Đế Thai Kiều - Nhu Đoàn Tử

Chương 139: Chương 139




Ngu Ấu Ninh chưa từng có quà sinh nhật, cũng không biết vào ngày sinh nhật, người phàm sẽ thường làm gì.

Đa Phúc cười giải thích nghi hoặc cho Ngu Ấu Ninh.

“Cũng không có gì, chỉ thêm một bát mì sinh nhật thôi, những người thích náo nhiệt cũng sẽ mời đoàn kịch đến phủ, hoặc là đi Nam Sơn Tự, cầu nguyện cho năm sau mưa thuận gió hòa, người nhà khỏe mạnh, từng bước thăng tiến.”

Ngu Ấu Ninh là một con tiểu quỷ, rất e ngại các đạo quán và chùa chiền, nàng ngạc nhiên: “...Nam Sơn Tự?”

Đa Phúc không biết trong lòng Ngu Ấu Ninh có ý sợ, ông ta cười tươi: “Đúng vậy, tương truyền vào ngày sinh nhật đi Nam Sơn Tự dâng hương là linh nghiệm nhất.”

Đa Phúc lải nhải, tìm kiếm những câu chuyện linh nghiệm để kể cho Ngu Ấu Ninh nghe.

Ngu Ấu Ninh một lúc đã nhập thần: “...Thật sự linh nghiệm như vậy sao?”

Mỗi bước mỗi xa

Nàng vẫn sợ mình sẽ bị phát hiện thân phận tiểu quỷ, Ngu Ấu Ninh lo lắng: “Người đi thắp hương cầu nguyện, Bồ Tát sẽ phù hộ chứ?”

Đa Phúc gật đầu: “Đây là đương nhiên.”

Dừng lại một chút, ông ta lại do dự cười nói, “Nhưng cũng không phải tất cả.”

Trái tim Ngu Ấu Ninh nhấc lên, giọng nói cũng thay đổi: “...Cái gì?”

Đa Phúc nghiêm túc nói: “Nếu là những người tâm địa bất chính, chỉ thích nghiên cứu những điều tà đạo, thì chắc Bồ Tát cũng sẽ không phù hộ.”

Ngu Ấu Ninh tự cho mình là một con quỷ tốt, do dự nửa ngày, cuối cùng vẫn không nhịn được.

Phái Đa Phúc đi chuẩn bị xe, ra khỏi cung đến Nam Sơn Tự.

Trong chùa tuyết trắng phủ đầy đất, như bao phủ trong một lớp bạc.

Ngu Ấu Ninh đứng trước chùa miếu, ngẩng đầu nhìn tường vàng ngói cao, lòng đầy lo âu bất an, hoang mang không biết phải làm sao.

Ngày lạnh như thế, lòng bàn tay Ngu Ấu Ninh lại toát mồ hôi.

Đa Phúc cũng từng bước theo sau nàng: “Điện hạ yên tâm, trong chùa đã dọn dẹp từ sớm, không có người lạ nào.”

Nói xong, lại nhìn Ngu Ấu Ninh, “Điện hạ thật không định đợi bệ hạ sao? Bây giờ sắc trời không còn sớm, chắc bệ hạ cũng sắp xong việc rồi.”

Ngu Ấu Ninh ôm chặt lò sưởi trong tay áo, hít một hơi thật sâu: “Không, không cần.”

Nàng quay đầu nhìn sang, “Công công ở lại đây là được, không cần theo.”

Lò sưởi trong tay áo được ôm chặt, Ngu Ấu Ninh hít một hơi, nhắm chặt mắt, những bông tuyết rơi xuống lông mi, trong gió lạnh run rẩy.

Ngu Ấu Ninh nhỏ giọng nói đâu đâu: “Ta không sợ, ta không sợ, ta không sợ, ta là quỷ tốt, ta là quỷ tốt…”

Một bàn tay đột nhiên nắm lấy nàng, toàn thân Ngu Ấu Ninh cứng đờ, mở hai mắt ra.

Thẩm Kinh Châu không biết từ khi nào đã đứng bên cạnh Ngu Ấu Ninh.

Chiếc áo choàng đen dài quét đất, Thẩm Kinh Châu nắm tay Ngu Ấu Ninh từng bước đi về phía trước.

Tiếng chuông ngân vang bên tai, tiếng tăng nhân tụng kinh từ trong chùa vọng ra.

Trên nền tuyết để lại hai dấu chân rõ ràng, Ngu Ấu Ninh ngẩn người theo Thẩm Kinh Châu đi tới, rẽ qua hành lang dài màu gỗ mun.

 

 

Trong điện, ánh nến hòa lẫn, hương nến xán lạn.

Thẩm Kinh Châu dừng chân, quay đầu cười nhẹ: “Sao vẫn còn nhìn ta, chẳng phải điện hạ đến dâng hương hay sao?”

Ngu Ấu Ninh bỗng nhiên hồi thần, ngơ ngác buông tay Thẩm Kinh Châu ra, từng bước đi cẩn trọng ngoảnh đầu lại.

Có lẽ biết Thẩm Kinh Châu ngay ở cửa, nỗi sợ hãi trong lòng Ngu Ấu Ninh không còn như trước nữa.

Hôm nay là sinh nhật của “Ngu Ấu Ninh”, nhưng không phải là của nàng, quỷ nhát gan này.

Ngu Ấu Ninh tự tay thắp một trản đèn chong cho nguyên chủ, cầu nguyện nguyên chủ sau này đầu thai vào một nhà tốt.

Cũng thắp một trản đèn chong cho lão ma ma đã c.h.ế.t thảm dưới tay thủ hạ của Lệ phi.

“Còn một điều ước nữa…”

Ngu Ấu Ninh quay người chăm chú, lặng lẽ trộm nhìn bóng dáng màu đen đứng trước điện.

Thẩm Kinh Châu với dáng đứng cao lớn như hạc, gió tuyết bay lượn giữa không trung, gió lạnh thổi qua áo choàng của Thẩm Kinh Châu.

Bông tuyết rơi nhẹ, rơi trên vai Thẩm Kinh Châu, trên áo choàng.

Ngu Ấu Ninh thu hồi ánh mắt lại, hai tay chắp thành chữ thập, thành tâm cầu nguyện.

Làm người không thể tham lam, tiểu quỷ cũng vậy.

Nơm nớp lo sợ ước ba điều, Ngu Ấu Ninh nhân lúc Bồ Tát chưa phát hiện ra thân phận quỷ nhát gan của mình, nhanh chóng nhét túi tiền trong tay áo vào hộp công đức.

Nàng nâng váy, nhanh chóng chạy về phía Thẩm Kinh Châu.

Ánh nến khắp điện bị Ngu Ấu Ninh bỏ lại xa phía sau, váy áo bay bổng như những con bướm bạc đang múa.

Thẩm Kinh Châu nhận lấy chiếc ô trúc từ tay Đa Phúc, giang ra trên đầu Ngu Ấu Ninh, che chở nàng khỏi mọi cơn gió tuyết.

Ngu Ấu Ninh lao vào lòng Thẩm Kinh Châu, đôi mắt sáng ngời như ánh sao.

Ngu Ấu Ninh nắm tay Thẩm Kinh Châu, mắt cười như trăng khuyết: “Ta vừa mới cầu nguyện với Bồ Tát ba điều ước.”

Nàng chớp chớp mắt, vẻ mặt viết rõ “Chàng mau hỏi ta đã ước điều gì đi”.

Thẩm Kinh Châu nghiêng đầu, cười hai tiếng.

Chiếc ô trúc trong tay lại nghiêng về phía Ngu Ấu Ninh.

Ngu Ấu Ninh lắc lắc cổ tay Thẩm Kinh Châu, không hài lòng.

Thẩm Kinh Châu khẽ cười, biết nghe lời, không nhanh không chậm: “Điện hạ đã ước điều gì vậy?”

Ngu Ấu Ninh hô hấp như lan, nàng nhón chân ghé sát tai Thẩm Kinh Châu, từng chữ từng câu.

“Thẩm Kinh Châu bình an.”

“Thẩm Kinh Châu bình an.”

“Thẩm Kinh Châu bình an.”

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.