tĩnh, càng không thể đo lường.
Tạ Tinh Lan còn chưa đến hai mươi tuổi đã toát ra khí chất áp đảo người ta. Tưởng Tri Thời nhận ra người trước mặt mình khác với Du Tỉnh, anh ta thả lỏng ngừng căng cứng, khôi phục thái độ ôn hòa thường ngày, nhẹ nhàng nói: “Anh bạn trẻ, đừng nên nói chuyện quá gay gắt.”
“Tôi không có ý gì khác, tôi chỉ hỏi từ góc độ anh trai thôi.”
“Anh trai gì?” Tạ Tinh Lan không bận tâm anh ta ra vẻ, hắn như cười như không: “Họ? Không ruột thịt? Trước đây tôi chỉ từng gặp người tự xưng là bố, thì ra có người tự xưng là anh như anh.”
“Có hèn hạ quá không.”
Tưởng Tri Thời mím chặt môi.
“Đã muộn rồi, đi về cẩn thận.” Tưởng Tri Thời không đáp lời hắn, lại liếc xem bên trong.
Tạ Tinh Lan lạnh lùng nhìn anh ta, che khuất đi tầm mắt đó.
Đây là sự chiếm hữu bản năng đối với lãnh thổ của riêng mình.
Đôi mắt Tưởng Tri Thời có cảm giác dính nhớp khó tả, tựa như súp dầu mỡ lạnh đã hư vì để qua đêm, cũng giống loài bò sát bám dai như đỉa nào đó. Anh ta không thấy Hạ Khâm nhưng vẫn nhẹ giọng: “Tiểu Khâm, anh trai chúc em ngủ ngon nhé.”
Tưởng Tri Thời còn chưa nói hết lời, Tạ Tinh Lan đã quyết đoán dựng đứng ngón giữa, “sượt” một tiếng, dùng tốc độ nhanh nhất đóng cửa sổ xe lại.
Như sợ anh ta không nghe được, hắn la lối: “Vợ ơi, cục cưng, em yêu, mau lái xe! Chở chồng em về nhà!”
Hạ Khâm: “…”
Cậu muốn nói hắn có trẻ trâu quá không, nhưng thôi kệ, cứ để hắn làm gì hắn muốn.
Chiếc xe phóng đi chớp nhoáng, chỉ để lại hình bóng phía sau.
Thanh Thanh dè dặt bước ra phòng riêng, thấy Tưởng Tri Thời đứng bất động trong gió lạnh, cậu ta run rẩy bước tới với chiếc áo khoác trong tay.
“Anh trai…”
Theo Tưởng Tri Thời yêu cầu, cậu ta luôn gọi anh ta như thế. Một lúc sau Tưởng Tri Thời đột nhiên quay người lại, tát vào mặt cậu ta. Thanh Thanh lập tức ngã xuống đất, khóe miệng rỉ máu, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi nhìn anh ta.
Tưởng Tri Thời nhìn khuôn mặt xinh đẹp có phần giống Hạ Khâm từ trên cao, gương mặt anh ta vặn vẹo, chửi một câu: “Mẹ kiếp, con đĩ này.”
“Sớm muộn gì ông đây cũng sẽ chơi chết mày.”
———
Về đến nhà, Hạ Khâm cứ nghĩ Tạ Tinh Lan sẽ chủ động hỏi chuyện. Đối với cậu thì việc này khó mà mở miệng, bất kể là ai hỏi cậu, cậu đều không muốn nhớ lại mùa hè năm mười lăm tuổi.
Bất ngờ là Tạ Tinh Lan không hỏi.
Vào nhà, hắn dứt khoát ép cậu vào cánh cửa, nụ hôn nóng bỏng kéo đến như muốn hoàn thành việc chưa làm xong trên xe. Hạ Khâm nếm được ít mùi rượu từ miệng hắn, chẳng mấy chốc tay chân cậu mềm nhũn vì được hắn hôn.
Chuyện xảy ra sau đó cũng là thuận lý thành chương, đang yêu cuồng nhiệt lại còn sống chung. Căn nhà mới thuê cùng với những món đồ mới mua được sử dụng triệt để.
Làm xong, Hạ Khâm cạn kiệt sức lực.
Tạ Tinh Lan bế cậu đi tắm rửa, đút ngón tay thon khỏe vào trong. Ông trời con yếu ớt tát hắn một cái: “…Cút ra, không làm nữa.”
“Anh không làm mà.” Tạ Tinh Lan dỗ cậu: “Phải lấy ra chứ, nếu không ngày mai em sẽ sốt.”
Hạ Khâm bị hơi nước trong phòng tắm hong đỏ mặt, cậu thẹn quá hóa giận tát hắn thêm một cái: “Ai bảo anh không mang…”
“Ừ ừ ừ, lỗi của anh.”
Có vài người mặt dày nhưng nhận lỗi rất tích cực.
Thầy Hạ hết cớ để nổi giận, cộng thêm cậu cũng quá mệt mỏi, thế là nghiêng đầu, lặng lẽ rúc vào cái ôm của bạn trai để chợp mắt, cuối cùng chìm vào giấc ngủ sâu.
Tạ Tinh Lan đợi cậu ngủ rồi mới cầm điện thoại ra ban công, hắn đã gần như tỉnh rượu. Nếu bây giờ Hạ Khâm mở mắt ra, cậu sẽ thấy bóng lưng người con trai này, so với lúc mới gặp năm lớp mười một, hiện tại nó đã thay đổi nhiều.
Khi đó Tạ Tinh Lan vẫn còn giữ nét thiếu niên, mọi lời nói cử chỉ đều toát cảm giác đầy sức sống, vừa tự do vừa mãnh liệt. Hôm nay chỉ với bóng lưng, vậy mà dần không nhìn ra vẻ ngây ngô, lưng dài vai rộng, càng thêm điềm tĩnh yên lặng, từng bước trở thành người đàn ông trưởng thành.
Tạ Tinh Lan mở hộp thuốc lá, thật ra hắn không thích hút thuốc, hắn mang theo nó chỉ để đưa cho đối tác trong các buổi tiệc, khá đắt tiền, đưa vài lần xong chỉ còn lại một điếu. Tạ Tinh Lan lấy điếu cuối cùng ra, châm lửa rồi đưa lên môi.
Làn khói mù mịt vấn vít trong đêm.
Hắn vò nát hộp thuốc lá rồi ném vào thùng rác, đứng ở ban công một lúc.
Tạ Tinh Lan lấy điện thoại, bấm vào tài khoản WeChat của Diêm Mạn, đi thẳng vào vấn đề: [Chuyện Tưởng Tri Thời là thế nào?]
Một lúc sau, hộp trò chuyện với Diêm Mạn sáng lên: [Đệt bà nó, ông gặp anh ta? Anh ta về nước hả???]
———
Việc Tưởng Tri Thời về nước là khúc nhạc đệm nhỏ không mấy quan trọng trong cuộc đời Hạ Khâm. Cậu nhanh chóng khôi phục như trước, ném việc này ra sau đầu.
Các khóa học quản lý kinh doanh dành cho sinh viên năm nhất tại đại học Thanh Hoa vô cùng đáng sợ, những ai thi đậu trường danh giá này đều có thể tự xưng là thiên tài, chuyện cần làm tiếp theo là phải nỗ lực.
Trong thời gian cuối kỳ, hầu hết ngày nào Hạ Khâm cũng ở trong thư viện. Đừng bảo là Tưởng Tri Thời, cho dù Tạ Tinh Lan có muốn gặp hay gọi điện cho cậu thì cũng phải đợi buổi tối khi cậu tan học.
Hạ Khâm gửi cho Tạ Tinh Lan biết thời gian tan học hôm nay, Tạ Tinh Lan trả lời: [Anh sẽ tới đón em hơi muộn, gặp phải đối tác rầy rà rồi.]
Cái cớ quá hoàn hảo.
Hạ Khâm biết gần đây Tạ Tinh Lan bận rộn với dự án trí tuệ nhân tạo, dự án này được dàn dựng trên quy mô lớn, nổi tiếng khắp giới khoa học công nghệ Bắc Kinh. Cách đây không lâu hắn đã đến buổi triển lãm, có nhiều người muốn làm quen với hắn.
[Ồ!] Hạ Khâm hồi âm: [Tối nay em muốn ăn cá hấp.]
[Được, chồng em sẽ hoàn thành sứ mệnh!]
…Thần kinh.
Hạ Khâm cười, cất điện thoại vào túi, không xem nữa.
Ở đầu bên kia, vị đẹp trai nào đó được cho là đang đối phó với “đối tác rầy rà”, thực chất là đang ở cổng trường đại học hàng không. Đại học này có nhiều trai đẹp, ai cũng cao trên một mét tám. Các chàng trai miền Bắc đều có lợi thế về hình thể tự nhiên. Lẽ ra các chị em trong trường đã nhìn trai đẹp đến phát chán, thế mà khi thấy anh đẹp trai lạ mặt đứng trước cổng trường, không khỏi liếc mắt ngắm mấy lần.
Tạ Tinh Lan đứng ở cổng nửa tiếng, có bảy người tới hỏi ID WeChat.
Mãi đến ba mươi lăm phút sau, một người con trai đi ra từ trường đại học hàng không. Cuối cùng Tạ Tinh Lan cũng đợi được người mình đang đợi, hắn tiến lên chặn lại: “Nói chuyện nhé?”
Cô gái vừa hỏi WeChat và bị từ chối chưa kịp đi xa: ???
Đù.
Đẹp trai vậy mà lại là gay!!!
Tan nát cõi lòng.
Người mà Tạ Tinh Lan cản không ai khác chính là Du Tỉnh.
Sau kỳ thi đại học, Du Tỉnh nghe theo gia đình sắp xếp, học trường hàng không, theo chân học viện phi hành, coi như không lãng phí khuôn mặt đẹp trai. Lúc thấy Tạ Tinh Lan, anh ta sững sờ, ký ức từ trong sâu thẳm nhanh chóng hiện ra: “…Tạ Tinh Lan?”
Đẹp trai có lợi ích là gây ấn tượng sâu sắc với mọi người.
Đương nhiên, điều khiến anh ta ấn tượng hơn hết là chuyện khác, tên ngu si này chính là người yêu mới của bạn trai cũ của mình.
Du Tỉnh ghen tị nghiến răng nghiến lợi.
Mười lăm phút sau, hai người ngồi trong quán cà phê.
“Xin chào, đây là hai ly cà phê quý khách gọi.” Chị gái phục vụ đỏ mặt đặt ly cà phê xuống, lén nhìn hai người, đẹp trai đến mức lóa mắt.
Du Tỉnh không có tâm trạng uống cà phê, đảm bảo dù chỉ nhấp một ngụm, vị đắng cũng chuyển thành vị chua. Nhìn khuôn mặt tuấn tú có vẻ khiêu khích của Tạ Tinh Lan, anh ta lập tức nhớ lại mối tình đầu đã mất. Du Tỉnh chuẩn bị sẵn một bụng lời lẽ cay độc, định ném hết lên đầu người này.
Tạ Tinh Lan mở miệng: “Cậu có biết Tưởng Tri Thời không?”
Vẻ mặt Du Tỉnh cứng đờ, mọi lời muốn nói bay sạch, anh ta kinh ngạc: “Tưởng Tri Thời cũng tới tìm cậu?”
Từ “cũng” quá tinh tế.
Tâm tư Tạ Tinh Lan cũng tinh tế, hắn đoán ra ngay vấn đề mấu chốt.
“Anh ta tìm gặp cậu sao?” Tạ Tinh Lan nhướng mày.
“Ừ, hồi mới khai giảng lớp mười một.” Du Tinh cầm ly cà phê lên uống, quả nhiên rất chua, phụt.
“Anh ta cũng gặp cậu à?” Du Tỉnh hỏi: “Tưởng Tri Thời là kẻ b.iến th.ái, nếu anh ta tới nói với cậu cái gì mà chia tay với Hạ Khâm các kiểu, cậu đừng có nghe.”
“Tên điên đó có vấn đề tâm thần, hóa rồ hóa dại, làm gì có ai làm chuyện đó với em trai mình…” Du Tỉnh ngập ngừng: “Dù sao anh ta mà tìm cậu, cậu cứ đấm cho anh ta hai cú. Một cú là của cậu, một cú là đấm giúp tôi. Nói thật thì so với kẻ khốn như anh ta, tôi thà Hạ Khâm ở bên cậu còn hơn.”
Tạ Tinh Lan nhìn anh ta.
Du Tỉnh: “Chắc cậu tò mò lý do tôi chia tay với Hạ Khâm.”
“Chia tay? Chú ý cách dùng từ đi.” Tạ Tinh Lan nói: “Chính xác là vợ tôi đá cậu.”
Du Tỉnh: “…” Anh ta cho mặt người này ịn dấu giày được không?
Du Tỉnh sắp xếp lại ngôn từ: “Là vì Tưởng Tri Thời. Anh ta tìm người chuốc say tôi rồi đưa mấy cô gái lên giường tôi. Cậu thấy anh ta có b.iến th.ái không hả? Mẹ nó tôi mới học cấp ba, mười sáu tuổi! Chưa thành niên! Tôi phát tởm vì anh ta nghĩ ra được cách đó. Đệt mẹ, cậu có biết mới sáng sớm tỉnh dậy thấy trên giường có mấy người phụ nữ nằm khỏa thân tôi có cảm xúc gì không? Mẹ kiếp tôi sợ đến mức sắp bất lực cả đời!”
Vẻ mặt vặn vẹo của Du Tinh không phải giả vờ: “Sau đó có người phụ nữ nhất quyết đòi tôi chịu trách nhiệm, nếu không sẽ gửi hình của tôi đến email của hiệu trưởng. Tôi hết cách nên đành chia tay với Hạ Khâm.”
Tạ Tinh Lan hỏi: “Vì sao anh ta làm những chuyện đó với cậu? Nếu chỉ là vì người nhà không đồng ý yêu sớm thì không đến mức ấy chứ.”
Phải công nhận người trước mặt anh ta quá sắc bén.
Đôi khi Du Tinh rất ngưỡng mộ Tạ Tinh Lan, bất kể ở giai đoạn nào, anh ta đều cảm thấy hắn thông minh hơn người cùng lứa nhiều.
Lần đầu tiên gặp hắn, có lẽ lúc ấy Hạ Khâm vẫn chưa quen Tạ Tinh Lan, nhưng Du Tỉnh vẫn nảy sinh lòng thù địch xuất phát từ bản năng chống cự. Nếu tranh giành người yêu với hắn, chắc chắn anh ta sẽ thua.
Du Tỉnh nói: “Anh ta muốn xâm phạm Hạ Khâm.”
Người Tạ Tinh Lan lập tức cứng đờ, dù chỉ là biến đổi rất nhỏ nhưng trong chớp mắt đó, Du Tỉnh vẫn cảm nhận rõ người đối diện anh ta đang nổi giận đến cực điểm.
Thật ra dùng từ “xâm phạm” chưa chính xác lắm, Du Tỉnh nhớ lại mấy lời ít ỏi Hạ Khâm nói khi ấy, tuy cậu bình thản diễn tả lại nhưng anh ta vẫn nghĩ hành động của Tưởng Tri Thời có thể được định nghĩa là “cưỡng hiếp” và “phạm tội”.
Chỉ vì Hạ Khâm là con trai mà Tưởng Tri Thời không bị trừng phạt về mặt pháp lý. Sau khi làm ra chuyện còn tệ hơn cả súc sinh, anh ta chỉ bị Tưởng Quyền đánh một trận rồi tống ra nước ngoài. Thậm chí anh ta còn chưa đến mức tự sinh tự diệt, từ bề ngoài, mọi người chỉ biết anh ta rời nước để phụ trách việc kinh doanh ở nước ngoài cho tập đoàn gia đình.
“Cả chuyện chia tay với tôi và chuyện chuyển đến Tây Thành, tất cả đều là do sự việc đó.” Du Tỉnh hồi tưởng: “Hạ Khâm cậu ấy… chắc là cậu ấy không muốn kể chuyện này.”
“Là lỗi của tôi.” Du Tỉnh nói: “Tôi quá hèn nhát.”
Du Tỉnh rời đi, Tạ Tinh Lan vẫn ngồi trong quán cà phê thêm một lúc. Mãi đến khi ly cà phê trên bàn lạnh ngắt, hắn mới đứng dậy đi khỏi quán.
Cảm giác bất lực.
Lần đầu Tạ Tinh Lan trải qua cơn giận không có chỗ trút.
Hồi còn mười bảy tuổi, ta luôn cảm thấy mình làm được mọi thứ, thế giới nằm ngay dưới chân, tương lai tươi sáng rộng mở như có hàng nghìn con đường để mình lựa chọn. Nhưng khi thật sự bước vào thế giới người lớn, mới nhận ra mỗi con đường đều tồn tại vô số rào cản và chướng ngại.
Trước đây nếu ghét ai đó, giờ tan học chỉ cần trùm bao tải đập người đó một trận sẽ hả dạ. Cùng lắm là thứ hai tuần sau kiểm điểm dưới cột cờ, học không giỏi thì thôi, bỏ học là xong, mọi việc trôi qua êm đềm.
Nhưng bây giờ thì sao.
Nếu hắn đánh Tưởng Tri Thời, hắn không có cơ hội kiểm điểm, cũng không bị đuổi học. Ngày hôm sau hắn sẽ bị luật sư của đối phương đưa ra tòa, hắn không những không thể giải tỏa cơn giận, mà còn làm liên lụy đến Hạ Khâm. Những chuyện mà tuổi trẻ có thể giải quyết bằng nắm đấm, trong xã hội lại trở thành cách vô dụng nhất.
Tạ Tinh Lan căm ghét mình bất lực, hệt như con thú non bị mắc kẹt, đánh mất phương hướng trong quá trình trưởng thành.
Cáu kỉnh.
Từ khi nghe kể việc đó, trong lòng hắn như có lửa đốt. Vừa nghĩ tới bộ mặt đần độn của Tưởng Tri Thời là hắn nóng nảy muốn cho anh ta một cú.
Điện thoại rung lên hồi lâu mà Tạ Tinh Lan không chú ý, Hạ Khâm phải chuyển từ gọi WeChat thành gọi di động, Tạ Tinh Lan mới bừng tỉnh khỏi cơn tức giận vô biên, hắn khàn giọng nghe máy: “Có chuyện gì vậy?”
“Anh hỏi em có chuyện gì? Sao anh không nghe máy?” Hạ Khâm dừng lại, hỏi qua điện thoại: “Giọng anh… bị sao thế?”
“Không sao, anh nói chuyện với ông đối tác nhiều quá làm cổ họng muốn bốc cháy.” Tạ Tinh Lan đổi thành giọng điệu bình thường.
Hạ Khâm nhất thời không nói nên lời, cậu cười: “Anh cũng thấy anh nói nhiều à.”
“Em tan học rồi, mau tới đây đi, ngoài cổng trường lạnh quá.”
“Em ngồi chờ trong quán cà phê đi, chồng em đến ngay, mười phút nữa.” Tạ Tinh Lan nhìn đồng hồ: “Mà không, năm phút… ba phút thôi.”
“Thôi, dù anh có ngồi tên lửa cũng không nhanh đến mức đó đâu.” Hạ Khâm nói: “Tỉnh táo ngẫm lại giao thông ở Bắc Kinh đi.”
“Vậy thì mười phút, nhiều nhất là mười phút, chờ anh…”
Giao thông ở Bắc Kinh quả nhiên không làm hắn thất vọng, sau cùng thì hắn đến đón Hạ Khâm tổng cộng mất bốn mươi phút.
Siêu thị đã đóng cửa, món cá hấp đành phải bị hủy bỏ. Vì chuyện này mà Tạ Tinh Lan rất áy náy, hắn đưa Hạ Khâm đến ăn ở khách sạn.
Hạ Khâm không nhất quyết muốn ăn cá, hôm nay không ăn được thì để ngày mai. Nhưng Tạ Tinh Lan lại mang chấp niệm như bị quỷ ám: “Sao mà được? Em theo anh đây, làm gì có chuyện để em chịu khổ? Hôm nay là không có cá ăn, biết đâu ngày mai chỉ có món sương gió bỏ bụng! Thầy Hạ không ổn rồi, chỉ cần em làm nũng là có được hết tất cả… Em phải biết là vợ biết tiêu tiền thì chồng mới biết kiếm bộn tiền, em nghe chưa?”
Hạ Khâm bó tay, bị mấy lời này kéo theo: “Anh thật là… toàn mấy lý luận kỳ quái, anh học ở đâu ra?”
Sau đó thầy Hạ được dỗ dành ăn xong bữa tối muốn chết no. Trên bàn khách sạn năm sao vẫn còn hơn một nửa số dĩa chưa ăn, cậu từ tốn lau miệng rồi nói: “Hay đóng gói mấy món chưa ăn hết đem về nhà đi?”
Không biết từ “đóng gói” chạm đến dây thần kinh nhạy cảm yếu ớt nào của anh chủ Tạ, vị đẹp trai lập tức kích động: “Đóng gói? Đóng gói cái gì? Không cần, nhà mình đâu thiếu tiền để em ăn một bữa? Không cho đóng gói đồ ăn thừa về, chồng em có tiền.”
Hạ Khâm bị xổ một tràng vào mặt, cậu im lặng một hồi mới mở miệng: “Anh… em thật không biết nói gì, có ai bảo anh không có tiền đâu…. em chỉ thấy hơi lãng phí thôi.”
Hạ Khâm nhìn hắn, nói từng chữ một: “Lãng phí đồ ăn, đáng xấu hổ.”
Tạ Tinh Lan: “…”
Cuối cùng dưới phản đối mãnh liệt từ vị đẹp trai họ Tạ, đồ ăn thừa không được Hạ Khâm gói mang về. Theo lời hắn là, đàn ông ăn đồ thừa của vợ là lẽ đương nhiên, nhưng nếu để vợ ăn đồ thừa thì mẹ nó đáng chết.
Thầy Hạ không biết phản bác thế nào, nói chung là buổi tối xuống Tạ Tinh Lan lấy cớ là giúp cậu tiêu hóa, lăn qua lộn lại đến tận hai giờ sáng. Hạ Khâm bị chơi đùa mất hết sức lực, tiêu hao hết calo, nhớ nhung những món không đóng gói về.
Sau đêm đó, có vẻ Tạ Tinh Lan bận rộn hơn. Hắn vừa học đại học vừa khởi nghiệp kinh doanh, ít khi xuất hiện ở trường. Mọi người ở đại học C chỉ biết vào ngày nhập học tân sinh viên, có một anh chàng rất đẹp trai xuất hiện, những bức chụp lén được đăng khắp trên diễn đàn, hắn được phong danh hiệu “nam thần của trường”. Các chị em tìm kiếm hắn suốt cả ngày lẫn đêm trên diễn đàn, vậy mà chẳng mấy lần được thấy bóng dáng của hắn trong trường.
Bận rộn đến hết học kỳ đầu năm nhất, dự án trí tuệ nhân tạo của Tạ Tinh Lan thành hình. Giám đốc Hứa rốt cuộc cũng đồng ý ký hợp đồng hợp tác lâu dài với họ, ít nhất trong hai ba năm tới, Tạ Tinh Lan không cần phải lo lắng về nguồn vốn cơ bản.
Vào buổi tối ký hợp đồng, anh Khuyển lại lôi kéo giám đốc Hứa đi ăn thêm một bữa. Gặp nhau thường xuyên hơn nên hai người cũng hiểu sở thích của giám đốc Hứa. Ông là lão già trông có vẻ nhã nhặn nhưng thực chất rất biết chơi.
Uống đến ly thứ ba, ông ngỏ ý với anh Khuyển đổi địa điểm, đi hát hò vui vẻ để hồi tưởng về những ngày tuổi trẻ của mình.
Vui vẻ con khỉ.
Ông già háo sắc, đâu phải ông ta muốn đi hát hò để vui vẻ, muốn “vui vẻ” với các cô gái trẻ thì có.
Tạ Tinh Lan rất phản cảm với những nơi ăn chơi, mặt mày hắn lập tức khó coi. Anh Khuyển khuyên mãi, bảo hắn là sớm muộn gì cũng phải trải qua những chuyện này khi làm kinh doanh.
Tạ Tinh Lan muốn lật bàn tại chỗ, vậy thì khỏi kinh doanh nữa, kinh doanh con khỉ khô. Mẹ nó chứ việc kinh doanh ai lại làm trên người phụ nữ, cơn giận trong lòng hắn bùng lên, nhưng khi nhìn khuôn mặt cầu xin của anh Khuyển…
Hắn mím môi.
Khi xe tới cửa hộp đêm, Tạ Tinh Lan không đi vào mà đứng bên ngoài.
“Hai người vào trước đi, tôi hút điếu thuốc.”
Ai mà ngờ hút điếu thuốc lại kéo tới oan gia ngõ hẹp.
Một chiếc Mercedes-Benz đỗ bên đường, cửa mở, Tưởng Tri Thời vòng tay ôm eo một cậu con trai bước ra.
Tạ Tinh Lan tình cờ nhìn sang, thấy đó không phải là “Thanh Thanh” mà là người khác, lần này là người có môi rất giống với Hạ Khâm.
Đệt.
Tưởng Tri Thời khá ngạc nhiên vì gặp Tạ Tinh Lan ở đây, anh ta quay đầu nói với cậu con trai: “Em vào trước đi, anh trai gặp người quen nên muốn nói chuyện một lát.”
Cậu con trai nhìn Tạ Tinh Lan rồi đỏ mặt bỏ chạy.
“Trẻ tuổi đẹp trai thật tốt nhỉ.” Tưởng Tri Thời không giận, anh ta cười: “Sức hút lớn quá.”
Tạ Tinh Lan không nói gì.
Tưởng Tri Thời tiếp tục nói: “Khó trách Tiểu Khâm thích cậu, làm người ta ghen tị thật.”
Tưởng Tri Thời không có ý định đi vào, anh ta cũng châm một điếu thuốc, đứng ở bên đường: “Kể từ lần trước gặp cậu, tôi vẫn luôn muốn hẹn cậu đi nói chuyện nhưng không có cơ hội. Nào ngờ chúng ta có duyên quá, lại gặp nhau rồi.”
Anh ta hỏi mượn Tạ Tinh Lan chiếc bật lửa. Tạ Tinh Lan thờ ơ nhìn anh ta, ánh mắt lạnh lẽo.
Không cần phải nói gì, bầu không khí căng chặt giữa hai người vừa chạm là cháy. Một giây sau có người ra tay cũng chẳng làm người ta bất ngờ.
“Đừng mang thù địch với tôi, tôi chỉ muốn nói chuyện bình thường với cậu thôi.” Tưởng Tri Thời cười nhẹ: “Tôi đã kiểm tra thông tin của cậu, quá trình hơi khó khăn. Tôi khá bất ngờ cậu là con trai của Tạ Kính, người thừa kế hợp pháp duy nhất trong gia đình Tạ.”
Tưởng Tri Thời thổi khói, dùng giọng điệu gần như uy hiếp nhưng toát vẻ điềm đạm để nói: “Ba cậu có biết cậu là gay không? Hay nhà họ Tạ cho phép cậu yêu đương với con trai?”
Anh ta thu lại bộ dạng tươi cười, âm trầm mở miệng: “Chia tay với Hạ Khâm đi, nếu không tôi sẽ gửi ảnh của hai người cho ba cậu, cậu không muốn vì một người con trai mà mất đi quyền thừa kế chứ.”
Không khí xung quanh đông cứng.
Tạ Tinh Lan bỗng bật cười, ngoài dự đoán của Tưởng Tri Thời, anh ta nhìn Tạ Tinh Lan một cách khó hiểu, như có chút mơ màng không rõ.
Người thanh niên dập điếu thuốc, thản nhiên lên tiếng: “Mày không nói thì tao cũng suýt quên mất anh đây có lai lịch để lên mặt.”
Tạ Tinh Lan đột nhiên túm lấy cổ áo anh ta, trong chớp mắt Tưởng Tri Thời kinh ngạc nhìn hắn, hắn dứt khoát nhấc tay đấm anh ta.
Mũi Tưởng Tri Thời chảy máu ồ ạt, sửng sốt nhìn về phía hắn.
Trên mặt Tạ Tinh Lan lộ ra vẻ tàn ác dữ tợn, hắn siết chặt nắm tay, không chút do dự giáng cho anh ta một đấm thứ hai: “Mày có thể thử đánh trả, xem xem nhà họ Tạ xử lý mày trước hay tao trước.”