Đế Thai Kiều - Nhu Đoàn Tử

Chương 160: Chương 160




Nửa canh giờ sau, trong noãn các đã sáng đèn, ánh sáng vàng vọt nhấp nhô, ánh nến rơi xuống giọt lệ nơi khóe mắt Ngu Ấu Ninh.

Gió thổi qua tay áo, hơi lạnh lướt qua lưng, tiếng nức nở nghẹn lại trong cổ họng.

Ngu Ấu Ninh chôn mình trong gối gấm xanh, ánh lệ lấp lánh, càng khiến người thương xót.

Hình dáng căng cứng, không dễ chịu một chút nào.

Ngòi bút càng cua chấm vào mực đậm, Thẩm Kinh Châu một tay vén tay áo rộng, mặt mày bình tĩnh thong dong.

Hạ bút như du long, mây trôi nước chảy lưu loát sinh động.

Bóng dáng của Ngu Ấu Ninh bỗng run lên.

Mí mắt Thẩm Kinh Châu rũ xuống, giọng nói không rõ vui hay giận.

“Lại vẽ sai rồi.” Thẩm Kinh Châu không cho phép phản bác.

“... Vẽ lại.”

Ngu Ấu Ninh cúi đầu khóc thút thít, nàng nghiêng đầu đẩy Thẩm Kinh Châu.

“Chàng, chàng cố ý.”

Đây đã là lần thứ ba Thẩm Kinh Châu vẽ lại trong đêm nay.

Không biết tại sao, Ngu Ấu Ninh khóc không thành tiếng, giọng nói ngắt quãng.

Giọt nước mắt đọng trên hàng mi, Ngu Ấu Ninh nhẹ nhàng nức nở.

Nàng đã thấy Thẩm Kinh Châu vẽ tranh, Thẩm Kinh Châu vẽ rất tài, bình thường vẽ thì bút vừa chạm là thành hình, hoàn toàn không như lúc này kéo dài như vậy.

Tiếng cười rơi bên tai Ngu Ấu Ninh, Thẩm Kinh Châu từ từ thu lại ngòi bút.

“Nếu nương nương không muốn, vậy thôi cũng được.”

Thẩm Kinh Châu dễ nói chuyện như vậy từ khi nào?

Cánh mũi Ngu Ấu Ninh rung động, nghi ngờ nhìn Thẩm Kinh Châu, nàng thử hỏi: “Vậy giấy nợ......”

Thẩm Kinh Châu giọng điệu chậm rãi: “Nương nương là người tuân thủ lời hứa, tự nhiên sẽ không làm ra chuyện bội bạc.”

Đây là lời khen cho bản thân, Ngu Ấu Ninh không do dự gật đầu, nàng hít một hơi.

“Đó là đương nhiên.”

Nói xong, Ngu Ấu Ninh bỗng cảm thấy đề phòng, ánh mắt đầy sợ hãi nhìn Thẩm Kinh Châu.

“Chàng, chàng, chàng...... chàng muốn làm gì?”

Nghĩ về những “tội trạng” của Thẩm Kinh Châu trong quá khứ, Ngu Ấu Ninh xoay chuyển ý nghĩ rất nhanh.

Nàng chộp lấy ngòi bút càng cua để trên giá bút, nhét vào lòng bàn tay Thẩm Kinh Châu.

Ngu Ấu Ninh quyết tâm: “------ Vẽ đi!”

Thẩm Kinh Châu nâng mày: “Chẳng phải nương nương không thích sao?”

Ngu Ấu Ninh nghiến răng: “Có đâu? Ta thích, thích cực kỳ.”

Thẩm Kinh Châu lại cười.

......

 

 

Ngày hôm sau.

Trên sông Tần Hoài gợn sóng lấp lánh.

Ngu Ấu Ninh vội vàng nhưng vẫn đến muộn một bước.

Nàng mặc bộ vấy gấm thêu hoa mẫu đơn, đầu đội châu ngọc, hai má ửng đỏ.

Ngu Ấu Ninh nhỏ giọng thúc giục Thẩm Kinh Châu: “Bệ hạ...... chàng nhanh lên, nếu không sẽ không kịp đâu.”

Tiếng đàn tỳ bà của Tương nương tử ở Kim Lăng ai cũng biết, những tài tử từ năm sông bốn bể đổ về không ngớt.

Mỗi bước mỗi xa

Tương nương tử chơi đàn nói về một cái “duyên”, nếu không có duyên, mười ngày tám tháng cũng không nghe thấy tiếng đàn của nàng ta.

Ngu Ấu Ninh nắm tay Thẩm Kinh Châu bước lên chiếc thuyền hoa, tiến vào nhã gian.

Mặt mày không giấu nổi sự vui mừng: “Nói ra cũng là có duyên, hôm qua vừa đến Kim Lăng, hôm nay đã gặp Tương nương tử lên đài. Chàng đi nhanh lên, bệ...!”

Ngu Ấu Ninh mắt cười như trăng khuyết, “bệ hạ” vừa nói được nửa câu, bỗng dưng lại nuốt nhanh xuống.

Thẩm Kinh Châu nhìn Ngu Ấu Ninh với ánh mắt ngập ngừng, biết rõ nhưng vẫn hỏi.

“Nương tử vừa gọi ta là gì?”

Thẩm Kinh Châu cúi người, hơi thở ấm áp rơi xuống cổ Ngu Ấu Ninh.

Mặt Ngu Ấu Ninh đỏ bừng, ngẩn người: “Ta, ta......”

Môi đỏ khẽ mím, Ngu Ấu Ninh thành thật nói: “Chàng, chàng có thể gọi ta một lần nữa không?”

Nàng chưa từng nghe Thẩm Kinh Châu gọi mình như vậy.

Nương tử.

Nương tử.

Hai má của Ngu Ấu Ninh lại thêm một tầng đỏ ửng.

Thẩm Kinh Châu nâng mắt, rồi từ từ mở quạt, chậm rãi bước vào nhã gian.

Cánh cửa gỗ nhẹ nhàng khép lại, ánh mắt Thẩm Kinh Châu chạm phải đôi mắt đầy hy vọng của Ngu Ấu Ninh, hắn thản nhiên nói: “Nếu không thể thì sao?”

Ngu Ấu Ninh trợn tròn mắt, thấp giọng lầu bầu: “Sao chàng lại keo kiệt như vậy.”

Ngu Ấu Ninh làm gương: “Nếu là ta, chắc chắn sẽ đồng ý ngay.”

Thẩm Kinh Châu bày ra biểu tình sẵn lòng lắng nghe.

Ngu Ấu Ninh hừ một tiếng, nàng lắc lắc tay áo Thẩm Kinh Châu, gọi to:

“Phu quân, phu quân, phu quân, phu quân, phu quân......”

Môi đỏ mọng bỗng dưng rơi xuống một chút cảm giác mát lạnh.

Hơi thở giao hòa, ánh sáng mặt trời hoàn toàn bị Thẩm Kinh Châu che khuất.

Ngu Ấu Ninh suýt nữa không đứng vững.

Nàng mơ màng, theo dõi cảm giác lạnh lẽo rơi xuống khóe môi.

Một lát sau.

Thẩm Kinh Châu nhẹ nhàng vỗ về mái tóc đen của Ngu Ấu Ninh, cười nói:

“Nghe thấy rồi.”

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.