Hạnh Phúc Mong Muốn - Thụ Linh Lung

Chương 107: Ngoại truyện 6





Tống San San ngồi trên ghế, nước mắt chảy dài trên mặt, cô khóc không kiềm chế được, cho đến khi tiếp viên hàng không đưa khăn giấy cho cô, thấp giọng hỏi: "Cô ơi, cô có cần giúp gì không?"

Tống San San ngẩng đầu, lấy khăn giấy lau nước mắt, nhìn quanh mới nhận ra cabin trống rỗng.

Vừa thút thít khóc vừa xin lỗi, cô xách vali xuống máy bay, cái đồ đàn ông đáng chết, chỉ nhớ cô có 2 tiếng! Đồ hỗn đản!

Không sao, ở nhà vẫn còn Tiểu Nguyệt Nhi đang chờ cô, nghĩ đến con gái mềm mại ngọt ngào, trong lòng cô có chút an ủi.

Một tuần sau, tên Diệp tiểu gia đó lại gửi tin nhắn.

Diệp tiểu gia: [Tôi nói tôi nhớ cô, cô không phản ứng, tôi nói tôi không nhớ cô nữa, cô cũng không phản ứng. Tống San San, cô nói đi, rốt cuộc tôi phải nói thế nào thì cô mới trả lời?]

Diệp tiểu gia: [Tôi phải nói tôi thích cô sao?]

Diệp tiểu gia: [Một tuần không có tin tức của cô, tôi đứng ngồi không yên, trong lòng trống rỗng. Còn rất nhiều món ăn ngon, nhiều nơi tôi muốn đưa cô đi! Một tuần vừa rồi tôi đi ăn một mình, con mẹ nó khó ăn muốn chết! Không có cô, ăn cái gì cũng chán chết!]

Diệp tiểu gia: [Tôi đoán, cô chính là kê tinh của tôi, nếu không tại sao ăn cái gì với cô tôi cũng đều cảm thấy mỹ vị như vậy?]

Những ngày sau đó, Diệp Khanh vẫn tiếp tục nhắn tin cho Tống San San.

Diệp tiểu gia: [Cô đi đâu? Ở đó có gì ngon không? Có định cho tôi nếm thử cùng không? Biết chia sẻ mới là một đứa bé ngoan!]

Diệp tiểu gia: [Được rồi Tống San San, tôi thừa nhận là tôi thích em, tôi không biết là thích từ khi nào, dù sao thì bây giờ cũng là tôi thích em, tôi có thể đi đâu để tìm em?]

Diệp tiểu gia: [Ông nội nói em cũng thích tôi, có thật không? Tôi không tin, nếu không tại sao em không trả lời tin nhắn của tôi? Thấy tôi độc diễn một mình, có phải trong lòng em thấy vui lắm không? Thôi, nếu như có thể làm cho em vui, tôi diễn vậy cũng được]

Diệp tiểu gia: [San San, hung thủ hại chết ba em đã bị kết án tử hình, em và ba cuối cùng cũng có thể yên tâm, gần đây em vẫn khoẻ chứ? Tôi vẫn rất nhớ em]

……

Thoáng cái nửa năm trôi qua, Diệp Khanh vẫn thỉnh thoảng gửi tin nhắn cho cô nhưng chưa bao giờ nhân được phản hồi, hắn không hề nản lòng, mỗi ngày ngoài ăn ngủ, làm chương trình, phần lớn thời gian là ngẩn người, nhớ nhung…

***

Tháng giêng ở thành phố Y vẫn trên 20 độ C, ánh mặt trời ấm áp. Trần Tĩnh cùng Tiêu Yến Tranh đưa Qua Qua cùng Dâu tây nhỏ đến chơi với Tống San San và Tiểu Nguyệt Nhi. Mấy đứa nhỏ đã gọi điện video cho nhau nhiều lần nên không xa lạ, hai tiểu nha đầu chạy theo lưng anh trai, chơi đùa vô cùng vui vẻ.

Tiêu Yến Tranh và Trần Tĩnh chụp, quay rất nhiều hình của đám trẻ, chọn vài tấm đăng lên vòng bạn bè, đúng lúc Diệp Khanh xem được, hắn nhìn thấy Tống San San! Mặc dù chỉ lộ nửa gò má nhưng hắn chắc chắn đó chính là người phụ nữ mà hắn mơ ước bấy lâu nay!

Diệp Khanh phóng to từng tấm hình của Trần Tĩnh để tìm dấu vết. Hắn biết dù hắn bám theo Trần Tĩnh và Tiêu Yến Tranh để hỏi tung tích của Tống San San thì bọn họ cũng không nói, hắn cũng không muốn làm khó họ, tự mình tìm cách tìm ra Tống San San.

Hắn dò từng điểm ký hiệu, sau đó lên mạng tìm kiếm, căn cứ thời tiết, nhiệt độ, quần áo, hoa cỏ cây cối, phong cảnh…, cuối cùng chắc chắn bọn họ ở thành phố Y.

Diệp Khanh một phút cũng không chậm trễ, đặt ngay vé máy bay đến thành phố Y.

Xuống sân bay, Diệp Khanh có chút sững sờ, tuy nói thành phố Y nhỏ hơn thành phố D nhiều, nhưng cũng rất rộng lớn, hắn không có địa chỉ của Tống San San, những nơi xuất hiện trong hình đều là điểm du lịch hoặc công viên, chẳng lẽ hắn cứ phải ngồi canh cửa sao?

“Xú nha đầu, rốt cuộc là em ở chỗ nào? Khảo nghiệm tôi cũng có kỳ hạn thôi chứ!”

Diệp Khanh lầu bà lầu bầu lên xe taxi, vào thành phố trước đã.

Trên xe, Diệp Khanh nhìn đi nhìn lại những bức hình của Trần Tĩnh trên điện thoại, luôn F5 để xem cô có đăng thêm gì trên vòng bạn bè hay không, ít ra có cái gì đó mới cũng được.

Đáng tiếc, cho đến khi hắn đến khách sạn, vẫn không có đầu mối mới nào cả.

Hắn không dám gọi điện cho bọn họ, đại khái là chột dạ đi, hắn luôn cảm thấy Tống San San lâu như vậy trừ khi thỉnh thoảng trả lời một tin “tôi vẫn ổn” báo bình an ra, những tin nhắn bày tỏ yêu thương của hắn không hề để ý tới. Trực giác của hắn mách bảo cô đang cố ý tránh hắn, cho nên hắn sợ khó khăn lắm mới tìm được thành phố này, nhỡ cô biết hắn tới lại bỏ đi thì hắn biết đi đâu để tìm?

Chạng vạng tối, bụng đói kêu rột rột, Diệp tiểu gia mệt mỏi vì không tìm thêm được đầu mối nào, ài, cứ lấp đầy cái bụng trước đã rồi tính sau!

Đột nhiên trong đầu hắn chợt loé lên, chạy xuống dưới sảnh hỏi nhân viên lễ tân: “Thành phố Y có nhà hàng hải sản nổi tiếng nào không? Nhất là nhà hàng có món phương bắc?”

Nhân viên suy nghĩ một chút, gật đầu nói có, nói luôn tên cùng địa chỉ của nhà hàng, Diệp Khanh cảm ơn rồi chạy ra ngoài, bắt xe đến thẳng nơi đó.

“Như Lai Phật tổ, Ngọc hoàng đại đế, Quan thế âm Bồ tát, Hoàng đại tiên nhi, chúa Giê su, Đức mẹ Maria, hồ yêu, Allah… van cầu các ngài cho tôi vô tình gặp được Tống San San! Hạnh phúc nửa đời sau của tôi giao cả cho các ngài!... Các ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ yêu cô ấy thật tốt, cả đời này chỉ thích một mình cô ấy, tôi là một người tốt, tuyệt thế đàn ông tốt, tôi xứng đáng có được hạnh phúc! Xứng đáng!...”

Bác tài dọc đường đi nghe vị khách ngồi sau liên tục lầm bầm khấn niệm, trong lòng thầm nghĩ: Ài, chắc có lẽ bị ngu rồi, nhìn cái mặt như vậy mà, thật đáng tiếc…

Diệp ngu ngốc lảm nhảm xuống xe đi vào nhà hàng, chưa tới 5 giờ, sảnh lầu một trống trơn, phục vụ nhiệt tình tới tiếp đón, hỏi hắn đi mấy người, biết là đi một mình liền xếp bàn gần cửa sổ nhưng bị hắn cự tuyệt: “Tôi ngồi đây!”

Hắn ngồi ở cái bàn ngay gần cửa, nhìn thấy từng người khách đi ra đi vào nhà hàng.

Đồ ăn của hắn được bưng lên rất nhanh, hắn ăn no 8 phần liền bắt đầu ăn chậm lại, từ tốn từng miếng một, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cửa, chờ duyên phận của hắn đến.

Hắn không ngừng tự nói với bản thân: Cô ấy sẽ đến! Sẽ đến! Hắn có linh cảm!

Rồi sau đó, hắn tự nói với mình: Chỉ cần thật tâm tin rằng cô ấy đến, nhất định cô ấy sẽ đến! Chỉ cần ý niệm của mình đủ mạnh, nhất định sẽ tác động đến quyết định của cô ấy, đúng vậy, nhất định tối nay cô ấy muốn ăn hải sản, cho nên, cô ấy sẽ đến!

Lúc này Tống San San cùng Trần Tĩnh mang bọn nhỏ từ công viên hải dương đi ra, hôm nay ba đứa nhỏ chơi vui hết nấc, tiêu hao sức lực quá lớn, bụng sôi ùng ục, la hét đòi ăn cơm. Trần Tĩnh hỏi bọn nhỏ muốn ăn gì, Qua Qua nói muốn ăn cá, bởi vì bọn chúng vừa được xem rất nhiều cá, mẹ nói con nít ăn nhiều cá sẽ thông minh.

Thấy anh trai muốn ăn cá, hai cô em gái cũng la hét đòi ăn cá, Tống San San đành phải tìm nhà hàng hải sản: “Đi, mẹ đưa các con đến nhà hàng hải sản ngon nhất thành phố Y!”

Đoàn người lên 2 chiếc taxi đến nhà hàng, sau khi xuống xe, Tống San San đi trước dẫn đường, bọn nhỏ theo sau, Trần Tĩnh cũng Tiêu Yến Tranh đi cuối cùng.

Khi Diệp Khanh một lần nữa giương mắt lên nhìn thấy khuôn mặt Tống San San, không có ngôn từ nào diễn tả được tâm trạng của hắn. Là kích động? Là hưng phấn? Là mừng rỡ như điên? Là tim đập như trống? Ngay cả chính hắn cũng không biết được tâm trạng của mình lúc này là gì bởi hắn không có thời gian nghĩ đến, hắn chỉ muốn bắt lấy duyên phận của mình, bắt cái người luôn thuỷ chung nằm trong tim hắn dù người đó chưa từng đáp lại hắn một câu.

“San San!” hắn đứng trước mặt cô, đè nén quá nhiều cảm xúc phức tạp, cố gắng để mình không bị run rẩy.

Tống San San đang định quay đầu đếm xem mình đi mấy người đột nhiên nghe được thanh âm quen thuộc, cô đờ người ra, thật sự không ngờ, sao hắn có thể xuất hiện ở đây? Hắn…

Không kịp để cô nghĩ nhiều hơn, người đàn ông đã ôm chặt cô vào lòng!

“Xú nha đầu! Đồ chết tiệt này! Tại sao không trả lời tin nhắn của tôi? Một chút cũng không đau lòng cho tôi hay sao? Một chút cũng không nhớ tôi sao? Nhưng tôi nhớ em! Có biết tôi nhớ em nhiều như thế nào không? Có biết tôi đã mong chờ em đến thế nào không? Tức chết tôi!...”

Linh hồn Tống San San như bị lôi ra ngoài, để lại thân xác bị người đàn ông kia một lần lại một lần ôm chặt…

“Mẹ! Buông mẹ ra! Hu hu… đồ xấu xa… Mẹ!..”

Tiểu Nguyệt Nhi cùng anh trai em gái vừa bước vào nhà hàng liền thấy mẹ bị một ông chú xa lạ ôm lấy, nó quá thấp bé nên không nhìn thấy biểu tình của mẹ, bị doạ sợ khóc oà lên. Mẹ nói không được để người lạ ôm, bọn họ có thể là người xấu, muốn bắt Tiểu Nguyệt Nhi đi! Có phải mẹ cũng đang gặp nguy hiểm, sẽ bị ông chú xa lạ này cướp đi à? Không thể! Mẹ không thể bị bắt đi! Hu hu…

Hai đứa nhỏ còn lại biết đây là Diệp Khanh, thấy hai người bọn họ ôm nhau, Trần Tĩnh cùng Tiêu Yến Tranh nhìn nhau, đứng bên cạnh xem trò vui. Qua Qua cùng Dâu tây nhỏ lớn tiếng kêu: “Diệp ca ca!” Ừ, đúng, Diệp Khanh cậy mình trẻ tuổi, buộc hai đứa nhỏ gọi mình bằng anh.

Nhưng lúc này, Diệp tiểu gia không còn nghe được tiếng gọi của Qua Qua và Dâu tây nhỏ, tai, mắt cùng ý thức của hắn đều bị bé gái mập mạp đang ôm đùi Tống San San gọi mẹ thu hút.

Chuyện gì đây? Đây là ai? Sao lại gọi San San là mẹ? Nhìn đứa nhỏ mập mạp này… có chút quen thuộc, giống ai nhỉ? À, nhớ ra rồi, nhìn giống mẹ mình!

Càng nhìn càng thấy giống, giờ có nói mẹ hắn sinh ra đứa nhỏ này, hắn cũng tin!

Chờ một chút! Diệp Khanh lắc lắc đầu, đây không phải điểm chính, tại sao San San lại là mẹ của đứa nhỏ này?

Nắm lấy vai Tống San San kéo từ trong ngực mình ra, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cô, lòng như lửa đốt: “San San, chuyện gì xảy ra? Em, lập gia đình?”

Lúc này trong đầu Diệp Khanh không ngừng hỗn loạn: Xong rồi, cô ấy kết hôn rồi! Xong rồi, ngươi hết cơ hội!

Không thấy Tống San San phủ nhận, Diệp Khanh cảm giác tuyệt vọng, nhắm mắt lại, hận mình tại sao không sớm bày tỏ, mình đúng là một thằng ngốc! Ngay cả thích một người cũng không biết! Thực sự ngu xuẩn! 

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.