Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 82: Yêu phi




Hạ Khâm vừa rời khỏi phòng bệnh, đằng sau liền phát ra tiếng ồn ào. Có lẽ đây là lần đầu Tạ Kính lĩnh hội ​​bản lĩnh độc mồm của Hạ Khâm, nếu ông ta là Tưởng Quyền thì đã quen từ lâu rồi. Ông ta tức giận đến mức ngồi bật dậy muốn đuổi theo cậu ra ngoài cửa, nhưng chân tay ông ta bất tiện nên ngã nhào xuống đất.

Các y tá giật mình chạy tới đỡ ông ta dậy.

Nhìn hai vệ sĩ ở cửa, Hạ Khâm bình tĩnh nói: “Tôi không làm gì cả.”

Vệ sĩ tận chức tận trách, ngăn cậu lại.

“Thôi được.” Hạ Khâm đành ngồi xuống ghế bên cạnh, chuẩn bị gửi tin nhắn theo kiểu “yêu phi” cho Tạ Tinh Lan: Bao giờ anh chủ Tạ mới thành công cướp ngôi? Bây giờ bạn trai anh đang bị vệ sĩ chặn lại ở bệnh viện, không về nhà được…

Hạ Khâm mới gõ được mấy câu đầu đã nghe thấy tiếng bước chân vững vàng nhưng gấp gáp vọng đến từ phía cửa. Cậu quá quen với Tạ Tinh Lan, nghe âm thanh là biết ngay chủ nhân tiếng chân là ai.

Hạ Khâm vừa đứng dậy liền bất ngờ rơi vào cái ôm ấm áp, Tạ Tinh Lan ôm chặt lấy cậu.

Hạ Khâm vỗ lưng hắn: “Em không sao, bọn họ không làm khó em.”

Cậu định hỏi Tạ Tinh Lan làm sao hắn biết cậu ở đây, cậu đã cố tình không cho hắn biết.

Nghĩ lại thì, à đúng rồi, đã trôi qua năm năm. Ngoài bản thân cậu trưởng thành, Tạ Tinh Lan cũng đã trưởng thành. Cậu mơ hồ nhớ lại năm năm trước lúc Tạ Kính ép buộc cậu chia tay, thậm chí ông ta còn châm điếu xì gà để làm màu. Bây giờ ông ta chỉ có thể nằm nén giận trên giường, chia rẽ đôi uyên ương còn lịch sự thêm từ “hy vọng”.

Ngay cả lão già kia cũng đã học được cách cư xử phải phép, cậu không tin Tạ Tinh Lan chưa đứng vững ở Hành Thế.

Bệnh viện tư nhân này là của nhà họ Tạ, Hạ Khâm xuất hiện ở đây, chỉ cần vài phút là Tạ Tinh Lan tìm ra tung tích của cậu.

Tạ Tinh Lan vẫn không chịu buông tay, hắn thật lòng rất sợ. Dù hắn đủ mạnh mẽ, cảnh tượng bị ép chia tay cách đây năm năm vẫn là cơn ác mộng của hắn.

“Bịch” một tiếng, trong phòng bệnh lại phát ra động tĩnh lớn, Tạ Tinh Lan lấy lại tinh thần. Tạ Kính vừa đứng dậy liền thấy con trai đang ngạo mạn làm “đồng tính” ngay trước mặt mình, tâm lý ông mới điều chỉnh xong lập tức sụp đổ.

Lần sụp đổ này còn nghiêm trọng hơn cả lúc Hạ Khâm nói lời cay độc với ông ta, máy móc bên giường kêu loạn, nhốn nháo khắp cả lên, lão già chưa kịp nói gì với Tạ Tinh Lan đã bị đưa đi cấp cứu.

Trong hành lang bệnh viện chỉ còn lại Tạ Tinh Lan và Hạ Khâm.

Tạ Tinh Lan như đột ngột tỉnh giấc, hắn kéo Hạ Khâm vào lòng, kiểm tra cậu từ đầu đến chân: “Có phải ông ta thuê người đến đánh em không?”

“…Xã hội pháp trị anh trai ơi.” Hạ Khâm câm nín, nhưng thấy Tạ Tinh Lan mím chặt khóe môi, cậu thành thật trả lời: “Không phải, chỉ có hai vệ sĩ chặn em lại thôi.”

Xét theo tâm trạng không mấy tốt đẹp của Tạ Tinh Lan  hiện tại, công việc của hai vệ sĩ lành ít dữ nhiều.

“Tạ Kính nói gì với em?” Tạ Tinh Lan nắm lấy vai cậu hỏi.

“Bảo em chia tay với anh.” Hạ Khâm đáp.

“Đệt!” Mấy năm gần đây Tạ Tinh Lan hiếm khi chửi thề, nhưng bây giờ hắn không nhịn được.

“Em không đồng ý.” Hạ Khâm vội giải thích: “Em không đồng ý thật.”

“Vì sao em lại lén anh đến gặp ông ta?” Tạ Tinh Lan mím môi.

Hạ Khâm: “…”

Là do cậu quyết định sai lầm.

Câu trả lời khẳng định của Hạ Khâm đã xoa dịu cảm xúc của Tạ Tinh Lan rất tốt. Đến bây giờ cậu mới nhận ra rằng dường như Tạ Tinh Lan bị PTSD từ cuộc chia tay còn nặng hơn cậu. Hắn sắp trở thành một ông chủ lớn, nhưng giờ hắn lại hành động như trẻ con, đôi mắt đỏ hoe vì lo lắng.

Tạ Tinh Lan thở phào, lẩm bẩm: “Em vụng trộm đi gặp người đàn ông khác sau lưng anh sao?”

Hạ Khâm: “…?” Người này lại nổi điên rồi phải không.

“Lại còn là một ông già.” Biểu cảm của Tạ Tinh Lan khó diễn tả.

“Nhân lúc em còn áy náy với anh, tốt nhất là anh nên nói ít lại.” Thầy Hạ lạnh lùng nhéo cánh tay hắn.

“Shh—— đau đau đau, này thầy Hạ nhéo thật hả!” Tạ Tinh Lan khoa trương che cánh tay mình lại.

Sự náo động khiến không khí lại bắt đầu lưu thông.

Cửa phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ vội vã đi ra thông báo. Tình hình đã ổn định nhưng tần suất phát bệnh gần đây quá cao, mong người nhà mau chóng chuẩn bị sẵn sàng. Rất có thể… chỉ là chuyện khoảng một năm nữa thôi.

Chuyện liên quan đến sống chết, Tạ Tinh Lan không nói lời nào chướng tai. Tạ Kính đúng là lão già ngu si, nhưng hai người là ba con ruột. Cả hai có hiềm khích với nhau, Tạ Tinh Lan không thể bình tĩnh sống chung với ông ta, điều duy nhất hắn có thể làm là cung cấp tiền bạc và chữa bệnh. Hắn không phải thánh nhân, nhưng hắn vẫn có thể duy trì chuẩn mực đạo đức tối thiểu của một người con đối với Tạ Kính.

Đợi khi nào ông già về trời, hắn sẽ chôn ông ở đâu đó cách xa mẹ hắn tít tắp.

Nếu hôm nay đầu óc Hạ Khâm hồ đồ muốn chia tay với hắn, đảm bảo Tạ Tinh Lan sẽ cho ông ta biết thế nào là “thằng con bất hiếu” chân chính.

Giải quyết xong chuyện ở bệnh viện, Tạ Tinh Lan dẫn Hạ Khâm xuống lầu, không muốn ở lại đây thêm nữa. Lên xe, Hạ Khâm nghĩ mình nên giải thích động cơ đằng sau hành động của mình.

“Tạ Tinh Lan.” Hạ Khâm gọi hắn.

“Hả.” Tạ Tinh Lan tự lái xe đến đây, không gọi tài xế.

Có thể thấy hắn hoảng loạn đến mức nào khi biết Hạ Khâm xuất hiện ở bệnh viện nơi Tạ Kính đang nằm. Nếu nhìn kỹ thì thậm chí hắn còn không đeo đồng hồ, hẳn là hắn đã vội vàng ngồi bừa vào chiếc xe nào đó rồi rời khỏi nhà.

“Chắc em chưa nói với anh năm năm trước, Tạ Kính đã từng tới tìm em.”

Đúng là Hạ Khâm không nói, nhưng ngày hôm sau đó Tạ Tinh Lan đã biết từ camera giám sát.

“Lúc đó ông ta cũng nói câu đó với em, nói em chia tay với anh. Lúc đó em nghèo, không có bản lĩnh, bị ông ta hù dọa, em đã dao động vài giây.”

Cả hai đều cho là bản thân đã gần quên hết chuyện xảy ra cách đây năm năm. Tự lừa mình dối người bước tiếp về phía trước, thực chất thì khi vừa nhắc đến, chiều hôm chia tay đó, Hạ Khâm uống cà phê vị gì, hôm ấy giảm giá bao nhiêu, cậu đã uống mấy ngụm, hắn đều nhớ rõ ràng từng chi tiết một.

Đó là cơn ác mộng đã hành hạ cả hai người trong nhiều năm.

“Năm năm chia tay anh, em vẫn cứ nghĩ, giá như có thể quay ngược thời gian thì tốt biết mấy.” Hạ Khâm tức giận nói: “Nếu Tạ Kính lại đe dọa ép em chia tay với anh, chắc chắn em sẽ đấm ông ta một cú.”

Chiếc Maybach dừng lại ở đèn giao thông.

“Đây là lý do hôm nay em đi gặp Tạ Kính một mình.” Hạ Khâm giải thích: “Em muốn chứng minh mình đã khác so với năm năm trước.”

“Vậy em có đấm ông ta không?” Tạ Tinh Lan hỏi.

Câu hỏi góc độ xảo quyệt khiến thầy Hạ sửng sốt.

Cậu mở miệng: “…Không.”

Nhưng cậu đã thành công chọc Tạ Kính phát cáu phải vào ICU.

Cũng là một kiểu trả thù 🙂

“Lần sau có chuyện vui như thế phải gọi cho anh.” Tạ Tinh Lan lại bắt đầu ngả ngớn: “Đừng quên hồi cấp ba chồng em là trùm trường, là người trong xã hội, hiểu không?”

Hạ Khâm cười: “Đừng nói linh tinh nữa.”

Cậu biết chuyện này được cho qua rồi, dù sao thì Tạ Tinh Lan sẽ không thật sự tức giận với cậu, Hạ Khâm biết.

Đó là nguyên nhân hầu hết thời gian cậu đều không sợ hãi.

“Với lại Tạ Kính cũng là ba ruột của anh, ra tay với ông ta là không phải phép, đúng không?”

“Ừm ừm.” Tạ Tinh Lan nói: “Cho nên anh mới tới đây để cổ vũ em.”

Nếu vậy thì hôm nay Tạ Kính không chỉ nổi giận ở mức bị đưa vào ICU, mà thậm chí có thể bị tức chết.

Hạ Khâm hỏi: “Hai vệ sĩ đứng ở cửa đâu rồi?”

Trước khi đi, Hạ Khâm quay đầu nhìn về phía cửa nhưng không thấy ai.

Tạ Tinh Lan lái xe: “Chắc tan làm rồi.”

Hắn nghiêng đầu nhìn: “Sao, còn giận à? Để chồng em bắt bọn họ lại đánh cho bọn họ một trận.”

“Anh đàng hoàng lại đi.” Hạ Khâm nhấn mạnh: “Xã hội pháp trị.”

“Này thầy Hạ.” Tạ Tinh Lan đột nhiên đổi chủ đề: “Tại sao em không có tự giác của một yêu phi chứ.”

Hạ Khâm: “……?” Anh nghĩ ra thiết lập nhân vật lòe loẹt gì nữa rồi.

“Bây giờ em mà nằm trong lòng anh đây, nũng nịu nói mấy câu hư hỏng, anh sẽ cho em toàn bộ cổ phần của Hành Thế để em chơi đùa đấy?”

Thầy Hạ không có hứng thú với cổ phần, cảm ơn.

“Tạ Kính còn làm gì nữa không?”

“Ông ta chụp ảnh hai chúng ta rồi uy hiếp em.” Hạ Khâm: “Bảo là em không chia tay với anh, ông ta sẽ đăng mấy tấm mờ ám lên mạng. Nhìn ý ông ta chắc là định mua top một hot search.”

Cậu nói xong, trong xe rơi vào im lặng.

Hạ Khâm đang cúi đầu lướt điện thoại cũng phải ngước lên nhìn Tạ Tinh Lan.

Tạ Tinh Lan gõ vô lăng, tiếc nuối: “Lỗ vốn rồi, lẽ ra anh phải bảo ông ta đăng ảnh lên mạng trước.”

Hạ Khâm: “…”

Biết ngay mà, không hổ là anh.

Nhưng nói đến đây, có một chuyện Hạ Khâm rất muốn hỏi hắn: “Tạ Tinh Lan, anh muốn công khai à?”

“Sao vậy?”

“Ý em là hẹn hò công khai với em.”

“À, anh sao cũng được.” Tạ Tinh Lan khá tự giác: “Quan trọng là hiện giờ chúng ta đang yêu nhau, cũng không cố ý tránh ai.”

Đúng rồi, người nay to gan đến mức ung dung đến buổi xem trước luôn mà, chẳng ái ngại chuyện gì 🙂

“Nếu anh muốn công khai thì nói với em.”

“Sự nghiệp của thầy Hạ thì thế nào?”

“Có luật nào cấm người đồng tính đóng phim đâu?”

“Hạ Khâm.” Tạ Tinh Lan bỗng nghiêm giọng: “Anh rất muốn công khai, anh muốn nói cho cả thế giới biết em là của anh. Nhưng anh muốn em được hạnh phúc hơn.”

“Cho dù bây giờ em muốn đóng phim, hay sau này chỉ muốn ở nhà mua túi xách, làm móng tay, uống trà chiều…”

Hạ Khâm đang nghe thấy có gì đó là lạ. Khoan đã, sao lại có thiết lập làm móng ở đây? 🙂

Anh đừng có lén đắp hình tượng cho em 🙂

“Em muốn làm gì thì làm, anh kiếm nhiều tiền là để cho em tiêu.” Tạ Tinh Lan nói chân thành: “Lúc trước anh vẫn luôn tự hỏi vì sao chúng ta chia tay, nguyên nhân cơ bản là anh quá nghèo, không có tài cán gì.”

“Nếu khi ấy anh có thực lực như bây giờ, chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau.” Tạ Tinh Lan tiếp lời: “Nói vậy em đã hiểu chưa. Kể cả khi hôm nay Tạ Kính tung chuyện của em lên mạng thật, anh cũng có năng lực bảo vệ em.”

“Đây là mục tiêu duy nhất trong đời mà anh hướng đến.”

“Để em sống thoải mái hơn, không ai được làm em tủi thân hay chọc em buồn, kể cả anh.”

Trong xe lại im lặng.

Tạ Tinh Lan tạm dừng rồi nói tiếp: “Thầy Hạ cảm động quá không nói nên lời hả?”

Tạ Tinh Lan thở dài: “Em đừng cảm động, cơ mà anh cũng tự làm bản thân rung rinh luôn rồi, tìm đâu ra người chồng tốt như anh đây…”

“Không phải.” Thầy Hạ lặng lẽ đáp: “Em đang nghĩ, lời anh vừa nói giống văn của mấy tên khốn nạn lắm…”

Tạ Tinh Lan: “…?”

Thầy Hạ nghiêm túc: “Anh không thấy giống sao? Nếu em cứ ở nhà lười biếng, không có công việc, lỡ bị anh đá thì sao?”

Hạ Khâm trêu hắn: “Anh y hệt mấy gã khốn sắp kết hôn, vẽ ra ảo tưởng để lừa dối người ta.”

Tạ Tinh Lan: “……”

Tạ Tinh Lan cười mắng: “Mẹ nó, không chơi nữa! Bị tổn thương rồi! Tình cảm của anh vừa bị tổn thương vừa bị nghi ngờ, em mà không hôn anh, anh sẽ cực kỳ tức giận.”

Hạ Khâm cười nghiêng ngả.

“Nói thật với em chứ anh thấy hồi nãy anh ngầu lắm.” Tạ Tinh Lan bùi ngùi: “Thế mà em đánh giá chồng em như vậy đó? Tổn thương sâu sắc.”

Hạ Khâm nhanh chóng nhận lỗi: “Xin lỗi.”

Thấy Hạ Khâm cố ý bỏ qua điều kiện tiên quyết là phải hôn mình, Tạ Tinh Lan tập trung lái xe, quyết định không thèm nhắc lại.

Hạ Khâm gọi hắn: “Tạ Tinh Lan?”

Tạ Tinh Lan: Đừng làm phiền tui, tui đang tổn thương.

Tạ Tinh Lan: Cần thời gian để chữa lành trái tim bị tổn thương của một người đàn ông.

Hạ Khâm lại gọi: “Anh chủ Tạ?”

Vẫn không có phản hồi.

“Sếp Tạ?”

“Anh ơi?”

Có nhúc nhích chút chút, hắn rụt rè liếc nhìn cậu.

Hạ Khâm: “…”

Hạ Khâm phì cười, dùng giọng cực kỳ ngọt: “Chồng à.”

“Xong!” Tạ Tinh Lan đáp ngay: “Em mà gọi thế này sớm là xong rồi. Ngoan nào, gọi thêm mấy lần nữa cho anh nghe.”

Hạ Khâm nhìn hắn đầy ẩn ý: “Tạ Tinh Lan, rốt cuộc da mặt của anh được làm bằng gì?”

“Tò mò không, em hôn một cái kiểm tra chất liệu đi.”

“…”

Tạ Tinh Lan xem điện thoại: “Chúng ta ra ngoài ăn hay ăn ở nhà đây, bây giờ vẫn còn kịp mua đồ.”

Hạ Khâm nói: “Đi ăn ngoài đi.”

“Không về nhà sao?”

“Ừm.” Hạ Khâm nói: “Em có chút chuyện phải làm.”

Tạ Tinh Lan hiện đang mắc chứng PTSD về “có chút chuyện”.

“Em có chuyện gì?” Hắn nhíu mày, kiên nhẫn hỏi: “Muốn bàn với anh không?”

Hạ Khâm chậm rãi trả lời: “Anh đừng quan tâm đến chuyện của yêu phi.”

Tạ Tinh Lan: “?”

Hạ Khâm lấy điện thoại ra, tra bản đồ Amap một lúc lâu.

Trời đang tối dần ở vùng ngoại ô, hai bên đường đều là ruộng đồng và con lộ nhỏ, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt từ đèn đường trên quốc lộ cùng ánh sáng từ những ngôi nhà tự xây ở vùng nông thôn cách đó không xa.

Tai Hạ Khâm đỏ bừng nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh: “Em biết gần đây có mảnh đất hoang không có camera.”

Hạ Khâm quay lại nhìn hắn: “Anh muốn thử không?”

…..Thầy Hạ, thầy là “yêu phi” thật ư?

Tạ Tinh Lan nắm chặt vô lăng, hưng phấn: “Ý em là thử cái đó sao?”

“Anh còn nói nhảm nữa thì lái xe về nhà.” Mặt Hạ Khâm đỏ rực.

“Chưa chuẩn bị gì hết thì làm sao đây?”

“…Anh đừng vào ở trong.”

Năm phút sau, Tạ Tinh Lan đi theo đường quốc lộ, quả nhiên thấy bãi đất trống rộng lớn, lại còn có phong cảnh đẹp. Bên cạnh là khu rừng bạch dương kín đáo, đậu xe dưới gốc cây, gần như sẽ không có ai bắt gặp.

Hạ Khâm thấy mình điên thật rồi, đồng thời cũng nảy sinh chút k.ích th.ích. Suy đi tính lại thì cậu chắc chắn 100% rằng mình bị tên bi.ến th.ái Tạ Tinh Lan dạy hư.

Xe vừa dừng lại, Tạ Tinh Lan liền tháo dây an toàn, sốt ruột tiến tới hôn cậu, thuận thế đè người ở ghế phụ xuống. Hạ Khâm hơi lùi lại, nhẹ giọng nhắc nhở: “Chừa khe cửa sổ nhỏ thôi, em không muốn ngày mai lên bản tin đâu.”

Nếu không sẽ xấu hổ chết mất.

“Thành thạo vậy à?” Tạ Tinh Lan cúi đầu ngậm môi cậu: “Nói anh nghe, em đã âm thầm nghĩ đến chuyện này bao nhiêu lần rồi?”

Hạ Khâm: “…”

Anh câm miệng đi!

Vì điều kiện đơn sơ, không gian chật hẹp nên Hạ Khâm không cởi nhiều đồ. Đương nhiên điều quan trọng hơn là lần này là “đồ ăn nhanh”, đòi hỏi phải tốc chiến tốc thắng, nguy cơ bị phát hiện luôn rình rập.

Tạ Tinh Lan nắm eo cậu đổi tư thế, để Hạ Khâm tự ngồi lên.

Hạ Khâm không có chỗ tựa sức, để tránh bị ngã, cậu phải bám chặt vào bệ cửa sổ bằng cả năm ngón tay, làm đốt ngón tay hiện rõ.

Tạ Tinh Lan vỗ nhẹ eo cậu, nhỏ giọng dụ dỗ: “Cục cưng tự cắn áo đi.”

Hạ Khâm định phàn nàn anh lười muốn chết, nhưng giây tiếp theo, cả người cậu run lên, không còn tâm trạng để suy nghĩ linh tinh nữa.

Tuyết ở vùng ngoại ô bắt đầu rơi sau khi màn đêm buông xuống, nhiệt độ bên ngoài cực thấp, cửa sổ xe phủ đầy sương mù, chỉ để lại dấu tay lộn xộn. Chiếc Maybach lên xuống mạnh mẽ làm lớp tuyết mỏng phủ trên mái xe rớt xuống.

Trên quốc lộ không xa, thỉnh thoảng có xe cộ chạy qua, ánh đèn pha mờ ảo thỉnh thoảng lại quét tới.

Hạ Khâm vừa căng thẳng vừa sợ hãi, không khỏi trốn vào ngực hắn.

“A.” Tạ Tinh Lan căng giọng, hắn nói khẽ: “Đừng m.út.”

Hắn liên tục vu.ốt ve lưng Hạ Khâm như an ủi chú mèo đang lo sợ. Tạ Tinh Lan thấy buồn cười, hắn dùng giọng điệu mơ hồ mà xấu xa nói: “Bé cưng, em run quá.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.