Tôi Sống Trong Bình Mật Từ Nhỏ

Chương 113: Chương 113




Cô gái nhỏ vẫn còn chìm đắm trong cảm xúc mà anh mang lại, cả người mềm nhũn, hoàn toàn thuận theo sự dẫn dắt của anh.

Bàn tay anh khẽ vuốt v3 tấm lưng cô, động tác chậm rãi nhưng lại khiến cô không thể nào chống đỡ nổi.

Cô khẽ tựa vào thành bồn, hô hấp hỗn loạn, đến giọng nói cũng trở nên lí nhí, mềm mại như tiếng mèo con khe khẽ kêu.

Lúc trở lại phòng ngủ, cô hiếm khi tỏ ra nũng nịu như vậy. Vừa giơ tay vỗ nhẹ vào người anh, cô vừa lườm anh đầy trách móc, nhưng lại không giấu nổi ý cười trong mắt.

Hai người lại quấn lấy nhau, từng cử động đều mang theo sự thân mật đầy dịu dàng.

Lớp chăn ga trên giường đã hoàn toàn rối tung, mùi hương quýt thanh mát thoang thoảng trong không gian, như thể lan tràn theo từng hơi thở.

Từ đầu đến cuối, anh vẫn là người kiên nhẫn dọn dẹp, chăm sóc cô từng chút một.

Sau khi thay chăn gối xong, anh lại cúi xuống chạm nhẹ vào đôi mắt cô—mềm mại, long lanh như phủ một tầng sương mỏng, nhìn thế nào cũng khiến người ta yêu thích không rời.

Cô chớp mắt, hơi bực bội đẩy tay anh ra, lầm bầm:

“Anh về sớm như vậy là có chủ ý từ trước, đúng không?”

Anh dựa một tay lên gối, nghiêng người nhìn cô, khóe môi cong lên đầy ý cười:

“Dự định ban đầu cũng là về sớm rồi.”

Cô hừ một tiếng, nhẹ nhàng đá chân anh:

“Vậy nên anh dứt khoát về còn sớm hơn nữa?”

Anh bật cười, giọng nói trầm ấm mang theo chút trêu chọc:

“Nếu em muốn nghĩ như vậy thì cũng không sai.”

Cô lườm anh một cái, xoay người định quay lưng lại.

Nhưng vừa mới nghiêng người được nửa chừng, cô lại cảm thấy như thế quá có lợi cho anh, liền trở mình, ôm lấy anh, cười híp mắt:

“Vậy thì em cứ phải nghĩ ngược lại mới được!”

Nghe vậy, anh bật cười, ánh mắt sáng lên đầy hứng thú:

“Vậy em định ngược lại thế nào đây?”

Bình thường, khi anh không cười đã đủ thu hút—vẻ ngoài trầm lặng, sắc nét như tuyết đầu mùa.

Nhưng lúc cười lên lại càng đẹp hơn, mang theo nét dịu dàng của ánh nắng đầu xuân, như thể vạn vật đều bừng tỉnh dưới tia sáng ấy.

Nhìn anh như vậy, cô như bị đứng hình tại chỗ.

Cô ngơ ngác như một chú chim cánh cụt nhỏ, ngắm nhìn khuôn mặt tuấn tú ấy mà không nhịn được bật cười ngây ngô.

Người đàn ông này, với những biểu cảm chỉ dành riêng cho người yêu, là của cô.

Thấy cô cứ cười mãi mà không chịu trả lời, anh hơi bất đắc dĩ:

“Cười cái gì vậy?”

Cô nghiêng người dựa vào anh, hít nhẹ hương cam quýt nhàn nhạt trên áo anh, cười ranh mãnh:

“Cười anh chứ ai, cười vì từ giờ anh chỉ có thể chịu đựng một cô gái như em thôi.”

Sau một hồi quấn quýt, thời gian cũng đã muộn.

Mặc dù hôm nay hiếm khi anh về sớm, nhưng hai người lại lần lượt dây dưa từ phòng tắm cho đến phòng ngủ, vậy mà khi nhìn lại, đồng hồ đã điểm tám giờ tối.

Ban đầu, cô còn hơi buồn ngủ, nhưng giờ thì tinh thần tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Trong lúc anh vào bếp nấu ăn, cô nhận được tin từ xưởng tranh Mê Tụng—việc thi công đã hoàn tất và qua khâu nghiệm thu.

Điều này có nghĩa là chỉ cần mang đồ đạc vào sắp xếp là có thể bắt đầu làm việc trong xưởng mới.

Sau bữa tối, cô hào hứng chạy quanh anh, tíu tít kể về chuyện xưởng tranh.

Vốn dĩ, anh chính là người đã sáng lập ra Như Di—một xưởng tranh chuyên nhận các dự án lớn từ tập đoàn Tống thị cùng các công ty con.

Dạo gần đây, danh tiếng của Như Di ngày càng vững chắc.

Vậy nên, có chuyện gì cần hỏi, cứ tìm anh là chắc chắn không sai.

Không có lý do gì cả, cô cứ thế tin tưởng anh, chẳng chút do dự.

Nhưng khi nhắc đến Như Di, cô vẫn có chút thắc mắc:

“Như Di không định xây thêm chi nhánh mới sao? Vẫn sẽ đặt trụ sở trong công ty à?”

Đây là điều khiến cô băn khoăn từ lâu.

Nhìn vào các xưởng tranh lớn nhỏ trong nước, dù là những xưởng kém danh tiếng nhất, chỉ treo biển hiệu tượng trưng, vẫn có một không gian riêng.

Chưa kể đến xưởng tranh Chương Niên mà cô biết, ngay cả xưởng tranh Mê Tụng mà cô vừa thành lập cũng có quy mô lớn hơn Chương Niên nhiều.

Anh quấn nhẹ một lọn tóc của cô, giọng điềm nhiên:

“Nếu em muốn, nó sẽ có.”

…Cô muốn thì sẽ có sao?

Cô chớp mắt, nghiêng đầu nhìn anh, cố ý trêu chọc:

“Lại cái kiểu thuận theo ý em nữa hả? Anh lúc nào cũng nói mấy lời hay ho vào thời điểm này thôi!”

Nghĩ một chút, cô bỗng giơ tay lên trời, hùng hồn tuyên bố:

“Vậy thì em phải tranh quyền lợi cho đồng nghiệp cũ của em chứ! Em muốn!”

Anh khẽ cười, nắm lấy tay cô đặt vào lòng bàn tay mình:

“Vì người khác mà tranh quyền lợi thì tốt… nhưng sao không thấy em tranh cho anh vậy?”

“…”

Cái này sao giống nhau được?!

Mà cho anh thì… quyền lợi kiểu gì đây?

Vừa rồi trong phòng tắm, cô suýt bị anh làm đến mức mềm nhũn ra như vũng nước.

Nhìn gương mặt anh ngay trước mắt, cô bỗng muốn nhéo thử xem da mặt anh có dày như tường thành không!

Nghĩ gì làm nấy, cô liền vươn tay véo anh một cái, hai người cười đùa qua lại.

Bất chợt, một ý tưởng lóe lên trong đầu cô:

“Anh này, dù sao xưởng tranh của em cũng đã chuẩn bị xong rồi, hay tối nay chúng ta qua đó ngủ đi?”

Cô mắt sáng rực, trông hệt như một chú mèo con tràn đầy mong chờ.

Anh nhướn mày, gạt nhẹ bàn tay nghịch ngợm của cô ra, giọng điềm nhiên:

“Được thôi.”

Nói đoạn, anh chỉ vào má mình, ý tứ rõ ràng:

“Nhưng phải có ‘quyền lợi’ trước.”

Cô nghẹn lời.

Sao anh vẫn nhớ câu cô nói lúc nãy vậy chứ…

Người ta nói "đại trượng phu co được giãn được", nhưng mà…

Cô - Cam Mật - cũng vậy thôi.

Cam Mật chu môi, lần lượt thơm lên má anh mấy cái, vừa nũng nịu vừa khéo léo xin xỏ một lúc lâu, cuối cùng mới đổi lại được sự đồng ý của anh.

Trên đường lái xe đến xưởng tranh Mê Tụng, cô tựa vào ghế, trong lòng không khỏi cảm thán.

Thì ra mỗi ngày bên cạnh Tống Mộ Chi đều có thể tự do tùy hứng, nói đi là đi như thế này.

Con đường họ cùng nhau bước tiếp, tuy đầy ắp những điều chưa biết, nhưng cũng tràn ngập niềm vui.

Giống như lúc này đây, khi tận mắt chứng kiến xưởng tranh Mê Tụng đã hoàn thiện, cô có thể thoải mái giới thiệu cho anh xem thành quả của mình.

Cùng anh chia sẻ tất cả những gì mình đã cố gắng đạt được.

Lúc họ đến nơi, ba tòa nhà vòng cung của xưởng tranh chưa bật hết đèn.

Nhóm công nhân phụ trách hoàn thiện công trình, theo lời dặn của cô, đã xử lý những chi tiết cuối cùng trong ngày hôm nay. Họ chỉ để lại một số đèn sáng, như những ánh dẫn đường giữa màn đêm.

Dẫn Tống Mộ Chi đi tham quan, cô hào hứng nói liên tục, còn anh thì chỉ lặng lẽ lắng nghe.

Xưởng tranh Mê Tụng là tâm huyết của Cam Mật, cô đã lên kế hoạch từ những năm đầu đại học. Giờ đây, khi mọi thứ thành hiện thực đúng như mong muốn, cô như hòa vào nơi này, tỏa ra một thứ ánh sáng rực rỡ mà trước đây hiếm khi bộc lộ.

Chỉ khi ở trong lĩnh vực mà mình yêu thích, người ta mới có thể bừng lên tinh thần như thế.

Tòa nhà bên trái dành cho các hội viên ở và sáng tác trong tương lai, tòa bên phải là phòng triển lãm, chỉ dùng để trưng bày và lưu giữ các tác phẩm.

Còn tòa trung tâm mới thực sự là "địa bàn" của cô. Ở đó có phòng vẽ riêng, nơi làm việc, và cả phòng ngủ để cô có thể ở lại bất cứ lúc nào.

Dưới chân ba tòa nhà là dòng nước được dẫn từ hồ, bên bờ trồng cỏ lau, từ đây có thể nhìn ra dãy núi ẩn mình trong tầng mây.

Xa xa là vườn cam xanh mướt trải dài dưới bóng cây cổ thụ, những bãi lau sậy đung đưa theo gió xuân, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ.

Cam Mật nắm tay Tống Mộ Chi, không ngừng cảm thán:

“Đẹp lắm đúng không! Nhưng bây giờ tối quá rồi, nếu đến đây vào buổi chiều chắc chắn sẽ càng đẹp hơn.”

Chỉ cần nghĩ đến việc sau này sẽ làm việc trong một môi trường như thế này, tâm trạng cô càng phấn khởi đến mức không thể kìm lại được.

Sự hào hứng ấy kéo dài mãi đến khi họ chính thức nhận phòng.

Cam Mật ở khu trung tâm có một không gian rộng rãi để ở, chiếc giường trong phòng được thiết kế theo kiểu sập tatami.

Vừa tháo giày xong, cô đã lao thẳng vào trong, nhảy lên rồi thả người rơi xuống.

Tống Mộ Chi đi ngay phía sau, nhanh chóng đưa tay cản cô lại:

“Vui thì cũng không cần phải như vậy chứ? Nhỡ ngã thì sao?”

Ngã thì làm sao? Tự mình chịu thôi.

Hôm nay, phần chân cô vẫn còn hơi đau vì bị anh va chạm mạnh nữa kìa.

Nhưng cảm giác đọng lại nhiều hơn vẫn là sự vui sướng, một niềm hạnh phúc lan tỏa từ tứ chi đến từng mạch máu, là cảm giác không gì có thể so sánh được khi da thịt hòa vào nhau.

Cam Mật không trả lời, vừa nghĩ vừa lăn hai vòng trên sập tatami, hết gãi gãi chỗ này lại nhìn nhìn chỗ kia.

Nhưng chẳng mấy chốc, cô liền cảm nhận được một ánh mắt chăm chú đang hướng về phía mình.

Cô ngừng lại một chút, rồi quay sang nhìn về phía Tống Mộ Chi.

Anh vẫn đứng đó, từ trên cao nhìn xuống cô.

Một dáng vẻ... giống như đang bị bỏ quên vậy.

Tống Mộ Chi như thế này thật sự rất hiếm thấy.

Cam Mật bật cười khúc khích, vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh đầy nhiệt tình, mời anh ngồi xuống:

“Thôi nào, lại đây đi.”

Gương mặt Tống Mộ Chi vẫn điềm tĩnh, không nói gì thêm, nhưng vẫn bước tới.

Cô hào hứng giới thiệu sơ qua về căn phòng của mình tại xưởng tranh Mê Tụng, rồi kéo nhẹ vòng tay qua eo anh, thúc giục:

“Nằm xuống đi, nằm cạnh em.”

Tống Mộ Chi làm theo.

“Này, như vậy là có thể nhìn thấy bầu trời bên ngoài đấy.”

Anh đáp một tiếng, vòng tay ôm cô vào lòng.

“Hôm nay em rất vui.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.