Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 83: Muốn kết hôn vô cùng tận




Làm xong, Hạ Khâm ngồi vào lòng hắn ngửa đầu ra sau, thỉnh thoảng lại hôn môi với hắn. Vùng cổ thiên nga mịn màng đẹp đẽ đầy vết cắn chồng chéo nhau.

Hôn một hồi, ông trời con mệt mỏi không ngẩng đầu nữa, né tránh nụ hôn ướt át từ Tạ Tinh Lan. Tạ Tinh Lan nhận ra cậu chống cự, hắn m.út mạnh miệng cậu, làm Hạ Khâm phải nhíu mày rên “ưm”, cậu rầm rì: “Anh m.út em đau quá.”

“M.út em một cái có sao đâu?” Tạ Tinh Lan nhéo mặt cậu: “Vừa rồi thầy Hạ cũng m.út chặt anh.”

Hạ Khâm: “…”

Động tình xong, thầy Hạ bước vào trạng thái hiền nhân, không nghe Tạ Tinh Lan nói lẳng lơ nổi, toàn là mấy từ dơ bẩn!

“Đừng nói nữa.” Giọng Hạ Khâm vẫn khàn, dính dính mà mềm ngọt: “Bịt miệng lại.”

Tạ Tinh Lan li.ếm ngón tay cậu, Hạ Khâm chịu không được nên rụt tay về.

Hắn cười khẽ, ngừng bắt nạt cậu: “Có đói không?”

Mới vận động cơ thể khá nhiều, thầy Hạ cảm thấy mình chưa bao giờ mệt lả như bây giờ. Thắt lưng cậu muốn đứt gãy vì lắc lư dữ dội, thế mà Tạ Tinh Lan lại bảo cậu yếu đuối.

Cậu gật đầu, Tạ Tinh Lan mặc áo khoác cho cậu, quấn cậu thật chặt, nhân tiện thả dê nhéo eo ông trời con một cái: “Về nhà thôi.”

Tạ Tinh Lan ra vẻ đen tối: “Chồng đút em ăn no kiểu khác.”

Hạ Khâm: “…”

———

Sau này nhớ lại, ấn tượng lần cuối Hạ Khâm nhìn thấy Tạ Kính chính là ngày đó.

Đêm 30, Hạ Khâm đón giao thừa với Hạ Nghiên, mua vé xem phim mà cậu đóng vai chính. Trên đường về, Hạ Khâm gửi cho hắn một tin nhắn, Tạ Tinh Lan đang ở nhà chính của nhà họ Tạ, ăn bữa cơm tẻ nhạt, chụp vài tấm ảnh cho cậu xem, uất ức nói muốn về nhà.

Hạ Khâm thẳng tay vạch trần hắn: [Nói chính xác hơn thì nhà họ Tạ mới là nhà của anh.]

Tạ Tinh Lan cũng mặt dày: [Thôi được.]

[Thật ra em đang nhớ thầy Hạ.]

[Meme khóc dữ dội.jpg]

…Hắn vẫn giữ meme này sao?

Có lẽ là vì cậu cúi đầu quá lâu nên trong lúc ăn cơm tất niên, Hạ Nghiên không kìm lòng được phải hỏi: “Tiểu Khâm đang hẹn hò sao?”

“A.” Hạ Khâm ngẩng đầu lên.

Hiếm lắm năm nay cậu mới không tham dự Gala mừng xuân, nghỉ lễ vui vẻ ở nhà. Cũng may là cậu không đi, xem chương trình Gala Tết Nguyên Đán mà chỉ biết thở dài chán chường, nếu cậu đi chắc chắn sẽ bị chửi.

Những năm gần đây Hạ Nghiên ít khi ra ngoài làm việc, bà ăn không ngồi rồi nên mở một tiệm hoa, thỉnh thoảng sẽ đến tiệm ngồi chơi, nhưng phần lớn thời gian là ở nhà uống trà, trò chuyện với các chị em mới quen.

Trong vô thức, Hạ Khâm đã thực hiện được lời hứa với Hạ Nghiên. Gì chứ dăm ba cái túi ba trăm nghìn tệ, mẹ cứ mua thoải mái 🙂

(*) ~1 tỉ VNĐ.

Hạ Nghiên ly hôn rồi không tái hôn nữa. Có lẽ vì bà từng hoạt động trong giới giải trí nên không có ý kiến việc Hạ Khâm độc thân. Lâu lâu bà chỉ nhắc đến chuyện cậu nên hẹn hò, trong giới giải trí có biết bao nhiêu người đẹp trai, ít nhất cậu cũng để mắt một người chứ?

Cuối cùng chủ đề luôn kết thúc mà không có kết quả. 

Bà cứ nghĩ Hạ Khâm sẽ độc thân mãi như thế, nhưng trong ngày Tết hôm nay có chuyển biến. Hạ Nghiên nhạy bén nhận ra con trai có vẻ lạ, bình thường cậu về nhà luôn ném điện thoại qua một bên để đọc sách, vậy mà cả ngày nay cầm điện thoại trên tay không buông. Mỗi lần bà nhìn sang, cậu đều đang cúi đầu gõ phím hoặc thì thầm gửi tin nhắn thoại.

Trông cậu không giống đang lướt mạng.

Bà thuận miệng hỏi, thế nhưng Hạ Khâm im lặng đến mười giây rồi gật đầu: “Cũng gần gần vậy.”

Hạ Nghiên ngạc nhiên: “Là ai?”

Hạ Khâm nói: “Tạ Tinh Lan.”

“….Hả?”

Hạ Nghiên khựng tay, lần này bà vô cùng kinh ngạc.

Lý do hẳn là đã nhiều năm không nghe đến cái tên này nên bà phản ứng: “Là họ Tạ kia…”

“Dạ.” Hạ Khâm ngồi trên ghế sô pha: “Anh ấy về nước, bọn con liên lạc lại. Trước đây bọn không chia tay rõ ràng, thế nên quay lại với nhau.”

Cậu bất giác căng thẳng: “Con định tìm thời điểm thích hợp rồi nói với mẹ, cả đời con có thể không yêu ai khác nữa, đây là kế hoạch hiện tại của con.”

“Chắc là con sẽ kết hôn với anh ấy ở nước ngoài trong tương lai, tùy thuộc xem anh ấy có muốn tổ chức đám cưới hay không.”

“Mẹ có thể đến nếu mẹ muốn.”

“À… à.” Hạ Nghiên gật đầu.

Hạ Khâm: “Mẹ không muốn nói gì sao?”

“Mẹ còn nói gì nữa, chỉ ngạc nhiên thôi.” Hạ Nghiên cảm thán: “Không ngờ trải qua biết bao nhiêu khó khăn, hai con vẫn quay lại với nhau.”

Hạ Nghiên không phản đối chuyện năm đó nên chấp nhận rất nhanh. Nếu lúc đó thái độ của Tạ Kính không quá cương quyết, thật ra Hạ Khâm đã nghĩ cậu mà thuyết phục Hạ Nghiên thêm, bà sẽ đồng ý.

Tính dễ mềm lòng của cậu được thừa hưởng từ Hạ Nghiên.

Hạ Nghiên gật đầu, bỗng nhớ ra một việc: “Gia đình bọn họ…”

Hạ Khâm: “Bây giờ anh ấy có quyền quyết định trong nhà.”

“Thế thì tốt.” Hạ Nghiên thở phào, nhẹ giọng: “Khi nào rảnh thì dẫn thằng bé đến nhà chúng ta đi. Hồi hai con hẹn hò, mẹ chưa được gặp thằng bé đàng hoàng.”

Hạ Khâm trút được gánh nặng, khóe môi cậu cong lên, gật đầu: “Dạ.”

Cậu thầm nghĩ, thật ra mẹ đã từng gặp đàng hoàng ra dáng rồi. Năm ấy ở sân bay, anh ấy thiếu điều tâng bốc mẹ rồi biến thành cậu của con 🙂

Vì gần đây tuổi tác đã lớn, thỉnh thoảng Hạ Khâm sẽ nhớ về quá khứ. Nhưng đó là do cậu ảo giác, Hạ Nghiên mới là người thật sự lớn tuổi. Bà không thể chờ đến đêm giao thừa, hoặc là do chương trình Gala mừng xuân quá hấp dẫn, trước chín giờ bà đã phất tay bảo muốn đi ngủ.

Hạ Khâm kiên trì đến chín giờ rưỡi, đợi Tạ Tinh Lan ăn tối xong mới gọi video cho hắn. Gương mặt của bạn trai hiện lên màn hình, người bên kia nói: “Thầy Hạ năm mới vui vẻ. Em có phải là người đầu tiên chúc mừng năm mới thầy không?”

Hạ Khâm nói: “Anh chúc cũng sớm quá rồi, mau tỉnh lại xem bây giờ là mấy giờ.”

“Anh sợ có người chúc trước anh mà.”

“Có gì mà sợ.”

Tạ Tinh Lan nhìn đồ trang trí sau lưng cậu: “Em đang ở nhà hả?”

“Ừm.” Hạ Khâm nói: “Phòng khách.”

“Một mình?”

“Còn mẹ em nữa.” Hạ Khâm: “Mẹ vừa đi ngủ.”

“À.” Tạ Tinh Lan tiếc nuối: “Anh còn định chúc mừng năm mới mẹ chúng ta.”

“Gì mà mẹ chúng ta?” Hạ Khâm phì cười, cuộn mình trên ghế sô pha: “Nhưng em nói với mẹ rồi, hôm nào anh đến ăn tối một bữa.”

Tạ Tinh Lan im lặng hồi lâu, đúng lúc Hạ Khâm sắp không nhịn được phải mở miệng, cuối cùng hắn cũng lên tiếng, lẩm bẩm: “Vậy là anh được mẹ vợ chấp nhận rồi sao? Sắp đến nhà em ra mắt, em nghĩ anh nên mua cho em chiếc nhẫn kim cương mười carat hay mười ký vàng để cho thấy thực lực của anh?”

Hạ Khâm: “…..Anh khùng hả.”

“Mười ký vàng là con khỉ gì? Em không đeo.”

“Cũng phải, thầy Hạ đeo nhẫn kim cương đẹp hơn đấy? Chúng ta chọn nơi nào để đính hôn? Ra nước ngoài thì sao?” Tạ Tinh Lan bắt đầu nói nhảm.

Người này thật cứng đầu.

Hai người ngồi trên ghế trò chuyện một lúc, có lẽ là vì được Hạ Nghiên chấp nhận nên tối nay tâm trạng Hạ Khâm rất tốt. Mặc dù cậu đã trưởng thành, không cần ai quyết định tình cảm thay, nhưng về mặt cảm xúc, được người nhà ủng hộ lại là chuyện khác.

Vào thời điểm giao thừa, Tạ Tinh Lan gửi cho cậu bao lì xì lớn. Tiện thể còn gửi vài tấm vòng tay và vòng cổ bằng vàng, tuân thủ nguyên tắc càng đắt tiền càng xa hoa thì càng thể hiện rõ tấm lòng, hoa văn trên vòng tay là long phụng trình tường, hoa nở phú quý.

Làm Hạ Khâm phải nghi ngờ gu thẩm mỹ của chính mình.

[Từ bỏ đi, chắc chắn em không đeo mấy món đó :)]

Hạ Khâm trả lời Tạ Tinh Lan xong, cậu chụp màn hình lịch sử trò chuyện, xóa tên và ảnh đại diện của bạn trai đi, bí mật đăng bài lên Weibo. Lúc Hạ Khâm nhấn đăng cũng là lúc cậu tin vào câu nói nổi tiếng được lưu truyền rộng rãi trong giới giải trí.

– Một người đang yêu, trang mạng xã hội của người đó không thể che giấu.

@Hạ Khâm V: Dưới đây tôi có sáu điều muốn nói 🙂

Kèm theo ảnh chụp màn hình chiếc vòng tay vàng do Tạ Tinh Lan gửi, bên cạnh đó là lời khen khoa trương của hắn: [Sao em lại chê quê mùa, anh đây thấy đẹp lắm, rất hợp với em! (đậu nành đeo kính râm)]

Các bài đăng trên Weibo của Hạ Khâm thường là quảng cáo và tuyên truyền, cậu ra mắt sáu năm mà số bài gốc cậu đăng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Hiếm khi cậu đăng bài gốc thế này nên lượng bình luận lập tức bùng nổ.

Có điều Weibo của cậu luôn bị người hâm mộ kiểm soát, những bình luận hàng đầu không có gì thú vị. Chẳng mấy chốc, chủ đề #Hạ Khâm có sáu điều muốn nói# xuất hiện trên top tìm kiếm. Có khá nhiều người đang online, cậu lướt xem vài bài.

Có cư dân mạng đăng bài mới nhất:

“[Chỉ mình tôi có cảm giác chiếc vòng tay đó y hệt bộ ba vàng đính hôn ở quê hả? (cười khóc)]”

(*) Nhẫn vàng, dây chuyền vàng, bông tai vàng.

Cậu lướt bài khác:

[Các bạn fan của Hạ Khâm vẫn đang cười sung sướng, ăn mừng dưới bài đăng Weibo gốc của anh ấy phải không? Hãy xem mấy động thái và lịch trình gần đây của anh ấy đi! Là người từng trải trong giới giải trí, tôi xin nhắc nhở các bạn một câu, dám cá là các bạn có chị dâu rồi (đậu nành cười nhe răng)]

Hạ Khâm không thấy dòng cuối vì cậu đã trở lại WeChat. Cậu chưa cúp máy Tạ Tinh Lan, vừa nãy lúc cậu đăng Weibo cũng không biết hắn làm gì. Thật ra Hạ Khâm rất thích nói chuyện điện thoại với hắn, từ hồi cấp ba đến giờ, mỗi lần xa nhau, hai người đều nói chuyện đến tận khuya, thậm chí điện thoại hết pin cũng sẽ đi sạc để nói chuyện tiếp.

Có đôi khi Hạ Khâm còn tự bái phục chính mình.

Có nhiều chuyện để nói đến vậy hả?

Kim đồng hồ đã đi qua mười hai giờ, Hạ Khâm bắt đầu thấy buồn ngủ, cậu ngáp: “Không nói chuyện nữa, em đi tắm đây.”

“Đừng mà thầy Hạ.” Giọng Tạ Tinh Lan ở đầu dây bên kia có vẻ biếng nhác: “Cứ để điện thoại đó đi, anh nghe.”

“Anh điên rồi.” Hạ Khâm nói: “Em đi tắm có gì hay ho mà nghe. Không được.”

“Em ngại à?”

“Ngại khỉ mốc.” Hạ Khâm kiên quyết: “Nói chung là không được.”

“Trên người em làm gì có chỗ nào chồng em chưa sờ, nghe một chút có bị gì đâu, đừng keo kiệt.” Tạ Tinh Lan nói: “Hay em bật camera cho anh xem cũng được.”

“Tạ Tinh Lan.” Hạ Khâm nhíu mày, nghiêm túc gọi.

“Hả.”

“Bi.ến th.ái.” Hạ Khâm bình luận một cách vô cảm.

Nói thì nói vậy, vị đẹp trai mặt dày vô biên, quyết tâm bắt cậu bật camera. Hạ Khâm nghe hắn lằng nhằng mà bó tay, đành đồng ý với hắn.

Kết quả là việc tắm táp càng ngày càng bất chính, phòng tắm bốc hơi nước, tiếng nước át đi tiếng nức nở nho nhỏ.

Giọng Tạ Tinh Lan truyền đến từ điện thoại, nghe như tên lưu manh đang dụ dỗ người ta: “Cục cưng cầm máy lại gần đi, hơi nước dày quá anh nhìn không rõ.”

Đôi mắt Hạ Khâm đỏ ửng vì hơi nóng: “…”

Rốt cuộc là vì sao! Mặt! Hắn! Dày! Như! Thế!

Hạ Khâm không ngờ tắm một mình lại mệt mỏi đến vậy, nửa đêm vừa ngả đầu xuống gối là cậu chìm vào giấc ngủ ngay. Sáng hôm sau thức dậy, cậu nghĩ lại hành động điên rồ của mình đêm qua, mặt vẫn còn nóng hầm hập.

Hạ Khâm ở lại nhà Hạ Nghiên vài ngày, công việc sau Tết liền thi nhau kéo đến, bận rộn hơn nhiều so với trước Tết.

Bộ phim tâm lý “Anh là ai?” trong dịp Tết Nguyên Đán đã gây được tiếng vang lớn như mong đợi, lập kỷ lục phòng vé mới, cực kỳ vang dội, gây xôn xao trên các nền tảng thảo luận. Ngay cả trên Douban thường có những đánh giá khắt khe, bộ phim cũng duy trì ở mức điểm 7.5, đây là mức đánh giá cao nhất đối với một bộ phim thương mại.

Độ nổi tiếng bùng nổ của “Anh là ai?” đã một lần nữa nâng cao địa vị của Hạ Khâm trong giới, nguồn lực của cậu cũng được thăng cấp. Sau năm mới, nhiều nền tảng xa xỉ và cao cấp liên hệ với Cao Phong, có đơn vị muốn gia hạn hợp đồng, cũng có đơn vị muốn thiết lập quan hệ hợp tác.

Việc làm đại diện thương hiệu là quá trình lựa chọn lẫn nhau giữa hai bên. Phía thương hiệu sẽ chọn lọc, xác định xem Hạ Khâm có phải là nghệ sĩ có thể mang lại sự quảng bá tích cực cho họ hay không, trong khi Hạ Khâm cũng sẽ xem xét xem thương hiệu đó có phù hợp với hình ảnh và định vị của bản thân hay không.

Những thương hiệu kém chất lượng hoặc có lập trường không rõ ràng thì cậu hoàn toàn không cân nhắc. Sau thời gian bận rộn, Hạ Khâm lại thêm vào danh sách WeChat của mình khá nhiều ông lớn trong giới tư bản.

Tuy nhiên, khi lướt xem danh sách những người được gọi là ông lớn trong thành phố Tứ Cửu, Hạ Khâm cảm thấy… có vẻ không ai tài giỏi, quyền lực bằng ngôi sao đang lên trong nhà cậu.

Sau năm mới, không chỉ riêng Hạ Khâm mà Tạ Tinh Lan cũng bận rộn hơn nhiều. Có lẽ vì hắn đã quen với công việc của Hành Thế nên hiện hắn đã bắt đầu tiến hành cải cách nội bộ mạnh mẽ. Và đã có hiệu quả, chẳng hạn như sau khi cải cách, tài khoản chính thức của công ty thiểu năng kia, ngày nào cũng ấn like bài của Hạ Khâm.

Với ý đồ là lấy lòng bà chủ để được thăng chức, tăng lương 🙂

Hạ Khâm rất tò mò, Tạ Tinh Lan có công khai chuyện hắn có bạn trai không? Tại sao Weibo của Hành Thế biết đến cậu???

Nhưng phần lớn các cải cách vẫn đến từ tài phiệt các tập đoàn bất động sản lâu đời kết hợp với trí tuệ nhân tạo để cho ra mắt các loại hình nhà ở hoàn toàn tự động. Ngay khi ra mắt, nó đã gây ra cơn bão lớn trong ngành.

Động thái của Hành Thế như đưa toàn bộ ngành công nghiệp vào lĩnh vực mới. Sau buổi họp báo, nhiều nhân vật tiếng tăm có mặt tại hiện trường chỉ nói một câu trong buổi phỏng vấn. Trọng tâm nội dung tương tự, chính là: Thế hệ trẻ đáng gờm.

Chẳng qua tiến triển không được thuận lợi như vậy, thực chất Tạ Tinh Lan phải mò mẫm tiến về phía trước. Trong chớp mắt đã đến ngày Quốc khánh, Hành Thế cho nghỉ bảy ngày, Tạ Tinh Lan được thở phào nhẹ nhõm.

Hạ Khâm điều chỉnh lịch trình, định nhân ngày lễ để đi du lịch nước ngoài cùng Tạ Tinh Lan. Kết quả là khi hai người vừa ngồi trên ghế sô pha vừa bàn bạc xem nên đi đâu, thì điện thoại của cả hai cùng rung lên.

Tạ Tinh Lan cầm điện thoại, vô thức nhướng mày.

Hạ Khâm không cần nhìn xem tin nhắn mình nhận được là gì, cậu có cảm giác nó giống của Tạ Tinh Lan.

“Sao vậy?”

Tạ Tinh Lan nói: “Kế hoạch ngày Quốc khánh của chúng ta chắc bị lỡ hẹn rồi.”

Hạ Khâm hơi buồn bực: “Vì sao?”

Tạ Tinh Lan đưa điện thoại cho cậu: “Thằng Lâm, Lâm Tư Tắc sắp kết hôn rồi. Nó nhờ anh làm phù rể.”

Trên màn hình điện thoại là thiệp mời đám cưới điện tử.

Hạ Khâm sững sờ.

Cái tên Lâm Tư Tắc này, đã quá xa xôi.

Không lâu sau khi chia tay Tạ Tinh Lan, số điện thoại của cậu bị người hâm mộ tìm ra. Lúc đó Hạ Khâm đã dứt khoát đổi số điện thoại, sự thật là vì cậu nảy sinh một loại cảm giác tự khép mình, bi quan chán đời, muốn từ bỏ bản thân, cắt đứt liên lạc với mọi người.

Trong thời gian này, vài bạn cũ kết bạn WeChat lại với cậu thông qua Tạ Tinh Lan, Hạ Khâm chấp nhận mấy người bạn có mối quan hệ tốt với mình. Còn những người ở lớp khác kiểu “má nó, ngu gì không kết bạn với người nổi tiếng” để kiếm chút sự chú ý, Hạ Khâm không chấp nhận.

Lâm Tư Tắc là một trong những người bạn mà cậu chấp nhận. Sau khi kết bạn, cậu ta cứ nằm im trong danh sách bạn bè, khiến Hạ Khâm suýt quên mất cậu ta. Phải nói là từ khi “đồng chí Tiểu Lâm” biến thành “đồng chí Lão Lâm”, trong một nhà tạm thời ba người của chính cậu ta, cậu ta vẫn là người có địa vị thấp nhất.

“Cậu ấy kết hôn sớm thế?” Hạ Khâm bất ngờ.

Cậu cầm điện thoại xem, quả nhiên thấy tin nhắn do Lâm Tư Tắc gửi tới. Lễ cưới được tổ chức tại khách sạn Đông Hồ ở Tây Thành, một tiệc trong nhà và một tiệc ngoài trời trên bãi cỏ.

“Sớm sao?” Tạ Tinh Lan thản nhiên: “Anh đã muốn kết hôn với em từ hồi cấp ba rồi.”

“…” Vậy thì anh không còn là kết hôn mà là tảo hôn.

“Không còn trẻ nữa.” Tạ Tinh Lan chậm rãi nói: “Thằng Lâm đã 26 tuổi, chẳng mấy chốc là 30 rồi.”

Hắn cảm thán: “Sao trước đây anh không nhận ra thời gian trôi nhanh như vậy? Lần đầu anh gặp nó, em có biết nó mấy tuổi không? Lớp bảy, mười bốn tuổi.”

“Nháy mắt mà hơn mười năm đã trôi qua.”

Hạ Khâm bị con số đó làm kinh ngạc, cậu thường không nghĩ sâu xa về chuyện này.

Gương mặt đẹp trai của Tạ Tinh Lan không hề có dấu hiệu lão hóa, hắn chỉ trông trưởng thành và chững chạc hơn. Thành ra đôi khi Hạ Khâm không thể ngờ lần đầu tiên cậu gặp Tạ Tinh Lan, chàng trai này chỉ mới 17 tuổi.

Hai năm nữa, họ sẽ quen nhau được mười năm.

“Sao đấy, sợ à?” Tạ Tinh Lan ôm chặt cậu vào lòng, véo má cậu cho vui.

“Không phải.”

“Vậy anh sẽ cho em biết một chuyện có thể làm em sợ hãi.” Tạ Tinh Lan âu yếm dụi vào cổ cậu: “Em có biết thằng Lâm kết hôn với ai không? Hửm? Cô dâu ấy?”

“Là ai?” Hạ Khâm tò mò.

“Đảm bảo em không đoán được.” Tạ Tinh Lan bày vẻ bí hiểm mấy giây, rồi từ từ nói: “Là lớp phó, Trần Văn Hân, em còn nhớ không?”

Hạ Khâm ngơ ngác: “…Hả?”

“Anh thích tiếng này của thầy Hạ.” Tạ Tinh Lan cười khẽ, bắt chước giọng điệu của cậu: “Hả? Trời ơi! Chuyện gì đây? Em không ngờ tới!”

Hạ Khâm: “…” Câu sau là do anh tự bịa ra, đừng nói chuyện với em bằng giọng mũi, y hệt giọng chuột Mickey trong Miao Miao House 🙂

“Anh thiếu muối quá đi!” Hạ Khâm cười không ngớt vì bị hắn chọc, bèn nhéo cánh tay hắn.

“A, thầy Hạ ơi, em cũng muốn kết hôn!”

Tạ Tinh Lan như sụp đổ, ôm chặt cậu như chú chó lớn quấn quýt với chủ, hiên ngang ăn vạ: “Bạn nhỏ nhà người ta đã kết hôn hết rồi, bao giờ em mới chịu kết hôn với bạn nhỏ này đây!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.