Cam Ngân Hợp chỉ lặng lẽ quét ánh mắt sâu thẳm về phía cô: “Đi một chuyến đến Tụng Trấn liền đặt tên như vậy? Sao anh cứ thấy không đáng tin nhỉ? Không phải em đã gặp gỡ tình lang nào đó bên ấy chứ? Cái gì mà ‘Mê’ với chẳng ‘Mê’.”
Cô gái nhỏ lập tức nhảy dựng lên phản bác, lý luận rành mạch, thậm chí còn nói gần đây chính anh mới là người chìm đắm trong tình yêu với Sasa – hoa khôi của quán bar. Nếu nói đến "mê", thì người mê phải là anh mới đúng!
Vài câu đơn giản liền khiến Cam Ngân Hợp liên tục thất thế, không tiện truy hỏi thêm. Anh chợt cảm thấy bản thân nghĩ nhiều, bèn liên tục dỗ dành, suýt chút nữa thì phải xin lỗi cô.
Tiễn bước người anh trai còn có chút ồn ào này, Cam Mật lại toàn tâm toàn ý dốc sức vào việc hoàn thiện họa xã.
Về ý nghĩa của cái tên này—
Cam Mật nói rằng nó là cảm hứng đến từ chuyến đi Tụng Trấn.
Đồng thời cũng là sự tiếp nối tình cảm của những con người nơi ông nội cô từng đặt chân đến, là sự hoài niệm mà ông đã để lại cho cô, cô cháu gái duy nhất.
Nhưng còn một ý nghĩa sâu xa khác—chỉ e rằng chỉ có mình cô hiểu rõ.
Đó là một thứ tình cảm đặc biệt dành cho Tống Mộ Chi.
Là lời bộc bạch từ tận đáy lòng, chỉ dành riêng cho anh.
Cô muốn dùng cách này, để khắc ghi anh vào tương lai mà cô đang xây dựng.
Chẳng bao lâu, hơi lạnh của đầu xuân bắt đầu len lỏi khắp nơi.
Khi Ngân Thành chào đón những mầm xanh đầu tiên, cũng là lúc lễ đính hôn của Lục Uy và Cam Ngân Thừa cận kề.
Cam Mật vốn định căn đúng thời gian để đến tầng trên của khu phố Lệ Xá đặt may lễ phục. Nhưng rốt cuộc lại bị Lương Âm Uyển thúc giục mãi, phải đi sớm hơn dự tính.
Bà ấy nói rằng phải đặt trước một khoảng thời gian nhất định, như vậy mới có đủ thời gian đề phòng trường hợp đến sát ngày mà lễ phục vẫn chưa hoàn thiện.
Cam Mật vốn cũng không muốn đi một mình, ban đầu còn định hỏi xem Lục Uy hoặc Tống Ngải Thiên có thời gian đi cùng cô thử đồ không…
Thấy cả hai cô bạn đều không sắp xếp được thời gian, Cam Mật liền quay sang nhờ Tống Mộ Chi làm tài xế.
Nơi đặt may lễ phục nằm ở trung tâm Ngân Thành, trên đại lộ Hương Tiết, trong tòa nhà Lệ Xá. Đó là một cửa hàng cao cấp chỉ phục vụ hội viên.
Nhà họ Cam từ trước đã đặt trước suất làm đồ suốt nửa năm, đủ để cả gia đình đến đây đặt may trang phục, độ bảo mật cực kỳ cao.
Cô gái nhỏ níu lấy Tống Mộ Chi, hào hứng kể những chuyện bát quái gần đây. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Tống Mộ Chi vốn chỉ là người đưa cô đi, lúc này đứng dưới ánh đèn, im lặng lắng nghe, chẳng hề có vẻ sốt ruột.
Không biết có phải ảo giác không, Cam Mật luôn cảm thấy sau khi anh trở về từ Giang Nam, cả người như thấm đẫm hơi nước, ngay cả gương mặt tuấn mỹ kia cũng trở nên ấm áp hơn mấy phần.
Đẹp đến mức cô chỉ muốn… cắn một cái.
Ánh mắt cô gái nhỏ sáng rực rỡ, còn trong veo hơn cả quả nho xanh căng mọng.
Có lẽ vì ánh nhìn quá mức nóng bỏng, Tống Mộ Chi khẽ cười, đưa tay kéo cô về phía phòng thử đồ, nhẹ nhàng đẩy vào: “Không phải đến thử quần áo sao? Vào đi, anh chờ em bên ngoài.”
“Vậy sau khi thử xong mình cùng đi ăn đại tiệc nhé…”
Được anh gật đầu đồng ý, Cam Mật bước đi mà còn ngoái đầu lại liên tục. Không biết nghĩ đến điều gì, cô bất chợt hạ giọng trêu chọc anh: “Vừa nãy là em không nỡ xa anh đấy, thế mà anh còn đuổi em đi.”
Lời vừa dứt, một ánh mắt sắc bén liền quét thẳng về phía cô.
Không một chút do dự.
Ném lại một câu trêu chọc gần như có ý tán tỉnh, cô gái nhỏ sợ bị bắt lại, dù bước chân có hơi trượt cũng vội vàng chuồn đi mất.
Bước vào phòng thử đồ, Cam Mật nghĩ đến vẻ mặt vừa rồi của Tống Mộ Chi, khúc khích cười.
Thì ra anh cũng có lúc bị chọc tức như vậy…
Cô còn chưa kịp cởi áo xong, miệng lẩm nhẩm một giai điệu nào đó, bỗng nhiên nghe thấy tiếng cửa bị đẩy mở.
Âm thanh khe khẽ của cánh cửa vang lên rõ ràng trong không gian nhỏ hẹp, khuếch đại mọi giác quan của cô.
Giây tiếp theo, một luồng hơi thở lạnh lẽo ập tới.
Theo sau đó là giọng nói trầm ấm mà cô quá mức quen thuộc—
“Nếu không nỡ xa anh, vậy anh vào cùng em nhé?”
Bên trong không hề chật chội, xưởng may riêng trên tầng lầu của Lệ Xá ở đại lộ Hương Tiết chiếm trọn một tầng.
Phía ngoài là khu trưng bày trang phục may sẵn, chiếm phần lớn không gian. Còn để mang lại trải nghiệm thử đồ hoàn hảo nhất cho khách quý, khu thử đồ chiếm trọn phần diện tích còn lại.
Bên trong có những tấm gương lớn sát đất, dọc theo đó là hàng đèn tường được bố trí tỉ mỉ, tạo hiệu ứng thị giác tinh tế.
Ánh sáng đổ xuống, phản chiếu rõ ràng dáng hình cao lớn của Tống Mộ Chi.
So với cảm giác áp sát, Cam Mật lại là người đầu tiên thấy rõ tất cả qua hình ảnh phản chiếu trong gương.
Ánh sáng mờ ảo trải dài, bờ vai trắng muốt của cô gái nhỏ lộ ra trong không khí lạnh lẽo, vì chưa kịp mặc lại áo mà khẽ run lên.
Cùng cô đi vào tận bên trong đã đành…
Giờ còn muốn thay đồ cùng sao?
Cô gái nhỏ bĩu môi lẩm bẩm trong đầu, nhưng chẳng hề có ý đuổi người, hai tay vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu, vòng ôm lấy vai.
Chờ một lúc, Cam Mật vừa khẽ nghiêng người định lên tiếng gọi anh, thì Tống Mộ Chi đã lặng lẽ áp sát từ phía sau.
Vòng tay anh ôm trọn cô trong chớp mắt, không cách nào cử động, ánh mắt cô tự nhiên rơi vào hình ảnh trong tấm gương trước mặt.
Tống Mộ Chi ẩn mình trong bóng sáng đan xen, hơi nghiêng đầu, bờ môi nóng bỏng đặt xuống vai cô.
Từng chút, từng chút cắn nhẹ, để lại cảm giác tê dại lan từ đầu vai đến cần cổ trắng mịn.
Cam Mật khẽ rên một tiếng, cơ thể theo bản năng nghiêng về sau.
Càng bị kéo sát vào lòng anh hơn, chiếc cổ thon dài khẽ ngửa, tạo thành một đường cong tuyệt đẹp.
“Anh Mộ Chi....”
Cam Mật quay lưng về phía anh, không nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt ấy, chỉ khẽ gọi một tiếng, giọng nhẹ tựa cánh ve.
“Em còn phải thử đồ mà…”
“Yên tâm, anh không để lại dấu vết đâu.”
Tống Mộ Chi khẽ ừ một tiếng, nhưng vẫn lưu luyến nơi đầu vai và cần cổ cô.
Không biết đã trôi qua bao lâu, đến khi anh chịu buông cô gái nhỏ mềm mại trong lòng, bàn tay anh liền vươn tới giá treo quần áo bên cạnh.
Ánh mắt lướt nhẹ qua một lượt, Tống Mộ Chi rút ra một bộ lễ phục, đặt trước mặt Cam Mật.
“Thử bộ này đi.”
Ban đầu cô vốn định chọn từ từ, thử từng bộ một.
Giờ thấy anh đích thân chọn sẵn một chiếc, Cam Mật chỉ khẽ đưa tay lên xoa nhẹ cần cổ vẫn còn tê dại.
Dù gì cô cũng tin vào mắt thẩm mỹ của anh, thử cho anh xem cũng chẳng sao.
Cô đưa tay nhận lấy, vừa ngước lên đã thấy anh vẫn đứng nguyên tại chỗ.
“Anh không ra ngoài à?” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Tống Mộ Chi chỉ dán mắt vào mỗi mình cô, ánh nhìn sâu thẳm ẩn giấu một thứ cảm xúc khó phân định. Giọng nói trầm thấp hơn vài phần, như cơn gió len lỏi qua khe cửa.
“Vừa rồi đã nói là sẽ ở bên em.”
Cam Mật siết nhẹ chiếc váy trong tay. “Vậy anh thực sự muốn ở lại sao…”
Chưa kịp để cô do dự, người trước mắt đã bước thêm một bước.
Như một phần thưởng, anh đặt lên cánh môi cô một nụ hôn nhẹ. Sau đó, giọng nói tựa như hơi thở phả bên tai cô, khẽ khàng nhưng lại khiến người ta mềm nhũn.
“Cam Cam, đi mặc vào đi.”
Cam Mật bị giọng điệu này của anh làm cho đầu óc mơ màng.
Cô chịu không nổi mỗi khi anh nói với mình như thế.
Mà dường như Tống Mộ Chi lại vô cùng thấu hiểu điểm này, cứ vào những thời khắc quan trọng…
Cô giằng co trong lòng một hồi lâu, cuối cùng vẫn không định trốn tránh.
Dù gì cũng không phải chưa từng bị nhìn thấy. Những chuyện còn sâu sắc hơn thế cũng đã trải qua, cô còn phải ngại gì?
Nhưng nghĩ là một chuyện, thực hiện lại là chuyện khác.
Cô chậm rãi trút bỏ y phục, dưới ánh nhìn không rời của người kia, chầm chậm thay vào bộ lễ phục.
Vải áo ma sát với lòng bàn tay bỗng chốc trở nên nóng rẫy.
Không khí xung quanh như loãng đi, bị một loại hơi thở nóng bỏng khác thay thế.
Ánh đèn trong phòng thử đồ khuếch đại từng động tác của cô, phản chiếu lên tường, từng đường nét trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Khi lớp áo cuối cùng rơi xuống sàn, những cảm xúc âm ỉ trong không khí cũng lặng lẽ bung nở.
Đường cong đầy đặn căng tròn vẽ ra một dáng hình hút mắt. Vòng eo nhỏ nhắn như chỉ cần khẽ siết một cái liền vừa vặn lọt vào lòng bàn tay.
Cam Mật cả người như một trái quýt ngâm trong sữa, chỉ cần chọc nhẹ, liền tràn ra một chút mật ngọt.
Mùi hương vương vấn trong phòng, toàn bộ đều là mùi sữa và vị ngọt thanh khiết từ cơ thể cô.
Thế giới như rơi vào tĩnh lặng.
Đến khi Tống Mộ Chi tiến lên, ôm lấy cô từ phía sau, cô tròn trịa căng tràn dưới lòng bàn tay anh bị siết chặt.
Dùng sức vừa đủ, khiến người ta dễ dàng sa ngã.
Kim giây tí tách trôi qua.
Rất lâu sau đó, trong hơi thở vừa lắng xuống của cả hai, Cam Mật mới chầm chậm gạt tay anh ra.
… Anh vừa đích thân thay đồ giúp cô.
Không muốn nghĩ đến chuyện khi nãy mình đã bị ánh mắt rực cháy kia khóa chặt thế nào, cô chỉ khẽ nâng hàng mi cong vút, run rẩy nhìn anh.
Giọng nói mềm mại như một viên đường chạm nước.
“... Đẹp không?”