Lịch Kiếp Rồi Thì Phải Đứng Đầu Hậu Cung

Chương 20:




Ta duỗi người, để ánh mặt trời rọi lên mặt, thoải mái nói: "Vì sao phải giận? Có người chính là thích người chết, thói quen này có khi còn là gia truyền ấy chứ."

 

Như Ý lặng lẽ quan sát ta một lúc lâu, rồi nói: "Ngươi không yêu hoàng thượng."

 

Ta bật cười: "Vừa khen ngươi tiến bộ xong, lại quay về như cũ rồi. Cả ngần ấy năm niên thiếu, lại còn nhắc đến tình tình ái ái, chẳng thấy ê răng sao?"

 

……

 

Ta cứ tưởng nàng sẽ hỏi ta những kẻ kia có phải do ta g.i.ế.c hay không, hoặc liệu ta có đang mưu tính gì để Đông Sơn tái khởi.

 

Không ngờ, nàng thật sự chỉ đến để hàn huyên.

 

Lúc chia tay, ta bĩu môi: "Vẫn chẳng có tiến bộ gì, phí công ta còn nghiêm trận chờ đợi."

 

Phía sau vang lên một tiếng cười khẽ, ta không quay đầu lại.

 

Từ đó, cả đời không gặp.

 

30

 

"Nương nương, người xem Thập Ngũ A Ca kìa, nô tỳ vất vả trồng hoa bao lâu…"

 

"Được rồi, Lan Thúy, A Ca thích thì cứ để nó cầm đi, chấp nhặt với trẻ con làm gì."

 

"Xuân Thiền, ngươi cũng bắt nạt ta!"

 

Lan Thúy và Xuân Thiền đùa giỡn với nhau, Vĩnh Diễm ngoan ngoãn tựa vào đầu gối ta.

 

"Ngạch nương, cài hoa."

 

Ta cúi đầu, bên tóc mai đã được Vĩnh Diễm cài một đóa hoa nhỏ.

 

Là thu hải đường.

 

"Nương nương, Tiến Trung công công đến rồi."

 

"Nô tài bái kiến Hoàng quý phi nương nương."

 

Lan Thúy, Xuân Thiền dắt Vĩnh Diễm ra vườn chơi, chỉ còn ta và Tiến Trung.

 

Hắn khẽ vuốt lọn tóc mai của ta, trong ánh mắt không còn vẻ sắc bén thường thấy trước người ngoài.

 

"Đẹp lắm."

 

"Thái hậu nói điểm tâm hôm qua người làm rất ngon, bảo người rảnh rỗi lại làm thêm ít nữa."

 

"Chuyện nhỏ nhặt thế này cũng cần Tiến Trung công công tự mình chạy một chuyến sao?"

 

"Chỉ cần là chuyện liên quan đến người, thì không có chuyện gì là nhỏ."

 

 

Hắn nói câu ấy một cách thản nhiên, trái lại khiến ta hơi nóng mặt.

 

"Hơn nữa…" Hắn thoáng ngập ngừng, rồi chậm rãi tiếp lời: "Ta luôn cảm thấy, Thái hậu đối với người không giống những phi tần tầm thường khác."

 

Ta mỉm cười, tỷ tỷ quả nhiên thông minh.

 

Từ sau khi trở thành Hoàng quý phi, ta cố tình bộc lộ những sở thích hoàn toàn đối lập với An Lăng Dung. Không còn ngâm khúc trước mặt người khác, không còn điều chế hương liệu, những phẩm vật ta đích thân chế tác tuyệt đối không xuất hiện trong Thọ Khang cung.

 

Vậy mà nàng vẫn phát hiện ra.

 

 

"Không sao cả. Nếu bà ấy thực sự muốn đối phó ta… cũng là ta nợ bà ấy."

 

Nhìn Tiến Trung, lòng ta bỗng nảy ra một ý nghĩ táo bạo.

 

"Tiến Trung, nếu có một ngày, ta chỉ nói là nếu, ta có thể rời khỏi nơi này, ngươi có nguyện đi theo ta không?"

 

Tim ta đập thình thịch.

 

Nếu Chân Hoàn nhận ra ta là An Lăng Dung.

 

Nếu nàng nguyện tha mạng cho ta.

 

Nếu năm đó nàng đã chuẩn bị sẵn sàng để cùng Quả Thân Vương cao chạy xa bay…

 

Nếu nàng còn sẵn lòng giúp ta…

 

Liệu ta có cơ hội nào, rời khỏi Tử Cấm Thành chăng?

 

Hắn hơi nhíu mày. Bản năng nhạy cảm đã bị chôn vùi nhiều năm của ta bỗng dưng sống lại, khiến ta bất giác bất an.

 

Ngay khi lòng ta d.a.o động, hắn cất lời: "Nương nương có đủ bạc tích lũy không?"

 

Ta: "?"

 

Tiến Trung thản nhiên đáp: "Từ ngày nương nương hạ sinh Thất công chúa, bạc của nô tài chưa hề tăng thêm. Chỉ e số tiền đó không đủ để chu cấp cho nương nương."

 

Làn gió nhẹ lướt qua, thu hải đường bên tóc mai lay động, tỏa ra hương thơm nhàn nhạt.

 

Ta khẽ cười, đáp: "Rất nhiều, rất nhiều."

 

[Hết]

 

Ngoại truyện: Có phải cố nhân đã quay về? (góc nhìn của Hoàn Hoàn)

 

Ta đã sống hơn nửa đời người, dù quanh năm dâng hương bái Phật, đây là lần đầu gặp chuyện kỳ lạ đến vậy, khiến ta tin rằng trên đời thực sự có luân hồi chuyển kiếp.

 

Ta lại nhìn thấy Lăng Dung.

 

Không phải vị Ly phi An thị đã ghi danh sử sách, sớm bỏ mạng năm nào, mà là sủng phi của Hoằng Lịch, Vệ Yến Uyển.

 

1

 

Lúc đầu, ta chẳng để ý đến nàng.

 

Như Thái hậu từng nói, nữ nhân trong cung còn nhiều hơn hoa cỏ, đám Đáp ứng, Quý nhân chẳng khác gì tiểu hoa mọc khắp chốn, chỉ có thể trèo lên bậc Tần, mới có tư cách tự mình đến bái kiến ta.

 

Vậy nên, dù Vệ Yến Uyển liên tục thăng tiến, dù nàng quỳ suốt nửa canh giờ cầu xin để có được một cơ hội do ta tiến cử, ta cũng không hề đặt nàng vào mắt.

 

Nếu thành, ta có thêm một kẻ thay ta mở miệng trước mặt Hoàng đế; nếu không thành, cùng lắm chỉ là một quân cờ bị vứt bỏ, giống Bạch Nhụy Cơ hay Dã Hách Na Lạp Ý Hoan mà thôi.

 

Không ngờ, trên thuyền ngắm mai, nàng lại nhất xướng thành danh.

 

Khi ta còn chưa thoát khỏi sự rung động vì tương tư cố nhân, nàng đã cất giọng rõ ràng: "Tiên đế và Thái hậu kết duyên tại Ỷ Mai Viên, chỉ một câu 'Nghịch phong như giải ý, dung dị mạc thôi tàn' của Thái hậu, khiến Tiên đế chưa thấy người mà đã mến tài."

 

"Thần thiếp thích hoa đào, thuở thiếu thời đã yêu, đến giờ vẫn chưa từng thay đổi."

 

Một tiếng "Lăng Dung" suýt nữa bật khỏi miệng.

 

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.