Trần Hữu Mộc Lan - Nguyệt Ánh Sa Khâu

Chương 8: Chương 8 (Hoàn)




Ngoại truyện Hoắc Đình

Ta từng ghen tị với Hoắc Xuân.

Khi tiểu nha đầu tên Lư Mộc Lan đó bất chấp tất cả quỳ rạp dưới chân ta, bưng bát canh quỳ trước mặt ta cầu xin ta báo mối thù giết huynh thay hắn.

Ta ghen tị vì hắn còn nhỏ tuổi như vậy, chẳng cần tốn chút sức lực nào đã có một người cam tâm tình nguyện vì hắn mà vứt bỏ tôn nghiêm, đánh cược cả mạng sống.

Lư Mộc Lan trông có vẻ nhút nhát, nhưng đằng sau đôi mắt hạnh nhân kia lại chẳng hề có chút sợ hãi nào. Có một thứ dũng cảm kỳ lạ, vừa cô độc, vừa ngang tàng.

Năm ta bằng tuổi nàng, ta cũng từng rơi vào cảnh đường cùng, phụ mẫu mất sớm, gia sản bị cướp đoạt.

Nhưng ta là nam nhân, có thể dùng lòng trung thành không sợ chết, không màng hậu quả để đổi lấy sự che chở của quyền lực.

Còn nữ nhân thì không như vậy.

Ta cố ý làm ra vẻ hung dữ, quát mắng nàng là để nàng hiểu rằng không thể dùng thủ đoạn lấy lòng để trao đổi điều kiện với bất kỳ nam nhân nào.

Sau lần nổi giận đó, nhiều năm ta không gặp lại nàng.

Nhưng ta nghe nói nàng rất quy củ ở Phương Tạ Viên, chăm sóc Hoắc Xuân chu đáo trong cuộc sống thường ngày, còn giám sát chặt chẽ Hoắc Xuân học hành.

Nghe nói nàng đã cứu sống một gốc sơn trà sắp chết khô, ngày nào cũng tận tâm chăm bón.

Còn nghe nói nàng thích đọc sách, thích viết chữ.

Nàng thường đấu khẩu với Hoắc Xuân, một người đứng trong thư phòng, một người đứng ngoài cửa sổ, không ai chịu nhường ai.

Người đến báo lại còn kể tường tận nội dung cãi nhau của hai người. Ta cảm thấy thật nhàm chán, dù gì cũng là những đứa trẻ chưa trưởng thành, không đáng bận tâm.

Thế nên ta ra lệnh không cần giám sát nữa.

Ngày Hoắc Xuân thi đỗ Cử nhân, hắn đưa Lư Mộc Lan đến trước mặt ta, mặt đỏ bừng, cổ cứng ngắc cầu xin ta làm chủ cho hắn.

Hắn nói muốn cưới Lư Mộc Lan.

Đã lâu rồi ta không tức giận như vậy.

Ta đặt kỳ vọng rất lớn vào Hoắc Xuân, vậy mà hắn lại dám mở miệng nói với ta muốn cưới thê tử.

Một đứa trẻ mười bốn tuổi, đến lông tơ còn chưa mọc đủ, nói gì đến chuyện thực sự hiểu yêu có nghĩa là gì.

Ta đá Hoắc Xuân vào trong từ đường phạt quỳ, vậy mà Lư Mộc Lan lại to gan dám tìm đến gặp ta, muốn nói chuyện với ta.

Gương mặt tròn trịa như trăng rằm ấy toát ra vẻ ngoan ngoãn, nhu thuận, nhưng ta nhìn thế nào cũng cảm thấy đó không phải là Lư Mộc Lan thực sự.

Nàng hiểu rõ nỗi tuyệt vọng khi nhà tan cửa nát, cũng biết thế nào là tủi nhục khi sống nhờ dưới mái hiên người khác.

Vì vậy nên nàng học được cách nhẫn nhịn, học được cách nhượng bộ.

Theo một ý nghĩa nào đó, ta và nàng là cùng một kiểu người.

Vẻ ngoan ngoãn của Lư Mộc Lan chỉ là giả dối, thực ra nàng có suy nghĩ của riêng mình.

Khi ta nói muốn đưa Hoắc Xuân đến Lang Hiên, ta lại nhìn thấy trong ánh mắt Lư Mộc Lan lóe lên một tia vui mừng.

Dựa theo quan sát của ta đối với nàng, Hoắc Xuân là người nàng quan tâm nhất trên đời này, cho nên nàng thuận theo mọi yêu cầu của hắn, thậm chí chỉ có thể từ bỏ cảm xúc thật của mình.

Nếu Hoắc Xuân muốn cưới, nàng sẽ gả.

Nếu Hoắc Xuân không cưới, nàng sẽ lập tức rời đi, không hề vương vấn.

Ta vẫn luôn tự hỏi, điều gì đã tạo nên sức mạnh bên trong Lư Mộc Lan? Điều gì khiến nàng có thể can đảm một cách thuần khiết để có thể kiên trì tiến về một mục tiêu duy nhất như vậy?

Đây thực sự là một chuyện rất đáng để suy ngẫm.

Khi nàng mượn danh nghĩa của ta để tiếp cận thê tử Chu Phượng Sơ, ta vẫn chỉ đứng ngoài quan sát.

Thê tử của Chu Phượng Sơ và Bành Diệu Tổ đều xuất thân từ Tần gia, hai người là tỷ muội ruột thịt. Lúc đó ta từng đoán, chẳng lẽ Lư Mộc Lan đang nhắm vào Bành Diệu Tổ sao?

Nhưng ta lại cảm thấy giải thích như vậy có chút gượng ép, một nữ nhân sao có thể có mưu tính sâu xa đến vậy?

Về sau do bận rộn chính sự, ta dần dần lơ là chuyện này.

Chờ đến khi ta nhận ra có điều bất thường thì cái chết của Bành Diệu Tổ đã dấy lên một cơn sóng dữ trong triều.

Ta vội vàng trở về Hoắc phủ, đúng lúc nghe nói nàng đột nhiên đổ bệnh.

Hạ cô cô nói là chứng bệnh phong hàn, uống thuốc mấy ngày vẫn không thấy thuyên giảm.

Ta đứng bên giường bệnh, chăm chú nhìn khuôn mặt yếu ớt mang theo chút khổ sở của nàng hồi lâu. Dường như nàng cảm nhận được, đột nhiên mở to mắt, nắm chặt lấy ống tay áo của ta.

Nàng nói: “Cha, người đến đón con sao? Mẹ con đâu?”

Chắc là nàng biết bản thân đang gặp nguy hiểm đến tính mạng, nên mới nhận nhầm ta thành người thân đã qua đời.

Ta nhìn tờ giấy đã bị mồ hôi thấm ướt vừa xuất hiện trong tay mình, trên đó ghi chép mười mấy vị thuốc, tất cả đều là dược liệu giúp tán phong giải độc.

Điều tra sâu hơn, mọi chuyện liền sáng tỏ.

Lần đó, tay ta đã siết chặt trên cổ nàng, chỉ cần thêm một chút nữa thôi là có thể đoạt mạng nàng.

Nhưng nàng không những không hề sợ hãi mà thậm chí còn có dáng vẻ nhẹ nhõm, như thể tâm nguyện đã hoàn thành, thù lớn cũng đã báo xong.

Kẻ sát nhân đối diện với con mồi không chút sợ hãi, tự nhiên cũng mất đi hứng thú.

Từ khoảnh khắc ta lựa chọn buông tay, ta đã biết tai họa mà nàng gây ra, ta bắt buộc phải lo liệu đến cùng.

Phủ Quốc Công và Bành gia dâng sớ tố cáo ta, ta cũng tố cáo lại bọn họ.

Suốt một khoảng thời gian, án thư của Hoàng thượng chất đầy những bản tấu vạch tội lẫn nhau giữa ta và họ.

Chu Phượng Sơ nói ta sai khiến nữ nhân, dùng bí hương hại hắn và Bành Diệu Tổ.

Trước mặt Thánh thượng, ta mặt không đổi sắc, tim không loạn nhịp mà bịa ra một câu chuyện:

“Thứ hương đó đúng là của người trong phủ thần làm ra, vốn để giúp vui chốn khuê phòng, là để lấy lòng thần mà điều chế ra. Không phải nàng ấy cố tình đưa đến, mà là thê tử của Chu đại nhân nằng nặc đòi lấy. Bệ hạ xem, thần và ngài ấy vẫn còn đang khỏe mạnh đứng ở ngự tiền, chỉ riêng Bành Ngự chết bất đắc kỳ tử, chẳng lẽ không phải do phóng túng quá độ khiến thân thể suy kiệt sao? Chuyện “tự chuốc lấy họa” này mà truyền ra ngoài thì rất mất mặt, còn dám mang đến trước mặt Hoàng thượng bẩm báo sao?”

Thánh thượng kinh ngạc: “Thứ hương liệu gì mà kỳ diệu như vậy? Hoắc Đình, ngươi cũng dùng qua rồi sao?”

Ta đáp: “Thần từng dùng rồi. Giữa nam nữ quả thực có thể tăng thêm chút thú vị, thần dám lấy tính mạng ra bảo đảm, tuyệt đối không có tác hại gì.”

Thánh thượng cũng cảm thấy hoang đường, tiện thể khiển trách Chu Phượng Sơ vì đã đưa chuyện không thể phơi bày ra trước triều đình, làm tổn hại đến uy nghiêm của mệnh quan triều đình.

Chuyện này tạm thời bị đè lại.

Nghe nói từ đó Lư Mộc Lan đã an phận suốt một thời gian dài, điều này khiến ta có chút vui mừng.

Khi dạy dỗ Hoắc Xuân, ta tự cho rằng mình đã làm tròn vai trò vừa là huynh trưởng, vừa là phụ thân.

Lư Mộc Lan nhỏ hơn ta chín tuổi, lại có mối liên hệ sâu sắc với Hoắc gia, cho nên ta cũng tự nhiên cho rằng mình có trách nhiệm chăm sóc nàng.

Nàng phạm sai lầm, ta sẽ dạy bảo.

Nàng gây họa, ta sẽ thu dọn.

Nhưng đến khi mũi tên ấy cắm thẳng vào lồ ng ngực nàng ngay trước mắt ta, ta mới phát hiện ra mình lo lắng đến mức nào.

Nhìn tên khốn kiếp Hoắc Xuân kia, ta chỉ hận không thể lột da hắn.

Hắn thực sự thích Lư Mộc Lan, nếu không khi ta mắng hắn, hắn đã không đột nhiên nổi điên, gằn giọng hỏi ngược lại ta có phải từ lâu đã có suy nghĩ xấu với Lư Mộc Lan hay không.

Vậy nên ta xuống tay với hắn càng nặng hơn.

Ngồi bên giường Lư Mộc Lan, ta từng có chút sốt ruột, nghĩ xem khi nàng tỉnh lại biết được ta đánh Hoắc Xuân chạy mất, có phải sẽ tính sổ với ta không.

Nàng đang bệnh, nếu vì chuyện này mà nổi giận với ta, ta phải khuyên giải thế nào đây?

Ta ghé sát vào bên giường, nhìn thật kỹ, cũng không phải dung mạo khuynh thành tuyệt sắc gì, những cô gái thanh tú như nàng ở kinh thành có đầy rẫy.

Nhưng vì sao bắt đầu từ lúc ở huyện Mậu, người Hoắc gia ai nấy đều bận lòng vì nàng?

Thật kỳ lạ.

Ta bật cười, lại bị Hạ cô cô nhìn thấy.

Nếu hỏi ta thích Lư Mộc Lan ở điểm nào, có lẽ ta thích sự thông minh của nàng.

Với thân phận của ta bây giờ, có không ít nữ nhân vì muốn trèo cao mà vội vàng bày trò trước mặt ta.

Thật sự khiến người ta khó xử.

Ta vốn không có kiên nhẫn với những nữ nhân ngu xuẩn.

Lư Mộc Lan thì khác, nàng trầm tĩnh, bình thản, dám nghĩ dám làm, dám làm còn dám nhận.

Cho dù là biết mình sai, nàng cũng không tìm cớ để biện hộ.

Thậm chí ta còn có chút nghi ngờ, nếu ta không nhanh tay dập tắt sóng gió trước, có phải nàng sẽ tự mình bước vào cơn bão để tránh liên lụy đến ta và Hoắc Xuân không?

Năm đó, việc Nhược Mai tẩu tử cưu mang dạy dỗ nàng đã gieo xuống một hạt giống thiện lương cho cả Hoắc gia.

Mà con người Lư Mộc Lan cũng giống như một hạt giống vậy, cho dù bị ném vào nơi cằn cỗi lạnh lẽo nhất, nàng vẫn có thể sinh trưởng mạnh mẽ.

Nói là thích nàng, chẳng bằng nói là trân trọng nàng.

Vì vậy, ban đầu ta chưa từng nghĩ sẽ tranh giành nàng, cho dù ta đã sớm nhìn thấu nỗi muộn phiền và thất vọng trong mắt nàng khi nhìn Hoắc Xuân.

Thế nhân chỉ biết ta là cận thần được thiên tử tin tưởng nhất nhưng không ai biết rằng quyền lực đi kèm với trách nhiệm, khiến ta lúc nào cũng có cảm giác như bị gai nhọn đâm sau lưng.

Khi ta diệt trừ phe cánh đối lập cho thiên tử, ta cũng đã lo lắng cho tương lai của chính mình.

Vì thế bao năm qua, ta chưa từng có ý định lập gia đình hay sinh con.

Hôm đó, sau khi ta xử lý Bành gia và Chu gia xong trở về, khoảnh khắc nhìn thấy Lư Mộc Lan trong đình hóng mát trong viện, rốt cuộc ta cũng hiểu được lời Hoắc Tân từng nói tới, cảm giác có một người biết nóng biết lạnh là như thế nào.

Ta và Lư Mộc Lan dường như luôn có một loại tâm thinh tương thông. Nàng dựa vào cột đình, nhíu mày lơ đãng ngủ gật, ta vừa nhìn đã biết nàng đang đợi ta.

Khoảng cách giữa chúng ta rất gần, đôi mắt nàng rũ xuống, lông mày khẽ cong như vầng trăng khuyết.

Thì ra có người quan tâm, có người lo lắng, chính là cảm giác này.

Ta cố ý tạo ra chút động tĩnh, vậy mà nàng chẳng thèm ngẩng đầu lên, cứ thế cẩn thận băng bó cho ta.

Khoảnh khắc ấy, ta bỗng thấy mình giống như một con công đang xòe đuôi.

Ta bảo Lư Mộc Lan hãy suy nghĩ thật kỹ, xem rốt cuộc nàng muốn sống một cuộc đời như thế nào.

Ta cũng thực sự muốn biết, dưới vẻ ngoài trầm lắng và bình thản ấy nàng đang che giấu điều gì.

Nhưng ta không đợi được đến lúc nàng nói cho ta câu trả lời.

Hoàng thượng nói, ngài đã chiếu cáo thiên hạ rằng Hoắc Đình ta đã chết.

Khoảnh khắc đó, ta đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm.

Ta nghĩ với tính cách phóng khoáng của Lư Mộc Lan, biết ta chết rồi có lẽ cũng chỉ buồn một chút, rồi sẽ đi tìm cuộc sống tự do giữa trời đất.

Một đời gió bụi, từ kẻ vô danh tiểu tốt không có cơm ăn đến nhất phẩm triều thần, ta vốn dĩ muốn trở thành kẻ thao túng quyền lực, cuối cùng lại trở thành kẻ bị quyền lực giam cầm.

So với đám người Dục vương, Bành Chiêu, ta cũng chỉ là một con cờ trên bàn cờ quyền mưu.

Ta hỏi Hoàng thượng: “Vì sao không thực sự giết thần?”

Hoàng thượng và ta ngồi đối diện nhau dưới ánh trăng: “Trẫm vẫn chưa quyết định.”

Ngài hỏi ngược lại ta:

“Hoắc Đình, năm đó sau trận chiến với Dục vương, ngươi tổn thất không ít nhưng trong tay vẫn còn quân. Nếu ngươi hô một tiếng, hẳn sẽ có không ít người đi theo. Trẫm đã lệnh cho hai người Từ Tri Viễn và Chu Nhân Thành dẫn theo binh mã mai phục ở ngoại ô kinh thành, lại có hai ngàn Hắc Giáp vệ chờ trong đại điện nhưng ngươi vẫn có cơ hội thoát khỏi thiên la địa võng trẫm bày ra, thậm chí trước đó đã có thể theo phe Dục vương. Ngươi hoàn toàn có thể tạo phản, trực tiếp đối đầu với trẫm trên đỉnh quyền lực.”

“Vì sao ngươi không làm? Vì sao hả?”

Nhìn ánh mắt Hoàng đế có chút méo mó vì kích động, ta bật cười bất đắc dĩ:

“Bệ hạ hy vọng thần phản hay không phản?”

“Trẫm vẫn luôn kiêng kỵ các ngươi tạo phản, cũng luôn chờ đợi các ngươi phản. Dục vương đã sớm nhòm ngó ngai vị của trẫm, Bành Chiêu cũng quy thuận hắn. Vì sao ngươi không làm? Chẳng lẽ trẫm đã nhìn nhầm ngươi?”

“Thần xưa nay chưa bao giờ muốn làm loạn thiên hạ. Thiên hạ loạn, bách tính khổ. Thần không muốn làm kẻ hại nước hại dân làm lung lay nền tảng quốc gia, khiến lê dân bách tính lầm than. Hiện tại thiên hạ thái bình, bách tính cực khổ có cái ăn, trẻ có nơi nương tựa, già có chỗ nương nhờ, thật sự là vất vả lắm mới có được. Thử hỏi thần có lý do gì để tạo phản?”

“Ép ngươi tạo phản, ngươi cũng không phản sao? Hoắc Đình, ngươi vẫn còn là Hoắc Đình mà trẫm từng quen biết sao?”

“Hoắc Đình mà Bệ hạ quen biết thuở ban đầu chẳng phải chỉ là một binh lính nhỏ bé hay sao? Vì muốn được coi trọng mà thần chủ động làm phu xe cho Bệ hạ, vì Bệ hạ đỡ đao chắn tên, xông pha nơi tiền tuyến, chẳng qua cũng chỉ vì muốn sống tốt hơn một chút mà thôi. Tổ tiên thần dù sa sút nhưng chưa từng có người nào là kẻ tiểu nhân phản nghịch. Cho dù Bệ hạ có nghi ngờ thần, thần cũng sẽ không vì lợi ích của bản thân mà đầu quân cho Dục vương.”

Hoàng đế không hài lòng:

“Hoắc Đình, nếu ngươi thật sự nghĩ như vậy, trẫm coi thường ngươi.”

Ta đã là tù nhân rồi, còn nói gì đến chuyện được coi trọng hay không.

Ngài không còn là vị quân vương cần mẫn, liêm chính mà ta từng quen biết nữa. Có lẽ là do kẻ gièm pha bên cạnh quá nhiều, cũng có thể là do bị d*c vọng trường sinh làm mờ mắt.

Khi thiên hạ mới định, chúng ta từng đứng trên tường thành, cúi đầu nhìn xuống toàn bộ thịnh kinh, cũng từng có những khoảnh khắc vui mừng vì khổ tận cam lai, từng có những giây phút chân thành đối đãi mà không chút đề phòng.

Đến cuối cùng ta cũng hiểu được chung khổ thì dễ, chia ngọt lại khó.

Đế vương không hiểu được sự lựa chọn của người bình thường.

Sau này Thái hậu cũng từng hỏi ta một câu tương tự.

Tân đế vừa lên ngôi, Trương Quý phi mới ngoài hai mươi tuổi đã lấy thân phận Thái hậu để liên kết với một số đại thần, kiểm soát triều chính.

Nơi giam giữ ta từ địa lao được chuyển sang một tẩm điện hẻo lánh.

Thái hậu đến thăm ta còn thường xuyên hơn cả Tiên đế, nàng ta cần ta chỉ đường cho chính sự còn non yếu của mình, giúp nàng ta phân tích xem đám quyền thần đang rình rập trên triều đình có mưu đồ bất chính gì không.

Lúc đầu, nàng ta còn hài lòng với sự “cống hiến” của ta, thậm chí còn hứa hẹn chờ sau khi tân đế cứng cáp, có thể tự mình chấp chính sẽ thả ta đi.

Nhưng nữ nhân một khi bước chân vào chính trị, thường có nhiều tham vọng hơn nam nhân.

Một ngày nọ, nàng ta nhân lúc nửa đêm canh ba lén mò lên giường ta, nói rằng mình nguyện noi theo mẫu hậu của Tần Thủy Hoàng, thậm chí không tiếc để tiểu Hoàng đế gọi ta một tiếng “trọng phụ”.

Khi Tiên đế còn tại vị, ta và ngài ít ra còn có thể nói chuyện với nhau. Nhưng rơi vào tay nữ nhân điên này, ta thật sự không còn lời nào để nói, chỉ thản nhiên bảo:

“Giết ta đi, nhanh lên.”

Ta chán ghét những nữ nhân ngu xuẩn, lại càng ghét những nữ nhân độc ác.

Có lẽ bị từ chối mất hết mặt mũi, Thái hậu đã dùng hết những hình phạt tàn nhẫn mà nàng ta có thể nghĩ ra lên người ta.

Từ thiên điện, ta lại bị tống trở về địa lao.

Không đến hai tháng, ta đã bị tra tấn đến mức không đứng dậy nổi.

Nàng ta nói: “Hoắc Đình, bộ dạng này của ngươi, ai gia thật sự không thích nổi nữa rồi.”

Ta đáp: “Có phải ngươi đã uống đan dược của Tiên đế nên mới phát điên đến mức này không?”

“Ngươi là cái thá gì mà dám nói chuyện với ai gia như thế?”

Thái hậu giận dữ, tát ta một bạt tai. Từ đó về sau, cứ cách vài hôm nàng ta ta lại đến nhục mạ ta một trận.

Nàng ta vui thì đánh ta một trận, không vui cũng đánh ta một trận như thường lệ.

Một ngày nọ, nàng ta đến với vẻ mặt vô cùng đắc ý, nói rằng:

“Hoắc Đình, ngươi không chịu nghe lời, tự sẽ có kẻ khác chịu nghe lời hơn ngươi. À đúng rồi, hắn cũng họ Hoắc, là người được Thạch Trí Thanh mời từ huyện Mậu đến. Còn nữa, nghe nói nữ nhân năm xưa được ngươi cứu khỏi tay Tiên đế cũng đang ở huyện Mậu, cả ngày điên điên khùng khùng, lang thang khắp nơi gọi hồn cho ngươi.”

“Ha ha, Hoắc Đình, cuối cùng ngươi cũng có chút phản ứng rồi đấy. Nếu không ai gia còn tưởng ngươi đã thối rữa rồi. Ai gia bảo Thạch Trí Thanh nói với ả rằng, ngươi đã bị ai gia nghiền xương thành tro, lại còn mời cao tăng tới làm pháp sự, để ngươi đời đời kiếp kiếp không thể siêu sinh!”

Ta ngẩng đầu lên từ đống rơm rạ, đau khổ thở dài một tiếng:

“Trương Mạn Trinh à Trương Mạn Trinh, cần gì phải khổ như vậy chứ? Cần gì chứ?”

Thái hậu cười như kẻ điên:

“Bởi vì ai gia thích ngươi! Năm đó, người mà ai gia muốn gả vốn là ngươi chứ không phải Tiên đế! Chỉ cần ngươi chịu nhìn ai gia thêm một lần, ai gia cũng không đến nỗi đau khổ như thế này. Nhưng Hoắc Đình, ngươi đã thảm hại đến mức này rồi mà vẫn không thèm để ai gia vào mắt!”

“Chẳng lẽ ngươi không sợ ai gia bắt Lư Mộc Lan đến đây bầu bạn với ngươi sao? Ai gia sẽ nhốt ả vào một cái bình nhỏ, để ngươi ngày ngày ôm lấy ả, thế nào?”

Nàng ta nói: “Hoắc Đình, ngươi quỳ xuống cầu xin ai gia đi.”

“Ngươi sẽ không dám đâu.”

“Ngươi dựa vào đâu mà cho rằng ai gia không dám?”

“Bởi vì Hoắc Xuân, ngươi và con trai ngươi đều cần tới hắn. Nếu ngươi làm tổn thương Lư Mộc Lan, hắn sẽ không ngoan ngoãn nghe lời đâu.”

“Ả Lư Mộc Lan đó rốt cuộc có gì tốt? Vì sao hai huynh đệ các ngươi đều ra sức bảo vệ ả như thế?”

Thái hậu rút cây trâm vàng trên tóc xuống, tàn nhẫn đâm thẳng vào ngực ta.

“Hoắc Đình, trước đây ngươi oai phong lẫm liệt nhường nào, nhìn lại bộ dạng của ngươi bây giờ đi, chẳng khác gì một con chó mất chủ. Khi đó rõ ràng ngươi có thể trốn đi, cho dù có trốn không thoát, chết bên ngoài cũng còn tốt hơn. Nhưng ngươi lại vì bảo vệ Lư Mộc Lan và Hoắc Xuân mà quay đầu trở về, để rồi phải sống cảnh người không ra người quỷ không ra quỷ như hiện tại. Ngươi có từng hối hận không?”

“Tất nhiên là hối hận rồi.”

“Ngươi nói gì? Nói lớn lên xem nào.”

“Ta hối hận vì đã quen biết ngươi, đồ nữ nhân điên.”

...

Có lẽ cả đời này Thái hậu cũng không thể hiểu được, một kẻ đã trải qua cảnh nhà tan cửa nát, bôn ba khắp nơi, tuyệt đối sẽ không muốn sống trong sợ hãi một lần nữa.

Giữa ranh giới được và mất, ta chỉ muốn để Hoắc Xuân và Mộc Lan có một cuộc sống yên ổn về sau.

Lúc đầu ta từng ôm một tia hy vọng mong manh, muốn cầu một con đường sống trong tay tiên đế.

Nhưng sự đời khó đoán, ta không ngờ Tiên đế lại đoản mệnh như vậy, Trương Mạn Trinh cứ vậy mà trở thành một cửa ải khó khăn khác trong đời ta.

Thật sự là chuyện ngoài dự liệu.

Mãi cho đến khi ta rời khỏi hoàng cung cũng không gặp được Hoắc Xuân.

Ta chỉ kể lại vắn tắt những năm bị giam cầm trong cung cho Mộc Lan.

Nàng không khóc, cũng không hỏi gì thêm, chỉ có chút ngẩn ngơ.

Nửa đêm ta cảm giác nàng nhẹ nhàng vén cổ áo và ống tay áo ta lên, đầu ngón tay vuốt v3 trên những vết sẹo đã thối rữa.

Ta nắm lấy tay nàng: “Đừng nhìn nữa, trên người ta không còn chỗ nào lành lặn cả.”

Nàng lại giống như một con mèo nhỏ, dụi đầu vào vai ta nghẹn ngào nức nở.

Ta trêu chọc nàng: “Cũng có một chỗ còn tốt, nàng có muốn xem không?”

Nàng ngước mắt lên nhìn ta, bên trong đôi mắt hạnh ấy ánh lên những tia sáng lấp lánh như sao trời, hai gò má ửng hồng, giọng nói quyến rũ đến tận xương:

“Để ta sờ thử nào.”

Ta có chút do dự, dù sao thì cơ thể ta cũng thực sự khó coi.

Mộc Lan lại chủ động áp sát vào người ta, hơi thở như lan, dịu dàng trêu chọc ta:

“Nuôi chàng lâu như vậy, cuối cùng cũng có chút da thịt rồi, cũng nên báo đáp ta chứ? Ta thèm muốn chàng đã lâu lắm rồi. Không tin à? Vậy chàng sờ thử ta trước đi.”

Ta dở khóc dở cười: “Sao nàng cứ thích sờ mãi thế?”

Giọng nói của nàng ngọt như đường: “Sờ đi mà, ta mềm lắm, thơm lắm, chàng thử xem?”

...

Sau khi rời khỏi núi Kim Thúy, ta và Mộc Lan tu sửa lại trạch viện cũ của Hoắc gia rồi dọn vào ở.

Cuối năm Hoắc Xuân trở về tế tổ, chúng ta lại đoàn tụ.

Hắn ngồi vào vị trí mà ngày xưa Hoắc Tân từng ngồi, đánh cờ cùng ta.

Bây giờ hắn là quyền thần được Hoàng đế tin tưởng, cho dù chưa đến đỉnh cao nhưng theo ta thấy cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Bên hông hắn vẫn đeo miếng ngọc bội năm xưa tặng Mộc Lan. Hắn vô thức sờ lên: “Nàng ấy trả lại ta rồi.”

Ngừng một lát, hắn lại nói:

“Mộc Lan trông có vẻ rất hạnh phúc. Huynh trưởng mới là người thật sự hiểu nàng ấy. Trên khuôn mặt nàng ấy, ta nhìn thấy được hình bóng của đại tẩu khi xưa. Trước đây huynh bảo vệ bọn ta trên triều, để ta và huynh tẩu có thể sống bình yên ở nơi này. Bây giờ đổi lại là ta ở triều đình, còn huynh và Mộc Lan ở lại nơi này bầu bạn với họ. Có lẽ đây chính là ý trời.”

“Nàng ấy biết đệ sắp về, từ sáng sớm đã ra ngoài mua đồ ăn mà đệ thích cùng Hạ cô cô. Hình như còn tự tay làm giày và mũ chống rét cho đệ nữa.”

Hoắc Xuân hơi sững sờ, bật cười có chút chua xót:

“Những năm huynh không có ở đây, nàng ấy chưa từng có thái độ tốt với ta chứ đừng nói gì đến việc làm thứ gì đó cho ta.”

Ta cũng cười: “Tính tình nàng ấy vốn là như vậy, không phải thật sự oán trách đệ đâu.”

“Chắc là huynh trưởng đã nói giúp ta không ít lời hay?”

“Chẳng qua là kể lại sự thật, rằng đệ đã hao tâm tổn trí, bày mưu tính kế, mới có thể đoạt ta trở về từ tay Thái hậu và Hoàng đế thế nào mà thôi.”

Tiễn Hoắc Xuân rời đi, Mộc Lan đứng bên cửa lau nước mắt. Quay đầu chạm phải ánh mắt ta, nàng lại nín khóc mỉm cười:

“Trước đây ngày ngày mong ngóng hắn thành tài, bây giờ xem ra cũng ra dáng rồi, ta lại bắt đầu lo lắng cho con đường về sau của hắn có dễ đi hay không... Thôi thôi, lo nghĩ nhiều cũng chẳng ích gì, mỗi người đều có số mệnh riêng, cùng lắm thì hắn cứ làm giống như chàng, về đây ở trong trạch viện cũ là được rồi.”

Nàng lướt qua ta, nhấc vạt váy bước qua bậc cửa, đi được vài bước lại ngoái đầu nhìn ta, giọng điệu có chút ra lệnh:

“Hoắc Đình, ta đói rồi, muốn ăn móng giò ở Túy Phúc Ký.”

“Không phải vừa mới ăn xong sao? Khi nãy nguyên một cái lớn đều là nàng ăn hết đấy.”

Nàng khoanh tay, ưỡn ngực đầy khí thế: “Không phải ta muốn ăn.”

“Vậy ai muốn ăn?”

Nàng lập tức nổi giận, trở mặt còn nhanh hơn lật sách:

“Ăn thêm một cái cũng không được à? Nuôi không nổi à? Không nuôi nổi thì đừng nuôi nữa!”

Nói dứt nàng lời liền xoay người bỏ đi.

Đám hạ nhân đứng ngoài cửa thấy vậy đều cười rộ lên, ta cũng cười nhưng cười có chút cam chịu:

“Ôi, người này... Tính khí cũng thật ngang ngược!”

Hạ cô cô đứng bên cạnh cười nói:

“Dù có ngang ngược hơn nữa gia cũng phải nhịn thôi. Nữ tử có thai tính tình sẽ hơi kỳ quái một chút.”

“Ngươi nói gì cơ?”

Hạ cô cô lại nói:

“Nếu móng giò đó không phải phu nhân muốn ăn thì chính là đứa bé trong bụng nàng ấy muốn ăn đấy.”

Ta sững lại, lập tức hiểu ra. Ta vội vàng ra lệnh:

“Mau mau, chuẩn bị ngựa, chậm một bước nữa tối nay ta phải ngủ ngoài sân mất!”

Thời tiết bắt đầu vào đông, huyện Mậu không có tuyết giống như ở kinh thành, cơn gió bấc thổi qua chỉ mang đến một trận mưa bụi mịt mờ.

Khi ta từ chợ trở về, Mộc Lan đang đứng dưới mái hiên ngoài sân, ngẩng đầu ngắm mưa.

Ta mỉm cười, nâng móng giò nóng hổi dâng lên, tiện tay cài lên tóc nàng một cây trâm hoa sơn trà bằng ngọc phỉ thúy.

Nàng đưa tay phủi mưa bụi vương trên vai ta, còn chưa nói gì vành mắt đã đỏ hoe.

Trải qua bao nhiêu gian truân trắc trở, nàng vẫn không phải là người dễ vui dễ buồn, chỉ là trở nên dễ xúc động hơn trước.

Ta ôm nàng vào lòng, nghe thấy giọng nói của nàng nhỏ nhẹ vang lên bên tai:

“Đông Trần, ta thật sự rất yêu chàng.”

HẾT


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.