Đế Thai Kiều - Nhu Đoàn Tử

Chương 142: Chương 142




Bóng đêm mờ mịt, tuyết rơi dày như chiếc chiếu.

Trên bậc đá xanh tích tụ một lớp tuyết dày nặng, trong vườn vắng lặng không có tiếng người, yên tĩnh không ai thầm thì.

Trong noãn các, tiếng chuông trong trẻo vang lên, như tiếng chim hót trong thung lũng, vang vọng thật lâu trong khe núi.

Ngu Ấu Ninh dựa vào đệm gấm xanh, một hàm răng như ngọc trai cắn vào vai Thẩm Kinh Châu, nước mắt rơi lã chã xuống mặt.

Mũi nàng đỏ hồng, thật uất ức đáng thương.

Thẩm Kinh Châu trước người vẫn áo mũ chỉnh tề, tay áo buông xuống, không một nếp nhăn.

Mỗi bước mỗi xa

Chỉ là tà áo dường như dính chút gì đó, sâu cạn không đồng nhất.

Ngu Ấu Ninh ghé vào vai Thẩm Kinh Châu, thấp giọng thút thít, bỗng nhiên đồng tử co rút.

Như ánh sao rơi vào mắt Ngu Ấu Ninh, trước mắt nàng mờ mịt một màu.

Ánh sáng đột ngột tối đi, ánh sao chậm rãi rút khỏi đáy mắt Ngu Ấu Ninh.

Giống như một bước từ trên mây giẫm xuống khoảng không, Ngu Ấu Ninh vô lực ngã vào lòng Thẩm Kinh Châu.

Giọng khóc khản cả đi, lộ rõ sự kiệt sức cùng bất lực.

Lại còn có chút gì đó như thỏa mãn khó nắm bắt.

Ngu Ấu Ninh ngay cả ngón tay cũng không nhấc nổi, những ngón tay trắng nõn rũ xuống mặt đệm.

Âm thanh leng keng bên tai không còn, Ngu Ấu Ninh tóc tai rối bời, chiếc trâm bát bảo trân châu trên tóc lắc lư như sắp rơi xuống.

Dây bạc dài nối với tiếng chuông, một đầu quấn quanh ngón tay Thẩm Kinh Châu.

Đôi mắt tối đen kia nặng nề thăm thẳm, Thẩm Kinh Châu cười đến ôn hòa, mặt mày thanh thoát như tranh vẽ, tựa như chỉ có quân tử.

“Chẳng phải điện hạ đã nói… sẽ không hối hận sao?”

Đôi mắt mơ màng dần dần có tiêu điểm, Ngu Ấu Ninh nửa khép mắt, hồi tưởng lại một chút.

Ngày đó nàng chỉ lo thu lấy hộp gấm của Thẩm Kinh Châu, chưa từng suy nghĩ kỹ về công dụng của nó.

Nghĩ đến vẻ mặt của Thẩm Kinh Châu hôm đó, Ngu Ấu Ninh tức giận, nàng nâng chân nhẹ đá Thẩm Kinh Châu.

“Thẩm Kinh Châu, chàng cố ý!”

Ngu Ấu Ninh thở hổn hển, gương mặt nhỏ nhắn lại đỏ bừng, như phấn son phủ lên.

Cổ nhân nàng tinh tế, Thẩm Kinh Châu một tay nhẹ nhàng nắm lấy.

Ngu Ấu Ninh không thể thoát ra, hai tay nắm chặt lại đ.ấ.m vào vai Thẩm Kinh Châu.

Tóc đen chảy xuống, Ngu Ấu Ninh mở to đôi mắt, thẹn quá thành giận.

 

 

Nàng nửa nằm trên đùi Thẩm Kinh Châu, nắm đ.ấ.m như tiếng trống, hỗn loạn không theo thứ tự.

“Chàng cố ý, chàng…”

Cả hai cùng ngả ra sau trên đệm, Ngu Ấu Ninh nửa mặt chôn vào cổ Thẩm Kinh Châu, tóc đen rối bời, theo động tác của Ngu Ấu Ninh rơi xuống.

Cằm nàng va mạnh vào đầu vai của Thẩm Kinh Châu.

Cuối cùng là do mình ra tay trước, Ngu Ấu Ninh cảm thấy chột dạ thu tay lại, lòng bàn tay chống lên đệm mềm.

Chưa kịp nâng người dậy, bỗng nhiên có một bàn tay rơi xuống sau gáy.

Thẩm Kinh Châu không nhanh không chậm nắm lấy gáy của Ngu Ấu Ninh, từng chút một đi xuống.

Thân thể Ngu Ấu Ninh căng cứng, rồi lại chậm rãi buông lỏng, rơi trở lại trong lòng bàn tay Thẩm Kinh Châu.

Mi dài vẫn còn đọng nước, Ngu Ấu Ninh bĩu môi, tâm trạng rối bời trong đôi mày lá liễu nhíu chặt.

Nàng nhẹ nhàng lẩm bẩm: “...Sao chàng, sao lại luôn như vậy.”

Mỗi lần như thế, người mất hồn mất vía luôn là Ngu Ấu Ninh.

Còn Thẩm Kinh Châu——

Ngu Ấu Ninh không hiểu nổi đôi mắt sâu không lường được kia của hắn.

Thẩm Kinh Châu luôn thản nhiên, khóe mắt mang theo ý cười, đôi mắt lơ đãng cúi xuống, lặng lẽ rơi trên mặt Ngu Ấu Ninh.

Khóe môi bật ra một tiếng cười.

Thẩm Kinh Châu khàn giọng, mang theo ý cười rõ ràng.

“Vậy điện hạ muốn thế nào?”

Ngu Ấu Ninh mặt ửng hồng, quay đầu tránh ánh mắt Thẩm Kinh Châu, mặt đỏ tới mang tai.

Cả gương mặt gần như chôn trong người Thẩm Kinh Châu.

Loại chuyện này, loại chuyện này… nàng làm sao mở miệng được?

Cũng không thể giáp mặt chất vấn Thẩm Kinh Châu, tại sao không giống như mình về chuyện đó?

Ngu Ấu Ninh hai tai nóng rực, bỗng nhiên, trên đỉnh đầu vang lên tiếng cười của Thẩm Kinh Châu.

Hơi ấm lan tỏa trên cổ Ngu Ấu Ninh.

Mặt nàng càng đỏ, bực tức đẩy Thẩm Kinh Châu ra.

Thẩm Kinh Châu không tức giận, chỉ cười nhẹ: “Còn chưa đến lúc.”

Ngu Ấu Ninh nghi hoặc chớp mắt mấy cái.

Thẩm Kinh Châu không nói gì, hắn đứng dậy, ôm Ngu Ấu Ninh ra ngoài.

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.