Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 6: Chương 6




Vì không rõ quan hệ của bà cụ với ông cụ Trương kia có quan hệ tốt đến mức nào nên ngay từ đầu Giang Niệm Tư còn hơi thấp thỏm, lo lắng như vậy có làm bà nội khó xử hay không.

Ai ngờ đâu ông cụ Trương kia lại thích bà nội của cô.

Phòng khám trung y kia nằm ngay trên đường phố trung tâm của trấn nhỏ.

Ông cụ Trương thấy bà lão thì kích động đến nỗi vừa nói chuyện trên trời dưới bể, vừa bưng trà vừa lấy đồ mời khách.

Bà cụ không quen với tác phong của ông, dài mặt nói: “Sư huynh, hôm nay tôi tới đây là vì muốn nhờ ông chỉ bảo cho cháu gái cưng của tôi thêm kiến thức, ông đừng để ý mấy thứ nhỏ nhặt đấy.”

Ông cụ Trương thấy vẻ mặt dữ tợn của bà lão cũng không giận, chỉ cười tủm tím mà nói: “Cháu bà cũng là cháu tôi thôi, yên tâm, tôi nhất định sẽ tận tâm chỉ dạy.”

Lời thì nói như vậy nhưng đôi mắt kia của ông chưa rời khỏi bà cụ một giây.

Giang Niệm Tư thiếu điều cười ra tiếng.

Cuối cùng bà lão không chịu nổi sự nhiệt tình của ông, giao Giang Niệm Tư cho ông lão xong thì tìm lý do rời đi.

Ông cụ Trương đứng ở cửa, nhìn theo bóng dáng bà lão rời đi.

Nguyên chủ Giang Niệm Tư vốn không thân thiết gì với ông cụ Trương nên cũng không sợ bị lộ.

“Ông Trương này, có phải ông thích bà nội của cháu không?”

Nghe vậy, ông Trương vẫn tươi cười nói: “Cháu thật đúng là một đứa trẻ lanh lợi.”

Ông xoa xoa đầu Giang Niệm Tư.

Ông biết sư muội đưa cháu gái đến là muốn học hỏi kinh nghiệm của ông, cũng là để kiếm tiền.

 

 

Trương gia gia kiểm tra kiến thức y thuật của Giang Niệm Tư, liên tục hỏi cô về vài bệnh lý.

Giang Niệm Tư không chỉ trả lời được, còn nói được kiến giải của bản thân.

Cô không định giấu nghề, dù sao muốn kiếm tiền thì phải làm ông cụ tin tưởng vào năng lực của cô chứ.

Kê ra được các loại phương thước, cũng nói được rõ ràng rành mạch những huyệt vị liên quan đến mỗi bệnh trạng.

Ông cụ nghe mà hai mắt sáng lên: “Không tồi, không tồi, không hổ là cháu gái của sư muội.”

“Hì hì, vậy thì ông Trương ơi, cháu có thể bắt bệnh cho người ta chưa?”

“Dựa vào biểu hiện của cháu.” – Ông cụ Trương gõ gõ trán Giang Niệm Tư.

Vốn là trong mắt ông, Giang Niệm Tư đến đây thì ông chỉ được lợi mà thôi.

Dù sao cháu gái của sư muội ở đây rồi, lo gì sư muội không tới?

Ông cụ có tính toán rông, làm sao Giang Niệm Tư lại không có được chứ?

Giang Niệm Tư rất sốt ruột muốn kiếm xô vàng đầu tiên, không ngờ tới xô vàng đầu tiên lại đến nhanh như vậy.

Buổi chiều ông cụ Trương có việc, giao cửa hàng cho Giang Niệm Tư trông.

Người đến là một nữ sinh dáng người tinh tế nhưng khuôn mặt vàng như nến.

Người đó mặc áo sơ mi màu trắng bằng sợi tổng hợp, vạt áo

DTV

Đối phương trên người ăn mặc màu trắng sợi tổng hợp áo sơmi, vạt áo ăn mặc miếng vải đen định chế quần dài, giống đời sau quần tây.

“Bác sĩ Trương có đây không ạ?”

Giang Niệm Tư vòng qua bình phong đi ra ngoài đón: “Ông cụ không ở đây, tôi là trợ thủ mà ông cụ mới tuyển vào, xin hỏi cô có vấn đề gì?”

Cô gái đánh giá Giang Niệm Tư, làn da đối phương tuy ngăm đen nhưng đường nét lại rất đẹp, trong lòng thầm thất vọng.

Ngay cả người học y còn không chữa được làn da của mình sao?

Thế thì lấy gì cứu chữa cô ấy?

Triệu Phương Như thở dài: “Bác sĩ Trương không ở đây thì thôi vậy, lần sau tôi lại đến.”

Giang Niệm Tư sẽ không buông tha cho bất kỳ cơ hội kiếm tiền nào.

“Ôi, tiểu thư, xin dừng bước.”

Triệu Phương Như quay đầu lại, khó hiểu mà nhìn cô.

Giang Niệm Tư siêu hướng ngoại lập tức nói: “Cô tới tìm ông cụ Trương chắc là có vấn đề gì đúng không, tôi là trợ thủ đắc lực nhất của ông cụ Trương, cô có vấn đề gì cứ nói trước với tôi, biết đâu tôi giúp được?”

Cô nói khẩn thiết, thái độ hiền lành, Triệu Phương Như cũng vì thế mà do dự.

“Thôi…… Đành vậy, tháng sau tôi phải kết hôn, nhưng cô nhìn mặt tôi này, vàng vọt, nghe nói trung y có thể chữa nên tôi mới muốn tìm bác sĩ Trương xem hộ, xem có biện pháp làm da tôi trắng lênchút không.”

Phụ nữ ai cũng yêu cái đẹp, huống hồ là kiểu người không phải lo vấn đề cơm áo gạo tiền như Triệu Phương Như.

Vốn chỉ muốn làm màu da đẹp hơnchút, còn một tháng, chắc là kịp.

Giang Niệm Tư nói: “Này thì dễ, tôi chữa được, không cần chờ ông Trương về đâu.”

“Thật vậy chăng?” - Triệu Phương Như hoài nghi mà nhìn Giang Niệm Tư.

Tính cách cô ấy thẳng thắn bèn hỏi luôn: “Nếu cô có cách thì sao da cô vẫn đen thế?”

 

 

Chậc.

“Ờ……”

Giang Niệm Tư cạn lời hỏi trời xanh, cô nên nói như thế nào, bảo cô vừa mới xuyên qua chưa được mấy ngày nên chưa kịp chăm sóc da hả?

Từ bé cô đã yêu cái đẹp, học trung y trừ trị bệnh cứu người ra, cô cũng hay nghiên cứu làm thế nào để mình đẹp hơn.

DTV

Nhớ lại đời trước, cô trắng phát sáng luôn.

Không nghĩ nữa, nghĩ lại đau lòng.

Giờ lại quay về điểm xuất phát rồi, nhưng trước mắt quan trọng nhất là vấn đề cơm áo gạo tiền.

Tuy bị đ.â.m một nhát vào lòng nhưng Giang Niệm Tư vẫn tiếp tục kiên nhẫn giải thích: “Bởi vì gần đây tôi phải làm việc trên đồng ruộng nhiều, bị cháy nắng, không bao lâu nữa sẽ trắng lại.”

Lý do này rất hoàn hảo, tuy không phải sự thật.

Nhưng Triệu Phương Như tin.

Dù sao đa số người ở Phong Thành đều đen, đặc biệt là những người kiếm ăn từ đất ruộng ở nông thôn, bởi vì ngày nào họ cũng phải phơi nắng mà làm việc.

“Vậy là cô thật sự có cách cho tôi trắng ra?”

“Ừ!” Giang Niệm Tư gật đầu thật mạnh.

Trung y chú trọng điều hòa bên trong cơ thể.

Nhưng hiệu quả chậm.

Giang Niệm Tư lại chú trọng cả điều hòa bên trong lẫn điều trị ngoài da.

Vì thời gian ngắn nên cô chỉ có thể điều chế một loại kem dưỡng trắng đơn giản, hiệu quả tạm được, tuy không bằng kem dưỡng trắng kiếp trước cô làm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.