Hạnh Phúc Mong Muốn - Thụ Linh Lung

Chương 108: Ngoại truyện 7




Tiểu Nguyệt Nhi không thấy mẹ trả lời thì càng khóc to hơn, bàn tay nhỏ bé dùng hết sức để níu quần mẹ, không cần biết có bấu vào da thịt không.

Tống San San bị con gái bám lấy, cuối cùng cũng hồi phục tinh thần, vội vàng tránh bàn tay đã xụi lơ của Diệp Khanh, ngồi xổm xuống ôm con gái

Trong nhà hàng, thực khách đã lục tục tới không ít, ai cũng chú ý đến những động tĩnh của nhóm người này, Trần Tĩnh cùng Tiêu Yến Tranh thấy nên chuyển vở kịch này đến một chỗ thích hợp hơn nên mỗi người ôm một đứa nhỏ, vỗ vai Tống San San và Diệp Khanh: “Chúng ta vào phòng bao trước đã”

Phục vụ chính không biết làm sao để nói chen vào, cuối cùng cũng túm được cơ hội, đưa tay ra mời: “Đúng đúng, phòng bao bên này, xin mời”

Tiêu Yến Tranh quàng tay qua vai, kéo Diệp Khanh đang ngẩn người đi lên lầu, Trần Tĩnh phía sau vỗ vỗ Tống San San: “Đi thôi, lên lầu đã, nói chuyện sau”

Đoàn người đi theo người phục vụ vào phòng bao, người phục vụ nhỏ giọng hỏi: “Mấy người định gọi thức ăn ngay bây giờ hay lát nữa mới gọi?”

Tiêu Yến Tranh nhìn Trần Tĩnh một cái rồi đi cùng người phục vụ ra ngoài: “Anh đi gọi đồ ăn”

Qua Qua cùng Dâu tây nhỏ phát hiện anh Diệp Khanh cùng mẹ nuôi San San có gì đó không đúng, hai đứa nép bên cạnh mẹ, đôi mắt to đen linh lợi nhìn mấy người bên kia.

Trần Tĩnh nháy mắt với Qua Qua, ghé tai nói nhỏ mấy câu, Tiểu Qua Qua đi sang nói thầm với Tiểu Nguyệt Nhi, Tiểu Nguyệt Nhi ngoan ngoãn đi theo Qua Qua đến bên cạnh mẹ nuôi Trần Tĩnh, xoay người nhìn mẹ chằm chằm.

Tống San San đè nén nội tâm kích động, xem ra tiểu tử Diệp Khanh này thật sự thích mình, nếu không làm sao hắn tìm được đến tận đây? Cô từng nghi ngờ có phải vợ chồng Trần Tĩnh tiết lộ tung tích của cô hay không, nhưng với những gì cô hiểu về Trần Tĩnh, cô ấy sẽ không làm như vậy, vậy là tự hắn đã tìm cách để đến được chỗ này. Thật là vòng vo quá đi.

Diệp Khanh biết Trần Tĩnh mang đứa nhỏ kia sang một bên là để cho hắn không gian. Đã tới đây rồi, coi như Tống San San lập gia đình đi, hắn cũng phải biết cho rõ, không thể chủ quan đoán mò, đã có bao nhiêu chuyện hiểu lầm đều là vì người trong cuộc suy nghĩ bậy bạ tự cho là mình đúng!

“Em, lập gia đình rồi?” hai người yên lặng chốc lát, Diệp Khanh cuối cùng cũng hỏi thành lời. Đây là vấn đề cơ bản, cũng là quyết định cho bước tiếp theo của hắn.

“Lập gia đình thì sao? Không lập gia đình thì sao?”

A, cái người này, thật đúng là không có trái tim mà, lúc này mà còn cong queo bắt vành bắt vẻ nhau nữa, không thể trả lời một cách ngoan ngoãn trực tiếp được sao?

“Nếu chưa gả, tôi thích em, tôi sẽ theo đuổi em! Nếu đã lập gia đình…” Diệp Khanh dừng lại, cắn răng nói: “Tôi sẽ đào góc tường cho em ly dị, sau đó theo đuổi em!”

“Ha ha!” không biết trong ba đứa nhỏ kia đứa nào bật cười, ài, cái tên Diệp Khanh này, thật đúng là đại ma đầu!

Tống San San cũng biết miệng chó không mọc được ngà voi, chuyện nghiêm túc qua miệng hắn cũng trở thành trớt quớt!

“Đứa nhỏ kia thật là con gái em?” Diệp Khanh liếc mắt một cái, không biết là giống nhà ai, đứa nhỏ này vừa xinh đẹp vừa đáng yêu, làm cho hắn muốn ghét cũng không được.

Tống San San nhìn theo tầm mắt hắn, mỉm cười với con gái, gật đầu: “Là con gái tôi”

“Con ruột?” Diệp Khanh vội vàng hỏi, cô sẽ không có con với người khác thật chứ?

Tống San San cười càng rạng rỡ hơn: “Đúng, mang thai 10 tháng, không thiếu một ngày”

Trong nháy mắt, trong đầu Diệp Khanh như nhét đầy bông gòn, ù ù không nghe thấy gì, hoa mắt chóng mặt, sấm sét giữa trời quang!

Tính toán một chút, không sao không sao, bảo sao hắn không thể ghét được đứa nhỏ kia, hoá ra là con ruột của San San, là máu thịt của cô ấy… Được rồi, bất kể cha đứa nhỏ là ai, coi như nó không có cha đi!

Diệp Khanh giống như nghiến nát hàm răng: “Không sao, chỉ cần em thích tôi, tôi đón nhận cả đứa nhỏ này, không cần phải đưa cho ba nó, tôi sẽ đối xử tốt với nó!”

Tống San San không trả lời, ánh mắt thẳng tắp nhìn hắn, tựa như muốn nhìn thấu hắn, làm cho Diệp Khanh cảm thấy sợ hãi:

“San San, em nói gì đi, đừng nhìn tôi chằm chằm như thế… Sao vậy? Ba của đứa nhỏ rất khó đối phó à? Không sao, giao cho tôi, em cũng…”

“Anh tới thành phố Y làm gì?”

Tống San San đột nhiên cắt ngang lời lải nhải của Diệp Khanh, làm hắn sững ra, hắn tới làm gì à? Dĩ nhiên là để tìm cô rồi!

“Tìm em! Nhắn tin em không trả lời, tôi không còn cách nào khác là phải đi tìm em”

“Tìm được tôi, sau đó thì sao?” Tống San San hỏi tiếp.

“Sau đó? Muốn ở cùng một chỗ với em!”

“Ở cùng một chỗ là ý gì?”

Diệp Khanh bị hỏi đến mức lông mày cũng dựng lên: “Đương nhiên là muốn sống cùng em, muốn kết hôn! Chẳng lẽ tìm em uống cà phê sao? San San, đầu óc em bị trúng độc à?”

Tống San San phớt lờ câu hỏi xéo của hắn, tiếp tục hỏi: “Anh là đang cầu hôn tôi?”

Diệp Khanh trang trọng gật đầu: “Đúng vậy!”

San San giơ bàn tay phải lên, mu bàn tay hướng về phía người đàn ông, 5 ngón tay xoè ra, vẫy vẫy trước mặt hắn.

Đại não hưng phấn của Diệp Khanh từ từ bình ổn lại, chỉ số thông minh cũng từ từ quay trở lại, nhìn một cái là hiểu ý nghĩa hành động này của Tống San San: cầu hôn thì phải có nhẫn. Nhìn ngón áp út trống trơn của cô, Diệp Khanh vừa mừng vừa hối tiếc. Mừng là vì chỗ đó không có chiếc nhẫn của người khác, dường như muốn khẳng định cô chưa lập gia đình; hối tiếc là vì trên người hắn không có chiếc nhẫn nào. Lúc chạy đuổi tới nơi này, hắn chưa nghĩ tới chuyện hai người sẽ kết hôn, không phải là không muốn kết hôn, mà là chưa cân nhắc đến bước đi đó, dù gì thì cũng vừa mới gặp lại nhau thôi.

“À… nhẫn thì tạm thời tôi chưa kịp mua, nếu không bây giờ tôi đi chọn luôn nhé? Em thích cái nào tôi liền mua cái đó!”

Tống San San nhìn ngón tay thon dài trắng nõn của mình, hừ một tiếng: “Không có thành ý” rồi xoay người định đi về phía Trần Tĩnh.

Diệp Khanh làm gì có chuyện để cô đi như thế, lời nói còn chưa rõ ràng, quan hệ còn chưa xác định mà.

Nắm chặt vai người phụ nữ dùng sức một chút, Tống San San bị hắn xoay một vòng, đối mặt nhau:

“San San, hơn nửa năm không có tin tức, tôi chỉ muốn tìm em, hoa tươi, nhẫn, tôi đảm bảo sau này sẽ có đủ! Hôm nay tôi ở đây chính là xem vận khí, xem có thể gặp được em hay không, không nghĩ rằng thật sự gặp được em, điều này chứng tỏ các thần tiên cũng công nhận duyên phận của chúng ta. San San, lần đầu tiên trong đời tôi thích một người phụ nữ, không có kinh nghiệm, có thể có những chuyện làm chưa được trọn vẹn, nhưng tôi sẽ cố gắng học hỏi, cố gắng làm một người bạn trai tốt, một người chồng tốt, còn có… làm ba của đứa nhỏ kia. Tôi thấy em vừa rồi cũng kích động, tôi cũng vậy, nên đầu óc không xoay chuyển nhanh được, em cho tôi chút thời gian, tôi nhất định sẽ làm xong những việc này! San San, hãy cho tôi một cơ hội, xin em!”

Tống San San nhìn Diệp Khanh rất lâu, cuối cùng hướng cằm về phía đứa nhỏ, nói: “Anh đi hỏi ý kiến Tiểu Nguyệt Nhi trước đi xem nó đồng ý không, tôi nghe nó”

“Tiểu Nguyệt Nhi?” Diệp Khanh khẽ nhắc lại, nhìn sang bên cạnh, hoá ra đứa nhỏ này là Tiểu Nguyệt Nhi? Tròn ủm như thế nào có giống vầng trăng nhỏ chứ? Chẳng lẽ nhắm mắt đặt tên đấy à? Nhưng bây giờ cái tên không phải chuyện chính, phải làm cho đứa nhỏ tròn ủm này vui vẻ lên mới quan trọng.

Tiểu Nguyệt Nhi vừa rồi vẫn còn nhìn chằm chằm mẹ và ông chú xa lạ, nghe thấy tên mình thì chạy lại bên cạnh mẹ, ôm chân mẹ, bị Diệp Khanh ngồi xổm xuống nắm lấy tay:

“Tiểu Nguyệt Nhi? Con là Tiểu Nguyệt Nhi sao?” cũng may hắn đã từng chơi với Qua Qua, Dâu tây nhỏ, bên nhà anh trai cũng có mấy đứa cháu gái nên Diệp Khanh không khó khăn gì khi nói chuyện với đứa nhỏ.

Tiểu Nguyệt Nhi ăn ngon ngủ ngon, dáng người mập mạp, tính tình hướng ngoại giống Tống San San, dám nói dám làm. Vừa rồi mẹ nuôi Trần Tĩnh và anh Qua Qua cũng đã nói với nó, chú này là bạn tốt của mẹ, cũng là bạn tốt của mẹ nuôi và anh trai em gái, không phải là người xấu, không cướp mẹ đi, cho nên tiểu nha đầu này đã xếp hắn vào hàng ngũ “người nhà mình”

Trong cuộc sống của Tiểu Nguyệt Nhi, người nhà mình rất ít, trừ mẹ cùng bà nội chủ nhà, cũng chỉ còn nhà mẹ nuôi là người nhà mình, cho nên nó rất mong đợi chú này có thể trở thành bạn tốt của nó.

“Đúng, con là Tiểu Nguyệt Nhi, con 2 tuổi, chú là anh Diệp Khanh sao?” anh Qua Qua hình như vừa nói với nó như thế.

Diệp Khanh thấy tiểu nha đầu này còn nhỏ mà đã hiểu chuyện, toét miệng cười: “Chú là Diệp Khanh, nhưng con không thể gọi là anh, phải gọi là ba!”

Ánh mắt tiểu nha đầu đột nhiên sáng rực, ngẩng đầu nhìn mẹ, nó rất kinh ngạc, bởi vì từ khi thấy anh Qua Qua cùng em Dâu tây nhỏ gọi chú Tiêu là “ba”, Tiểu Nguyệt Nhi mới bắt đầu hỏi mẹ, ba nó đâu? Mẹ vừa nói, ba đi công tác ở bên ngoài, bề bộn nhiều việc, chưa có thời gian gặp Tiểu Nguyệt Nhi. Sao hôm nay ba đã về rồi? Đây là ba nó thật sao?

“Mẹ, đây là ba của Tiểu Nguyệt Nhi sao?”

Vấn đề này thực sự làm khó Tống San San. Nói không phải, thì không đúng. Nói phải, thì Diệp Khanh có thể làm một người ba tốt được không? Cô cảm thấy cuộc sống của hắn trừ lúc ăn uống vui đùa, dường như tất cả những chuyện khác hắn đều không có trách nhiệm, không liên quan, hắn không muốn một cuộc sống bị trói buộc.

“Tiểu Nguyệt Nhi, con có muốn chú đó là ba của con không?”

Tống San San hỏi con gái, giao chuyện này cho con gái quyết định, đỡ cho cô phải suy nghĩ. Hơn nửa năm vừa rồi, cô đã phải suy nghĩ quá lâu mà vẫn chẳng đưa ra được lựa chọn nào phải không?

“Dĩ nhiên!” Tiểu Nguyệt Nhi không cần suy nghĩ, bật thốt lên. Nó thật hâm mộ anh Qua Qua và em Dâu tây nhỏ có ba mẹ. Anh Qua Qua nói bọn họ còn có ông bà nội, ông bà ngoại, còn có cậu mợ, còn Tiểu Nguyệt Nhi chỉ có mỗi mẹ và bà nội, nó dĩ nhiên hy vọng có thêm một người ba, hơn nữa người ba này dáng dấp rất đẹp mắt, giọng cũng dễ nghe, lúc cười với nó càng đẹp mắt hơn, nó thích người ba này!

Tống San San nhìn biểu tình của con gái cũng biết, đứa nhỏ này đã bị vẻ bề ngoài kia lừa gạt rồi, ài, bây giờ người lớn người nhỏ gì cũng đều bị hấp dẫn bởi vẻ bề ngoài kia sao?

“Ba!”

Âm thanh non nớt nhưng mười phần hưng phấn, tim Diệp Khanh đột nhiên đập loạn xạ, giống như vừa bị kích điện.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.