Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 79: Hot search




Tạ Tinh Lan rũ mi nhìn cậu chằm chằm, thấp giọng hỏi: “Ngày mai em có nghỉ không?”

Hạ Khâm nhớ lại rồi bảo: “Buổi chiều em phải gặp đạo diễn.”

“Có cần quay hình không?” Tạ Tinh Lan hỏi tiếp.

“Chắc có.”

“Em không sợ bị chụp lại dấu vết à?” Tạ Tinh Lan vu.ốt ve vùng cổ trắng như tuyết của cậu, ánh mắt tăm tối: “Hay em mặc áo cổ lọ đi?”

“Anh đừng mạnh bạo là được rồi.” Hạ Khâm chợt nghĩ tới gì đó, cậu oán trách: “Anh đúng là đồ chó.”

“Sao lại nói vậy?” Tạ Tinh Lan lập tức đáp lời: “Cái này gọi là đánh dấu, để người khác biết thầy Hạ đã có chó rồi.”

Hạ Khâm cười: “Anh điên hả.”

“Bây giờ là mấy giờ?” Tạ Tinh Lan nhìn đồng hồ: “Hai giờ rưỡi. Bạn Hạ Khâm à, trong lòng bạn, mình là người đàn ông nhanh vậy sao?”

“Phải.” Hạ Khâm nói: “Anh muốn đợi đến chiều mai không?”

Cậu vừa nói thành lời đã sợ: “Không được… em sẽ chết trước mất.”

Tạ Tinh Lan không trêu cậu nữa. Làm gì có chuyện hắn không muốn làm, lúc nãy thân mật với nhau một hồi ở trên xe, hắn đã nhịn muốn nổ tung. Hắn phải mở cửa sổ ít nhất hai mươi phút để bình tĩnh lại, nếu không hiệu quả, có khi hắn sẽ nhảy luôn vào đống tuyết.

Thế mà bây giờ hắn vẫn chưa kìm lại được, thật sự sắp chịu hết nổi.

“Đừng chọc anh nữa, coi chừng em mới là người chịu khổ.” Tạ Tinh Lan nói: “Hôm nay em còn chưa đủ mệt sao? Năm giờ sáng đã dậy trang điểm, tám giờ đi phỏng vấn, buổi chiều chụp tạp chí, tối xuống còn bớt thời gian đi ăn với anh.”

“Mình đồng da sắt cũng phải gục.” Tạ Tinh Lan đau lòng thật: “Diễn viên nào cũng vất vả như em sao? Hay em nghỉ việc đi, sau này có chồng nuôi em.”

Thầy Hạ bình tĩnh nói: “Anh chú ý cách dùng từ, thầy Hạ vất vả là vì quá nổi tiếng.”

Vài giây sau, Hạ Khâm ngập ngừng: “Tạ Tinh Lan… hay anh không lên được?”

Hình như đâu phải, khi hai người ôm hôn trên xe, Hạ Khâm cảm nhận được nó rất rõ. Cậu không thể tin được… tuổi này rồi mà nó còn lớn thêm được sao? Cơ mà cũng khó nói trước, nghe bảo thời kỳ huy hoàng của đàn ông rất ngắn.

Nghĩ mà xem, trai đẹp họ Tạ năm nay hai mươi sáu tuổi, sắp ba mươi rồi, lực bất tòng tâm là điều bình thường. Tim Hạ Khâm hẫng một nhịp, đây là cơ hội hiếm có để chủ động trêu chọc bạn trai mình. Liệu cậu có chạm đến nỗi đau của hắn không? Càng nghĩ càng thấy chuyện này có vẻ khả thi. Cậu ít khi mời gọi lộ liễu, nếu là Tạ Tinh Lan của thời đại học, chắc chắn hắn đã nhào tới từ lâu.

Ông trời con chìm đắm trong suy nghĩ, biểu cảm ngày càng nghiêm trọng.

Về phần Tạ Tinh Lan, nét mặt của hắn sụp đổ triệt để, cả người như bị sét đánh, khó lòng tin nổi bạn trai mình với thân nhiệt ba mươi bảy độ lại nói ra lời lạnh lẽo đến thế.

Nhìn khuôn mặt của cậu, có vẻ cậu nghĩ vậy thật.

Tạ Tinh Lan rạn nứt.

“Mở cửa.”

Giọng của trai đẹp lạnh tanh.

“Hả?” Hạ Khâm thoát khỏi đống suy nghĩ.

“Mở cửa!”

Lần này giọng trai đẹp đã có âm rung, trên gương mặt lưu manh ấy xuất hiện biểu cảm khó tin và suy sụp.

“À… à.” Hạ Khâm thầm lầu bầu anh kích động làm gì, cậu chỉ nói bâng quơ thôi mà.

Cậu quyết định quan tâm đến cảm xúc của Tạ Tinh Lan, quay người mở cửa. Vào khoảnh khắc vang tiếng báo hiệu đã mở khóa, tay Hạ Khâm đặt trên nắm cửa, cậu muộn màng ngửi thấy mùi nguy hiểm.

Sự thật chứng minh, trực giác của thầy Hạ đúng. Một sát na mở cửa kia, có cánh tay mạnh mẽ vòng qua eo cậu. Trước khi kịp phản ứng, hai chân cậu đã lơ lửng giữa không trung, bị người đàn ông phía sau dễ dàng nhấc bổng cả người lên.

Hạ Khâm hoảng hốt: “Tạ Tinh Lan!”

Người này lại bế cậu bằng một tay nữa! Bộ cậu nhẹ lắm hả?

Tạ Tinh Lan đóng sầm cửa lại rồi “ném” Hạ Khâm lên ghế sô pha. Nói là ném nhưng thực chất hắn chỉ hơi mạnh bạo, lúc đặt cậu xuống còn đỡ lòng bàn tay mình ở dưới để giảm chấn động.

Tạ Tinh Lan nghiến răng, đè cậu dưới người mình: “Em nói ai không lên được?”

Hạ Khâm choáng váng vì đột nhiên bị cơ thể nóng bỏng đè lên người, cậu thở hổn hển: “Em đâu nói –”

“Định ngụy biện à?” Tạ Tinh Lan đặt tay lên vòng eo nhỏ của cậu, đôi tay thành thạo cởi áo khoác cậu ra, vén chiếc áo len mỏng lên, chọt chỗ nhột trên người cậu.

Hạ Khâm sợ cái này nhất, cậu cong lưng như con tôm, cố gắng lăn mình để tránh khỏi sự trừng phạt từ Tạ Tinh Lan.

“Ha ha ha ha ha… anh đừng, anh….. đừng chọc léc em…”

“Hồi nãy em mới nói gì? Hả? Em nói ai không lên được? Nói!” Tạ Tinh Lan dùng đầu gối tách hai chân cậu ra, đè chặt Hạ Khâm dưới ghế khiến cậu không thể nhúc nhích. Hắn dùng lực mạnh đến nỗi có hơi xúc phạm, nhưng Hạ Khâm không đẩy hắn ra, còn vô thức cong chân kẹp lấy eo hắn.

“Có nói không? Em có nói nữa không!? Mau nói chồng em rất tuyệt đi!”

“Đừng chọc… em không nói nữa ha ha ha ha… Anh tuyệt lắm, Tạ Tinh Lan! Thôi đi anh dừng ——”

Hạ Khâm cười đến mức thở không nổi, cậu hé miệng hít thở, có thể loáng thoáng thấy đầu lưỡi hồng. Tạ Tinh Lan liếc mắt qua mà cổ họng khô khốc. Hai người chơi đùa một hồi trên ghế sô pha nên đều đổ lớp mồ hôi mỏng.

Độ nhớt trong không khí tăng lên, tay Tạ Tinh Lan không cố ý chọc léc cậu nữa mà chuyển thành vu.ốt ve mập mờ. Tình hình chợt thay đổi, Hạ Khâm chống tay ngồi nửa người dậy, Tạ Tinh Lan thì cúi xuống hôn cậu.

Hai người hôn quấn quýt trên ghế sô pha, căn phòng không bật đèn trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng nước khả nghi và tiếng thở d.ốc nặng nề. Hạ Khâm bị hắn hôn tới mê mẩn, dây dưa triền miên, anh tới em lui, nuốt rất nhiều.

Tạ Tinh Lan đè cậu hôn được một lúc, bắt đầu giơ tay kéo chiếc áo len mỏng màu đen của cậu lên, gần như kéo đến cực hạn. Làn da trắng nõn phơi bày trong không khí, Hạ Khâm rùng mình vì lạnh, bất giác ưỡn người dậy.

Tạ Tinh Lan im lặng, ánh mắt tối sầm, vùi vào ngực cậu.

[Cặp đôi trẻ quấn lấy nhau mãnh liệt =v=]

Nửa đêm sau đó, tuyết rơi dày hơn. Từng lớp tuyết chồng chất trên cây bạch dương ngoài cửa sổ, làm những chiếc lá oằn xuống do sức nặng của tuyết. Những đụn tuyết lớn rơi xuống máy điều hòa ngoài trời, nhanh chóng tan chảy thành nước dưới nhiệt độ nóng.

Khi xong việc thì đã bốn giờ rưỡi sáng, thật không nỡ nhìn thẳng chiếc ghế sô pha. Hạ Khâm mệt mỏi lười cử động, chìm vào giấc ngủ sâu. Tạ Tinh Lan bế cậu vào phòng tắm, nhanh chóng tắm rửa cho cậu, khi ra đến giường, cậu vẫn còn ngủ.

Đã bảo thầy Hạ yếu ớt rồi, cậu chịu đựng chưa bao lâu đã bắt đầu khóc thút thít bảo không muốn nữa, đúng là yếu mà ra gió.

Tạ Tinh Lan tắm xong chỉ mặc quần thể thao có dây rút, hắn nghĩ mình cũng sắp đi ngủ nên không mặc áo. Hắn có thân hình cường tráng với tỷ lệ cân đối, cơ bắp vừa vặn, đẹp mắt quyến rũ, chỉ cần nhìn thôi cũng thấy trẻ trung, mạnh mẽ.

Lúc dọn đống bừa bộn trên ghế sô pha, hắn cúi xuống nhặt mấy bộ quần áo nhăn nheo, rút vài chiếc khăn giấy rồi mạnh tay lau vết nước trên ghế. Tạ Tinh Lan không có ý định dọn dẹp đàng hoàng, do hắn thấy Hạ Khâm quá dễ ngại, ngày mai cậu mà bảo dì giúp việc dọn, có khi sẽ lạnh lùng không cho hắn lên giường suốt ba ngày.

Hắn đã quá hiểu chuyện này khi hai người sống chung hồi đại học.

Tạ Tinh Lan đang dọn dẹp nửa chừng thì nghe thấy tiếng động phát ra từ phía phòng ngủ chính. Ngay sau đó, hắn cảm nhận lưng mình trầm xuống, đột nhiên có đồ trang sức hình mèo xinh đẹp trên người hắn.

Hạ Khâm không biết tỉnh từ lúc nào – vẫn chưa tỉnh hẳn – mắt còn nhắm nghiền, dựa hết vào trực giác để tìm hắn. Cậu híp mắt đi ra phòng khách, mơ màng bước lại gần, ôm lấy cổ hắn rồi bám chặt người hắn.

Như thể đã tìm thấy giá mèo hình người hoàn hảo, thầy Hạ ôm rịt sau lưng hắn không di chuyển nữa.

“Sao em dậy rồi?” Tạ Tinh Lan nhỏ giọng hỏi cậu.

“Tỉnh dậy không thấy anh đâu.” Hạ Khâm vẫn còn buồn ngủ, cậu rầm rì bằng giọng ngái ngủ.

Hắn quay lại, thấy Hạ Khâm chỉ mặc chiếc áo phông màu đen rộng. Hèn gì hắn không tìm thấy chiếc áo này đâu, hóa ra là được ông trời con trưng dụng.

Ở dưới đương nhiên là…

Tạ Tinh Lan thoải mái nhìn vài lần, chỗ nên hồng đều hồng, chỗ cần trắng là trắng, hắn nhìn ngắm mà không hề có chút cảm giác tội lỗi nào. Dù sao thì đây cũng là lãnh thổ của hắn, hắn tận hưởng nhìn mấy cái thì có gì sai?

“Em bám người vậy sao?”

“Ngại quá, em rất lạnh lùng.”

“Mỹ nam lạnh lùng à.” Tạ Tinh Lan nhéo mặt cậu: “Thiết lập của em sụp đổ hết rồi.”

Hạ Khâm buồn ngủ “ừm” một tiếng, tức cười, không thèm quan tâm.

Ôm người đẹp trong ngực, Tạ Tinh Lan không có thời gian để dọn dẹp nữa. Hắn lau lau qua loa rồi bế Hạ Khâm về phòng ngủ.

Ông trời con vẫn bám lấy hắn, ra lệnh: “Em khát, cho em nước.”

“Lát nữa anh rót cho em ngay, em nằm xuống giường trước đã.”

“Không.” Hạ Khâm thờ ơ mở miệng: “Anh bế em đi rót, em phải uống liền.”

“Em bướng bỉnh quá đi.”

Thầy Hạ nhắm mắt lại: “Đúng.”

“Yếu ớt.”

Thầy Hạ vẫn nhắm mắt: “Đúng.”

“Được rồi.” Tạ Tinh Lan bế cậu đi thật, hắn nhẹ nhàng đặt cậu xuống bàn đảo, sợ cậu lạnh nên lót cho cậu lớp áo.

Anh đẹp trai họ Tạ rót ly nước ấm, tự mình uống một ngụm rồi nắm cằm Hạ Khâm, ép cậu ngẩng đầu để đút nước qua.

Hạ Khâm tròn mắt ngớ người: “?”

Giây tiếp theo, cậu: “…”

Môi cậu được Tạ Tinh Lan liế.m sáng bóng, mới uống được chút ít còn bị hút mất nửa hớp.

Hạ Khâm câm nín bịt miệng hắn: “Anh là đồ bi.ến th.ái.”

“Phải đó.” Tạ Tinh Lan chống hai tay lên bàn, vây cậu trong ngực mình, nhướng mày hỏi: “Muốn uống nữa không?”

Một lúc sau, thầy Hạ đáp: “…Uống.”

Cậu sắp chết khát tới nơi rồi.

Hầu hạ ông trời con uống nước xong, ông trời con mới chịu yên tĩnh. Lúc này đã gần năm giờ, tuyết ngoài cửa sổ vẫn rơi lặng lẽ. Hạ Khâm nằm trên giường quấn chăn kín mít, rúc vào lòng Tạ Tinh Lan, ngủ một giấc yên ổn và sâu nhất trong năm năm qua.

Trái ngược lại, Tạ Tinh Lan thức giấc nhiều lần trong đêm. Mỗi lần tỉnh, hắn luôn phải xác nhận xem người trong lòng mình có phải là thật hay không, kiểm tra đi kiểm tra lại kỹ càng, có lần suýt đánh thức Hạ Khâm.

Sau khi nhận ra người trong lòng mình là thật chứ không phải ảo mộng như năm năm qua, Tạ Tinh Lan mới thở phào, ôm chặt lấy cậu rồi ngủ thiếp đi.

———

Sáng hôm sau, Hạ Khâm bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Điện thoại ở tủ đầu giường cứ rung lên “ùng ùng ùng” liên tục, thầy Hạ nghĩ nếu là cuộc gọi thì cứ đợi cho đến khi đối phương cúp máy là được. Dù có là vua chúa cũng không thể ngăn cản cậu nằm lì trên giường vào buổi sáng mùa đông.

Chợt có người trả lời điện thoại: “Alo?”

Giọng nói trầm khàn, ngái ngủ của người đàn ông vang lên vừa dễ chịu vừa quyến rũ, làm lỗ tai người ta tê dại. Hạ Khâm trợn trừng mắt, chầm chậm nhận ra mỗi sáng thức dậy, cậu sẽ không còn một mình nữa.

Chỉ vừa tối qua thôi, cậu với Tạ Tinh Lan đã quay lại với nhau!

Cậu trở người, ôm rịt Tạ Tinh Lan.

Trái tim của Hạ Khâm dần thức tỉnh, bắt đầu đập “thình thịch” vì phấn khích.

Cao Phong gọi điện cho cậu, tim y cũng đập muốn từ trần: “…Anh là ai? Đây là Hạ…. đây có phải điện thoại của anh không?”

Cao Phong cho là mình gọi nhầm số, nhưng nhìn lại nhiều lần, rõ ràng y gọi đúng số. Mà y nhanh chóng nhận ra điều nghiêm trọng hơn —— Ai đó nhặt được điện thoại của Hạ Khâm sao!?

Người nổi tiếng bị mất điện thoại là vấn đề trầm trọng, đếm không xuể bao nhiêu nghệ sĩ bị hủy hoại sự nghiệp vì những bê bối trên điện thoại!

“Điện thoại của vợ tôi.” Tạ Tinh Lan chưa tỉnh hẳn, hắn còn gắt ngủ nên bực mình hỏi: “Cậu là ai?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây: “…Sếp Tạ?”

“À.” Tạ Tinh Lan tỉnh lại: “Tiểu Cao?”

“…” Cao Phong: “Anh, anh đang ở cạnh Khâm cục vàng sao.”

“Ừm.” Tạ Tinh Lan: “Có chuyện gì?”

“Không có gì không có gì, các anh ngủ đi, cứ ngủ tiếp đi!” Cao Phong thình lình cúp máy.

Trợ lý Tiểu Phương nhìn sang, vừa nhai bánh bao vừa hỏi: “Anh Cao, sếp Khâm có biết tối qua sếp ở trên hot search không? Rốt cuộc đầu đuôi thế nào?”

Tối qua có người gặp Hạ Khâm ở Tam Lý Đồn, Bắc Kinh. Không hiếm khi gặp người nổi tiếng ở đây, nhưng điều quan trọng nhất là nhìn thấy Hạ Khâm tay trong tay, bỏ chạy với một người đàn ông.

Chấn động!

Nó đã nằm trong top ba tìm kiếm thịnh hành nhất, tất cả đều là lưu lượng truy cập tự nhiên. Những bức ảnh mờ lan tràn khắp nơi, chẳng có bức nào chụp rõ mặt. Dù chỉ nhìn được bóng lưng, song vẫn nhận ra đó là một anh chàng vai rộng chân dài, có vẻ đẹp không góc chết dù có chụp 360 độ.

Hạ Khâm hoạt động trong ngành nhiều năm, luôn tập trung vào công việc, không gây ra scandal. Ban đầu người hâm mộ nghĩ cậu kín tiếng nên không ai chụp được ảnh tình cờ gặp cậu. Sau này mới biết, mắc cười, vốn dĩ Hạ Khâm không hề ra ngoài đi chơi.

Rất hiếm khi có người vô tình gặp cậu ở ngoài đời nên sự việc nhanh chóng trở thành chủ đề nóng. Hiện tại nó vẫn đang ở lượt hoạt động gần nhất, đám đông ùa vào hóng hớt.

“Lần đầu tiên có người bắt gặp Hạ Khâm phải không?”

“Tò mò thật, người kia là ai vậy?”

“Anh chàng đi cùng Hạ Khâm đẹp trai thế, là bạn ngoài ngành sao?”

“Bạn bè kiểu gì mà giữa đêm khuya lại nắm tay nhau chạy trên phố Bắc Kinh…”

“Tối qua bạn tôi đến quán bar này, anh chàng kia đẹp trai lắm! Đẹp ngang ngửa Hạ Khâm luôn.”

“Ờm, xin lỗi… Trong lúc mọi người đang thắc mắc người kia là ai, chỉ có tôi là ngồi hít…”

“Nhìn từ đằng sau thì trông rất xứng. Dù sao thì thế giới này là cuốn tiểu thuyết đồng tính khổng lồ, còn tôi chỉ là NPC đi ngang qua hít một miếng (đầu chó)”

“Xu hướng tính dục của Hạ Khâm còn bí ẩn mà? Tôi đoán, không biết chừng người kia là anh rể (im lặng)”

“Chúc lầu trên may mắn, fan bạn gái của anh ấy còn ba giây để đến hiện trường (thắp nến)”

Tiểu Phương vừa ăn bánh bao vừa lướt Weibo, cô đã chặn một số antifan nói Hạ Khâm đang giở chiêu trò để thu hút sự chú ý. Cô chặn một lượt hơn mười người rồi mới phát hiện Cao Phong không trả lời mình.

Cô ngẩng đầu lên: “Anh Cao?”

Cao Phong lấy lại tinh thần, vẻ mặt khó lòng diễn tả.

“Sao vậy? Anh Khâm có nói anh biết xảy ra chuyện gì không? Người đàn ông đó là ai?”

Cao Phong ngồi xuống một lúc rồi hỏi: “Gần đây có nghệ sĩ nào đột nhiên tiết lộ có chị dâu hoặc anh rể không?”

Tiểu Phương: “?”

Tiêu Phương: “…Cũng nhiều, mấy idol luôn. Anh Cao định dìm họ hả?”

“Không.” Sắc mặt Cao Phong cứng ngắc: “Cho anh WeChat trưởng nhóm quan hệ công chúng của họ đi.”

Cao Phong nghiêm túc: “Anh, bây giờ, cực kỳ cần những kinh nghiệm quý giá đó.”

Tiểu Phương: “……?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.