Tạ Tinh Lan không hoảng sợ bao lâu vì có tin lớn truyền tới từ trong nước.
Không rõ vì lý do gì mà Tạ Kính lại ngủ quên trong hội nghị quốc tế. Phải biết rằng ông ta là người muốn nắm giữ toàn bộ quyền lực trong tay, không bao giờ cho phép mình thất lễ trước mặt người ngoài, huống gì là ngủ quên trong cuộc họp quan trọng.
Lúc ấy ban giám đốc đều bối rối, không biết có nên đánh thức ông ta không.
Sau đó Tạ Kính tỉnh dậy, sắc mặt rất tệ. Ông ta không nói gì mà tiếp tục làm việc. Hội đồng quản trị không dám nói một lời, cũng không ai dám nhắc đến những từ như “già” hay “nghỉ hưu” trước mặt ông.
Cho đến hai tháng sau, lại có chuyện.
Tạ Kính đang cưỡi ngựa trong chuồng ngựa tư nhân thì bị ngã, gãy chân. Làm gì có ai biết vì sao ông ta đã già đến thế mà vẫn ấm đầu đi cưỡi ngựa?
Tạ Tinh Lan nghe vậy, chỉ hờ hững hỏi: “Ngã chết chưa?”
Thư ký báo cáo: “…”
Không biết phải trả lời cậu chủ thế nào.
“À.” Tạ Tinh Lan chưa bao giờ che giấu sự thù địch đối với Tạ Kính: “Bao giờ có tin tốt như ông ta chết hẵng báo với tôi.”
Thư ký: “…” Cậu chủ ơi tôi không dám nói nữa!
Tạ Kính đồng ý cho Tạ Tinh Lan biết tin tức này. Thư ký truyền đạt lại cho ông ta, đương nhiên có chỉnh sửa một chút để Tạ Kính có cảm giác Tạ Tinh Lan quan tâm ông.
Những gì Tạ Tinh Lan nghe từ thư ký chỉ là phần nhỏ, phần còn lại là thông tin được vài người quen của hắn ở trong nước truyền tới. Việc Tạ Kính ngã ngựa không phải vấn đề lớn, nhưng ông đã lớn tuổi nên xương giòn, có thư ký vừa nói “người già không chịu nổi cú ngã nào”, liền bị Tạ Kính đuổi việc.
Sau sự việc đó, cuối cùng mọi người cũng tìm ra điểm yếu của ông ta. Tạ Kính, hiện tại ông ta là người đứng đầu gia tộc Tạ, cũng là người tập trung quyền lực trong tập đoàn.
Ông ta bắt đầu sợ tuổi già.
Trong phòng bệnh rộng lớn, nhìn ban giám đốc thấp thoáng bên ngoài cửa kính, Tạ Kính nhạy cảm, căm ghét nhìn bọn họ, trong đầu hiện lên suy nghĩ: Bọn họ đều đang mong mình chết.
Người đàn ông quyền cao chức trọng này đột nhiên nhớ đến Tạ Tinh Lan đang ở nước ngoài xa xôi. Ông bắt đầu muốn dựa vào cậu con trai cả. Hai ba con đã ăn ý im lặng, không hề liên lạc với nhau suốt bốn năm, thậm chí những lời chào hỏi cơ bản cũng không có.
Tạ Kính cũng không chờ mong Tạ Tinh Lan sẽ quan tâm hỏi han mình. Mỗi khi con trai ông nổi giận sẽ ân cần hỏi thăm cả mười tám đời tổ tiên nhà ông, ông đã từng được nghe.
Gần tết năm thứ tư, Tạ Kính té ngã ở nhà cũ, ngày tuyết rơi đường trơn trượt, bị ngã là chuyện thường xảy ra. Nhưng lần này nghiêm trọng hơn cả lần ngã ngựa, chứng minh cho câu nói “người già không chịu nổi cú ngã nào”.
Chắc nhờ bị ngã nên nước tràn ra khỏi não ông ta, cuối cùng Tạ Kính không sai người quan sát Tạ Tinh Lan nữa. Ông ta già đến mức quên mất lý do mình sắp xếp nhiều vệ sĩ xung quanh hắn. Trong suy nghĩ của ông, “con đường lạc lối” mà con trai vô tình bước vào cùng người con trai kia, chỉ là một sai lầm tuổi trẻ.
Ông ta cũng từng mắc phải những sai lầm tương tự, thế là suy bụng ta ra bụng người, ông nghĩ Tạ Tinh Lan hẳn đã biết điều hơn trong mấy năm qua.
Tạ Kính nằm trong phòng bệnh nửa tháng, thấy ông ta mở mắt, thư ký trưởng nhanh chóng đi tới. Ông chủ không mặc đồ tây hay thắt cà vạt, mà là mặc áo bệnh nhân nên trông già hơn hẳn mười mấy tuổi, rất khác với người đàn ông điềm tĩnh và nghiêm nghị trên TV.
Thư ký không dám nói ông ta già, sợ hãi cúi đầu.
Tạ Kính hít một hơi, nói: “…Tinh Lan đâu? Bảo nó về nước….. bảo nó về đi.”
Cũng lúc ấy Tạ Tinh Lan đang ở tận New York chợt mở bừng mắt, tỉnh khỏi giấc ngủ.
Ngoảnh đầu nhìn, ngoài cửa sổ là một ngày nắng đẹp.
———
Hải Khẩu, Hải Nam, Trung Quốc. Một thanh niên chỉ mặc chiếc áo sơ mi trắng mỏng hoảng loạn chạy vào cục công an, cả người dính đầy đất cát, sắc mặt tái nhợt. Cậu ấy tuyệt vọng bắt lấy viên cảnh sát đang đi ngang qua: “Cứu anh trai tôi với, mau cứu anh trai tôi… Anh ấy, anh ấy vừa nhảy xuống biển tự tử!”
Cậu ấy vừa dứt lời, cả đồn cảnh sát liền náo loạn. Càng về cuối năm thì các vụ án xảy ra thường xuyên hơn, đây là vụ tự tử thứ tư trong tháng này.
“Cậu trai hãy bình tĩnh, trước tiên hãy cho chúng tôi biết vị trí cụ thể!”
Cậu ấy run lẩy bẩy nói địa điểm, nhóm cảnh sát nhanh chóng chạy ra ngoài.
Cảnh tượng chuyển đến bờ biển, có vẻ việc cứu hộ đã diễn ra trong hai ngày hai đêm. Rốt cuộc có người hét lên: “Ở đây! Tìm thấy rồi!”
Một thi thể mờ nhạt nổi lên từ dưới biển, vài cảnh sát vớt anh ta lên rồi đặt lên cáng. Để tỏ lòng tôn kính người đã khuất, viên cảnh sát thực tập xé mảnh vải trắng phủ lên thi thể không nhắm mắt, cậu thanh niên đứng chờ bên cạnh thì đã ngã gục.
Cậu ấy gần như lăn bò đến nắm lấy bàn tay lộ ra ngoài cáng của người đã khuất, chạm vào chiếc nhẫn của anh.
“Là nhẫn của anh trai tôi, chính là anh ấy, chính là anh ấy!”
Cậu ấy không thể kiểm soát cảm xúc, bắt đầu gào khóc. Mấy cảnh sát nhanh chóng kéo cậu ra an ủi: “Xin nén buồn, cậu bình tĩnh lại chút đi, đừng làm tổn hại đến thi thể.”
Tuy họ đã chứng kiến sinh ly tử biệt nhiều lần nhưng nhìn cậu ấy khóc thảm thiết như vậy vẫn không khỏi sinh lòng thương tiếc. Chưa kể cậu có khuôn mặt xinh đẹp giống con gái, khiến người ta phải choáng ngợp ngay từ cái nhìn đầu tiên, cậu ấy khóc đến đáng thương.
Chiếc cáng dần biến mất khỏi tầm mắt, cảnh sát cũng rút lui. Chỉ còn cậu ấy nhìn chằm chằm vào nơi người ấy khuất bóng mãi đến khi mọi người rời khỏi ống kính. Cậu ấy bỗng mỉm cười lạ thường, hôn chiếc nhẫn vừa lấy từ ngón áp út của thi thể.
“Cắt! OK! Cảnh quay này của thầy Hạ rất tốt!” Đạo diễn hơn năm mươi tuổi phất tay ra hiệu dừng quay.
Kính ngắm mở rộng từ một góc của mặt biển, ngoài cảnh sát và bác sĩ pháp y, các máy quay và nhân viên đoàn phim cũng lần lượt xuất hiện. Vừa nghe tiếng “cắt”, Chu Vũ Lâm đóng vai xác chết cả buổi lập tức nhảy cẫng.
“A a a, lạnh muốn chết! Cho tôi nước nóng! Cho tôi chăn!!”
Người đại diện và trợ lý của anh vội vã chạy tới. Chu Vũ Lâm ấm người rồi mới tiến lại gần cậu thanh niên – người vừa diễn cảnh hôn chiếc nhẫn, Hạ Khâm. Cậu không bị kéo lên khỏi biển nên không chật vật như cậu ta, nhưng màn khóc lóc làm cậu tổn thương cảm xúc nên khi Chu Vũ Lâm đi đến, cậu giữ mặt lạnh không muốn để ý.
“Cảnh tương phản thầy Hạ diễn siêu đỉnh!” Chu Vũ Lâm không tiếc lời khen ngợi: “Khóc đau nát lòng, không nhận ra nổi cậu chính là người đã tự tay gi.ết ch.ết anh trai ruột!”
“Cảm ơn.” Hạ Khâm nói: “Tôi diễn tệ vậy chắc ai cũng đoán được phải không?”
“Thế là do họ không biết hai anh em này là côn trùng!”
Hạ Khâm: “?” Hai người họ là côn trùng sao?
“Nhìn cậu có vẻ cũng không biết chứ gì!”
Hạ Khâm ngập ngừng: “…Trong lý lịch nhân vật có ghi không?”
“Không.” Chu Vũ Lâm dõng dạc: “Mình tưởng tượng nhân vật cậu đóng thích vai anh trai mình đóng. Nói chung là mình ôm tâm lý diễn vậy đó, vì yêu sinh hận, yêu hận lẫn lộn! Mình đã hình dung ra cảnh lúc phim công chiếu, fan CP của chúng ta sẽ phát điên đến mức nào! Mấy bạn nữ ấy hít không sướng mới lạ! Tôi hít sướng sắp chết tới nơi!”
Hạ Khâm im lặng vài giây, sau đó thản nhiên nói: “Cậu lướt Weibo ít thôi.”
Chu Vũ Lâm không chịu buông tha, cậu ta dõi mắt nhìn Hạ Khâm đứng dậy, nhiệt tình mời: “Tối nay thầy muốn ăn tối với em không?”
“Không được.” Hạ Khâm nói: “Tôi phải về khách sạn đọc kịch bản.”
“…Cậu tận tâm vậy hả.” Bất kể trải qua bao nhiêu lần, Chu Vũ Lâm đều ngạc nhiên trước sự chuyên nghiệp của cậu. Cậu ta chậm rãi mở miệng: “Nói thật là mình không hề ghen tị chuyện cậu giành được giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất đâu, bởi vì cậu xứng đáng!”
Đúng vậy, cảnh quay ở Hải Khẩu này là lần hợp tác thứ hai của cậu với Chu Vũ Lâm. Năm cậu mới bước vào ngành điện ảnh, tài khoản WeChat của cậu bị người hâm mộ đào bới ra, danh sách bạn bè bị quá tải chỉ trong một đêm.
Hạ Khâm hết cách đành bỏ tài khoản WeChat đó, khiến cậu mất liên lạc với hầu hết bạn bè. Ngoại trừ Diêm Mạn, người duy nhất cậu vẫn giữ liên lạc là Chu Vũ Lâm – vì cùng chung một ngành, ngày nào cũng gặp nhau nên họ dần trở thành bạn bè.
Hạ Khâm lười nói đùa với cậu ta nên cầm bình nước quay lại xe bảo mẫu. Đi bên cạnh cậu là Cao Phong, người đại diện hiện tại của Hạ Khâm, y nghe mấy lời bình luận của Chu Vũ Lâm, trong lòng lặng lẽ giơ ngón cái với cậu ta.
Hạ Khâm vào xe bảo mẫu, tìm một góc để đọc kịch bản. Thực chất cậu đã sắp thuộc lòng kịch bản rồi, chẳng qua là ngoài đọc kịch bản thì cậu chẳng có việc gì để làm.
“Hay là anh Khâm nghỉ ngơi chút đi? Lịch quay phim hôm nay khá dày, em thấy còn cảnh phải quay lúc một giờ sáng.”
“Không cần.” Hạ Khâm nói: “Anh không buồn ngủ.”
“Anh không ngủ được sao?”
“Không phải.” Hạ Khâm hờ hững đáp: “Anh không thích mơ.”
…Lý do kỳ lạ gì đây?
Cao Phong đổi chủ đề: “MOMO sẽ tổ chức tiệc trang sức vào cuối năm để làm buổi đấu giá từ thiện. Bên tổ chức mời anh, em nhận giúp anh rồi, anh chỉ cần đi một vòng là được, không cần bỏ tiền mua gì hết.”
Hạ Khâm như bừng tỉnh, cậu lẩm bẩm: “Đã cuối năm rồi sao?”
“Chứ sao nữa ạ?” Cao Phong cười: “Anh nhìn thời tiết bên ngoài đi. À mà không, ở Hải Nam không cảm nhận được. Hay anh lướt vòng bạn bè xem, Bắc Kinh đổ mấy trận tuyết dày rồi.”
Ánh mắt Hạ Khâm mơ màng, cậu hạ cửa sổ xe nhìn ra ngoài: “Thời gian trôi nhanh quá.”
Gần địa điểm quay phim có vài trường đại học, bây giờ là kỳ nghỉ đông nên có thể thấy sinh viên kéo vali trên đường. Cao Phong nhìn theo mắt cậu: “Phải đó, sinh viên được nghỉ cả rồi, còn chúng ta vẫn phải làm việc như trâu như ngựa.”
Y vừa nói ra khỏi miệng đã thấy sai sai, dù sao thì Hạ Khâm cũng được tính là sếp của y, y nói vậy chẳng khác gì đang ám chỉ cậu! Cao Phong định cứu vãn, chợt nhận ra Hạ Khâm không hề nghe y nói.
Cậu xúc động nói một câu không hợp với độ tuổi: “Anh cứ cảm thấy mới hôm qua anh còn đi học, mới chớp mắt mà anh đã tốt nghiệp được hai năm.”
Cao Phong muốn bảo là thiếu gia à, hai năm không phải là thời gian quá dài! Có hai năm mà anh nói như hai chục năm!
Nhưng Hạ Khâm thật lòng nghĩ thời gian trôi qua quá nhanh, cậu chẳng làm được gì mấy trong những năm qua, dòng thời gian cứ như bị ấn nút tăng tốc.
Hạ Khâm không thích nằm mơ.
Trước đây là vì cậu thường mơ thấy Tạ Tinh Lan, khi tỉnh dậy cậu sẽ đau buồn một hồi lâu. Còn hiện tại cậu rất hiếm khi mơ thấy Tạ Tinh Lan, nhưng mở mắt ra cậu vẫn khổ sở. Hai năm đầu chia tay, cậu hay mơ cũng hay nghĩ vẩn vơ, liệu hai người có vô tình gặp nhau ở một góc phố nào đó ở Bắc Kinh.
Về sau cậu trở nên bận rộn, có ít thời gian ngủ, dù có ngủ thì những giấc mơ đều không trọn vẹn. Hạ Khâm cảm thấy số phận vừa ưu ái vừa bỏ mặc cậu, dường như nó đã định sẵn cho cậu là không thể có cả tình yêu lẫn sự nghiệp. Năm đầu tiên sau khi chia tay Tạ Tinh Lan, cậu đã thử vận may đóng một bộ phim, không ngờ thành công rực rỡ, nổi tiếng nhanh đến mức vượt ngoài sức cậu tưởng tượng.
Đương nhiên ngoài cần có thực lực, cũng cần phải có tiếp thị. Đúng như một số nhà phê bình phim nói, Hạ Khâm có năng khiếu diễn xuất giống mẹ, cậu dễ dàng đạt đến trình độ mà nhiều người làm trong ngành hơn mười năm vẫn không với đến.
Khi bất ngờ nổi tiếng, Hạ Khâm còn ôm chút viễn vông. Tin tức về cậu tràn ngập khắp nơi, chỉ cần Tạ Tinh Lan lên mạng là có thể thấy. Mà hắn thấy rồi sẽ dễ dàng tìm ra cậu, ít nhất là tìm tên cậu ở Baidu, chỉ cần… hắn muốn.
Nếu hắn muốn tìm cậu…..
Nếu.
Vì suy nghĩ ngây thơ này mà khi tốt nghiệp đại học, Lộ Đồng – ông chủ hiện tại của cậu, hỏi cậu muốn ký hợp đồng với công ty Love Letter không, Hạ Khâm đã trở về suy nghĩ vài ngày, rồi quyết định đi theo con đường mà bản thân chưa từng nghĩ tới.
Có lẽ cuộc sống chính là như vậy, nếu bạn không đi đến bước này, bạn sẽ không biết mình sẽ mở ra hộp mù nào.
Đáng tiếc là trên đời không có chữ nếu.
Năm thứ hai, thỉnh thoảng Hạ Khâm nhìn thấy Tạ Tinh Lan thông qua vòng bạn bè của Diêm Mạn. Năm thứ ba, Diêm Mạn cũng ra nước ngoài, bạn bè chung của hai người ngày càng ít, tin tức cậu được biết cũng vơi dần đi.
Một thương hiệu đã chi khoản tiền lớn để thuê màn hình lớn ở quảng trường thời đại cho cậu. Vào ngày phát video, bỗng dưng Hạ Khâm nhìn chằm chằm vào WeChat cả ngày ròng. Khi tỉnh táo lại, cậu mới nhận ra bản thân đang mơ tưởng Tạ Tinh Lan sẽ kết bạn WeChat với cậu khi thấy quảng cáo.
Hạ Khâm thở dài, đoán đầu óc mình sắp chập mạch.
Cười người ta yêu lú đầu, nghi ngờ yêu lú đầu, trở thành yêu lú đầu
Sau đó là ba năm.
Bốn năm…
Bây giờ đã là cuối năm thứ tư, Hạ Khâm tự nhận thấy mình nổi tiếng cả một góc trời, chưa có dấu hiệu chìm xuống, thế nhưng hắn vẫn không có ý định đi tìm cậu. Danh sách bạn bè WeChat trống rỗng, Tạ Tinh Lan chưa bao giờ thử kết bạn với cậu.
Cậu không dám nghĩ quá sâu về lý do.
Mỗi khi thấy tin tức về người đồng tính kết hôn ở nước ngoài, cậu sẽ nhanh chóng lướt qua vì sợ sẽ thấy bức ảnh Tạ Tinh Lan và một anh chàng tóc vàng nào đó lĩnh giấy kết hôn ngọt ngào.
Thật ra Hạ Khâm biết khả năng đó rất thấp, đôi khi cậu còn cho rằng mình bị điên, tự làm bản thân bật cười nhưng nụ cười ấy chỉ thoáng qua rồi biến mất.
Sau đó, cậu nhắn Diêm Mạn hỏi thăm tình hình gần đây của Tạ Tinh Lan. Thậm chí cậu còn kích động bay đến New York một mình. Lúc đứng ở quảng trường thời đại, cậu mới biết nước Mỹ rộng lớn nhường nào, cậu cũng không nhận ra ai trên phố Wall.
Mọi cách liên lạc gắng gượng duy trì đến năm thứ tư, rồi bị cắt đứt hoàn toàn.
Có lẽ hắn đã có người yêu mới, có lẽ hắn đã kết hôn, có lẽ hắn đã quên mất cậu. Một ý nghĩ bất chợt hiện lên trong đầu Hạ Khâm:
Cứ vậy thôi sao? Duyên phận nông cạn vậy thôi sao?
Thật không cam lòng.
Thấy tâm trạng cậu không tốt, Cao Phong không nhịn được bèn nói: “Thật ra lúc anh Khâm Khâm diễn, anh cười đẹp lắm, sao bình thường anh không hay cười! Anh cười lên trông thân thiện hơn nhiều!”
Hạ Khâm thu lại cảm xúc, ngạc nhiên nhìn y: “Sao cậu vẫn còn ngồi đây?”
Hàm ý là, đáng lẽ cậu phải lăn khỏi xe từ lâu rồi chứ?
Cao Phong: “…” Thôi bỏ đi, suốt cả đời này ông trời không học nổi cách nói chuyện gần gũi.
“Anh nhớ tham gia tiệc từ thiện cuối năm đấy!” Cao Phong nói rồi chạy mất dạng.
———
Ngày 16 tháng 2, Hạ Khâm hoàn thành việc quay phim ở Hải Khẩu rồi bay về Bắc Kinh. Cậu nghỉ ngơi ở nhà khoảng một tuần, Cao Phong nhắn bảo hai bộ đồ tây cao cấp cho thảm đỏ bữa tiệc tối đã được chuẩn bị, y nhắc cậu trong thời gian này phải ăn nhiều, đừng để quá gầy, lên hình sẽ không đẹp.
Rồi y nghĩ lại, cảm thấy mình đã làm một việc thừa thãi, bởi vì ông trời mà y phục vụ có gương mặt được cả giới giải trí chứng minh là TOP đẳng cấp!
MOMO là tạp chí thời trang nổi tiếng ở Trung Quốc. Bữa tiệc từ thiện được tổ chức cùng với thương hiệu trang sức cao cấp. Hạ Khâm là một trong những đại sứ cho thương hiệu trang sức xa xỉ nên cậu phải đi.
Khi cậu đến hiện trường, nhiều người nổi tiếng đã có mặt.
Dù Hạ Khâm chỉ mới vào giới, tuổi còn trẻ nhưng địa vị khá cao. Vì được công ty Love Letter đào tạo nên cậu chỉ hoạt động trong ngành điện ảnh, hiếm khi xuất hiện trong các bộ phim truyền hình hay chương trình tạp kỹ. Ông chủ của Love Letter Entertainment rất coi trọng cậu, dồn vô số nguồn lực cho cậu.
Đến nơi, tất nhiên phải có mấy lời chào xã giao. Cậu không giỏi giao tiếp lắm nhưng mạnh vì gạo, bạo vì tiền, trôi qua nhiều năm cậu cũng quen. Cậu gật nhẹ đầu với các đồng nghiệp, nở vài nụ cười giả tạo đã tính toán sẵn độ cong, cố tỏ ra mình thân thiện, không kiêu căng.
Thầy Hạ cầm ly sâm panh đi đến góc phòng để thẫn thờ. Ở điểm này thì cậu giống hệt hồi còn nhỏ, không thay đổi chút nào. Kết quả là, dù cậu ngồi ở góc phòng cũng không được yên tĩnh.
Hạ Khâm ngồi một lúc, cửa phòng tiệc bỗng nhốn nháo. Cậu thờ ơ với “sự náo động” kiểu này, có lẽ là ngôi sao điện ảnh hay diễn viên gạo cội nào đó đến, mọi người muốn tiến lên nịnh nọt người đó, bình thường cậu luôn cố gắng tránh xa nếu có thể.
Lần này sự náo loạn kéo dài hơi lâu, còn hơi lớn.
Nhiều người tò mò ló đầu nhìn, bao gồm cả cô thần tượng không có danh tiếng. Từ xa, cô chỉ thấy một người đàn ông đẹp trai bước vào cửa, cô vô thức nghĩ đó là đồng nghiệp nên quay qua hỏi người đại diện lớn tuổi của mình: “Người đàn ông kia là ai vậy ạ?”
Người đại diện có con mắt tinh tường, nắm giữ thông tin toàn diện hơn cô thần tượng, chú ta kinh ngạc: “Tạ Tinh Lan về nước rồi ư?”
“…Tạ Tinh Lan là ai?” Cô thần tượng hoang mang.
Nhìn vẻ mặt ngốc nghếch của cô, người đại diện biết không thể trông cậy cô ngủ với người ấy nổi. Chú ta vội vàng gửi tin nhắn cho những nghệ sĩ tuyến đầu mà mình chăm sóc nhiều hơn, bảo họ nếu có mặt tại hiện trường thì nhanh chóng tiến đến kính rượu, lượn trước mặt Tạ Tinh Lan cho hắn quen mất.
“Cô không biết cũng phải, ngay cả tôi cũng mới hay tin cách đây vài tháng. Vị cầm quyền nhà họ Tạ sắp gồng không nổi nữa.” Người đại diện gửi tin nhắn xong, nhìn chằm chằm vào người đàn ông nọ với đôi mắt sáng bừng: “Vị thiếu gia ẩn dật đã về nước, chứng tỏ địa vị trong nhà họ Tạ sẽ thay đổi.”
Cô thần tượng nghe không hiểu lắm, nhưng cũng biết đó không phải là quyền lực mà người như bản thân có thể với tới. Thế nên cô chọn cách nằm ườn.
Cao Phong cũng nhận được tin tức cùng lúc đó, y hấp tấp gọi điện thoại cho Hạ Khâm: “Khâm cục vàng.”
Hạ Khâm đã hơi say, cậu nhận máy: “Sao vậy?”
“Ây da đừng uống nữa, hình như có người tai to mặt lớn ở dưới lầu mà chúng ta không biết. Em thấy mọi người đều đang đi mời rượu anh ấy, chúng ta cũng đi thôi.”
Hạ Khâm: “…”
Hạ Khâm trượt tay vô tình cúp điện thoại, cậu định gọi lại cho Cao Phong thì y đã vội vã chạy tới: “Sao anh mượn rượu tiêu sầu một mình ở đây? Mau lên, người đó sắp tới rồi.”
Hạ Khâm hỏi ngược lại: “Người đó là người nào? Ngay cả họ của người ta tôi còn không biết thì kính rượu kiểu gì?”
“Em mới nghe được.” Cao Phong kéo cậu về phía trước: “Anh ấy mới về nước, hình như họ Tạ, anh kệ ông nội nó đi, cứ gọi đại là sếp Tạ!”
Hạ Khâm ngây người: “…Tạ gì cơ?”
Những năm gần đây, Hạ Khâm chỉ nghe chữ “tạ” trong “tạ ơn”, ngoài ra không nghe bất kỳ chữ “tạ” nào khác. Tai cậu nghe chữ này không khỏi trở nên nhạy cảm.
“Tạ gì gì đó… thôi kệ đi, lát nữa trò chuyện rồi trao đổi danh thiếp là biết thôi!”
Trước khi cậu kịp phản ứng, Cao Phong đã kéo cậu vào giữa đám đông.
Hạ Khâm còn hơi choáng váng vì ly sâm panh, còn Cao Phong sải bước về phía trước, chen vào đám đông để tiến lại gần người đàn ông đẹp trai, y ra vẻ mới gặp như đã quen: “Sếp Tạ, ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu, thật sự ngưỡng mộ đại danh đã lâu!”
Hạ Khâm không khỏi cười thầm trong lòng, lại còn ngưỡng mộ đại danh đã lâu nữa chứ. Tên này đúng là mồm mép, mười giây trước còn mới bảo không biết tên người ta!
Kết quả là khi cậu ngẩng đầu, khuôn mặt Tạ Tinh Lan cứ thế xuất hiện trong tầm mắt, cảm giác xa lạ và quen thuộc chồng chéo làm cậu bất giác nghĩ mình đang nằm mơ. Cảnh vật xung quanh cùng với tiếng nói chuyện đều chậm lại, như bị phủ bởi lớp màng nước dày.
Đôi ngươi Hạ Khâm giãn ra trong chốc lát.
Đúng lúc tiếng chuông năm mới vang lên ba tiếng “đoong, đoong, đoong”, như thể gõ vào bánh răng số phận đã gỉ một lần nữa, những năm tháng ngưng trệ bỗng chuyển động “cộc cộc” trở lại.
Cả máu trong cơ thể cũng bắt đầu cuộn chảy.
Quả đúng là “ngưỡng mộ đã lâu”, đã năm năm trôi qua kể từ khi họ chia tay.