Tình Yêu Giữa Hàm Số Và Đạo Hàm

Chương 4: Chương 16-20




Chương 16

Giọng của Đạo Hàm trong trẻo và ấm áp, mang theo chút bá đạo dịu dàng khiến người ta nghĩ đến cụm từ - 'một quý ông bẩm sinh'. Khí chất tỏa ra từ hắn mạnh đến mức tất cả mọi người đều vô thức đặt điện thoại xuống. Giai điệu bài hát nhẹ nhàng mà vẫn có chút sôi động, kết hợp với phát âm tiếng Anh chuẩn mực của Đạo Hàm, như thể một chàng trai đang cất tiếng hát để giãi bày tâm sự.

Có chút cuốn hút.

Chỉ tiếc rằng trình độ tiếng Anh của Hàm Số không được tốt lắm, cậu chỉ nghe hiểu một vài từ vựng căn bản của chương trình tiếng Anh trung học. Nhưng dù vậy, cậu vẫn phải trầm trồ trong lòng____ Đúng là đại lão có khác, phát âm này, giọng hát này, chuẩn không cần chỉnh!

Đạo Hàm quay lưng về phía màn hình, hiển nhiên là đã ghi nhớ toàn bộ lời bài hát. Nhưng thay vì đối diện với khán giả, hắn hơi nghiêng người về phía cửa sổ, hàng mi khẽ rủ xuống___

'Only fools fall for you only fools, only fools do what I do only fools fall____'(Chỉ những kẻ khờ mới yêu em, chỉ những kẻ khờ... Chỉ những kẻ khờ mới làm điều tôi làm...)

Kỹ thuật hát của Đạo Hàm rõ ràng ở một đẳng cấp khác so với Xác Suất. Hắn thuộc kiểu ca sĩ biết cách kể chuyện qua giọng hát, đến mức ngay cả hơi thở và cách ngắt câu cũng trở thành một phần của nghệ thuật truyền tải cảm xúc. Đôi mắt bạn sẽ bị hút chặt vào hắn rồi vô thức chìm vào giấc mộng mà hắn dệt nên bằng thanh âm.

Nghe Đạo Hàm cất giọng đầy tình cảm, Hàm Số bỗng nghĩ___ Anh ta có thích ai không nhỉ? Nhưng ngay giây tiếp theo, một ý nghĩ khác quan trọng hơn nảy lên trong đầu cậu.

Như có một lực lượng thần bí điều khiển, Hàm Số rút điện thoại ra, mở chức năng quay video, ngón trỏ và ngón cái chạm vào màn hình rồi kéo giãn ra, điều chỉnh độ phóng đại đến mức hợp lý. Trong màn hình, hình ảnh Đạo Hàm trùng khớp hoàn hảo với người thật trước mắt.

'Only fools.' (Chỉ những kẻ khờ.....)

Khi âm tiết cuối cùng cất lên, như thể một giấc mộng dài vừa chấm dứt. Khoảnh khắc nhạc nền dừng lại, cả căn phòng rơi vào tĩnh lặng, mọi người như bừng tỉnh. Nhưng chỉ một giây sau, tiếng vỗ tay vang lên rầm rộ.

Giữa tràng pháo tay như sấm rền, Đạo Hàm chỉ lặng lẽ đưa micro cho người bên cạnh rồi trở về chỗ ngồi. Đối diện với những lời khen ngợi chân thành của mọi người về giọng hát của mình, hắn chỉ lịch sự đáp lại vài câu 'cảm ơn' nhưng giọng điệu vẫn mang theo chút xa cách.

Sau đó, ai đó bước lên tiếp tục phần trình diễn mới và giấc mộng đẹp đẽ khi nãy hoàn toàn tan biến, chìm vào những nốt nhạc sôi động đang vang lên. Cũng giống như những giấc mơ mà con người thường trải qua____ khi tỉnh dậy, chỉ mất vài phút để họ quên sạch mọi thứ đã diễn ra trong mơ.

Chỉ tiếc rằng, vẫn có một người chưa tỉnh giấc.

Hàm Số đeo tai nghe, chăm chú xem lại video vừa quay, ánh mắt đầy thỏa mãn.

Đạo Hàm lặng lẽ tiến đến sau lưng cậu, chống hai tay lên lưng ghế, hơi nghiêng người xuống nhưng vẫn giữ một khoảng cách vừa đủ lịch thiệp. Ánh mắt của hắn lướt qua đỉnh đầu của Hàm Số, tạm dừng lại trên gương mặt cậu rồi cuối cùng dừng hẳn trên màn hình điện thoại.

Ánh đèn đủ màu sắc phản chiếu trên gương mặt của Hàm Số, không còn trong trẻo nữa mà pha trộn giữa những sắc thái mờ ảo. Như nhận ra điều gì đó, Hàm Số nghiêng đầu lại____và lập tức đối diện với ánh mắt của Đạo Hàm.

"Cậu đang quay tôi à?" Đạo Hàm hỏi.

Hàm Số thoáng nghẹn lời.

Căn phòng mờ tối nhưng trong đôi mắt của Đạo Hàm lại ánh lên tia sáng.

Rồi trong mắt hắn, Hàm Số nhìn thấy hình bóng của chính mình.

>>>>>>>>>>

Chương 17

Rõ ràng là quay phim một cách quang minh chính đại, thế mà nghe Đạo Hàm nói lại cứ như cậu đang lén lút quay trộm vậy. Mặt của Hàm Số bỗng nhiên nóng lên một cách khó hiểu rồi cậu thẫn thờ nghĩ___ Chắc chắn là do trời mùa hè quá nóng, điều hòa lại không bật nhiệt độ thấp hơn một chút, haiz......

Đạo Hàm thu tay lại khỏi lưng ghế sofa, bởi lúc này Hàm Số đã đứng dậy, mặt đối mặt với hắn nhưng ánh mắt lại không ngừng đảo qua đảo lại, trông chẳng khác nào một đứa trẻ làm chuyện xấu bị bắt quả tang.

Đạo Hàm yên lặng chờ đợi câu trả lời của cậu.

"À____" Hàm Số vội vàng tìm cách đánh lạc hướng, "Anh hát hay thật đấy."

Nói xong, trong lòng cậu âm thầm tặng cho bản thân một tràng pháo tay: Xem cách mình xử lý tình huống khéo léo chưa kìa? Thế này thì Đạo Hàm sẽ không còn để tâm đến chuyện quay video nữa.

Quả nhiên, Đạo Hàm khẽ chớp mắt, giấu đi nụ cười mơ hồ trong đáy mắt, chỉ đáp: "Cảm ơn."

Lúc này Hàm Số mới cảm thấy mình dần kiểm soát được hướng đi của cuộc hội thoại. Theo lý mà nói, cậu nên nhân cơ hội này lái sang một chủ đề khác để cuộc nói chuyện dần trôi vào ngõ cụt nhưng không hiểu sao, cậu lại tự nhiên thốt lên: "Tôi gửi video cho anh nhé. Anh hát thật sự rất hay."

Vừa dứt lời, Hàm Số suýt nữa cắn phải lưỡi.

Đệch..... cậu đang làm cái quái gì thế này?

Nhưng lời đã nói ra như bát nước đổ đi, chẳng thể thu lại được. Hàm Số đành cứng đờ cả người, mở QQ, tìm trong danh sách liên lạc cái tên 'Bầu trời rực rỡ' rồi gửi video qua.

May mà trong lúc chờ video tải lên, Đạo Hàm không tiếp tục truy hỏi về lý do quay phim mà chỉ bước đến sofa, ngồi xuống một cách tự nhiên. Hàm Số đứng mãi cũng không tiện, cậu đành quay người ngồi xuống theo. Giờ đây, Đạo Hàm ngồi ngay bên cạnh, cách cậu chỉ khoảng hai bàn tay. Hắn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, không biết đang làm gì.

Khoảng một phút sau, video đã được gửi thành công và Hàm Số nhận được tin nhắn phản hồi từ đối phương:

[Quay khá tốt.]

Rất khách sáo, vô cùng khách sáo. Khách sáo đến mức Hàm Số không còn cảm thấy có gì lạ lùng nữa. Khách sáo đến mức cậu có cảm giác như mình lại đang cùng Đạo Hàm phối hợp làm nhiệm vụ nào đó.

Cho đến ba giây sau, cậu nhận được một biểu tượng cảm xúc trên QQ____

/Cười mỉm*/.

(*🙂)

>>>>>>>>>>

Chương 18

Là một tay lướt Weibo hạng nhất, Hàm Số từng đào sâu nghiên cứu các 'hiểu lầm về biểu tượng cảm xúc' trong khóa đào tạo giáo viên trụ cột tại trường trung học Trịnh Châu. Không chỉ học, cậu còn từng cười cợt___

Trong mắt giáo viên, biểu tượng cảm xúc🙂(cười mỉm) mang ý nghĩa động viên, 👋 (vẫy tay tạm biệt) mang ý nghĩa tạm biệt, lần sau nói chuyện tiếp.

Nhưng trong mắt học sinh___

🙂 (cười mỉm) có nghĩa là 'Đối diện với kẻ ngốc, chỉ có thể cười gượng gạo mà không thất lễ'.

👋 (vẫy tay tạm biệt) có nghĩa là 'Không nói chuyện nổi với bạn nữa rồi, thôi thì cười mỉm bảo bạn cút đi'.

Hàm Số đơ người một lúc rồi chìm vào im lặng, trong lòng thầm nhủ: Chẳng lẽ đại lão này ngoài mặt cười tủm tỉm nhưng trong lòng lại đang chửi thề sao?

Trên màn hình điện thoại, gương mặt tròn vàng khẽ cong môi thành một đường cong vừa vặn, hai con mắt tròn xoe nhấp nháy, như thể đang nhìn chằm chằm cậu ngoài màn hình. Hàm Số giật nảy mình, run tay suýt làm rớt điện thoại xuống đất.

Cậu nhân lúc không ai chú ý liếc trộm Đạo Hàm bên cạnh, kết quả lại bị bắt tại trận.

Hàm Số: Tại sao? Tại sao lần nào cậu nhìn lén cũng bị hắn bắt gặp vậy?

Khoan đã, sao mình lại dùng từ 'lén' cơ chứ?!

Đạo Hàm chỉ im lặng mím môi nhìn cậu, không lộ ra vui buồn gì. Khóe môi mím chặt, cổ áo chỉnh tề từng li từng tí, tất cả đều toát lên vẻ cẩn trọng và nghiêm túc của hắn.

Hàm Số bỗng nhận ra____ chẳng lẽ Đạo Hàm không biết ý nghĩa thật sự của 🙂 (cười mỉm) trong ngôn ngữ mạng thời nay sao?

Khả năng cao là vậy.

Nghĩ đến đây, cậu bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn, nhớ lại cách Đạo Hàm từng 'phát huy văn hóa truyền thống' khi gửi tin nhắn chào hỏi trên QQ, cậu không nhịn được bật cười.

"Cậu cười gì thế?" Đạo Hàm hỏi.

Hàm Số cảm thấy không cách nào giải thích nổi. Cũng giống như khi bạn cố giải thích với giáo viên chủ nhiệm rằng 🙂 (cười mỉm) mang ý nghĩa châm chọc thì thầy cô sẽ thấy điều đó khó hiểu y như việc bạn không muốn học hành chăm chỉ để đạt điểm cao vậy.

Thế nên cậu chỉ đáp: "Không có gì."

------

Cuộc vui ở karaoke kết thúc khi trời đã khuya, Xác Suất lần lượt đưa mọi người về nhà, khép lại buổi tiệc một cách trọn vẹn.

Lần này, Đạo Hàm thực sự tỏa sáng với giọng hát của mình khiến ai cũng phải trầm trồ. Đương nhiên, người quay video không chỉ có mỗi Hàm Số. Đạo Hàm vốn không thích hoạt động trên mạng xã hội, hắn rất chú trọng bảo vệ quyền riêng tư, đến mức gần như không thể tìm thấy hình ảnh nào của hắn trên mạng. Những tấm ảnh hiếm hoi kia chỉ là ảnh chụp chung với các định nghĩa toán học và người ra đề thi đại học với nụ cười công thức chuẩn mực.

Vậy mà không biết ai nhân lúc ẩn danh đã to gan làm liều, tải video lên nhóm WeChat của hội những người dạy toán trung học.

[Người sói] [Ẩn danh]: Hát đỉnh thật /thả like/

[Phù thủy] [Ẩn danh]: Aaaaaaa hay quá trời hay!

[Tiên tri] [Ẩn danh]: Không hổ danh đại lão!

[Dân làng] [Ẩn danh]: Không hổ danh đại lão!

[Thợ săn] [Ẩn danh]: Không hổ danh đại lão!

[Thần tình yêu] [Ẩn danh]: Không hổ danh đại lão!

[Kẻ ngốc] [Ẩn danh]: Không hổ danh đại lão!

[Hình Học Không Gian]: Không hổ danh đại lão!

Cả nhóm bỗng nhiên im phăng phắc, bởi vì một đại lão khác đã xuất hiện - Hình Học Không Gian.

Lúc này, Hình Học Không Gian một tay khẽ vén lọn tóc không tồn tại bên tai, tay kia cầm điện thoại, nghiêm túc thưởng thức video Đạo Hàm đang hát.

Xem xong, cô ta quay sang cô bạn Phương Trình Tham Số, hỏi: "Cậu thấy sao?"

Phương Trình Tham Số cẩn thận suy đoán ý tứ của Hình Học Không Gian, khen Đạo Hàm chắc chắn là không sai được: "Hát hay lắm."

Hình Học Không Gian khẽ cười, ánh mắt đầy ẩn ý: "Tớ thấy anh ấy và tớ rất xứng đôi."

Phương Trình Tham Số: "...... Phải rồi. Cậu thật có mắt nhìn."

Hình Học Không Gian tắt màn hình điện thoại, soi gương bằng lớp kính đen nháy, chỉnh lại lọn tóc không tồn tại rồi bật cười khúc khích như tiếng cười của một nữ vương vừa phát hiện ra con mồi.

>>>>>>>>>>

Chương 19

Thời gian làm việc của các định nghĩa toán học đi theo lịch của trường học, mà cụ thể hơn là theo lịch của học sinh lớp 12, bởi họ phục vụ cho những người ra đề thi đại học. Như ai cũng biết, học sinh lớp 12 chỉ có đúng một tháng nghỉ hè nên đám định nghĩa toán học này đừng hòng mơ đến chuyện mở mang tầm mắt, nâng cao tu dưỡng hay rèn luyện cảnh giới____ mà phải tiếp tục làm việc trong nước mắt.

Một học sinh lớp 12 từng than thở: Không chỉ không xứng đáng có hai tháng nghỉ hè mà còn không xứng có những cuối tuần không phải kiểm tra hàng tháng. Hu hu hu hu hu.....

......

Hình Học Không Gian là kiểu người nói được làm được. Một khi đã có hứng thú với ai đó, chắc chắn cô ta sẽ tìm cách tiếp cận người đó. Tuy nhiên, Hình Học Không Gian tự nhận thấy nếu tỏ ra quá chủ động thì sẽ mất giá nên cô ta phải tiếp cận Đạo Hàm theo cách vừa chủ động nhưng vẫn duy trì được vẻ thanh lịch, đoan trang, dịu dàng và tự tin. Dù có thích đến mấy cũng không thể thể hiện quá lộ liễu được. Và lý do công việc chính là một cái cớ hoàn hảo.

Chỉ tiếc rằng, Hình Học Không Gian và Đạo Hàm hiếm khi cùng nhau ra đề, thế nên cơ hội tiếp xúc vì công việc gần như rất ít.

Lúc này, Hình Học Không Gian vẫn còn thích chơi trò 'đoán xem tôi nghĩ gì'. Về sau, cô ta lười vòng vo, thẳng thắn viết giấy hỏi Đường Elip rằng anh ta có thích mình không___ nhưng chuyện này để sau hãy nói, tạm thời không nhắc đến.

Dù xác suất hợp tác rất thấp nhưng cũng không phải là không có. Nó giống như phần nằm ngoài phạm vi ±3σ trong phân bố chuẩn - khả năng xảy ra thấp đến mức chưa đến 0,1% nhưng vẫn tồn tại. Và cuối cùng, ông trời cũng không phụ lòng người chờ đợi, Hình Học Không Gian đã nắm bắt được cơ hội.

......

Đề thi đại học sẽ không ra quá khó, vì thế có rất nhiều thí sinh đạt điểm cao kỷ lục, bởi đề thi dễ hơn nhiều so với những đề 'tuyệt mật', 'dự đoán đề' hay 'thầy cô nổi tiếng biên soạn'. Nhưng những giáo viên ra đề thi thử thì lại thích những thứ quanh co, rắc rối, thích nhồi nhét nhiều kiến thức vào một bài, thậm chí cả nội dung vượt chương trình để thể hiện trình độ sư phạm của mình. Theo cách nói của giáo viên, việc này gọi là 'tăng độ phân hóa'.

Thế là xuất hiện một câu trắc nghiệm nâng cao về hình học không gian, yêu cầu tìm một giá trị lớn nhất. Theo hướng giải của đề bài, trước tiên cần biểu diễn bài toán dưới dạng hàm số, nhưng do hàm số này khá phức tạp nên còn cần phải tính đạo hàm và phân tích tính đơn điệu.

Cuối cùng, Hình Học Không Gian và Đạo Hàm đã có một cơ hội hợp tác trong đề thi thử liên trường.

Việc biên soạn đề thi thử là một phần công việc của các định nghĩa toán học. Nhất là khi bài toán liên quan đến nhiều kiến thức, các định nghĩa toán học phải phối hợp với nhau để trao đổi và điều chỉnh.

Vậy là cuối cùng, cơ hội để Hình Học Không Gian tiếp cận Đạo Hàm đã đến.

>>>>>>>>>>

Chương 20

Hôm nay, với Hàm Số mà nói, đây cũng chỉ là một ngày bình thường như bao ngày khác. Bình thường đến mức cậu lại một lần nữa xuống lầu mà quên mang theo nước, trong khi bản thân đang khát khô cổ. Thế là, cậu đành phải bớt chút thời gian ít ỏi trước giờ làm để chạy vào cửa hàng tiện lợi trong khu chung cư mua một chai nước khoáng Evian.

Điểm khác biệt duy nhất là hôm nay, anh thu ngân trong cửa hàng tiện lợi đội một chiếc mũ lưỡi trai đen. Hàm Số thầm nghĩ: Mùa hè không bật điều hòa mà vẫn đội mũ trong nhà? Đúng là trâu thật đó.

Mùa hè tháng tám, thời tiết nóng như đổ lửa, tiếng ve kêu inh ỏi, hơi nóng từ mặt đường xuyên qua đế giày phả lên khiến mỗi bước đi của người đi bộ đều giống như đang chịu cực hình. Nhưng những điều này không liên quan gì đến Hàm Số, vì sau khi mua nước xong, cậu lập tức lên xe con, bật điều hòa ở nhiệt độ vừa phải rồi lái xe đến chỗ làm.

Hôm nay, công việc cũng bình thường như mọi ngày. Hàm Số sắp xếp lại các đề bài và kiến thức liên quan, in ra giấy, sau đó dùng ghim bấm ngay ngắn lại. Giống như mọi lần, cậu gõ cửa phòng làm việc của Đạo Hàm rồi đẩy cửa bước vào____

Nhưng cậu bất ngờ phát hiện Hình Học Không Gian cũng có mặt ở đó, cô ta đang đứng tựa vào máy điều hòa một cách đầy điệu đà, như thể đang khoe những đường cong trên cơ thể của mình. Hình Học Không Gian gọi hành động này là vô thức thể hiện những mặt đẹp nhất của bản thân khiến đối phương bị thu hút.

Hàm Số thấy tình huống này có hơi gượng gạo, trong lòng lại thầm thắc mắc: Hai định nghĩa toán học chẳng liên quan gì đến nhau, lại không bao giờ cùng nhau ra đề...... Thế mà giờ lại xuất hiện trong cùng một văn phòng? Chắc không chỉ là bàn chuyện công việc đâu nhỉ?

Chậc chậc chậc, Đạo Hàm có số hưởng ghê.

......

"Là cậu ta sao?"

Hàm Số nghe thấy Hình Học Không Gian hỏi lớn, giọng điệu có chút gay gắt, như thể đang rất tức giận.

Nhìn tình hình, có vẻ chuyện này không đơn giản. Hàm Số chỉ muốn lùi về một góc, lấy hộp đồ ăn vặt giấu trong văn phòng ra, vừa nhấm nháp vừa hóng drama. Hiếm khi được thấy một người 'cách biệt nữ sắc' như Đạo Hàm bị nữ thần hàng đầu của giới toán học cấp ba chất vấn thế này____ một quả dưa cỡ bự như vậy, thử hỏi ai mà không tò mò?

Nhưng đáng tiếc, viễn cảnh tươi đẹp ấy nhanh chóng bị hành động của hai nhân vật chính phá tan.

Lúc hỏi câu đó, Hình Học Không Gian liếc về phía Hàm Số một cái, sau đó tập trung ánh mắt vào Đạo Hàm, như thể đang cố gắng quan sát từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt đối phương.

Đạo Hàm đang ngồi trên ghế xoay, có thể dễ dàng đổi hướng. Hắn cử động chân, xoay ghế một cái, quay người lại đối diện Hàm Số rồi nhìn cậu thật chăm chú.

Ánh mắt của Đạo Hàm quá mức phức tạp, mang theo một cảm xúc khó đoán.

Hàm số: ??? Gì đây??? Sao lại nhìn tôi? Tôi chỉ là một khán giả vô tội thôi mà.

Cậu có linh cảm không lành, cảm thấy mình sắp bị cuốn vào trận chiến này nhưng vì không rõ ngọn ngành nên cậu cũng không biết phải nói gì, cuối cùng đành im lặng quan sát tình hình.

Bên trong văn phòng tĩnh lặng như tượng đá, chỉ còn tiếng điều hòa chạy ù ù khiến đầu óc con người trở nên tê dại.

Đạo Hàm nhìn Hàm Số suốt mười giây.

Chính xác là mười giây dài đằng đẵng. Hàm Số tự nhủ: Không thể nào đếm nhầm được.

Vì cậu đã nghe thấy tim mình đập đúng mười nhịp.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.