Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 75: Diễn xuất của ngôi sao điện ảnh




Hạ Khâm không hề nặng lòng sau khi chặn số điện thoại lạ, trái lại cậu còn hơi bực mình vì Tạ Tinh Lan bị nói là biế.n th.ái. Dù cậu và Tạ Tinh Lan đã chia tay nhưng cậu vẫn cảm thấy Tạ Tinh Lan là một người đàn ông rất tốt.

Ít nhất thì hắn cũng là một người bạn tốt.

Nhưng cậu chỉ bực mình được một giây, vì cậu nghe tiếng “cạch”, cửa phòng tắm ở phòng khách mở ra. Mùi dầu gội cậu thường dùng tràn ngập trong không khí, hơi ấm cũng lan tỏa khắp nơi.

Hạ Khâm ngẩng đầu thấy Tạ Tinh Lan đã tắm xong. Hắn mặc đồ ở nhà của cậu, đương nhiên là không vừa. Chiếc áo phông ngắn tay rộng với cậu lại chật với Tạ Tinh Lan, tay áo bị kéo lên một đoạn, cả ống quần cũng thế.

…Anh ấy cao thêm rồi sao?

Lần đầu tiên Hạ Khâm sâu sắc nhận ra sự chênh lệch vóc dáng khá lớn giữa mình và Tạ Tinh Lan, bảo sao hồi cấp ba hắn có thể nhấc cậu lên chỉ bằng một tay.

Nghĩ đến chuyện khi ấy, Hạ Khâm lập tức chuyển sự chú ý. Người ta đã bảo là bạn cùng lớp, nếu cậu cứ căng thẳng, nghĩ ngợi lung tung thì chỉ làm tăng thêm nỗi xấu hổ.

Hạ Khâm quay mắt đi không nhìn Tạ Tinh Lan nữa. Hắn có thể tắm ở nhà bạn trai cũ mà không hề ngần ngại, nhưng cậu không thể thờ ơ khi thấy bạn trai cũ bước ra khỏi phòng tắm.

“Tôi để quần áo ở phòng khách, anh đi thay đi.” Hạ Khâm lướt điện thoại linh tinh, không lọt được chữ nào vào mắt: “Thay đồ xong, đợi mưa tạnh rồi hẵng đi.”

Cậu: “…Anh có tài xế riêng chứ?”

Sau cơn hoảng loạn của lần gặp đầu tiên, thầy Hạ đã lấy lý trí về. Cậu chợt nhớ ra, một tổng giám đốc lớn như Tạ Tinh Lan sao lại không có nổi tài xế riêng?

Hắn chỉ cần gửi một tin nhắn WeChat, có khi sẽ kéo tới hai mươi chiếc xe.

Còn cậu thì sao chứ, lúc ở bãi đậu xe ngầm, mưa dột vào đầu cậu rồi nên cậu mới mời hắn đi lên tắm rửa, lại còn thay đồ sạch sẽ. Tỉnh rượu rồi Hạ Khâm mới nhận ra mình đã làm một việc ngớ ngẩn nhường nào.

Đột nhiên, cậu thấy ngại ngùng vì mình cứ như đang “lạt mềm buộc chặt.”

Tạ Tinh Lan chú ý tới biểu cảm của cậu, hắn vừa đi đến bên ghế vừa nói: “Đúng là có, nhưng tôi vừa về nước, vẫn đang tiến hành bàn giao chức vụ, nhân sự hỗn loạn nên tạm thời không nghĩ tới.”

“…Ừm.” Hạ Khâm thở phào, nhiệt độ trên mặt cũng giảm bớt, hóa ra là vậy.

Trên bàn khách có túi mua sắm, Tạ Tinh Lan mở ra xem, quả nhiên đồ vừa với kích cỡ của hắn. Hắn trộm vui trong lòng, em ấy vẫn nhớ.

Hắn lại liếc nhìn kích cỡ quần lót, rất tốt, cũng còn nhớ rõ.

Quá sướng.

Hạ Khâm thấy hắn định đi thay đồ, cậu vừa nhẹ nhõm vừa khó chịu. Lần này Tạ Tinh Lan đi, không biết sau này có cơ hội nào để gặp lại nhau không. Nào ngờ Tạ Tinh Lan lật xem quần áo rồi bỗng hỏi: “Em mới mua à?”

Hạ Khâm đang cáu kỉnh, nghe hắn hỏi thì đáp: “Phải, thì sao?”

Tạ Tinh Lan: “Cũng không có gì, mà thầy Hạ à, mấy thứ này chưa giặt, làm sao tôi mặc được?”

Hạ Khâm: “…?”

Hạ Khâm cứ tưởng lúc giao quần áo tới đây bị dính bẩn, cậu tiến lại kiểm tra: “Tất cả đều sạch.”

“Tôi biết.” Tạ Tinh Lan lặp lại: “Nhưng chưa giặt.”

Trong đầu Hạ Khâm càng hiện nhiều dấu chấm hỏi.

Tạ Tinh Lan chậm rãi nói: “Chắc thầy Hạ không biết những bộ quần áo này được sản xuất từ nhà máy như thế nào. Trong quá trình đó có bao nhiêu người đã sờ vào? Bao nhiêu người đã lau qua? Thậm chí có thể bị người ta giẫm dưới đất nữa kìa. Thói đời, lòng người xấu xa, không thân thiện với người tiêu dùng chúng ta chút nào.”

…..Trước kia anh từng thích ăn mì bò ngâm chua truyền thống, mẹ nó cái thứ đó rất có thể đã bị giẫm đạp trước khi cho anh ăn. Sao lúc đó không thấy anh sạch sẽ cỡ này?  Hơn nữa hồi đại học sống chung, chẳng phải anh toàn vớ đại bộ nào còn mặc được thì mặc tạm qua ngày sao!? Sống cẩu thả đến mức không thể cẩu thả hơn.

Sao bây giờ để ý quá vậy???

Hạ Khâm thấy mình mua cho hắn hai bộ đồ là tốt lắm rồi, không nhịn được bèn phản bác: “Vậy phải làm sao? Anh mang về nhà giặt đi?”

“Không hay lắm.” Tạ Tinh Lan nói: “Tôi đang mặc thế này cũng không tiện ra ngoài.”

Hạ Khâm: “…”

Tạ Tinh Lan ung dung nói tiếp: “Hay cho tôi mượn máy giặt của em dùng được không?”

Hắn gần như vô liêm sỉ, cất giọng lười biếng nói: “Sấy khô xong rồi tôi sẽ đi, tôi thật sự không mặc được, nếu không sẽ bị dị ứng.”

…..Con mẹ anh, mấy năm qua làm công chúa ở Mỹ hả 

Hạ Khâm kìm nén nuốt mấy lời cay nghiệt sắp tuôn ra khỏi miệng.

“Được.”

Thế là tự dưng, Tạ Tinh Lan đi giặt quần áo trong nhà cậu. Cảnh tượng kỳ diệu đến nỗi Hạ Khâm thoáng nghi ngờ mình đang mơ.

“Sao trong giỏ đựng đồ dơ của thầy Hạ còn quần áo vậy? Để tôi bỏ vào giặt chung nhé?” Tạ Tinh Lan đang dựa vào ban công với tư thế thoải mái, tóc nửa khô nửa ướt, hắn cầm giỏ đựng đồ dơ nhà cậu bằng một tay.

Toát một vẻ đẹp trai phong trần lưu manh.

“Sao cũng được.” Hạ Khâm nhắm mắt lại, không muốn nói nữa.

Hắn ngại đồ bẩn kia mà, sao lại muốn giặt chung với đồ dơ của cậu? Thầy Hạ cảm thấy mình bị lừa, nhưng cậu tạm thời không thể đưa ra bằng chứng.

Máy giặt kêu “ù ù”, Tạ Tinh Lan vẫn dựa vào đó chăm chú nghiên cứu nhãn hiệu viên giặt. Mùi quả sung, hình như sữa tắm ban nãy hắn dùng cũng có mùi quả sung. Vì sao Hạ Khâm thích mùi này thế?

Tạ Tinh Lan nhướng mày.

Quan sát xong rồi, hắn đi tới nói: “Giặt xong tôi sẽ đi, làm phiền thầy Hạ rồi.”

“Không phiền.” Hạ Khâm tự an ủi mình, hai người là bạn cũ, người ta về nước giặt đồ ở nhà bạn cũ là chuyện bình thường, hết sức bình thường.

Phải, bình thường quá đỗi.

Cuộc trò chuyện diễn ra tiếp đó:

“Thầy Hạ à, tôi ngồi xuống ghế sô pha được không?” Tạ Tinh Lan lịch sự hỏi.

“Được.”

“Thầy Hạ à, tôi uống nước trong ly được không?” Tạ Tinh Lan chỉ vào ly.

“…..Được.”

“Thầy Hạ à, cho tôi biết mật khẩu wifi ở nhà em được không?”

“………Được!”

“Thầy Hạ à, cho tôi WeChat của em đi.”

“Được, cái gì cũng được hết.” Hạ Khâm nghe hắn hỏi nhiều phát phiền, trong chốc lát cậu suýt thì thốt ra —— Má nó anh phiền điên…

Thế nên khi cậu nhận ra hắn đang hỏi gì thì đã quá muộn. Hạ Khâm sửng sốt: “Anh nói gì cơ?”

“WeChat của em.” Tạ Tinh Lan ngồi trên ghế, dáng vẻ tự nhiên: “Hôm nay tôi ngồi ké xe em về mà, để tôi chuyển tiền xe cho em.”

Thầy Hạ muốn nói là mình đã chặn số người nói xấu hắn rồi.

“À… không có bao nhiêu đâu, không cần chuyển cho tôi.”

“Ồ.” Tạ Tinh Lan thản nhiên: “Để tôi hỏi cách khác đi. Tôi kết bạn WeChat với em được không?”

“…”

Tạ Tinh Lan nói thẳng: “Tôi không có ý gì khác, em đừng hiểu lầm. Tôi chỉ nghĩ mình mới về nước, bị cắt đứt với bạn bè cũ hết cả rồi. Mọi người đều ở Bắc Kinh, giữ tình bạn cùng lớp thì sau này có thể tụ tập nhiều hơn. Có việc gì cần tôi giúp thì tôi sẽ giúp.”

Hắn thẳng thắn, lý lẽ sắc sảo và trôi chảy đến mức Hạ Khâm không thể tìm ra lý do nào để từ chối. Nếu cậu tiếp tục do dự, có vẻ cậu là người duy nhất không thể buông bỏ quá khứ.

“Tôi không hiểu lầm.” Hạ Khâm nắm chặt điện thoại.

Cậu thấy hơi tội lỗi vì cậu thật sự đã hiểu lầm Tạ Tinh Lan có ý đồ gì đó.

Hạ Khâm mở mã QR WeChat ra bảo hắn quét, sau vài giây hai người trở thành bạn bè. Tạ Tinh Lan vẫn dùng WeChat cũ, hình đại diện màu đen sì không hề thay đổi mấy năm qua.

“Có lần số điện thoại của tôi bị lộ, nhiều người kết bạn với tôi quá nên tôi bỏ.” Hạ Khâm giải thích theo bản năng.

“Thì ra là vậy.” Tạ Tinh Lan hiểu ra.

Hạ Khâm cảnh giác như chú mèo, tai dựng hết cả lên.

Nhưng Tạ Tinh Lan không nói gì thêm.

Hạ Khâm: “…?”

Không phải nên có một câu khác sau câu “thì ra là vậy” sao?

Ví dụ như:

Thì ra là vậy, hèn gì bao lâu qua tôi không kết bạn với em được.

Thì ra là vậy, thật ra tôi đã tìm ID WeChat của em nhiều lần lắm.

Thì ra là vậy, tôi cũng giống em, đêm nào cũng nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện WeChat của em mãi đến tận sáng.

Nhưng tất cả đều không có.

Sau khi kết bạn WeChat, hai người không còn gì để làm nữa. Chỉ biết nghe tiếng mưa rơi bên ngoài cửa sổ, mãi mà không ngớt. Ngoài ra còn có tiếng máy giặt đang quay.

Hạ Khâm chợt bất an. lại nghe Tạ Tinh Lan lên tiếng: “Số nhà là thầy Hạ là gì vậy?”

“Anh định làm gì?” Hạ Khâm hỏi.

“Gọi đồ ăn ngoài.” Tạ Tinh Lan nhướng mày nhìn thời gian: “Gần đến giờ ăn tối rồi, em không đói sao?”

Linh cảm trong lòng trở thành sự thật. Từ lúc Tạ Tinh Lan nói muốn sấy khô quần áo, Hạ Khâm đã nảy sinh linh cảm. Mời người này vào cửa thì dễ, nhưng muốn tiễn hắn đi lại khó hơn lên trời.

Cậu chỉ không hiểu, nếu đã là “bạn cũ” thì tại sao hắn vẫn ở lại nhà “bạn cũ” mà không chịu rời đi? Có hợp tình không? Xét theo điệu bộ này, hắn không định qua đêm ở đây luôn chứ!?

Hạ Khâm ôm một bụng nghi vấn, gần như hiện hết lên mặt. Nhưng khi đưa mắt nhìn Tạ Tinh Lan, cậu không có can đảm để hỏi thành lời.

Cậu không ngốc, cậu mà hỏi những câu này, rất có thể sẽ phá vỡ tình cảnh vi diệu hiện tại. Khó lắm cậu mới tìm được điểm cân bằng, thật lòng thì cậu không muốn làm vậy. Không muốn vén tấm màn che đậy đã rõ mồn một trong lòng, vì khi vén lên, cậu sẽ phải đối mặt với năm năm ngăn cách giữa họ.

Năm năm không chỉ đơn thuần là năm tháng, càng không đơn giản như năm tiếng.

Hạ Khâm chưa sẵn sàng.

“Tôi chưa đặt đồ ăn ngoài ở gần đây bao giờ.” Hạ Khâm buồn bực nói thật.

“Bình thường em ăn gì?” Nét mặt của Tạ Tinh Lan thay đổi.

“…Mì gói.”

Không biết vì sao, Hạ Khâm lại thấy chột dạ, có lẽ là do lịch sử để lại — Khi Tạ Tinh Lan ở bên cậu, hắn đã kịch liệt phản đối việc cậu ăn mì gói. Món cậu thích nhất bị vứt sạch, mỗi ngày chỉ có thể ăn bữa sáng bữa trưa bữa tối đong đầy tình yêu do trai đẹp nấu.

Hạ Khâm nói: “Trong tủ chắc còn một ít, chưa hết hạn đâu.”

“…” Vẻ mặt ôn hòa của Tạ Tinh Lan lập tức biến mất, rồi như thể đang kiềm chế bản thân, hắn ép mình phải cư xử lịch sự.

“Thầy Hạ kiếm nhiều tiền vậy rồi.” Nụ cười của Tạ Tinh Lan không chạm đến đáy mắt, hắn rũ mi, hờ hững nói: “Sao vẫn sống giản dị khổ cực thế?”

Thầy Hạ đáp: “Chắc đây là đức tính của người Trung Quốc.”

Được.

Giỏi.

Còn bướng nữa chứ.

Tạ Tinh Lan nghiến răng nhẫn nhịn, hắn im lặng cụp mắt bấm điện thoại.

Hạ Khâm cầm ly nước, tò mò tiến lại nhìn, không nhịn được nên hỏi: “Anh đặt món gì thế?”

Rồi lúc thấy màn hình điện thoại, Hạ Khâm sững sờ. Tạ Tinh Lan không đặt đồ ăn ngoài mà chọn một ít rau củ, protein và thịt từ cửa hàng thực phẩm tươi sống.

“Trong tủ lạnh có trứng không?” Tạ Tinh Lan hỏi.

Hắn hỏi quá tự nhiên, làm Hạ Khâm bất giác trả lời: “Không có.”

“Được.” Tạ Tinh Lan bỏ thêm trứng và sữa vào giỏ hàng: “Nhà bếp có nấu nướng được không?”

“Chắc là được.” Hạ Khâm bất ngờ hỏi: “Anh mua đồ ăn làm gì? Anh muốn nấu cơm sao?”

“Còn gì nữa?” Tạ Tinh Lan không khống chế giọng điệu được, hắn tức cười: “Chẳng lẽ mua về cúng ông trời?”

Ông trời không dám nói thêm lời nào nữa: “…”

Ông trời chẳng những không dám nói gì mà còn có chút tò mò. Bạn cũ nhà người ta gặp lại nhau… cũng vào nhà bạn, nấu cơm cho bạn ăn sao?

Nửa giờ sau, đồ ăn mua về đã tới.

Tạ Tinh Lan không nhiều lời: “Ngồi đó.”

Hạ Khâm rảnh rang đành ngồi yên trên ghế. Trước đây cậu thuê căn nhà này ——— Đúng vậy, là thuê, ngay cả khi có tiền, cậu cũng không đủ khả năng mua một căn nhà lớn tại vòng đai hai Bắc Kinh tấc đất tấc vàng, vì cậu không có hộ khẩu Bắc Kinh. Một vấn đề vô cùng thực tế.

Nếu cậu muốn mua nhà ở Bắc Kinh, cách nhanh nhất là “gả” cho Tạ Tinh Lan. Nhưng rõ ràng chuyện này còn khó hơn nhiều so với việc mua nhà.

Hạ Khâm nghĩ ngợi lung tung trong phòng khách, không khỏi nhìn về phía phòng bếp. Lúc thuê nhà, cậu rất thích căn bếp mở này. Cảm tưởng hắn chỉ đứng đó nấu mì gói cũng tạo ra ảo giác nấu một bữa Michelin.

Tạ Tinh Lan nấu ăn giỏi là điều không thể nghi ngờ, cộng thêm cảnh trai đẹp nấu ăn vui tai vui mắt, hắn xắn tay áo đến khuỷu tay, động tác thành thạo tự nhiên. Ngay cả khi bật hai bếp cùng lúc cũng không làm chậm tiến độ hắn thái đồ ăn. Hắn giữ cho toàn bộ căn bếp luôn ngăn nắp trật tự.

Hạ Khâm phải mất bốn mươi phút để chờ đồ ăn ngoài, nhưng chỉ mất ba mươi phút để chờ hắn nấu ăn. Bốn món ăn và một món canh nhanh chóng sẵn sàng. Hạ Khâm thấy ngại vì ở không nên cầm dĩa để tỏ ra mình cũng góp phần.

Đến khi hai người ngồi đối diện nhau bắt đầu ăn, thầy Hạ không còn muốn tìm hiểu xem đây là sự phát triển kỳ lạ gì nữa.

Để tham dự tiệc tối, sáng nay cậu chỉ ăn một ít bắp cải sống. Trong buổi tiệc lại vì chuyện tái ngộ mà cậu uống kha khá rượu, cậu đã đói muốn lả người. Khi đưa hương vị quen thuộc vào miệng, đôi mắt Hạ Khâm bất chợt đỏ hoe.

Tựa như năm năm xa cách chưa từng tồn tại.

Ăn tối xong, Tạ Tinh Lan nhân tiện đi rửa chén, đồ mới mua cũng đã được giặt và sấy khô. Tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ dần lắng xuống, đồng hồ điểm bảy giờ tối.

Tạ Tinh Lan đã dùng hết chiêu trò, không còn cách nào để tiếp tục. Có lẽ hôm nay hắn không nán lại đây lâu hơn được nữa.

Tạ Tinh Lan im lặng thay quần áo xong, hắn nói: “Cũng muộn rồi, cả ngày nay tôi đã làm phiền thầy Hạ, bây giờ tôi phải đi đây.”

Hạ Khâm như tỉnh khỏi cơn mơ, cậu hoảng hốt: “Anh phải đi sao?”

Vừa dứt lời, cậu liền nhận ra giọng điệu của mình không ổn. Hạ Khâm cắn đầu lưỡi nuốt chút vị đắng, cậu nói thêm: “Ý tôi là… trợ lý của anh đến đón sao?”

“Ừm.” Tạ Tinh Lan nói: “Xe đã tới dưới lầu rồi.”

“A, à.” Hạ Khâm mơ màng gật đầu: “Nhanh vậy sao… tôi tiễn anh ra ngoài.”

Lúc xuống lầu, chiếc Maybach đã đậu ở cửa.

Tạ Tinh Lan nói: “Thầy Hạ tiễn tới đây thôi. Tối nay gió lớn, em lên lầu đi, đừng để bị cảm.”

“Tôi không lạnh.” Giọng Hạ Khâm rất khẽ khàng, toát vẻ tủi thân trong đêm đông: “Vậy, tạm biệt.”

…Tạm biệt rồi còn gặp lại nhau không?

“Ừm.”

Hạ Khâm biết mình không có lý do gì để giữ hắn lại, cũng biết rằng dù có mơ đẹp đến đâu, cuối cùng cũng phải tỉnh giấc. Vào lúc này, cậu như cô bé Lọ Lem đánh mất chiếc giày thủy tinh, từ lâu đài mộng mơ trong truyện cổ tích trở về với hiện thực, quay lại căn bếp nhỏ hỗn độn.

Hạ Khâm hiểu đã đến lúc mình phải đối mặt với sự thật rằng cậu và Tạ Tinh Lan đã chia tay.

Chiếc Maybach từ từ biến mất khỏi tầm mắt, Hạ Khâm không lên lầu ngay mà chỉ trầm mặc nhìn theo.

Trong xe, trợ lý Tiểu Triệu ra đón ông chủ, liếc nhìn gương chiếu hậu rồi nói: “Sếp Tạ, kia là bạn cũ của anh sao?”

Tạ Tinh Lan lưu luyến thu hồi ánh mắt, hắn hung hăng đạp vào ghế trước, lộ ra tính tình khó chịu đã giấu suốt một ngày: “Gì mà bạn cũ, em ấy là bạn trai của ông đây!”

Tiểu Triệu: “…” Quần què gì vậy, anh nhắn WeChat bảo là ở nhà bạn mà!

Tiểu Triệu khóc không ra nước mắt: “Sao tối nay anh không ở lại nhà anh ấy đi? Tối khuya rồi ông chủ đi qua đi lại không mệt sao?”

Cậu nghĩ ông chủ của cậu không muốn sao? Bà mẹ nó do ông chủ không tìm ra lý do chứ còn gì!?

Tiểu Triệu nhận ra điều kỳ lạ từ cơn giận của ông chủ, giống như hắn đang không kiếm được bạn tình, không có chỗ để phát tiết pheromone. Tiểu Triệu nói: “Chẳng lẽ đó là bạn trai cũ của ông chủ?”

Ông chủ Tạ: “…”

“Má nó? Thật hả?” Tiểu Triệu vô thức lẩm bẩm: “Hèn gì, em còn đang thắc mắc vì sao anh không ngủ lại nhà anh ấy.”

“Nói đi, nói nữa đi.” Tạ Tinh Lan giữ mặt không chút biểu cảm lên tiếng: “Nào nào, nói chuyện tiền lương của cậu đi.”

Tiểu Triệu: “!!!”

Ông chủ ơi, em không nói nữa!!!

“Nhưng nhìn bà chủ, có vẻ ông chủ còn cơ hội.” Tiểu Triệu đã nhanh chóng nhanh chóng xác định vị trí cho mình, lật ngược tình thế vì tiền lương, há miệng gọi luôn bà chủ.

Tạ Tinh Lan thưởng thức, đột nhiên cảm thấy sảng khoái hẳn. Tuy thằng nhóc này có vẻ cứng đầu cứng cổ nhưng khả năng phán đoán khá tốt. Sau khi dò xét cả ngày, hắn cũng cảm thấy Hạ Khâm không hoàn toàn thờ ơ với hắn.

“Ý cậu là sao?” Tạ Tinh Lan hứng thú: “Làm sao cậu nhận ra?”

“Sao không nhận ra được? Anh nhìn chị dâu em vẫn đứng đó như hòn vọng phu kìa, chúng ta sắp ra khỏi cư xá rồi mà anh ấy vẫn bịn rịn chưa lên lầu.” Tiểu Triệu phân tích: “Em nghĩ nếu bây giờ ông chủ quay lại, chắc chắn chị dâu sẽ vui lắm.”

Tạ Tinh Lan im lặng: “Không có lý do nào cả, anh lo anh làm em ấy sợ.”

Tiểu Triệu suy nghĩ rồi nói: “Cũng đúng.”

Tiểu Triệu hăng hái lái xe: “Nhưng cũng đâu phải bó tay hoàn toàn, nếu bây giờ chiếc xe của chúng ta bị va chạm, chắc chắn sẽ có cớ để ở lại nhà chị dâu ha ha ha ha ha….. Ê khoan đã, sao ông chủ nhìn em bằng ánh mắt đó sao anh nhìn vào vô-lăng của em đây là Maybach giá tám triệu đó ông chủ ơi không được đâu á á á á á!!!”

“Két ———”

Tiếng phanh rít lên.

“Kít!!! Ầm!”

Một tiếng va chạm vang vọng trong cư xá yên tĩnh, Hạ Khâm đã quay người đi lên lầu nhưng khi nghe thấy tiếng động, mí mắt cậu giật giật. Quá trùng hợp, hướng phát ra âm thanh chính là hướng Tạ Tinh Lan rời đi, Hạ Khâm lập tức đi ra ngoài vài bước.

Đột nhiên, cậu ngửi thấy mùi khét nhẹ trong không khí.

…Có chuyện gì thế?

Hạ Khâm hoảng hốt chạy mấy bước rẽ vào một góc, cảnh tượng thảm thương của khu vực cây xanh trong cư xá hiện ra trước mắt. Chiếc Maybach vừa rồi còn ổn, không hiểu sao lao thẳng vào bồn hoa. Đèn pha bên phải chiếc xe đã bị đập vỡ, mùi khét bốc ra từ đó.

Hạ Khâm vẫn còn sợ hãi, cậu vội hỏi: “Có chuyện gì vậy!?”

Tạ Tinh Lan đang đứng bên cạnh xe, nghe giọng cậu thì ngoảnh đầu lại. Thấy Hạ Khâm tới, hắn tỏ vẻ ngạc nhiên rồi lộ ra nét bất lực: “Không có gì đâu thầy Hạ, bị tai nạn xe nhỏ thôi, làm thầy sợ rồi sao?”

Hạ Khâm thấy hắn không sao thì yên tâm, cậu nhìn xe: “Rốt cuộc là bị gì?”

“Trợ lý Tiểu Triệu của tôi.” Tạ Tinh Lan thở dài: “Làm việc cẩu thả quá, lái xe mà cũng ngủ gật. Nhìn kìa, lơ đễnh một chút đã lao vào bồn hoa. Tôi thấy tối nay phải chịu cực rồi, còn đợi người đến sửa xe nữa.”

“Sao lại bất cẩn thế?” Hạ Khâm nhíu mày nhìn Tiểu Triệu, giọng lạnh lùng: “Lái xe cho ông chủ các cậu mà cũng mất tập trung!”

Tạ Tinh Lan nói từ từ: “Đừng trách nó, thằng nhóc mới lấy được bằng lái xe.”

Tiểu Triệu–thằng nhóc–sáu năm kinh nghiệm lái xe–cay đắng–nước mắt lưng tròng–gật đầu đầy oán hận–nhưng nghĩ đến mức lương hai mươi nghìn tệ hàng tháng của mình: “Đúng, đúng, đúng đúng đúng, tất cả là lỗi của em! Do em lái dở!”

Tiểu Triệu lau mồ hôi: “Trong tối nay không thể sửa chiếc xe này xong đâu, hay là em đặt cho ông chủ khách sạn gần đây nhé?”

Tạ Tinh Lan đáp tỉnh rụi: “Được.”

Tiêu Triệu lập tức khoe tài diễn xuất đủ để vào học viện Điện ảnh Bắc Kinh, buồn bã nhìn màn hình điện thoại: “Nhưng các khách sạn tốt gần đây đều hết phòng rồi. Sếp đã bôn ba cả ngày, vừa mệt vừa lạnh, nhưng đành phải để anh chịu khổ ngủ ở nhà trọ thanh niên với giá 150 tệ một đêm vậy. Nghe nói là năm sáu người ngủ cùng một phòng giường tầng, ngay cả nhà vệ sinh cũng dùng chung! Trời ơi không được rồi, hay sếp tới nhà em ngủ đi, nhà em chỉ có một điểm hạn chế là bị dột mưa, chứ ở gần đây lắm, cùng lắm thì ngày mai sếp cảm cúm sốt 45 độ, cơ mà đảm bảo sếp không chết được…”

Hạ Khâm không nghe nổi nữa, cậu ngắt lời cậu ta: “Đừng đặt khách sạn.”

Cậu xoa mi tâm, im lặng vài giây mới nhìn Tạ Tinh Lan rồi nói: “Nếu anh không ngại, có thể qua đêm ở nhà tôi.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.