Chương 12: Đêm ở khách sạn Hoa Hồng
Hương hoa hồng nồng đậm lan toả khắp căn phòng, mùi thơm quyến rũ tựa như có thể mê hoặc lòng người.
"Thế nào, Tiểu Vũ, ngươi có thích không?"
Trần Phàm tiến lên, nhẹ nhàng ôm lấy thân thể mềm mại của Tiểu Vũ, giọng nói tràn đầy cưng chiều.
"Phàm ca ca, ta rất thích ~ "
Tiểu Vũ vẫn chưa hoàn toàn lấy lại tinh thần, đôi mắt đẹp nhìn Trần Phàm, trong đó tràn ngập sự say mê.
"Thích là tốt rồi!" :Trần Phàm mỉm cười nói.
"Phàm ca ca, hôn ta đi ~ "
Tiểu Vũ tình cảm không thể ngăn cản, hai tay khoác lên cổ của Trần Phàm, thân thể hai người dựa sát vào nhau.
Trần Phàm không kìm được, cúi xuống hôn lên đôi môi mềm mại của Tiểu Vũ, hơi thở nóng rực khiến nàng khẽ run rẩy.
Sau một hồi quấn quýt, Tiểu Vũ dựa vào ngực Trần Phàm, hơi thở có chút gấp gáp
Từ trên môi thơm đến cái cổ trắng như tuyết, sau đó xuống xương quai xanh.
"Phàm ca ca, để ta đi tắm trước, được không?"
Loại cảm giác kỳ lạ như thế này, khiến cho thiếu nữ lần đầu tiên trải nghiệm khó mà chống đỡ, hai tay giữ lại khuôn mặt của Trần Phàm, không cho hắn tiếp tục giở trò xấu.
"Được rồi, vậy trước tha ngươi ~ "
Trần Phàm cười một tiếng, lại mổ một cái vào môi của Tiểu Vũ, sau đó buông nàng ra.
Mất đi điểm tựa, Tiểu Vũ lảo đảo một chút, khuôn mặt đỏ bừng, hai chân khẽ khép lại, từ từ bước vào phòng tắm.
"Phàm ca ca, ngươi đừng nghịch nữa mà ~ "
Tiểu Vũ ở bên trong phòng tắm truyền tới những âm thanh thẹn thùng.
Sau khi tắm xong, Trần Phàm trực tiếp chặn ngang ôm lấy Tiểu Vũ, vứt lên trên giường.
Chiếc khăn tắm trượt xuống, để lộ ra làn da trắng nõn như tuyết của thiếu nữ. Mùi hương thanh thuần từ cơ thể nàng như một thứ thuốc gây nghiện, khiến Trần Phàm không kìm được mà cúi sát lại gần.
"Tiểu Vũ thơm quá ~ "
"Phàm ca ca, thật xấu hổ nha ~ "
Tiểu Vũ ngượng ngùng che mặt, vì mới tắm nước ấm xong nên cơ thể còn có chút đỏ ửng, khiến cho thiếu nữ giờ phút này đầu có chút choáng.
Trần Phàm nhìn xem Tiểu Vũ khuôn mặt nhỏ ngượng ngùng mà đỏ ửng, cũng không khách khí nữa, trực tiếp hôn lên... Sau đó diễn ra các loại sự tình không thể miêu tả!
...
Một buổi sáng rạng rỡ lại đến. Ánh mặt trời len qua khung cửa, chiếu sáng căn phòng ngập tràn dư vị của đêm qua. Trên giường, những cặp đôi sau một đêm vất vả dần tỉnh lại. Có kẻ vừa thức giấc, có kẻ còn bắt đầu một vòng "Tu luyện" mới...
Mà lúc này trên tầng cao nhất, trong gian phòng màu đỏ, cách hoa hồng trải rộng các nơi, đầu giường đến cuối giường, cho đến phòng tắm, phảng phất như đang tỏ rỏ lấy tối hôm qua nơi này phát sinh qua một trận kinh thiên "Đại chiến"!
Ánh nắng ban mai len qua ô cửa, rọi xuống chiếc giường phủ đầy cánh hoa hồng. Tấm chăn màu đỏ nhăn nhúm, không khí vẫn còn vương vấn mùi thơm ngọt ngào.
Tiểu Vũ cuộn tròn trong lòng Trần Phàm, khuôn mặt hồng hào, khoé môi khẽ cong lên như vẫn còn đang mơ một trong giấc mộng đẹp.
Vẫn như cũ là Trần Phàm dậy trước, lần này không có quần áo cản trở, Trần Phàm đôi tay không ngừng du động trên thân của Tiểu Vũ.
Có lẽ do da thịt tiếp súc quá mức kích thích, con thỏ nhỏ mẫn cảm phát giác được một tia dị dạng, tại trong ngực của Trần Phàm uốn qua uốn lại, sau đó từ từ mở ra đôi mắt to ngập nước.
"Hừ, Phàm ca xấu lắm, sáng sớm đã bắt nạt ta rồi ~!"
Tiểu Vũ nhìn Trần Phàm bên cạnh, đáy lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Nàng nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt hắn, trong mắt lóe lên một tia hạnh phúc xen lẫn chút ngượng ngùng. Trước đây, nàng và Trần Phàm đã làm rất nhiều thứ, nhưng chỉ có bước cuối cùng chưa làm, nhưng bây giờ… tất cả đã khác.
Trần Phàm bật cười một tiếng: "Ai bảo ngươi mê người như vậy đâu, ta làm sao có thể nhịn được a ~ "
"A, không cho nói! Không cho nói!"
Tiểu Vũ vừa nghĩ tới tối hôm qua điên cuồng, liền đỏ bừng cả khuôn mặt, sau đó vội vàng mân mê miệng nhỏ ủy khuất nói: "Ngươi nhanh xoay người đi chổ khác cho người ta thay đồ nha ~! "
Trần Phàm nghe vậy lắc đầu: "Chậc chậc chậc, lúc ngủ coi ta là gối ôm, bây giờ quăng đi một bên?"
"Ai, nữ nhân a ~ "
Nhìn xem bộ dáng của Trần Phàm, Tiểu Vũ vừa bực mình vừa buồn cười, cuối cùng vẫn là ngoan ngoãn dâng lên môi thơm.
Sau đó Trần Phàm lấy ra một chiếc lược gỗ, nhẹ nhàng chải mái tóc đen dài của Tiểu Vũ. Ngón tay hắn lướt qua da đầu nàng, mang đến cảm giác tê dại khiến nàng khẽ run rẩy.
"Tiểu Vũ, có khó chịu không?" Trần Phàm dịu dàng hỏi.
Tiểu Vũ đỏ bừng mặt, cúi đầu lẩm bẩm: "Không… chỉ là hơi ngứa một chút thôi…"
Nhìn bộ dáng đáng yêu của nàng, Trần Phàm cười khẽ, cúi xuống hôn lên trán nàng một cái, thầm nghĩ: Cô nàng này, càng ngày càng đáng yêu!
Sau khi hai người thay quần áo xong, khi ra cửa, Tiểu Vũ còn có chút lưu luyến quay đầu nhìn về phía căn phòng
Nơi đây lưu giữ lấy những kỷ niệm đẹp khó quên của nàng.
Nhìn xem bộ dáng lưu luyến không rời của Tiểu Vũ, Trần Phàm nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, cười nói: "Yên tâm đi, sau này chúng ta vẫn có thể quay lại đây."
Được sự cam đoan của Trần Phàm, Tiểu Vũ vừa ngượng ngùng nhưng cũng cực kì vui vẻ cho Trần Phàm một cái hôn.
Đi xuống lầu, đến trước bàn nhân viên, Trần Phàm tùy tiện vứt một túi Kim Hồn Tệ lên quầy. Nhân viên khách sạn thấy vậy, lập tức trừng lớn mắt.
"Khách quan, ngài… bao cả năm?"
Trần Phàm gật đầu, thản nhiên nói: "Giữ nguyên căn phòng này, không cho ai khác vào."
Nhân viên khách sạn nhìn trong tay túi tiền, nuốt nước bọt.
Dạng này bao phòng mặc dù có chút lãng phí, nhưng hai người chọn trúng nó, cũng không muốn về sau có người khác sử dụng.
Mà lại lúc này cũng không giống như ngày xưa, hắn và Tiểu Vũ bây giờ đã là 30 cấp Hồn Tôn, mỗi tháng phụ cấp của hồn sư cũng có 100 kim tệ.
Đơn thuần loại khách sạn giành cho người bình thường này cũng không tốn mấy đồng tiền.
Huống chi, đây là vì Tiểu Vũ, ta có tiền ta tùy hứng!
Thấy Trần Phàm vì mình bao xuống phòng cả năm, Tiểu Vũ lập tức kích động tại Trần Phàm trên mặt hôn, khiến cho người nào đó trên mặt toàn nước bọt.
Tiếp đó Trần Phàm tập trung tinh thần, bây giờ mới có cơ hội nhìn hệ thống thông báo.
【 Tinh ~ chúc mừng kí chủ đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn: C·ướp đoạt Tiểu Vũ 】
Ban thưởng: 10.000 Điểm Khí Vận
Nhìn xem trong nháy mắt gia tăng thật nhiều điểm khí vận, Trần Phàm tâm tình thật tốt, vừa đi trong miệng còn ngâm khẽ ca khúc...
Sau khi giải quyết xong bữa sáng, Trần Phàm liền mang theo Tiểu Vũ đi đến mục đích chính, Sơ Cấp Hồn Sư Học Viện—Sử Lai Khắc!
Học viện này xác thực chẳng có cái gì đáng giá, mặc dù có thể ở đây c·ướp Đường Tam cơ duyên, nhưng đối với hắn mà nói quan trọng nhất vẫn là Ninh Vinh Vinh cùng Chu Trúc Thanh!
Hai nữ này hiển nhiên là Khí Vận Chi Nữ, chỉ cần đem hai nàng thu vào Hậu Cung là có thể giúp hắn không ngừng cung cấp Điểm Khí Vận.
Ninh Vinh Vinh… Chu Trúc Thanh… Hai nàng đều là nhân vật mấu chốt trong đội hình tương lai của Đường Tam. Nhưng nếu theo ta, các nàng có thể mạnh hơn, có thể nắm giữ vận mệnh của chính mình, không cần trở thành quân cờ trong kế hoạch của kẻ khác.
Nhưng, quan trọng hơn, ta không chỉ vì muốn chèn ép hắn mà đi c·ướp người. Chỉ là… mỹ nhân, ai lại không yêu? Hơn nữa, đi theo ta có thể giúp họ mạnh lên nhanh hơn, so với đi theo Đường Tam, đi theo ta rõ ràng là lựa chọn tốt hơn!
Hắn cũng là một cái tục nhân, cho dù hai nàng không phải Khí Vận Chi Nữ, chỉ cần là Hắn thích, Hắn tất nhiên sẽ đem nàng thu.
Tiểu Vũ cũng không hiểu rõ cái Học Viện Sử Lai Khắc này, nhưng Trần Phàm đi đâu, nàng liền đi theo đó!
Còn như Đường Tam ư? Hắn cũng đang hướng đến Sử Lai Khắc. Nhưng lần này, mọi thứ không còn theo ý hắn nữa. Một khi ta đã đặt chân đến đó, vận mệnh của hắn sẽ thay đổi hoàn toàn...