Đế Thai Kiều - Nhu Đoàn Tử

Chương 159: Chương 159




Nhiều năm trước, nàng quả thật đã nói với Thẩm Kinh Châu như vậy, lúc đó Ngu Ấu Ninh còn hỏi Thẩm Kinh Châu có cần viết giấy nợ không.

Ánh mắt lảng tránh, Ngu Ấu Ninh nhìn Thẩm Kinh Châu với vẻ hoang mang bất an.

Khi đối diện với đôi mắt như cười như không của Thẩm Kinh Châu, Ngu Ấu Ninh cảm thấy lo lắng.

Nàng bất chợt lùi lại nửa bước, nói năng quanh co:

“Bệ hạ, bệ hạ thế này là có ý gì?”

Khóe môi Thẩm Kinh Châu cười sâu hơn: “Nương nương có từng nghe đến ‘tiền con’ không? Ngoài vốn ra, còn có lãi.”

Ngu Ấu Ninh tròn mắt: “Chàng, chàng, chàng...”

Hai chữ “gian thương” còn chưa kịp bật ra, bên ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng cương ngựa.

Thẩm Kinh Châu nghiêm mặt: “Xuống xe trước.”

Biệt viện bị mưa bụi che phủ, rêu xanh đậm nhạt.

Năm cánh cổng gỗ đen sơn bóng phản chiếu trước mắt Ngu Ấu Ninh, trước mặt là bức tường cao hơn hai trượng, đi dọc theo hành lang cong về phía trước.

Một khung một cảnh, như bước vào tranh vẽ, đẹp không sao tả xiết.

Những tảng đá kỳ lạ, tùng xanh vươn ra mái hiên.

Ngu Ấu Ninh chầm chậm nhấc váy, vòng qua hồng kiều có hình thụy thú, ánh mắt không thể giấu nổi sự kinh ngạc.

Đi một hồi, nàng chỉ mới tham quan được chưa đến một nửa khu vườn.

Ngu Ấu Ninh kêu mệt, nằm xuống chiếc đệm gấm xanh để nghỉ tạm.

Gió từ cửa sổ thổi vào, mang theo từng đợt hơi lạnh thoảng qua.

Cung nhân quỳ gối trên ghế nhỏ, tay cầm búa mỹ nhân, nhẹ nhàng đ.ấ.m bóp chân cho Ngu Ấu Ninh.

Mưa rơi trên lá chuối, Ngu Ấu Ninh tựa vào gối gấm xanh, mơ màng muốn ngủ.

Nàng mơ mơ màng màng nói: “Được rồi, xuống đi.”

Mắt thu khép hờ, Ngu Ấu Ninh đưa một tay che mắt.

Chiếc búa mỹ nhân trên tay người nọ vẫn không rời khỏi, không nặng không nhẹ đập vào mu bàn chân Ngu Ấu Ninh.

Ngu Ấu Ninh mờ mịt mở hai mắt, trong ánh sáng mờ ảo, nàng trước tiên nhìn thấy Thẩm Kinh Châu với đôi mày sắc bén.

Ngu Ấu Ninh giọng điệu lười biếng, nàng dịch người về phía trước, nửa thân dựa vào đùi Thẩm Kinh Châu.

“Là chàng à.”

Ngu Ấu Ninh với đôi mắt hạnh nhập nhèm mê ly: “Bệ hạ đã xong việc rồi ư?”

Thẩm Kinh Châu dù đang ở Kim Lăng, nhưng mọi việc lớn nhỏ trong kinh thành vẫn cần hắn xem qua.

Nam tuần Kim Lăng, thứ nhất vì muốn bồi Ngu Ấu Ninh, thứ hai cũng muốn nghiêm tra tham quan ô lại ở Kim Lăng.

Thẩm Kinh Châu nhẹ nhàng: “Ừm.”

 

 

Đường xe mệt mỏi, Ngu Ấu Ninh mắt mờ mịt ngái ngủ, nhưng lòng vẫn không giảm đi ý muốn ngao du.

Ngu Ấu Ninh nắm lấy tay áo Thẩm Kinh Châu, khó nén nổi sự phấn khích bừng bừng.

“Ngày mai ta muốn đi xem sông Tần Hoài.”

Nàng đã đọc về sông Tần Hoài ở Kim Lăng trong sách, nơi đó vàng ngọc tranh nhau phát sáng, châu báu rực rỡ tôn nhau, cảnh đẹp như tranh.

Càng nói càng hăng hái, Ngu Ấu Ninh tựa vào đùi Thẩm Kinh Châu, sự buồn ngủ cũng tan biến.

“Ta còn nghe nói trên sông Tần Hoài có một vị Tương nương tử, tiếng đàn của nàng ấy rất tuyệt diệu, đẹp hơn cả Tây Thi......”

Nói đến đây, Ngu Ấu Ninh lại lén nhìn Thẩm Kinh Châu, cố gắng tìm kiếm chút dấu vết để lại trên mặt hắn.

Thẩm Kinh Châu cúi đầu, đôi con ngươi đen tối sâu thẳm.

Mỗi bước mỗi xa

“... Sao vậy?”

Ngu Ấu Ninh quay đầu, lúng ta lúng túng: “Không có gì.”

Thẩm Kinh Châu bật cười hai tiếng, âm thanh trầm thấp, không thể che giấu sự vui vẻ.

“Nương nương không còn buồn ngủ nữa sao?”

Ngu Ấu Ninh nghi hoặc, không hiểu gật đầu.

Nàng chống một bên đầu, má lúm đồng tiền tỏa sáng, ánh mắt sáng quắc nhìn Thẩm Kinh Châu.

Nói ra cũng kỳ lạ, trước đây nàng còn buồn ngủ không mở mắt nổi, nhưng khi nói chuyện với Thẩm Kinh Châu, cơn buồn ngủ dần tan biến, giờ đây lại tinh thần phấn chấn.

Ngu Ấu Ninh nắm lấy tay Thẩm Kinh Châu, áp vào lòng bàn tay hắn.

Ngu Ấu Ninh cười dựa vào tay Thẩm Kinh Châu, đôi mắt cong cong.

Lúc thì kéo kéo tay Thẩm Kinh Châu, lúc thì nhẹ nhàng chạm vào hàng mi của hắn.

Thẩm Kinh Châu nắm lấy bàn tay nghịch ngợm của Ngu Ấu Ninh, ánh mắt tối lại một chút.

Khóe môi hắn gợi lên vài phần ý cười: “Nếu nương nương không buồn ngủ, không bằng nghĩ đến chuyện khác?”

Ngu Ấu Ninh tò mò: “... Chuyện gì?”

Thẩm Kinh Châu không đổi sắc mặt: “Trả nợ.”

Sự kinh ngạc cùng khiếp sợ trong mắt Ngu Ấu Ninh dần lớn lên, nàng ngơ ngác chớp mắt.

Ngu Ấu Ninh ngớ người: “... Làm sao, làm sao trả?”

Nghĩ đến kho vàng bạc châu báu nhỏ của mình, Ngu Ấu Ninh bỗng cảm thấy tự tin.

Nàng gật đầu với Thẩm Kinh Châu, giọng điệu hiên ngang lẫm liệt.

“Bệ hạ muốn gì cứ nói.”

Thẩm Kinh Châu cười nhẹ vỗ vào mu bàn tay Ngu Ấu Ninh: “Cùng ta vẽ một bức tranh.”

Ngu Ấu Ninh không hiểu ý, ngẩn người gật đầu: “Được.”

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.