Thập Niên 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 374: Chương 374




Hai người bọn họ đều giả vờ bối rối, còn những người khác đều bàng hoàng vì sự việc "y tá của bệnh viện huyện thắt cổ tự tử".

Thập niên bảy y, tốc độ truyền bá tin tức không quá nhanh, trước mắt đây chỉ là một tin đồn, vẫn chưa được đăng tin trên Nhân dân nhật báo, cho nên khi Cố Nguyệt Hoài tung tin này ra lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Bạch Mân hết nhìn Cố Nguyệt Hoài lại nhìn Hoàng Thịnh, tim cô ấy đập thình thịch, thật ra cô ấy hoàn toàn hiểu những gì hai người họ nói.

Sắc mặt Bạch Mân trắng bệch như tờ giấy, cô ấy nhìn Hoàng Thịnh bằng ánh mắt vừa sợ hãi vừa hận thù.

Một người đàn ông luôn âm mưu quấy rối cô ấy lại vì cô ấy tìm mọi cách chống đối nên lại ra tay với người khác, khiến nữ đồng nghiệp trẻ tuổi của cô ấy không cam lòng mà thắt cổ tự tử trong phòng bệnh của bệnh viện.

Bạch Mân không dám tưởng tượng, nếu bản thân nghe lời cha mẹ yêu đương với Hoàng Thịnh thì người c.h.ế.t có phải là cô ấy hay không?

Suy nghĩ này khiến toàn thân cô ấy rét run, trán đổ mồ hôi lạnh, lòng bàn tay cũng ướt đẫm, tim đập lúc nhanh lúc chậm.

Nhìn từ góc độ khác, nếu cô ấy gặp phải chuyện như vậy, chắc chắn cô ấy cũng không thể duy trì sự bình tĩnh. Có lẽ cô ấy sẽ lựa chọn một cách cực đoan hơn để giải quyết sự khủng hoảng và oán hận trong lòng mình, càng nghĩ, Bạch Mân càng thấy da đầu mình tê dại.

Nguyệt

Tống Kim An cũng không phải kẻ ngốc, nghe được lời ám chỉ của Cố Nguyệt Hoài, anh ta nhíu mày nhìn về phía Hoàng Thịnh.

Anh ta và Hoàng Thịnh quen biết đã lâu, tất nhiên Tống Kim An hiểu rõ tính cách của anh ta. Nghĩ đến việc có một y tá treo cổ tự sát, vẻ mặt anh ta hơi khó chịu, bọn họ xuống nông thôn không phải để làm xằng làm bậy với phụ nữ. Nếu Hoàng Thịnh thật sự làm vậy, chắc chắn sẽ tạo ra bạo loạn.

Đương nhiên Hoàng Thịnh cũng hiểu được mức độ nghiêm trọng của việc này, tuy anh ta đã xử lý gọn gàng nhưng khó tránh khỏi có tật giật mình.

Hoàng Thịnh lạnh lùng nhìn Cố Nguyệt Hoài, anh ta nín thở, xoay người bỏ đi: "Quên đi, con mẹ nó, thật xui xẻo!"

Hoàng Thịnh hung hăng bỏ đi khiến trận tranh cãi này chấm dứt.

Vương Phúc vừa thở dài vừa lắc đầu: "Được rồi, mọi người giải tán hết đi."

Nói xong, ông ta chắp tay sau lưng, rời khỏi điểm thanh niên trí thức.

Tống Kim An im lặng trong chốc lát, ban đầu anh ta định bước tới nói chuyện với Cố Nguyệt Hoài nhưng từ đầu đến cuối cô không hề nhìn anh ta cái nào, hoàn toàn xem Tống Kim An như người là. Vì thế, anh ta cũng không thể mặt dày tiến lên.

Cố Nguyệt Hoài nhìn về phía Cố Đình Hoài, anh ấy đang cúi đầu, tỏ ra áy náy vì bản thân đã làm sai.

Cô lắc đầu, bình tĩnh nói: "Về nhà thôi."

Bạch Mân mấp máy môi, cô ấy còn chưa kịp nói tốt cho Cố Đình Hoài thì anh ấy đã đi theo Cố Nguyệt Hoài ra về. Bạch Nguyên cân nhắc vài giây rồi cắn răng đuổi theo, cô ấy cũng không gấp về nhà. Lôi Nghị, Kim Xán và Uông Tử Yên cũng đuổi theo.

Đoàn người lũ lượt quay về, lát sau họ nhìn thấy Cố Chí Phượng đang ngồi suy tư trên giường đất.

Cố Tích Hoài ngồi bên cạnh ông ấy, anh ấy nhíu mày nói: "Cha, vậy không được đâu, anh cả là người thẳng thắn, nếu anh ấy đã nói mình thích đồng chí Bạch Mân thì chắc chắn sẽ không thích người khác. Chúng ta không thể ghép đôi bậy bạ, Nguyệt Hoài cũng không tán thành đâu."

Cố Chí Phượng thở dài, ông ấy cười khổ và nói: "Anh cả của con không còn nhỏ, mấy năm nay cha ít quan tâm đến nó, hiện giờ có người đồng ý gả cho nó, trong lòng cha rất vui. Thằng ba, con không cần nói nữa, cha thấy Lệ Lệ rất tốt."

Ông ấy ngừng hành động đảo hạt óc chó lại, nghiêm túc nói: "Tuy vẻ ngoài của Lệ Lệ không quá đẹp nhưng tính tình tốt, vóc dáng cao gầy. Quan trọng nhất là chúng ta hiểu rõ tường tận gốc rễ gia đình cô ấy, mà anh cả của con và Lệ Lệ cũng quen biết nhau từ nhỏ, gả đến nhà chúng ta cũng không tệ."

Cố Tích Hoài lắc đầu: "Cha, nếu Lệ Lệ thích hợp, cha nghĩ anh cả còn độc thân tới bây giờ hãy sao?"

Cố Chí Phượng cố chấp nói: "Đó là vì trước đây điều kiện nhà chúng ta không tốt, làm gì có cô gái tốt nào vừa mắt gia đình chúng ta. Cũng nhờ bé trở thành xã viên ưu tú, danh tiếng của gia đình ta vừa tốt lại có nhiều lương thực, cho nên muốn cưới cho anh con một người vợ cũng không phải việc gì khó."

Hai người vừa nói xong, Cố Nguyệt Hoài cũng kéo rèm lên.

Cô nhìn về phía Cố Chí Phượng, cảm thấy không còn lời nào để nói: "Cha à, thím Mỹ Hoa đã nói gì với cha thế?"

Cố Chí Minh ngượng ngùng cười, ông ấy liếc nhìn ra bên ngoài và hỏi: "Con về rồi, vậy anh cả của con đâu?"

 

Cố Nguyệt Hoài chỉ ra phía sau: "À, anh ấy đang đánh nhau ở phía sau."

"Đánh nhau?"

"Anh cả đánh nhau?"

Cố Chí Phượng và Cố Tích Hoài động loạt lên tiếng, cả hai đều hơi ngạc nhiên. Từ nhỏ đến lớn, Cố Đình Hoài cực kỳ chín chắn, luôn gánh vác trách nhiệm của người làm anh cả trong gia đình. Anh ấy làm việc rất chăm chỉ, từ trước đến nay chưa từng đánh nhau.

Lúc bọn họ đang nói chuyện Cố Đình Hoài và đám người Bạch Mân bước vào.

Vừa nhìn thấy gương mặt lấm lem của Cố Đình Hoài, Cố Tích Hoài đã trợn mắt há mồm: "Anh cả giỏi lắm!"

Cố Chí Phượng nhíu mày: "Sao lại đánh nhau? Con đánh nhau với ai?"

Cố Đình Hoài che mặt, trả lời qua loa: "Con không sao, không đau chút nào, mọi người đừng hỏi nữa."

Rõ ràng Cố Chí Phượng không dễ lừa gạt như vậy, ông ấy đặt hạt óc chó trên tay xuống, nghiêm túc nói: "Rốt cuộc chuyện này là sao?"

Từ khi các con còn nhỏ, Cố Chí Phượng đã dạy con không được thực hiện những hành vi bạo lực, mỗi lần đánh nhau đều phải có lý do. Nếu ông ấy cứ nhẹ nhàng cho qua, vậy sau này anh ấy sẽ hình thành thói quen hễ gặp được vấn đề gì không thể giải quyết thì sẽ đánh nhau đúng không?

Cố Đình Hoài suy nghĩ một lát, lúc anh ấy định bịa đại một lý do, Bạch Ngân lại bước tới, đứng chắn trước mặt anh ấy.

"Xin lỗi chú, vì cháu nên anh Cố mới đánh nhau." Bạch Mân cắn môi, cảm thấy áy náy. Cố Đình Hoài bị thương vì cô là sự thật, cô ấy không muốn sau khi quay vết anh ấy lại bị trách mắng.

Từ nhỏ gia đình Bạch Mân đã không hoà thuận cho nên cô ấy khá nhát gan, bây giờ cô ấy lại ra mặt nói chuyện vì Cố Đình Hoài, điều này đã chứng tỏ tấm lòng của Bạch Mân.

Cố Chí Phượng hơi sững sờ, ông ấy ngẩng đầu nhìn về phía Cố Đình Hoài và nghĩ thầm: Thằng nhóc này đánh nhau vì phụ nữ ư?

Hồi còn trẻ, ông ấy cũng được xem như một người tinh thông võ nghệ, nhưng ông ấy chưa bao giờ vì phụ nữ mà đánh nhau.

Cố Chí Phượng ho khẽ một tiếng rồi cười nói: "Không sao, bảo vệ phụ nữ là việc nên làm, không sao cả."

Bạch Mân thở phào nhẹ nhõm, nhớ lại dáng vẻ Cố Đình Hoài vì bảo vệ mình mà liều mạng đánh nhau với Hoàng Thịnh, Bạch Mân bình tĩnh lại và nghiêm túc nói: "Chú có thể đồng ý cho cháu và anh Cố ở bên nhau hay không?"

Lúc nãy cô ấy đã nghe đến tên "Lệ Lệ", biết bây giờ đang có người cạnh tranh với mình nên Bạch Mân muốn thẳng thắn trước mặt Cố Chí Phượng, nếu có thể ở bên cạnh một người đàn ông như Cố Đình Hoài, chắc là quãng đời còn lại của cô ấy rất hạnh phúc!

Lúc nói ra câu này, Bạch Mân hơi ngượng ngùng, cô ấy cúi đầu không dám nhìn Cố Chí Phượng, hai bàn tay đan chặt vào nhau.

Còn Cố Đình Hoài đứng phía sau cô ấy lại tỏ vẻ khó tin, vài giây sau, trên gương mặt xanh tím xuất hiện nụ cười tươi rói.

Tuy dáng vẻ Cố Đình Hoài cười ngây ngô làm Cố Tích Hoài thấy hơi đáng ghét nhưng anh ấy chỉ hừ nhẹ một tiếng chứ không nói ra lời châm chọc nào.

Lôi Nghị cũng bị thương, nhưng khi nghe thấy lời Bạch Mân nói, anh ta cảm thấy hôm này mình bày ra kế hoạch này không hề uổng công. Lôi Nghị cười khà khà, bước tới vỗ vai Cố Đình Hoài: "Anh cố, có vẻ không bao lâu nữa chúng tôi sẽ được uống rượu mừng của anh rồi!"

Cố Đình Hoài nghiêng đầu nhìn Bạch Mân, hai lỗ tai đỏ lên.

"Mọi người đang nói chuyện gì thế?" Yến Thiếu Ly thò đầu ra từ trong phòng, thấy bên ngoài có nhiều người như vậy, vẻ mặt cô ấy lộ ra sự tò mò.

Uông Tử Yên bật cười, cô ấy quay đầu trả lời Yến Thiếu Ly: "Không phải chuyện của em, trẻ con không được nghe đâu."

Mọi người trong phòng lập tức cười ầm lên.

Cố Nguyệt Hoài khẽ cười nhìn bầu không khí hài hòa vui vẻ trước mắt.

 

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.