Phu Quân Hắn Không Hiểu Phong Tình

Chương 28: Chương 28




Thẩm Thư Dao bị đánh thức, sắc mặt khó coi, nàng ghét nhất bị người khác quấy rầy khi đang ngủ, đặc biệt là vào sáng sớm. Người đánh thức nàng không phải ai khác mà chính là Tạ Ngật.

Nàng dựa vào mép giường, ngáp dài nhìn Tạ Ngật mặc quần áo và rửa mặt, thần thái có chút lười biếng. Tuy nhiên, ánh mắt nàng vẫn không giấu được sự tức giận, trừng trừng nhìn Tạ Ngật.

“Chàng sau này dậy có thể nhỏ tiếng một chút không? Ta đã nói rồi, sáng sớm buồn ngủ, không dậy nổi.”

Giọng nói mềm mại, mới ngủ dậy nên có chút ủ rũ, như thể đang làm nũng. Nàng tuy biểu hiện như đang tức giận, nhưng giọng nói lại như nàng đang làm nũng với Tạ Ngật.

Tạ Ngật quay lại, nhìn khuôn mặt ửng đỏ của nàng, cười nói: “Đừng trách ta, là do nàng sai, tư thế ngủ của nàng quá kém.”

Trước đây tư thế ngủ của nàng khá tốt, không hiểu sao từ khi mất trí nhớ, nàng lại không thành thật. Sáng nay vừa dậy, thấy nàng nằm nghiêng, một chân đặt lên eo hắn, còn chân kia chống vào hạ th@n của hắn, khiến Tạ Ngật vô cùng hoảng sợ. Hơn nữa, quần áo che trên eo hắn chẳng biết đã đi đâu. Vì bất đắc dĩ, Tạ Ngật phải đẩy nàng ra trước, lòng vòng trên giường tìm quần áo. Khi tìm được, hắn phát hiện chiếc áo tối qua đã bị vo thành một đống, bị nàng đè lên.

Tìm quần áo xong, nàng cũng tỉnh dậy, tính tình không tốt, nhìn hắn đầy oán trách, trách hắn quá ồn ào, động tĩnh lớn khiến nàng thức giấc.

Tạ Ngật thật sự là dở khóc đở cười, tối qua náo loạn đến nửa đêm, tư thế ngủ lại không tốt, kết quả lại trách lên người hắn. Có lý cũng nói không rõ, bỗng nhiên nghĩ tới câu nói kia: “Duy tiểu nhân và nữ tử khó nuôi”. Hắn lúc này hoàn toàn thấm thía ý nghĩa của câu đó.

Thẩm Thư Dao vẫn giữ vẻ mặt không vui, ngoài việc bực bội buổi sáng, nàng còn tức giận về chuyện tối qua. Không thể tưởng tượng được nam nhân này lại keo kiệt như vậy, nói hắn dùng miệng mà lại không chịu, không chịu thì thôi đi, lại còn giáo huấn nàng một hồi dài. Nói cái gì là ph óng đãng, rồi lại còn nói gì là hơi rụt rè một chút.

Tất cả những lời đó đều vô nghĩa, bọn họ là phu thê, sao phải rụt rè làm gì?

Hiện tại nghĩ lại, nàng càng cảm thấy tức giận, nhìn xem hắn cứ giả vờ như vậy đến khi nào.

Thẩm Thư Dao lẩm bẩm một câu: “Bất kính.”

Tạ Ngật nghe thấy, ngay sau đó nghiêng đầu nhìn qua, bốn mắt đối diện, không ai tránh đi, ý khiêu khích rõ ràng. Nam nhân nhướn lông mày, cười nhẹ, không hề tức giận, thậm chí còn mang theo một chút sắc thái nghiền ngẫm.

Tạ Ngật đương nhiên hiểu lý do Thẩm Thư Dao tức giận, ngoài việc nàng không ngủ ngon, chắc chắn còn vì chuyện tối qua. Hắn thật sự cảm thấy phu nhân hắn gan dạ quá mức. Hắn nhẹ nhàng lắc đầu, rồi nói: “Giữa trưa đừng chờ ta ăn cơm, ta sẽ về sau giờ ngọ.”

Nàng không lên tiếng, đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào hắn. Bỗng nhiên, một nha đầu xinh đẹp bưng một chậu nước bước vào, không đặt bồn xuống, cũng không đưa cho Tuệ Hương, mà lập tức tiến về phía Tạ Ngật.

Thẩm Thư Dao chuyển mắt nhìn nàng, suy nghĩ một chút, nàng nhớ lại, mấy ngày trước trở về Lan Viên, chưa từng gặp nha đầu này. Từ đâu mà ra? À, nàng chợt nhớ ra, chính là Tuệ Hương đã nhắc tới, nha hoàn mà Lâm thị đưa đến. Chính là nàng ta!

Nàng giữ vẻ đoan trang, đồng thời quan sát biểu cảm của Tạ Ngật. Tạ Ngật vốn định rửa tay, mí mắt khẽ nâng lên, thấy khuôn mặt của Như Ý, ánh mắt trở nên u ám, rồi lạnh lùng nói một câu: “Đi xuống.”

Như Ý khiếp sợ nhìn hắn, vẻ mặt yếu đuối, đáng thương, nhưng tiếc là không nhận được một chút nào thương hại, chỉ có sự chán ghét. Nàng không dám trì hoãn, lại bưng chậu rửa tay lùi ra ngoài.

Tạ Ngật vô thức quay đầu nhìn nàng, Thẩm Thư Dao mỉm cười cong khóe môi, ánh mắt trong sáng nhưng không rõ cảm xúc. Tạ Ngật trong lòng không yên tâm, môi khẽ mấp máy, không biết phải giải thích như thế nào.

Trước khi hắn ra khỏi cửa liền nói một câu: “Ta đi thượng triều.”

Ra khỏi cửa, hắn thở dài, quên không cho Như Ý trở về, cứ giữ  lại Lan Viên thì không được, nếu Thẩm Thư Dao hôm nào so đo lên, nàng có khả năng lại về nhà mẹ đẻ. Chờ đến khi hắn hạ triều, hắn sẽ nhanh chóng xử lý chuyện này.

Buổi sáng bận rộn một trận, Tạ Ngật vừa rời đi, Lan Viên trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều.

Thẩm Thư Dao lăn qua lộn lại không thể ngủ, mỗi khi nhắm mắt là lại nhớ tới hành động của Như Ý lúc nãy. Nhét người vào phòng phu quân, loại việc này là bà mẫu thường xuyên làm. Trước kia tổ mẫu của nàng cũng từng như thế, sau đó lại bị mẹ nàng phá bỏ.

Hiện tại Lâm thị gửi Như Ý tới đây, Tạ Ngật hành động ra sao, xem phản ứng của hắn lúc nãy, có vẻ không thích lắm, nếu thích thì đã sớm thu lại cô ta rồi. Nghĩ lại, cũng có thể đoán ra được.

Nàng từ trên giường bò dậy, không ngủ được. Tuệ Hương đứng bên cạnh, thấy nàng đứng dậy thì vội quan tâm hỏi một câu.

“Vậy Như Ý đâu? Sao lại không vào hầu hạ?”

Tuệ Hương cùng Tuệ Hoa, ánh mắt đối diện nhau, không rõ nàng có dụng ý gì. Chần chừ một lúc mới trả lời: “Nàng là phục vụ đại nhân, không hầu hạ trước mặt người.”

“Nói gì vậy, nếu là người của Tạ Ngật, ta cũng có thể dùng, bảo nàng vào.”

Nàng ngủ không được, liền quyết định rời giường ăn sáng, sau đó đi dạo một chút trong hậu viện, rồi trở về ngủ, chắc là sẽ ngủ ngon. Thẩm Thư Dao trong lòng đã lên kế hoạch cho ngày hôm nay, ánh mắt vừa chuyển, nàng thấy Như Ý vừa bước vào, ánh mắt lập tức thay đổi.

Nàng để Như Ý hầu hạ mình rửa mặt, như mọi khi tiến hành, không cố tình làm khó nàng, nhưng Như Ý trong lòng lại sợ hãi, đột nhiên khi cầm khăn tay run lên một chút, nàng cúi đầu quét mắt, ánh mắt tiện đà dừng trên mặt Như Ý, phát hiện ánh mắt nàng, Như Ý càng luống cuống.

Nghe nói thiếu phu nhân đã quên mất một số chuyện, tính tình cũng không giống trước kia, hiện tại thiếu phu nhân khiến người khác không thể đoán được.

Nghĩ vậy, Như Ý lén nhìn trộm một cái, vừa vặn đối diện với ánh mắt Thẩm Thư Dao đang cười nhạt, nàng hoảng hốt cúi đầu, lập tức trở nên ngoan ngoãn.

Thẩm Thư Dao dùng bữa xong, Như Ý liền đứng bên cạnh, ăn xong, nàng vẫy tay, ra hiệu để dọn đồ đi.

Như Ý thở phào nhẹ nhõm, thiếu phu nhân ăn xong rồi, vậy nàng có thể đi rồi phải không?

Đang nghĩ ngợi tới, Thẩm Thư Dao đột nhiên mở miệng: “Như ý, ngươi tới Lan Viên được một đoạn thời gian rồi, đã quen chưa?”

“Như Ý tâm trạng hoảng hốt, vội vàng tiến lên đáp lời, “Vất vả thiếu phu nhân nhớ tới, nô tỳ quen rồi ạ”

“So với U Liên Uyển thì sao?”

Lời này vừa nói ra, Như Ý lập tức cảm thấy khó xử. Dù có nói bên kia tốt, nàng cũng sẽ đắc tội với còn lại. Thiếu phu nhân hỏi câu này chính là cố ý khó xử nàng. Nàng không thể không trả lời.

Như Ý suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Nô tỳ thân phận thấp kém, mọi việc từ chủ tử làm chủ, chủ tử nói cái gì, nô tỳ liền làm cái đó.”

Trả lời còn tính là vừa lòng, khiến người tìm không ra lỗi sai gì. 

Thẩm Thư Dao lại cười, nói như thể rất ủy khuất, để mọi người đồng tình. Cũng không biết Tạ Ngật có ăn hay không kiểu này, nhưng dù sao cũng không có cơ hội nữa.

Nàng kéo cằm, tư thế lười nhác nói: “Ừm, nếu ngươi nói như vậy, vậy thì giờ phút này bắt đầu, ngươi liền về U Liên Uyển đi, dù sao chủ tử nói cái gì, ngươi liền làm cái đó.”

Dứt lời, Tuệ Hương và Tuệ Hoa nhìn nhau mỉm cười, nghĩ thầm, cuối cùng thiếu phu nhân cũng nhớ đến cái phiền phức Như Ý này, đuổi đi rồi thì tốt, cuối cùng cũng không phải là người của Lan Viên, cùng họ không phải một lòng.

Mà Như Ý nghe được lời này lại lập tức quỳ xuống, giống như nàng khi dễ nàng ta vậy, Thẩm Thư Dao nhìn liền thấy phiền.

“Thiếu phu nhân, nô tỳ làm sai cái gì? Mong ngài minh giám?”

“Ngươi không phải nói sẽ nghe lời chủ tử sao?”

Như Ý ngẩn ra một cái chớp mắt, ngay sau đó phản ứng lại, nói: “Nô tỳ đúng là nói như vậy, nhưng nô tỳ dù sao cũng là phu nhân sai tới Lan Viên, người bảo ta trở về, cũng phải có cái nguyên do chứ, bằng không, phu nhân bên đó…” Người không dễ giải thích.

Như Ý là muốn nói như vậy, Thẩm Thư Dao đã sớm nghĩ tới, nàng cong khóe môi cười, âm điệu cố ý cao thêm vài phần.

Nói: “Được, để ngươi hết hy vọng.”

“Ngươi tới Tạ phủ không đến một năm, hiện giờ là nhị đẳng nha hoàn, Tuệ Hương là nha hoàn hồi môn của ta, từ nhỏ đi theo ta, là nhất đẳng nha hoàn. Chỉ là ngươi nhìn xem, trên đầu người cài hai cây trâm bạc, một cây trâm ngọc, hoa tai vòng tay cũng là ngọc, nhìn chất lượng không tồi.Tuệ Hương là nhất đẳng nha hoàn, đồ trang sức cũng chĩ là một cây trâm bạc, hoa tai cũng không có, đến nỗi vòng bạc cũng là sinh nhật ngày ấy ta đưa cho, ta tò mò,tiền tiêu vặt của ngươi so Tuệ Hương còn ít hơn mấy phần, tiền từ đâu ra mua trang sức?”

Nhìn thấy Như Ý thay đổi sắc mặt, Thẩm Thư Dao tiếp tục nói: “Quần áo chất liệu cũng không tồi, là vải hoa văn sao?”

Lại nhìn Tuệ Hương, Tuệ Hoa, cùng Như Ý đứng chung một chỗ, Như Ý nhìn cứ như nhất đẳng nha hoàn, hoặc là nói, Như ý so với các cô nương trong tiểu môn hộ, không hề kém sắc.

Như Ý cúi đầu, khẩn trương không biết làm sao, ấp úng bắt đầu giải thích: “Nô tỳ…nô tỳ, này, này, đó là phu nhân thưởng, nàng cảm thấy nô tỳ sai bảo làm tốt, cố tình thưởng cho nô tỳ.”

Thẩm Thư Dao a một tiếng, không để bụng gật gật đầu, “Mẫu thân đối với hạ nhân khoan dung, đánh thưởng đồng đều, ta thì không giống, trong mắt không chứa nổi một hạt cát, phạt có, thưởng…không có.”

“Ngươi trang điểm cứ như chủ tử cô nương vậy, nếu ở chỗ ta, va chạm nhiều sẽ bị thương, không tốt. Vẫn là trở về U Liên Uyển đi, miếu này của ta nhỏ, không thể chứa nổi ngươi, tôn đại Phật.”

“Thiếu phu nhân!”

Như ý rơi nước mắt, khóc đến cơ thể run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn nàng, hy vọng nàng thương xót, tha cho một lần, đừng bắt nàng trở về. Lần này nếu trở về, phu nhân sẽ không dùng nàng nữa.”

“Thẩm Thư Dao cảm thấy phiền lòng, không thể nhìn nổi phụ nữ khóc, nam nhân có thể sẽ mềm lòng, nhưng nàng thì không. Nếu nàng giữ lại Như Ý, sau này Tạ Ngật mà thu về phòng, lúc đó người khóc sẽ là chính nàng. Nàng cũng không phải ngốc.

Thấy như ý vẫn chưa từ bỏ ý định cầu xin, Thẩm Thư Dao cảm thấy phiền, ngữ khí trở nên nặng nề hơn: “Hiện tại không đi, đợi lát nữa đại nhân trở về, ta sẽ để hắn cho Lưu Nhất cùng Mã Uyên đưa ngươi qua, bọn họ hai người là người thô kệch, xuống tay không biết nặng nhẹ, vạn nhất bị thương, ngươi đừng trách.”

Thẩm Thư Dao đã nói rõ ràng, Như Ý không đi cũng không được, chờ đến khi Tạ Ngật trở về, chắc chắn nàng sẽ càng khó coi hơn.”

Như Ý quay về phòng, nhanh chóng thu dọn đồ đạc, lưu luyến rời khỏi Lan Viên.

Linh Xuân vỗ tay trầm trồ khen ngợi, đã sớm muốn cho nàng ta đi rồi, hiện tại Lan Viên càng thanh tịnh hơn nhiều.

Thẩm Thư Dao nói một hồi, uống thêm hai ly trà liền đi hậu viên dạo quanh xong rồi trở về ngủ.

Nàng nghĩ Lâm thị khẳng định lại muốn tới tìm nàng làm phiền, giữa trưa nàng đợi một lúc, không thấy tới, nàng có chút buồn bực, chẳng lẽ Lâm thị chỉ như vậy đã tiếp nhận rồi?

Chấp nhận cũng tốt, tới tìm nàng phiền toái, chính mình cũng mệt mỏi, còn muốn tống cổ nàng.

Thẩm Thư Dao phiền nhất llà ứng phó bà mẫu, nàng nhìn thấy nhiều phụ nhân như vậy, không ai là không áp con dâu một đầu.

Aiz.

Sau giờ ngọ, Tạ Ngật về phủ, một bên nghe nàng kể lại sự tích buổi sáng, một bên thay quần áo. Mặt mày tươi cười, thần sắc đầy vẻ đắc ý.

“Được lắm a, từ nay về sau, mẫu thân cũng không thể bảo nàng ta tới nữa.”

Thẩm Thư Dao liếc hắn một cái, không nói thêm gì nữa. Kỳ thực, trong lòng nàng không thể hiểu được suy nghĩ Tạ Ngật, hắn không thích Như Ý, hay là không muốn nạp thiếp, hai cái này khác nhau rất lớn a. 

Nếu hắn không muốn nạp thiếp, dễ xử rồi, nhưng nếu chỉ là không thích Như Ý, vậy thì lại phiền toái. Về sau Lâm thị nhét người hắn thích vào đây, còn không phải lập tức thu về phòng sao?

Nàng nhấp môi dưới, váy áo hồng nhạt ánh lên da thịt càng thêm trắng nõn, ngón tay ở mặt bàn cử động qua lại, hiện vẻ thấp thỏm.

“Chàng muốn nạp thiếp không? Ta tìm cho vài người.”

 Tạ Ngật mới vừa mặc xong xiêm y đi tới, xoa nhẹ đỉnh đầu nàng một phen, tóc nàng rối loạn, hấp tấp đứng dậy. Thẩm Thư Dao trừng mắt nhìn hắn, rồi chỉnh sửa lại mái tóc cho gọn gàng.

“Tìm cho ta, tìm người nào hợp lý, sẽ không trèo lên đầu .”

Nàng mím môi, thầm nghĩ Tạ Ngật sao lại biết nàng nghĩ như vậy, thật là kỳ lạ.

Thẩm Thư Dao muốn đuổi theo hỏi vài câu, nhưng Tạ Ngật lại nói: “Dù có ba nghìn con sông, cũng chỉ cần múc một gáo nước, là đủ rồi.”

Ban đêm, Thẩm Thư Dao dính lấy người hắn, Tạ Ngật cảm thấy ứng phó nàng là đủ mệt rồi, đâu còn sức lực để lo cho người khác. Nàng bây giờ mang thai, lại không an phận như vậy, chờ sinh con, chỉ sợ càng sẽ dính người hơn.

Tạ Ngật cảm thấy thật kỳ lạ, nam nhân có thể háo sắc, sao nữ tử cũng háo sắc như vậy?

Đại khái Thẩm Thư Dao là một ngoại lệ.

Nàng vui vẻ, cười hì hì ngồi lên đùi hắn, quàng tay qua cổ hắn, giọng nói ngọt ngào, “Khi chàng thượng triều, khi ở nha môn, chàng có nhớ ta không?”

Tạ Ngật lo lắng nhìn ra ngoài, muốn bảo nàng xuống, sợ bị người khác nhìn thấy thì không ra thể thống gì.

“Ngồi đàng hoàng lại đi, bị người thấy còn ra cái gì?”

Nàng không chịu nghe, xoay eo nhỏ, hờn dỗi nói: “Ai mà nhìn chứ? Bọn họ đã sớm rời đi rồi. Chàng không thích như vậy sao?”

Tạ Ngật sờ mũi, vành tai đỏ bừng, bụng nhỏ dâng lên cảm giác xao động như sắp thiêu đốt hắn. Hắn cảm thấy như mình sắp bị Thẩm Thư Dao tra tấn đến phế đi.

Dựa vào việc mang thai, cả ngày câu dẫn hắn, không quan t@m đến thân thể của mình, cũng chẳng màng đến thân thể hắn.

“Mau nói, có nhớ ta hay không?”

“Không rảnh nghĩ tới cái khác.” Hắn ăn ngay nói thật.

Thẩm Thư Dao không hài lòng, tay lộn xộn, xoa vuốt yết hầu hắn, cảm nhận di chuyển gợi cảm trên dưới của nam nhân.

“Chàng hôn ta một chút, ta liền thưởng cho chàng.”

Tạ Ngật cười, cảm thấy nàng thật dõng dạc, nhưng cũng muốn biết nàng sẽ thưởng cho hắn cái gì. Liền gật đầu, dán lên đôi môi mềm hồng hôn xuống.

“Nói đi.”

Nàng nhéo vành tai nam nhân, hơi thở thơm ngọt dán tới gần, nói một câu, ngay sau đó, Tạ Ngật khiếp sợ thay đổi sắc mặt, ánh mắt nặng nề nhìn chằm chằm cái miệng nhỏ non mềm hồng hào kia, nửa ngày không nói chuyện.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.