Thiếu Niên Bạch Mã Túy Xuân Phong

Chương 65: Thiếu niên mài thuốc




Một thiếu niên đang đi từ trên núi xuống, tóc của hắn được buộc bằng một
cọng cỏ, tùy tiện khoác phía sau, quần áo được giặt giũ khá sạch, nhưng
vẫn cũ nát không thể chịu nổi, để lộ lồng ngực đầy cơ bắp bên dưới, dáng
vẻ lãng nhân giang hồ tiêu biểu. Hắn còn cõng theo một thanh trường
thương, nhưng phía cuối trường thương lại treo một cái rổ, trong rổ chất
đầy thảo dược.
Còn lại là một người trung niên trang phục sạch sẽ, mái tóc chăm chút tỉ mỉ,
đang ở dưới chờ hắn, tạo thành cảnh tượng đối lập. Người nọ mỉm cười:
“Tư Không Trường Phong, nếu không biết ngươi khéo còn tưởng ngươi lên
núi đánh nhau ấy chứ, làm gì có dáng vẻ của một thằng nhóc hái thuốc.”
“Ta không phải thằng nhóc hái thuốc.” Tư Không Trường Phong phun cọng
cỏ đuôi chó đang ngậm trong miệng ra. “Tân Bách Thảo, lần sau mà gọi ta
như vậy, cẩn thận ta cho ngươi một thương hôn mê bất tỉnh. Đây, ở đây cả,
ngươi xem đi!”
Tân Bách Thảo mỉm cười, nhận lấy cái rổ kia, lựa chọn tỉ mỉ một lần: “Quả
nhiên ta không nhìn lầm, đúng là ngươi rất có thiên phú, chọn thuốc không
có sai sót gì. Dựa theo phân lượng mà ta đã nói với ngươi ngày hôm qua, đi
sắc thuốc đi.”
Tư Không Trường Phong bất mãn nhận lấy cái rổ: “Thuốc đã bắt ta tự hái,
sắc cũng bắt ta tự sắc, ta là người bệnh mà còn mệt hơn.”
“Ngươi có trả tiền khám không?” Tân Bách Thảo hỏi.
Tư Không Trường Phong tức tối trả lời: “Chưa trả.”
“Vậy thì đúng rồi, ngươi chưa trả tiền khám, thì thuốc không phải tự hái
thuốc, tự sắc à? Chúng ta cứu mạng ngươi, cho ngươi một gian nhà cỏ để
ở, ngươi còn chưa thỏa mãn à?” Tân Bách Thảo trả lời.
Tư Không Trường Phong cầm cái rổ đi về phía lò thuốc: “Cứu mạng ta,
đương nhiên ta cảm kích. Nhưng chưa từng nghe nói thầy thuốc nhà nào
cứu tính mạng xong rồi còn bắt người bệnh ở lại học y thuật.”
“Ngươi có thiên phú, sư phụ ta đây luyến tiếc, không muốn lãng phí nhân
tài.” Tân Bách Thảo đi theo.
“Sao ta không biết mình có thiên phú nhu vậy?” Tư Không Trường Phong
hỏi ngược lại.
“Ngươi có bệnh tim, đáng lẽ đã chết từ lâu. Nhưng ngươi tùy ý đọc vài
quyển sách y hái thuốc chữa cho mình, xong vẫn còn sống. Đó không phải
có thiên phú thì thế nào mới là có thiên phú?” Tân Bách Thảo hỏi.
Tư Không Trường Phong sửng sốt, trả lời: “Bệnh tim? Nhưng ta trúng độc
mà.”
“Độc cái rắm, ngươi tưởng ta không nhìn ra đây là trò hề mà Ôn Hồ Tửu
làm ra à? Bề ngoài thì ngươi trúng độc, nhưng dưới độc tố lại là bệnh nặng
tới mức chỉ còn một hơi thở là lăn quay ra chết. Tên Ôn Hồ Tửu tâm địa xấu
xa kia rõ là nhàm chán, ta nghi ngờ có phải hắn thích ta không mà cứ chơi
cái trò chán chết này với ta.” Tân Bách Thảo lấy từ trong lồng ngực ra một
cọng Băng Tâm Thảo, cho lên miệng nhai: “Ta đâu phải quái y cứu một
người là giết một người, nếu đã tìm được ta, đương nhiên ta sẽ chữa, ngươi
bị lừa rồi.”
Tư Không Trường Phong đặt rổ thuốc dưới đất, vung trường thương cắm
bên cạnh: “Thôi, cũng coi như hắn từng cứu ta.”
Tân Bách Thảo nhíu mày: “Hình như thái độ của ngươi đối với sư phụ ta đây
rất không tốt?”
“Ta muốn luyện thương, không muốn học y!” Tư Không Trường Phong tức
giận nói.
“Cùng một đạo lý mà thôi, cái gọi là nhất pháp thông, vạn pháp thông,
ngươi học giỏi y thuật rồi thì thương pháp còn có gì khó? Huống hồ chỉ cần
kế thừa một nửa y bát của ta là có thể rời cốc, chuyện này không khó. Ta
mười hai tuổi học y, đạt tới một nửa thành tựu hiện giờ chỉ mất có một
năm, sau đó lại mất mười năm mới được như giờ. Mười năm tiếp theo vẫn
dậm chân tại chỗ.” Tân Bách Thảo ngồi xuống, nhìn Tư Không Trường
Phong sắc thuốc: “Học võ cũng thế, càng về sau càng khó tiến bộ.”
Tư Không Trường Phong quay đầu lại nói: “Ngươi tiến bộ thêm một bước sẽ
là cảnh giới gì?”
Tân Bách Thảo ngửa đầu nhìn lên trời: “Cứu sống người chết, đắp thịt lên
xương. Đó không phải là Dược Vương nữa mà là Dược Tiên.”
Tư Không Trường Phong nhíu mày: “Thế cũng được cơ à?”
Tân Bách Thảo nhún vai: “Ta cảm thấy không làm được, sinh tử tuần hoàn,
con người trên thế gian đều có mệnh trời, chỉ cần không chết thì tất cả đều
có cơ hội, nhưng một khi đã chết thì tan thành mây khói. Có người cho ta
một phương pháp, nhưng ta cảm thấy cách này vi phạm thiên đạo, không
thật sự là cứu sống người chết, đắp thịt trên xương, cho nên ta định giấu nó
đi, mặc kệ nó. Ta có một sư đệ, ngươi chưa từng gặp, mấy năm trước đã rời
cốc rồi. Thiên phú của hắn không thua kém gì ta, đáng tiếc vợ hắn đã chết,
hắn lại không thể cứu sống, cho nên trong lòng có khúc mắc. Bây giờ hắn
muốn nghiên cứu phương pháp cứu người chết này, lần trước ta gặp hắn,
mặt mày đã tiều tụy, người không ra người rồi. Muốn nghiên cứu thứ vốn
không tồn tại, rất dễ lâm vào chấp niệm.”
Tư Không Trường Phong gật đầu: “Mấy lời ngươi nói cũng có chút đạo lý.”
Tân Bách Thảo mỉm cười, huýt sáo một cái, một con bồ câu từ trên bầu trời
bay xuống. Tân Bách Thảo tháo ống thư trên chân con bồ câu: “Không biết
ai gửi thư đến.”
“Dược Vương Cốc còn có bồ câu đưa thư?” Tư Không Trường Phong sửng
sốt.
“Có, vẫn có một số kẻ thần thông quảng đại tìm được bồ câu đưa thư của
ta, sau đó đưa một số ca bệnh kỳ quái về đây, nhờ ta chỉ giáo.” Tân Bách
Thảo mở lá thư ra, cười nói: “Nhưng lá thư này là cho ngươi.”
“Ta?” Tư Không Trường Phong đi tới, cúi đầu đọc thư.
“Tư Không Trường Phong, còn sống không?”
Ngay đầu bức thư đã là một câu khiến người ta líu lưỡi, Tư Không Trường
Phong lập tức biết chủ nhân của bức thư này. Đường đường là tiểu công tử
của phủ Trấn Tây Hầu, cũng coi là theo học các danh sư ở Bắc Ly, nhưng từ
ngữ trong bức thư này lại bộc trực, thậm chí thô bỉ như vậy.
“Nếu còn sống, đừng tới Càn Đông Thành tìm ta. Ta tới Thiên Khải Thành,
có cơ hội tới uống rượu mà ta mới ủ.”
Tư Không Trường Phong lật tờ giấy đó lại: “Có mấy câu thế thôi à?’
Tân Bách Thảo cười nói: “Người này thật thú vị, là ai vậy?”
“Là người ta từng nói với ngươi đấy, cháu trai duy nhất của Trấn Tây Hầu -
Bách Lý Lạc Trần, Bách Lý Đông Quân. Nhưng sao hắn lại rời khỏi Càn Đông
Thành nhanh như vậy, chẳng phải hắn nói người nhà hắn không cho hắn tới
Thiên Khải Thành à? Hắn đi làm gì? Sao trong thư không nói?” Tư Không
Trường Phong buông tờ giấy xuống, trong lòng khó hiểu.
Tân Bách Thảo nhìn hắn một cái: “Ngươi rất quan tâm tới hắn?’
Tư Không Trường Phong gật đầu: “Ta coi hắn là bằng hữu.”
“Kế thừa một nửa y bát của ta, ngươi có thể tới Thiên Khải Thành.” Tư
Không Trường Phong đứng dậy: “Khi còn trẻ, ai cũng muốn tới Thiên Khải
Thành, ai cũng nên tới Thiên Khải Thành một lần. Đó là nơi rồng rắn chiếm
cứ, cũng là nơi thiếu niên theo gió bay lên trời.”
Tư Không Trường Phong hỏi: “Khi còn trẻ ngươi cũng từng tới Thiên Khải
Thành?”
Tân Bách Thảo duỗi người: “Lúc đó hoàng đế nhiễm bệnh, Thái Y Viện
không chữa được, chỉ trong ba ngày đã giết mười thái y. Ta bị sư phụ phái
tới khám bệnh. Trong phòng là hoàng đế sắp chết, ngoài phòng là thị vệ
cầm đao chuẩn bị kéo ta ra ngoài bất cứ lúc nào, nhưng châm của ta không
hề hoảng loạn, hoàng đế cũng khá hơn. Ta đã nói rồi, chỉ cần không chết,
tới chỗ ta, đều chữa được.”
Tư Không Trường Phong ngẩng đầu lên nhìn về phía Thiên Khải Thành,
miệng lẩm bẩm: “Ta sẽ tới.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.