Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 5: Chương 5




Bà cụ hơi độc mồm độc miệng nhưng lại có một tấm lòng rất thiện lương, biết người trong làng không có tiền xem bệnh nên bà chưa bao giờ lấy tiền, chỉ lấy chút đồ để coi như là bổ sung cho sinh hoạt trong gia đình.

Người khác trả tiền thuốc men bằng trứng gà, bà cũng chưa bao giờ nỡ ăn, lúc nào cũng để dành lại cho Giang Niệm Tư.

Y thuật của bà lão cũng không cao siêu gì, chỉ đủ để chữa mấy bệnh cảm mạo lặt vặt.

Cuộn tròn trong chăn, Giang Niệm Tư đột nhiên khịt khịt mũi, bà nội tin tưởng cô vô điều kiện, vẫn luôn cảm thấy cô là thông minh nhất, như vậy, nếu cô hơi thể hiện chút hẳn là sẽ không khiến ai hoài nghi đâu ha?

Khi Giang Niệm Tư đang tự hỏi, bà cụ đã dắt Giang Đậu Đậu ra.

Trong tay hai người cầm một cái chén.

“Đến đây, bé cưng Niệm, ăn trứng gà.”

“Dạ, con tới liền.”

Bà cụ thương mình nhưng Giang Niệm Tư cũng không thích ăn mảnh.

Nói là trứng tráng nhưng cũng chẳng dùng dầu, đây đã là đồ ăn tốt nhất trong nhà rồi.

Giang Niệm Tư chia một quả cho bà lão, bà cụ cứ sống c.h.ế.t không chịu, cuối cùng Giang Niệm Tư lấy lý do đã ăn cơm ở nhà rồi, ăn nữa sẽ bị nôn mới có thể chia cho bà cụ được.

Trên bàn cơm, Giang Đậu Đậu ăn trứng gà từng miếng nhỏ, bởi vì quá ngon nên tiếc, không dám ăn nhanh.

Nhưng mà nhóc con lại đưa lòng đỏ trứng cho Giang Niệm Tư.

“Chị, chị thích ăn lòng đỏ trứng, cho chị nè.” – đôi mắt đen láy của cậu bé mở to, sự tiếc nuối trong mắt rõ mồn một nhưng vẫn nghĩ đến người chị là cô.

 

 

Lúc nào Giang Niệm Tư cũng bị người nhà này làm cho cảm động.

DTV

Thời tiết bắt đầu lạnh, trên người cậu bé lại vẫn mặc quần áo mỏng manh vá đụn vá chằng.

Đôi tay nhỏ của nhóc lạnh băng.

Giang Niệm Tư hạ quyết tâm phải giải quyết tình trạng này.

“Bà, con nhớ bà có quen biết với thầy thuốc trung y ở trấn trên phải không ạ?”

Nếu muốn kiếm tiền cải thiện điều kiện gia đình, mà cứ ở đây theo bà cụ đi chữa bệnh cho người ta thì không thể được.

Bởi vì bệnh nhân của bà cụ toàn là người trong thôn, điều kiện sống của họ cũng không tốt, bà lão lại không đành lòng lấy tiền của họ.

Đi lên trấn tìm cách là biện pháp tốt nhất để kiếm được tiền.

Bà cụ quả thật có quen biết với một thầy thuốc trung y ở trấn trên, ban đầu người đó là người cùng thôn của bà, đương nhiên là y thuật trung y của người ta với y thuật của bà cũng do cùng một thầy dạy, coi như là sư huynh muội.

Nhưng y thuật của người ta tốt hơn bà nhiều.

Nghe cháu gái hỏi, lão thái thái nói: “Sao thế, cục cưng Niệm cuối cùng cũng nghĩ thông, muốn theo học y thuật với ông Trương của cháu rồi sao?”

Cháu gái đi theo bà chỉ học được mấy cái lặt vặt, bà cụ hy vọng cháu gái được phát triển tốt, trước kia vẫn luôn khuyên cháu gái đi theo học chỗ lão Trương.

Chẳng qua lúc ấy cháu gái không quá nhiệt tình, bởi vì phải đi đường xa.

Không ngờ cô lại đột nhiên nhắc tới.

Giang Niệm Tư sửng sốt, theo lời bà cụ thì không khó đoán ra, nguyên chủ trước kia hẳn là không quá muốn vào trong trấn phát triển.

Ăn trứng gà xong, Giang Niệm Tư sắp xếp lại từ ngữ trong đầu một chút rồi mới thưa: “Điều kiện trong nhà không tốt, con muốn dựa vào bản lĩnh của mình để mẹ và bà sống tốt hơn.”

Lời này bà cụ rất thích nghe.

“Ai da, bé cưng Niệm đúng là biết thương người nhà, không uổng công bà thương con.”

Bà cụ cười tít cả mắt: “Con yên tâm, ông Trương của con có quan hệ tốt với bà lắm, ngày mai bà đưa con lên trấn trên, đưa con đi bái sư.”

Được lời bảo đảm của bà cụ, tâm trạng Giang Niệm Tư vui hơn hẳn.

Về đến nhà, nghĩ Đinh Hồng Mai và Giang Thành đã đi ra ngoài làm việc, cô liền chuẩn bị sẵn cơm nước cho họ.

Sức khỏe cô không tốt, Đinh Hồng Mai không cho cô làm những việc này.

DTV

Nhưng Giang Niệm Tư luôn muốn làm chút gì đó giúp đỡ người nhà.

Kĩ năng nấu nướng của cô cực kì tốt nên muốn thể hiện kĩ năng, nấu một bữa ra trò cho mọi người.

Đi vào phòng bếp cô mới phát hiện gia vị trong nhà chỉ có muối, mỡ heo cũng đã gần hết.

Trừ củ cải muối ra thì chỉ còn rau dưa xắt nhỏ muối.

Không bột đố gột nên hồ.

Tinh thần nấu nướng nhiệt liệt của cô như bị dội một chậu nước lạnh, tắt ngúm.

Hết cách rồi, chỉ đành nấu chút cháo ngô vậy.

 

 

Giang Niệm Tư đun nước.

Đinh Hồng Mai và Giang Thành vừa về là có thể tắm nước nóng rồi.

Ở niên đại này, dân quê không cầu kỳ như vậy, họ không tắm rửa thường xuyên lắm. Nhưng cả ngày người ngợm bẩn thỉu mà vừa về nhà đã được tắm nước nóng luôn, ai lại không thích cơ chứ?

Đinh Hồng Mai vừa múc nước tắm rửa vừa nhắc mãi Giang Niệm Tư: “Lần sau đừng làm, sức khỏe con không tốt, thùng nước kia nặng lắm.”

“Đúng đó, Tư Tư à, lần sau em đừng làm mấy việc này nữa, chờ anh về, anh làm cho.” - Giang Thành phụ họa nói.

Giang Niệm Tư không quen để người khác gánh vác mọi chuyện còn mình lại coi là chuyện đương nhiên ngồi hưởng.

Cho nên cô nghe vậy cũng chỉ cười cười, không phản bác, cũng không có đồng ý.

Tắm rửa xong, cả nhà uống cháo ngô.

Thứ này uống vào không đủ no, cho nên Đinh Hồng Mai và Giang Thành cả ngày làm việc quần quật đã gầy như que củi.

Hoàn cảnh chung như vậy rồi, trong thôn còn rất nhiều người ngay cả cháo ngô cũng không có mà uống.

Trên bàn cơm, Giang Niệm Tư nói chuyện muốn lên trấn trên làm việc ở phòng khám trung y với Đinh Hồng Mai.

Trong mắt Đinh Hồng Mai, học y thì đều là nhân tài có tương lai.

Nếu không mẹ chồng đã không được nhiều người trong thôn kính trọng như vậy, ai mà chẳng có lúc bị ốm cơ chứ.

Bà thiếu điều giơ hai chân hai tay tán thành.

-

Bà cụ làm việc rất nhanh, ngày hôm sau đã đưa Giang Niệm Tư đi khỏi thôn lên trấn nhỏ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.