Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 78: =3=!!




Trong hội trường, buổi diễn nhạc sống lên đến cao trào. Ca sĩ chính của ban nhạc không rõ tên lên nốt cao, không khí trở nên sôi động, anh ta cởi chiếc áo khoác vứt xuống khán đài, mọi người giơ cao tay, mặc sức tận hưởng khoảnh khắc này.

Sau tiếng đàn guitar điện rung vang, chợt “bùm” một tiếng, toàn bộ đèn trong hội trường tắt ngúm.

Hạ Khâm giật mình vì tiếng động đột ngột, thần kinh của cậu vẫn cực kỳ nhạy cảm. Cậu run cả người mình trong vòng tay Tạ Tinh Lan như chú mèo đang sợ hãi. Nếu cậu có tai và đuôi, thì bây giờ chúng đã dựng hết cả lên, có khi con ngươi cũng hóa thành hình kim.

“Cúp điện à?” Hạ Khâm chuyển hướng chú ý.

Tạ Tinh Lan: “…?”

Ngay cả ở trong bóng tối, Hạ Khâm vẫn cảm nhận Tạ Tinh Lan ngưng thở trong giây lát. Cậu chưa quen với bóng tối, ngẩng đầu tìm kiếm khuôn mặt hắn một hồi nhưng chỉ thấy một màu đen kịt.

“…Anh làm sao vậy?” Hạ Khâm hết cách đành nắm lấy tay áo của hắn.

Trong khung cảnh tối mù, Tạ Tinh Lan hít vào thật sâu, giọng điệu lạnh nhạt: “Thầy Hạ hỏi tôi làm sao?”

“Phải.” Hạ Khâm chậm chạp đáp: “Anh ra nước ngoài năm năm, không hiểu tiếng Trung nữa rồi à?”

“Ai nói tôi không hiểu?” Tạ Tinh Lan sắp bật cười vì nổi cáu: “Tôi vừa nói gì với em?”

Hạ Khâm: “…” Nhớ lại câu kia, cả mặt lẫn tai cậu đều nóng lên.

Chỉ có cậu. Bao nhiêu năm qua chỉ có một mình cậu. Hầy cậu nghe thấy rồi mà.

Tạ Tinh Lan nắm cằm cậu một cách chính xác, không hiểu sao hắn lại bắt trúng ở nơi tối tăm thế này.

“Em trả lời tôi thế nào?” Tạ Tinh Lan: “Anh đây dùng hết can đảm để tỏ tình với người yêu. Còn em thì sao? Em chỉ quan tâm chỗ này bị cúp điện.”

Tạ Tinh Lan hỏi: “Thầy Hạ định ứng tuyển vào bộ phận quản lý ở đây?”

Thầy Hạ: “…”

Cậu không cố ý, đèn tắt thình lình quá mà!

“Không phải.” Hạ Khâm ấp úng: “Chẳng qua là em…”

Tạ Tinh Lan im lặng chờ cậu.

“Em hơi ngại, muốn đổi chủ đề.” Hạ Khâm cùng đường nên phải ăn ngay nói thật.

Tạ Tinh Lan bị sự thẳng thắn và dễ thương của cậu đánh gục. Trong thâm tâm đã hoàn toàn tha thứ cho cậu, dù thật ra hắn cũng không hề trách cậu.

“Ngại quá thì vùi mặt vào lòng bạn trai này.”

“…Em chưa đồng ý quay lại với anh mà đúng không?”

“Bầu không khí đã thế này rồi.” Tạ Tinh Lan dừng lại: “Em từ chối cũng không sao, không cần gấp.”

Cuộc trò chuyện sao mà quá quen thuộc, sợi dây trong đầu Hạ Khâm lay động.

“Không sao thật chứ?”

“Không sao.” Tạ Tinh Lan bình tĩnh: “Đợi đó đi, anh sẽ nhảy từ trên tầng thượng xuống.”

…..Năm năm ở nước ngoài anh không có chút tiến bộ gì hết. Kiểu đe dọa quen thuộc đưa Hạ Khâm trở lại Tây Thành bảy năm trước. Hoàng hôn rực rỡ bên Đông Hồ, lần đầu Tạ Tinh Lan tỏ tình cậu, đã bảy năm trôi qua.

Bảy năm, nếu đã kết hôn thì sẽ sinh ra cảm giác ngứa ngáy bảy năm rồi. Một đời người có bao nhiêu lần bảy năm chứ? Hai người đã quen nhau lâu như vậy.

“Thôi anh đừng nhảy.” Mãi mà Hạ Khâm mới trả lời.

“Vậy chúng ta quay lại với nhau đi?” Tạ Tinh Lan cố gắng tiến thêm một bước.

“…”

Hạ Khâm vẫn im lặng dè dặt.

“Không quay lại cũng được, đời người có hơn ba mươi nghìn ngày, để thầy Hạ chơi đùa tình cảm của anh mấy ngày có đáng là bao.”

“…” Chuyện không nghiêm trọng đến thế.

Trong sảnh quán bar, tiếng nhạc dần chuyển sang loại nhẹ nhàng lãng mạn, ban nhạc đổi sang bài trữ tình, ánh đèn như gợn sóng rải rác trên tường và mặt đất.

Hạ Khâm làm quen với bóng tối xong ngẩng đầu nhìn Tạ Tinh Lan, hai người chạm mắt, trong lòng như có ngọn lửa bùng cháy. Không ai nói lời nào nhưng đều thấy cảm xúc nồng nhiệt trong mắt nhau.

Tựa như Hạ Khâm mất rất nhiều năm mới hiểu ý tứ trong lời Tạ Tinh Lan nói. Đôi mắt cậu chợt đỏ hoe, có lẽ vì hiện rõ quá, Tạ Tinh Lan đưa tay ấn vào khóe mắt cậu.

“Những chuyện khác em không cần trả lời.” Tạ Tinh Lan cụp mắt, giọng khàn khàn: “Nhưng Hạ Khâm à, em thì sao, năm năm qua em có ai khác không?”

“Không.” Hạ Khâm nói: “Không có ai cả.”

“Tại sao? Anh cứ nghĩ em sẽ tìm được người tốt hơn.”

Hạ Khâm nhìn hắn, chầm chậm lắc đầu: “Không đâu, với lại em cũng không muốn tìm. Em sẽ không thích bất kỳ ai khác.”

Cậu dứt lời, cả hai lặng thinh.

Tạ Tinh Lan hỏi: “Câu này em chưa nói hết nhỉ?”

Hạ Khâm: “?”

“Em sẽ không thích bất kỳ ai khác.” Tạ Tinh Lan lặp lại, bắt chước giọng cậu: “Có phải cần thêm câu “cả đời em chỉ thích anh” không?”

“Anh tự bịa ra phải không?”

Tạ Tinh Lan phì cười, Hạ Khâm thấy mình không nói gì buồn cười, hay là năm năm qua khiếu hài hước của tên khùng này ngày càng kỳ quái?

Hạ Khâm nghĩ vớ vẩn chưa bao lâu, Tạ Tinh Lan ngừng cười, hắn siết cánh tay, ôm chặt cậu hơn. Cơ thể Hạ Khâm hơi đau, Tạ Tinh Lan vùi mặt vào cổ cậu rầm rì: “Không sao, cả đời anh chỉ thích em.”

Hạ Khâm ngơ ngác.

Tạ Tinh Lan nói rất chậm rất cẩn thận, trong giọng nặng trĩu tình cảm và cố chấp: “Hạ Khâm à, anh chỉ yêu mình em suốt đời.”

Mắt Hạ Khâm chua xót, tim cũng nóng rát.

Theo logic thì đến lúc này hẳn phải có một nụ hôn nồng cháy, nhưng đó là nếu người phục vụ không vô tình va phải cậu khi mang đồ ăn, cậu đang đứng ngay lối ra nên dễ bị va phải. Hạ Khâm sực nhận ra mình và Tạ Tinh Lan đang ôm nhau ở một nơi sáng sủa thoáng đãng, gương mặt suýt bốc cháy.

Cậu lập tức thoát khỏi vòng tay người đàn ông, đúng lúc này đèn bật sáng. Người phục vụ cúi đầu xin lỗi, khi ngẩng đầu lên thấy khuôn mặt của Hạ Khâm thì sửng sốt. Giây tiếp đó một tiếng hét kinh thiên động địa xuyên qua quầy bar: “Trời má ơi!!! Hạ Khâm, anh là Hạ Khâm đúng không!? Cha mẹ ơi! Hạ Khâm đang ở đây!”

Hạ Khâm: “…?” Cậu là Hạ Khâm, chứ có phải người ngoài hành tinh đâu?

Hạ Khâm chưa kịp phản ứng, cả quán bar đã náo loạn vì tiếng hét của phục vụ. Thân là ngôi sao điện ảnh đang nổi lừng lẫy, cậu sẽ sớm ra mắt một bộ phim vào dịp Tết Nguyên đán mà đã quảng bá nó suốt nửa năm, độ nổi tiếng với dân chúng cao đến mức đáng sợ.

Cả quán bar trở nên hỗn loạn, đám đông ùa đến như thủy triều.

Trong lúc Hạ Khâm vẫn còn ngẩn ngơ, Tạ Tinh Lan đã nắm lấy cánh tay cậu.

“Thầy Hạ.” Tạ Tinh Lan cười: “Chạy!”

Cậu chớp mắt, thân thể mất tự chủ xuôi theo Tạ Tinh Lan chạy trong đại sảnh. Lối ra bị đám người chen chúc chặn lại, Tạ Tinh Lan tìm đường, dẫn cậu rẽ qua một góc, tiến vào lối thoát hiểm. Sau đó hai người đi vòng quanh bên trong một lúc lâu, cuối cùng quẹo vào thang máy chở hàng cũ nát.

Trong khoảng thời gian đó, đầu óc Hạ Khâm trống rỗng, khi cậu tỉnh táo lại thì đã đứng trên con phố vắng vẻ ở Bắc Kinh. Hiện tại là cuối năm, không có nhiều người ra đường. Đêm đông tại đây luôn yên tĩnh, mang vẻ hiu quạnh đặc trưng của các thành phố phía bắc.

Không biết tuyết rơi từ bao giờ. Trận tuyết đầu mùa ở Bắc Kinh đã qua mấy đợt rồi, mấy ngày trước trời còn nắng, nhưng hôm qua thời tiết lại u ám. Trên tin tức có dự báo sẽ có trận bão tuyết bắt đầu từ mười một giờ tối nay, có người phàn nàn thời tiết dạo này thật xấu.

Thế nhưng Hạ Khâm lại thấy tiết trời rất tốt. Mới ra ngoài không lâu, tai cậu đỏ bừng vì lạnh, lông mi dính tuyết. Tạ Tinh Lan cởi áo khoác ra rồi quấn cậu kín kẽ. May là chiếc xe được đậu cách đây không xa, Tạ Tinh Lan nhanh chóng mở cửa, ôm Hạ Khâm vào xe, rồi cũng theo vào khoang xe phía sau

Hạ Khâm chạy một hồi, chưa kịp thở đều thì Tạ Tinh Lan đã đóng cửa lại. Cậu định nói gì đó, ngước đầu lên chạm phải ánh mắt của người đàn ông, sâu thẳm, không hề che giấu sự khao khát dành cho cậu

Cái nhìn ấy như sấm sét vang trời, hai người im lặng không nói lời nào, một cánh tay chợt vòng qua eo Hạ Khâm, cậu lập tức bị Tạ Tinh Lan kéo mạnh ngồi lên đùi hắn. Nhiệt độ trong không gian khép kín lập tức tăng cao, Tạ Tinh Lan quyết đoán cạy môi cậu ra, hôn môi cậu.

Hạ Khâm nức nở một tiếng, sau cùng chỉ còn tiếng hít thở ngắn ngủi.

Nói là hôn chứ thực chất hắn dữ dội như đang nhai nghiến môi cậu.

Hạ Khâm bị hắn cuốn lấy nhấm nháp, đầu lưỡi tê rần vì bị m.út. Tạ Tinh Lan nghiêng đầu hôn cậu thật sâu, hắn ép Hạ Khâm vào góc xe không thể nhúc nhích, chỉ có thể ngửa đầu tiếp nhận.

Cậu nắm lấy bộ vest của Tạ Tinh Lan bằng cả hai tay, làm nhăn nhúm lớp vải trị giá hàng chục nghìn tệ. Cậu ngước đầu để lộ cái cổ trắng mịn, sau gáy được tay của người đàn ông vu.ốt ve, nuốt trọn hơi thở, nước miếng tràn ra từ khóe miệng cậu cũng được li.ếm sạch.

Cậu không có chỗ để trốn, nhưng cậu vẫn cam nguyện đắm chìm trong thứ d.ục v.ọng chiếm hữu chặt chẽ và dữ dội này.

Cả người Hạ Khâm run lẩy bẩy vì nụ hôn, cậu ngơ ngác nhìn bầu trời đầy sao trên trần xe. Dưới ánh đèn mờ nhạt, làn da cậu trắng hơn cả tuyết, bị hắn đè xuống hôn một hồi, cả môi lẫn chóp mũi đều ửng đỏ, đôi mắt phớt hồng lấp lánh ánh nước.

Mái tóc đen mềm mại áp vào gò má cậu, cậu mặc áo khoác da cừu ở trong, ở ngoài là áo khoác dạ của Tạ Tinh Lan. Từ trong ra ngoài đều tràn ngập mùi hương của Tạ Tinh Lan.

Tạ Tinh Lan nhìn mà lòng nóng ran, càng hôn cậu sâu hơn. Hắn hôn mạnh vào môi, cằm cùng má của cậu, không kìm lòng được bèn để lại những vết cắn nhẹ lên đó. Trong tâm lý học, có một kiểu kíc.h thí.ch gọi là cute aggression, sự hung hăng dễ thương.

Nghĩa là khi bạn nhìn thấy những thứ hoặc người dễ thương, bạn sẽ có h.am mu.ốn phá hoại và cắn chúng. Bây giờ Tạ Tinh Lan vô cùng muốn lột sạch quần áo của bạn trai mình rồi cắn khắp người em ấy.

Trôi qua năm năm rồi nhưng Hạ Khâm không thay đổi nhiều, cậu có vẻ ngoài đẹp trai đoan chính, hồi còn đi học cậu đã hay được mọi người xem là học sinh ngoan, sau khi trưởng thành, cậu trở thành một người đẹp truyền thống.

Không thể phủ nhận rằng Hạ Khâm rất giống mẹ, chẳng qua nhan sắc Hạ Nghiên thời trẻ vô cùng hoa lệ, quyến rũ, rực rỡ và lôi cuốn, có sức hút mạnh mẽ. Cậu kết hợp các điểm nổi bật ấy, khiến bản thân càng thêm đậm nét điềm tĩnh, dịu dàng, thanh thoát và lạnh lùng.

Với ngoại hình đó, hầu hết mọi người đều không nghĩ cậu là minh tinh, vì cậu mặc áo khoác trắng hay chiếc áo vest ôm vừa vặn sẽ hợp hơn. Hoặc là người đẹp phần tử trí thức nghiên cứu khoa học, hoặc là thư ký nhỏ đáng yêu bên cạnh ông chủ bá đạo.

Tóc Hạ Khâm lộn xộn, hô hấp cũng rối loạn sau khi được hôn.

Chiếc áo khoác cậu mặc đã bị đôi tay gian trá của Tạ Tinh Lan cởi ra lung tung, chiếc áo lông cừu bên trong cũng bị gỡ hết nút. May là còn áo cao cổ ở trong, nếu không cậu e là mình chẳng được mặc đồ đàng hoàng.

Nhiệt độ trong xe ngày càng tăng cao, hơi nóng thở ra phủ lớp sương mù trắng lên cửa sổ. Muốn có bao nhiêu ám muội có bấy nhiêu ám muội. Mười phút, cũng có thể là mười lăm phút, thậm chí là nửa tiếng. Hạ Khâm không biết đã trải qua bao lâu, cậu liên tục bị hôn, từ chiếm hữu mãnh liệt đến m.út mát ngắt quãng.

Cậu cảm thấy mình sắp hết hơi nên đẩy nhẹ Tạ Tinh Lan ra, giọng điệu mềm nhũn: “Anh đè tay em tê quá.”

“Sao em yếu ớt thế hả?”

“Cái này mà là yếu ớt?” Hạ Khâm không phục: “Là do cách hôn của anh –”

“Anh hôn em thế nào?”

“…”

“Anh quên rồi.” Tạ Tinh Lan nghiêm túc nói.

“…”

“Hay anh cho thầy Hạ cơ hội báo thù?” Người đàn ông này không biết xấu hổ, nhích tới cậu từng chút một muốn hôn cậu: “Em dùng gấp đôi thời gian, mạnh bạo hôn trả lại anh đi.”

Tạ Tinh Lan dùng ngón tay ấn vào khóe môi cậu, mở miệng đầy hư hỏng: “Nào, lại đây chà đạp chồng em.”

“Phục anh thật, anh đừng có dầu mỡ nữa…” Hạ Khâm cười thành tiếng: “Đồ bi.ến th.ái.”

“Ừ ừ.” Tạ Tinh Lan chậm chạp đáp lời: “Đúng rồi.”

Gương mặt Tạ Tinh Lan rất đẹp trai, rượu vào thì lại phóng túng truỵ lạc, hệt như công tử ca thất học. Hắn nhướng mày nhìn cậu, làm Hạ Khâm cảm thấy dù cho hắn không nói gì vẫn quyến rũ lòng người.

Tuyết ngoài cửa sổ rơi dày hơn, người đến người đi tấp nập.

Có âm thanh nhỏ vọng từ bên ngoài:

“Tìm thấy chưa?”

“Không thấy, tôi nghi phục vụ lừa chúng ta, làm gì có Hạ Khâm!”

“Không thể nào, tôi thấy trên mạng có ảnh kìa!”

“Đâu đâu đâu, tôi xem với, đù má, có người chụp được thật!”

“Ấy ấy, nhìn chiếc Rolls-Royce đằng kia giá bao nhiêu vậy má nó…”

“Đừng dòm nữa, bộ ban nãy không thấy xe rung lắc dữ dội lắm sao! Trời ơi… kịch liệt quá chừng….”

Hạ Khâm: “…”

Tiếng nói dần nhỏ lại, Hạ Khâm thấy trong xe nóng quá nên mở hé cửa sổ. Làn gió lạnh thổi vào giúp tâm trí sáng suốt hơn nhiều. Cậu tỉnh táo lại mới nhận ra mình vừa làm việc đáng sợ cỡ nào. 

Một giờ sáng sớm tinh mơ, ven đường vắng vẻ nhưng vẫn có vài người. Ấy thế mà cậu! Hôn môi nồng nhiệt với Tạ Tinh Lan ngay trên xe!

Mình mất trí thật rồi, Hạ Khâm lấy lý trí về liền vô thức muốn xuống xe để bình tĩnh lại. Tạ Tinh Lan phát hiện ra ý định của cậu, hắn dứt khoát ôm Hạ Khâm, để cậu lại ngồi vào lòng mình.

“Em muốn làm gì? Giữa trời tuyết mà xuống xe?”

“Em muốn xuống dưới để bình tĩnh lại.” Hạ Khâm đáp bằng vẻ mặt không chút biểu cảm.

“Em cần gì mà bình tĩnh?” Tạ Tinh Lan tạm dừng rồi gật đầu: “Mà cũng đúng, anh đây thừa nhận việc quay lại với anh đúng là đáng để xúc động, cần phải bình tĩnh. Nhưng thầy Hạ không cần phải kích động, chưa đến mức ra ngoài hứng tuyết, thật sự không nhất thiết đâu.”

Chỉ một câu, chọc Hạ Khâm phì cười: “Anh ngậm miệng lại đi.”

“Em dùng miệng chặn miệng anh.” Tạ Tinh Lan đề xuất.

“Không, em muốn bịt.” Hạ Khâm lạnh lùng bịt miệng hắn.

Tạ Tinh Lan nắm tay cậu, ánh mắt nặng trĩu, đầu tiên là đặt nụ hôn ướt át lên lòng bàn tay cậu, sau đó hôn đầu ngón tay cậu, còn cho vào miệng li.ếm láp, nhìn thái độ trông có vẻ không định dừng.

Hạ Khâm không chịu đựng nổi, cậu giật mình rụt tay về, mặt còn đỏ hơn trước: “Tạ Tinh Lan!”

“Sao?”

“…” Hạ Khâm câm nín.

“Chồng em li.ếm em chút thì có sao?”

“Y hệt con chó.”

“Ồ, em biết hay vậy.” Tạ Tinh Lan khoa trương: “Phải phải phải, anh là chó của thầy Hạ.”

Hạ Khâm bật cười: “Vớ vẩn, mồm mép linh tinh.”

“Hôn thêm lát nữa.” Tạ Tinh Lan siết tay ôm cậu chặt hơn: “Nếu không hôn em, anh cứ cảm giác mình đang nằm mơ.”

“…Miệng em bị cắn rách rồi.”

“Thảm vậy sao? Chúng ta phải dùng nước miếng khử trùng mới được.” Tạ Tinh Lan nghiêm túc.

Con người này, trước đây là tên háo sắc bé nhỏ, bây giờ là tên háo sắc lão luyện, mở miệng ra là nằng nặc đòi ăn nước miếng. Hạ Khâm bị chọt trúng điểm cười, cười ngả nghiêng vào lòng hắn. Tạ Tinh Lan vẫn cúi đầu hôn cậu, nhưng không phải hôn môi mà là hôn trán, hôn má.

Hết nụ hôn này đến nụ hôn khác vô cùng nâng niu, Hạ Khâm như chú mèo đang tắm nắng, cậu khẽ ngước đầu, thích ý nheo mắt lại.

Nụ hôn vừa dài vừa quyến luyến như bù đắp cho năm năm chia ly.

Thật ra Hạ Khâm có rất nhiều điều muốn hỏi Tạ Tinh Lan, nhưng cậu bận thừa nhận tình cảm của hắn, được hôn nhiều đến nỗi không có thời gian để nói cái gì hữu ích.

Men say kéo đến làm cậu buồn ngủ.

“Tiểu Triệu sắp tới rồi, sẽ đưa em về nhà trước.” Tạ Tinh Lan sờ mặt cậu: “Buồn ngủ thì ngủ một giấc đi.”

Hạ Khâm buồn ngủ thật, nhưng nghe đến tên “Tiểu Triệu”, đầu óc cậu tỉnh táo ngay: “Tiểu Triệu? Người lần trước lái xe cho anh mà đâm vào bồn hoa ấy hả?”

Tạ Tinh Lan: “…”

Ánh mắt Hạ Khâm tỏ rõ vẻ nghi ngờ: “Anh vẫn chưa đuổi cậu ta?”

Tạ Tinh Lan khựng lại, trầm mặc một hồi: “Thật ra, Tiểu Triệu, là người khá tốt.”

“Ồ.” Hạ Khâm không nghĩ gì nhiều, cậu chỉ sợ mình vừa quay lại với Tạ Tinh Lan thì bị Tiểu Triệu đá bay đi mất.

“Này nhé.” Tạ Tinh Lan nhíu mày: “Chưa kết hôn với anh mà em đã sử dụng quyền lực của vợ ông chủ rồi à? Hửm? Nói anh nghe, em muốn đuổi Tiểu Triệu phải không?”

“Hiện tại Tiểu Triệu chưa kết hôn mà đã biết tiết kiệm tiền làm của hồi môn cho bạn gái rồi. Thầy Hạ đừng chỉ lo vui vẻ một mình, không quan tâm sống chết của người khác –” Tạ Tinh Lan ung dung trêu cậu.

Không ngờ, Hạ Khâm lại bảo: “Anh nói Tiểu Triệu có con rồi mà?”

Tạ Tinh Lan chớp mắt, nét mặt đẹp trai ngây thơ: “Thế à?”

Hạ Khâm nhìn hắn bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

“Với lại em không phải là vợ ông chủ.” Hạ Khâm chủ động đổi chủ đề: “Em không muốn đuổi việc cậu ta.”

Ông trời con nói thêm: “Em chỉ thấy cậu ta lái xe không tốt. Lần trước là anh may mắn, lỡ lần sau lại xảy ra chuyện thì sao?”

Sự lo lắng trong mắt thầy Hạ không phải giả, Tạ Tinh Lan áy náy. Biết vậy thì hắn đã không cố tình gạt cậu.

“Được, nghe lời em.” Tạ Tinh Lan lấy điện thoại ra: “Để anh gọi tài xế lái thay.”

Hạ Khâm hài lòng gật đầu, tìm tư thế thoải mái làm tổ trong vòng tay Tạ Tinh Lan. Tài xế đến rất nhanh, Hạ Khâm muốn giữ thể diện trước mặt người ngoài, cậu không bám chặt lấy bạn trai mình nữa mà ngồi đàng hoàng cẩn thận. Tuy đang buồn ngủ, cậu vẫn chỉ tựa nhẹ vào vai Tạ Tinh Lan.

Không biết có phải ảo giác hay không, khi tài xế bước vào xe nhìn thấy mặt cậu, anh ta đã thoáng sửng sốt.

Anh ta biết mình sao? Ý nghĩ vô lý này hiện lên trong đầu Hạ Khâm, nhưng ngẫm lại cũng dễ hiểu, dù gì cậu cũng là người của công chúng.

Chiếc Rolls-Royce chậm rãi tiến về phía trước trong đêm đông ở Bắc Kinh, tuyết bên ngoài rơi dày đặc. Hạ Khâm dựa vào vai Tạ Tinh Lan rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Nửa giờ sau, chiếc xe dừng dưới cư xá.

Hạ Khâm mơ màng tỉnh dậy: “Đến nơi chưa?”

“Rồi.” Tạ Tinh Lan nói: “Anh đưa em lên lầu.”

Điện thoại hắn đổ chuông, Tạ Tinh Lan nói: “Anh nghe máy đã.”

Hạ Khâm gật đầu: “Nửa đêm rồi mà còn ai gọi điện cho anh?”

Tạ Tinh Lan thẳng thắn đưa điện thoại cho cậu, Hạ Khâm nhận ra mình nói gì, cậu ngượng ngùng: “Em không có ý đó…”

“Thầy Hạ giỏi quá.” Tạ Tinh Lan vô cùng vui vẻ: “Cứ giữ thái độ tra xét tích cực vậy đi.”

Hạ Khâm: “…”

Người gọi điện là thư ký trưởng Văn Hải, chắc là có chuyện gấp. Hạ Khâm ngồi yên tại chỗ chờ hắn, đột nhiên, ông trời con nhận thấy có đôi mắt đang nhìn mình.

Cậu vẫn luôn nhạy cảm với ánh mắt, khi ngẩng đầu thì chạm phải ánh mắt của tài xế. Anh ta ngập ngừng hé mở miệng. Hạ Khâm nghiêng đầu: “?”

Tạ Tinh Lan gọi điện thoại mười phút, lúc hắn về thì Hạ Khâm đã đứng ở ngoài xe.

“Chúng ta lên lầu thôi.” Tạ Tinh Lan lên tiếng.

Hai người đi song song với nhau, suốt dọc đường liên tục trò chuyện. Năm năm này xảy ra quá nhiều việc, hiếm khi Hạ Khâm nói nhiều như vậy, cậu muốn kiếm về khoảng thời gian đã mất.

Thoắt một cái đã đến cửa nhà.

Tạ Tinh Lan dừng chân: “Vào đi, anh đợi em vào.”

Hạ Khâm liếc mắt nhìn hắn, trông bạn trai quá chính trực, hình như thật sự chỉ muốn tiễn cậu tới cửa. Tạ Tinh Lan thấy cậu đứng yên thì hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Hạ Khâm im lặng một hồi rồi bỗng hỏi: “Anh có thấy tài xế lái thay hôm nay quen không?”

“Anh không quen.” Tạ Tinh Lan nói: “Anh nhắc em, anh ta không đẹp trai bằng anh.”

Hạ Khâm nói: “Dạo đầu anh về nước, chính tài xế đó chở chúng ta về nhà.”

Tạ Tinh Lan nhướng mày, rồi như nghĩ tới chuyện gì đó, biểu cảm hắn mất tự nhiên, giả vờ nói: “Vậy à, anh không nhớ lắm.”

Hạ Khâm nói: “Anh ta nói anh bi.ến th.ái, hôn em trên xe.”

Tạ Tinh Lan: “…”

“Hồi nãy anh ta còn nhắc em chú ý đến anh.” Hạ Khâm nói: “Anh ta nói… thấy anh xuống xe mua đồ, anh mua gì đấy?”

Hai người cứ thế đứng ở cửa nhìn nhau.

Cuối cùng Tạ Tinh Lan không chịu nổi nữa, hắn thua trận: “Mẹ kiếp, sao anh ta tọc mạch thế chứ?”

Hạ Khâm chợt mỉm cười, khác với nụ cười tự nhiên thường ngày, nụ cười này rõ ràng mang theo ý quyến rũ. Cậu tiến lên vài bước, hơi nghiêng người về phía trước, ngạo nghễ ngang ngược đưa tay vào túi áo khoác của Tạ Tinh Lan.

Tạ Tinh Lan vô thức nắm chặt tay cậu, nhưng đã quá muộn, ông trời con đã chạm vào thứ hình vuông bằng nhựa.

“Thầy Hạ.” Tạ Tinh Lan khẽ gọi.

Hạ Khâm thuận tiện đổi tư thế sang ôm eo Tạ Tinh Lan, rúc cả người vào ngực hắn, khẽ ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt vẫn còn men say, nở nụ cười ghẹo lòng người: “Anh đã mua rồi, định đi thật à?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.