Xe ngựa thong thả dừng lại, cách cửa sổ, giọng nói lanh lảnh của Đa Phúc truyền đến.
“Chủ tử, đã đến lầu Minh Nguyệt rồi.”
Đầu bếp ở Lầu Minh Nguyệt nấu ăn rất ngon, Ngu Ấu Ninh từ khi còn ở kinh thành đã nghe danh tiếng của “Lầu Minh Nguyệt”, nhớ mãi không quên.
Nghe thấy ba chữ “Lầu Minh Nguyệt”, Ngu Ấu Ninh vui vẻ, không kiềm chế được muốn thoát khỏi gông cùm của Thẩm Kinh Châu.
Ngu Ấu Ninh vui vẻ hiện rõ cả đuôi mày, đẩy Thẩm Kinh Châu đứng dậy: “Đây là bệ hạ đã cho phép trước, không thể trách ta.”
Ngu Ấu Ninh một tay nâng váy, một tay kéo rèm xe.
Nàng quay đầu lại.
Cảnh xuân sáng ngời đập vào mắt, chiếu rọi lên trên mặt Thẩm Kinh Châu.
Dấu răng bên má hắn càng rõ ràng hơn.
Ngu Ấu Ninh bỗng giật mình, vội vàng buông rèm xe: “Chàng làm gì vậy?”
Thẩm Kinh Châu nâng mày, chậm rãi nói: “Dùng bữa.”
Ngu Ấu Ninh hoảng hốt: “Nhưng chàng...”
Dấu răng trên mặt Thẩm Kinh Châu rất rõ ràng, người sáng suốt nhìn vào cũng biết đã xảy ra chuyện gì.
Ngu Ấu Ninh trợn mắt há hốc mồm: “Chàng cứ như vậy xuống xe gặp người?”
Thẩm Kinh Châu đáp lại nàng bằng ánh mắt “không thì sao”.
Ngu Ấu Ninh không thể vô liêm sỉ bằng Thẩm Kinh Châu, nàng lắp bắp mở miệng, muốn nói lại thôi.
“Nếu để người khác nhìn thấy, không được... tốt lắm thì phải?”
Thẩm Kinh Châu không quan tâm, mỉa mai phản bác lại, khóe môi vẫn nở nụ cười.
“Không phải nương nương đã nói, chỉ cần là lưỡng tình tương duyệt, làm gì cũng được sao?”
Tự bê đá đập lên chân mình lần thứ hai.
Ngu Ấu Ninh thẹn quá thành giận, quay người giận dữ kéo rèm xe lên.
Đa Phúc giả vờ như một nô bộc bình thường, trong bộ áo cũ màu xanh xám, bộ dáng phục tùng cúi đầu rũ mắt.
Những cung nhân hầu hạ bên cạnh Thẩm Kinh Châu, tự nhiên không dám công khai nhìn dung mạo của Thiên tử.
Nhưng những khách khứac ở lầu Minh Nguyệt thì không biết.
Ngu Ấu Ninh môi đỏ mím chặt, có tật giật mình, nhìn quanh quất, rồi lại nhanh chóng lùi trở về bên cạnh Thẩm Kinh Châu.
Nàng nắm tay Thẩm Kinh Châu: “Chàng, chàng cúi đầu trước đi.”
Chiếc tay áo rộng vung vẩy trong không trung, Ngu Ấu Ninh nắm tay Thẩm Kinh Châu xuống xe, nửa người nàng gần như dán vào Thẩm Kinh Châu.
Đáng tiếc Thẩm Kinh Châu dáng người cao ráo, Ngu Ấu Ninh dù có che giấu thế nào cũng cảm thấy không thể giấu được.
Như thể giấu đầu lòi đuôi.
Khăn lụa nắm chặt trong tay Ngu Ấu Ninh, đôi lông mày như lá liễu khép chặt, khoa tay múa chân lên xuống.
Bỗng nhiên bàn chân không còn chạm đất, Ngu Ấu Ninh toàn thân bị bế lên.
Một tiếng kinh hô nho nhỏ, Ngu Ấu Ninh vòng tay ôm lấy cổ Thẩm Kinh Châu, hoảng hốt.
“Chàng làm gì, làm gì...”
Dấu răng bên má Thẩm Kinh Châu vẫn còn đó, ánh sáng ban ngày, gió xuân nhẹ nhàng, dấu răng như thêm phần quyến rũ.
Ngu Ấu Ninh không dám nhìn kỹ, tự cam chịu chôn trong lòng Thẩm Kinh Châu.
Một gương mặt má lúm đồng tiền chôn dưới khăn lụa, sợ rằng người khác mảy may nhìn thấy mình.
Thẩm Kinh Châu có thể bình tĩnh đi giữa mọi người, nhưng Ngu Ấu Ninh thì không thể.
Nàng nghe thấy Thẩm Kinh Châu đi qua hành lang, rẽ vào cánh cửa hoa hải đường.
Bên tai không một âm thanh, chỉ có tiếng gió xẹt qua.
Ngu Ấu Ninh không biết gì về “Lầu Minh Nguyệt”, đang định lén lút thò đầu ra khỏi lòng Thẩm Kinh Châu, thì bỗng nghe thấy một âm thanh khẽ khàng từ trên đỉnh đầu rơi xuống.
“Có người.”
Ngu Ấu Ninh nhanh chóng rụt đầu lại, “an phận thủ thường” trốn trong lòng Thẩm Kinh Châu, không dám động đậy.
Cầu thang gỗ phát ra tiếng động nhẹ, không biết có phải do Ngu Ấu Ninh tưởng tượng hay không, nàng luôn cảm thấy có ánh mắt rơi trên người mình không chỉ một.
Có thể là ai đó đã nhìn thấy dấu răng trên mặt Thẩm Kinh Châu.
Ngu Ấu Ninh càng thêm chột dạ, lại nép vào lòng Thẩm Kinh Châu.
Cho đến khi hai người bước vào nhã gian, cánh cửa gỗ từ từ khép lại sau lưng.
Ngu Ấu Ninh ngập ngừng: “Còn, còn ai không?”
Thẩm Kinh Châu thản nhiên: “Không còn ai nữa.”
Ngu Ấu Ninh thở phào nhẹ nhõm, vừa định nhảy ra khỏi lòng Thẩm Kinh Châu, thì bỗng nghe thấy giọng nói của Đa Phúc ở cửa.
Làm nàng hoảng hốt, lại lập tức bắt đầu giả bộ như đà điểu.
Đa Phúc cung kính: “Chủ tử, món ăn đã chuẩn bị xong, có cần mang lên ngay không?”
Nói xong, lại mỉm cười.
Mỗi bước mỗi xa
“Nô tài thấy khu vườn này xây dựng rất đẹp, nếu phu nhân muốn đi dạo trước, cũng tốt. Những người không liên quan đã được nô tài sớm đuổi đi, chắc chắn sẽ không làm phiền đến sự thanh tịnh của phu nhân.”
Ngu Ấu Ninh ngẩn người, nàng đột ngột đẩy Thẩm Kinh Châu ra, không giấu nổi sự kinh ngạc.
“Đã đuổi đi khi nào?”
Đa Phúc cười nói: “Phu nhân cứ yên tâm, sáng sớm nô tài đã cho người đến dọn dẹp từ sớm, chắc chắn sẽ không có ai không biết điều xuất hiện.”
“Chàng, chàng...”
Ngu Ấu Ninh tức giận không chịu nổi, mắt mở to nhìn Thẩm Kinh Châu, Ngu Ấu Ninh tức giận.
“Chàng lừa ta.”
Thẩm Kinh Châu không bị ảnh hưởng: “Nương nương không phải là người sao?”
“Ta...” Ngu Ấu Ninh nghẹn lời, lạnh mặt quay đầu đi.
Không thèm để ý đến Thẩm Kinh Châu nữa.
Nếu năm nay tự mình tổ chức sinh nhật, nàng nhất định sẽ ước rằng sau này có thể thắng Thẩm Kinh Châu trong các cuộc tranh cãi.