Từ Chối Rung Động Với Hôn Nhân Nhà Giàu

Chương 55: Chương 55




Trước đó, thông tin Trần Lê điều tra được về gia cảnh của Cố Thư Di là gia đình đơn thân, ba mất sớm, mẹ tái hôn.

 

Mặc dù không thể nói là tốt nhưng vẫn thuộc phạm vi bình thường, không có gì quá đặc biệt.

 

Nhưng lần này Trần Lê vâng theo yêu cầu của Bùi Cận Bạch, tiến hành điều tra kĩ lưỡng hơn thì mới phát hiện ra vấn đề.

 

Thực sự khiến người ta không thể nào không giật mình, phải nói là giật mình muốn vỡ cả kính mắt.

 

Kết quả điều tra cho thấy người ba mất sớm của Cố Thư Di từng bị đi tù do tội ngộ sát.

 

Nghe nói lúc sinh thời, bia miệng của ba của Cố Thư Di đã chẳng tốt đẹp gì, đánh nhau, vô ý giết người, bị tuyên án mười năm tù, mọi người đều gọi ông ấy là tội phạm giết người. Sau khi ra tù một thời gian ngắn, ông ấy say rượu điều khiển xe máy va chạm với xe tải dẫn tới tử vong ngay tại chỗ.

 

Cố Thư Di còn chưa ra đời, ba đã vào tù, từ nhỏ cô đã sống với bà nội. Từ sau khi bà nội mất năm cô mười một tuổi, cô chuyển tới sống cùng với gia đình mới của mẹ cô.

 

Lúc Trần Lê điều tra ra ba của Cố Thư Di từng chịu án tù mười năm vì tội vô ý giết người, anh ấy toát mồ hôi lạnh, hết sức hối hận vì lần trước chỉ điều tra ra ba của Cố Thư Di mất sớm vì tai nạn giao thông, thấy ông ấy đã mất nên không điều tra sâu hơn.

 

Đừng nói là ba mẹ của nửa kia từng phạm tội ngồi tù, cho dù chỉ mới bị công an tạm giam thôi, người bình thường cũng còn bỏ của chạy lấy người, huống chi là nhà họ Bùi, Bùi Cận Bạch.

 

So với chuyện này thì những thông tin khác khai thác được đều chỉ là chuyện nhỏ, kể cả chuyện người chồng mới của mẹ Cố Thư Di tương đối có tiền, ở chỗ mà bọn họ sống có thể xem là người giàu có, người này vốn đã có một người con trai, sau khi tái hôn với mẹ Cố Thư Di thì sinh được thêm một cậu con trai nữa.

 

Trần Lê gửi tài liệu cho Bùi Cận Bạch trong tâm trạng tin chắc rằng mình sẽ bị đuổi việc.

 

Anh ấy biết nếu như vấn đề này của Cố Thư Di được phát hiện ra sớm hơn thì chắc chắn không cần phải cân nhắc gì, lập tức kết thúc mối quan hệ này luôn, chắc chắn bà cụ Hà cũng không thể nói được gì. Không ngờ do anh ấy không điều tra kĩ lưỡng, Cố Thư Di đã cưa đổ được tổng giám đốc Bùi, hai người đã hẹn hò rồi, anh ấy mới điều tra ra.

 

Trần Lê đã làm việc cho Bùi Cận Bạch mấy năm, biết kể từ khi kế nghiệp Hòa Quang, Bùi Cận Bạch vẫn luôn chú tâm làm việc, không ngó ngàng tới chuyện tình cảm. Cố Thư Di là người bạn gái đầu tiên của Bùi Cận Bạch.

 

Kết quả người bạn gái đầu tiên này lại có vấn đề lớn như vậy.

 

Điều kiện gia đình hơi tệ một chút chỉ là chuyện nhỏ, bà cụ Hà đã chấm cô thì đương nhiên không quan tâm chuyện môn đăng hộ đối, không ngờ bây giờ lại không còn là vấn đề điều kiện gia đình có tốt hay không nữa.

 

Lời xin lỗi của Trần Lê ngắn gọn súc tích, rõ ràng đã từ bỏ việc giải thích, chỉ chờ bị tuyên án.

 

Trong phòng khách sạn, Bùi Cận Bạch đọc tài liệu trên điện thoại mà Trần Lê gửi cho mình.

 

Anh đọc đi đọc lại tài liệu và câu từ trong đó, cuối cùng im lặng một lúc lâu.

 

Bùi Cận Bạch nhớ tới vừa rồi Cố Thư Di còn nói chuyện phiếm với anh cho tới khi ngủ thiếp đi.

 

Có một số việc nhìn qua tưởng chừng như vô cùng đơn giản, chỉ vài câu chữ ngắn gọn là có thể tóm lược được hết nhưng khi chuyện ấy xảy ra với một người cụ thể thì rõ ràng chuyện không phải chỉ đơn giản như vậy.

 

Anh đọc xong, cuối cùng nhắm mắt lại.

 

Ở một nơi khác, Trần Lê căng thẳng chờ đợi câu trả lời của Bùi Cận Bạch.

 

Cho dù lần này có mất việc, nhất định anh ấy cũng không oán thán nửa lời.

 

Một cô gái có xuất thân như vậy, mang dòng máu như vậy có lẽ chính là lời giải thích cho vì sao cô còn trẻ mà lại không nghiêm chỉnh học hành, tìm việc mà lại ôm ấp ý đồ xấu xa ngây thơ tới mức người khác liếc mắt một cái là nhìn ra ngay, những mong trèo cao, một bước lên mây.

 

Thậm chí cô gái này còn đã sắp thành công, hoặc giả nên nói là đã thành công.

 

Trần Lê nhìn chằm chằm vào điện thoại không chớp mắt, cuối cùng mãi tới khuya cũng nhận được tin nhắn hồi âm.

 

Chỉ một chữ duy nhất:

 

[Ừ]

 

Trần Lê ngẩn người nhìn con chữ ấy.

 

...

 

Chuyến công tác kéo dài vài ngày nhanh chóng kết thúc.

 

Cố Thư Di đã hỏi trước thời gian máy bay của Bùi Cận Bạch hạ cánh, tan làm xong chạy ra sân bay đón anh.

 

“Hì hì.”

 

Dù sao hiện tại Trần Lê cũng đã biết chuyện của họ rồi nên Cố Thư Di đón được Bùi Cận Bạch xong, lập tức ôm anh ngay trước mặt Trần Lê.

 

Bùi Cận Bạch ôm lấy Cố Thư Di chạy tới đây đón anh, bàn tay xoa lưng cô: “Không phải anh đã bảo em ở nhà chờ anh rồi sao?”

 

“Tài xế của anh tiện thể chở em tới đây, đâu có phiền hà gì đâu.” Cố Thư Di ngẩng đầu giải thích.

 

Bùi Cận Bạch ngắm nhìn khuôn mặt tươi cười của Cố Thư Di, chủ động cầm tay cô: “Đi nào.”

 

Cố Thư Di được Bùi Cận Bạch dắt tay đi về phía trước, tình cờ chạm mắt với Trần Lê, cô gật đầu chào anh ấy.

 

Hai người trở về dinh thự Cảnh Nam.

 

Ở trên xe, Cố Thư Di cầm tay Bùi Cận Bạch, dường như thấy tẻ nhạt, cô vuốt ve những ngón tay thon đều xương xương của người đàn ông.

 

Bùi Cận Bạch nhận ra Cố Thư Di có chuyện muốn nói những hẵng còn ngập ngừng bèn nhướng mày hỏi: “Em muốn nói gì vậy?”

 

Cố Thư Di không ngờ Bùi Cận Bạch lại nhận ra nhanh như vậy, cô cười ngại ngùng, đúng là cô có chuyện muốn nói thật.

 

“Tuần sau em sẽ kết thúc thực tập.” Cố Thư Di nhìn Bùi Cận Bạch, chân thành nói: “Cho nên... Em muốn chuyển về ở tại ký túc xá của trường.”

 

“Ở trong trường thì viết luận văn hay làm các việc chuẩn bị cho tốt nghiệp cũng tiện hơn một chút.”

 

Bùi Cận Bạch nghe Cố Thư Di nói muốn chuyển về ký túc xá của trường, hàng mày chau lại.

 

“Ở tại dinh thự Cảnh Nam thì không viết được hay sao?” Anh hỏi.

 

Cố Thư Di mấp máy môi nhìn vào mắt người đàn ông: “Ở trường thì tiện hơn một chút, em còn phải đi họp với giảng viên và đàn chị hướng dẫn viết luận văn nữa.”

 

Cô không nói ra một nguyên nhân khác khiến cô muốn chuyển về ký túc xá là không muốn tiếp tục ở tại chỗ ở mà người lớn bố trí cho vị hôn thê nghèo khó, không muốn giữ mãi thân phận này trong mắt Bùi Cận Bạch. Trở lại trường, dường như cô sẽ được là chính mình, chỉ là cô sinh viên năm tư Cố Thư Di của đại học sư phạm đang chuẩn bị tốt nghiệp.

 

Bùi Cận Bạch nhìn Cố Thư Di, không ngờ xác định quan hệ xong cô lại muốn chuyển về ký túc xá của trường.

 

Người đàn ông dường như khẽ thở dài: “Được thôi.”

 

Cố Thư Di lập tức cười tít mắt.

 

Chẳng qua chỉ là thay đổi chỗ ở mà thôi, hơn nữa cô cũng không đi đâu xa, mặc dù hiện tại sống tầng trên tầng dưới thì đúng là yêu đương gặp nhau cũng dễ dàng hơn một chút.

 

Xem thái độ của Bùi Cận Bạch thì rõ ràng là anh không muốn cô chuyển đi.

 

Cô ấy mà, đôi khi nhận được nhiều là lại không nhịn được đắc ý.

 

Cố Thư Di nghe Bùi Cận Bạch nói “được thôi” đầy bất đắc dĩ, cúi đầu gảy ngón tay của anh: “Em có thể hiểu là anh hơi lưu luyến, không muốn xa em không?”

 

Bùi Cận Bạch thấy Cố Thư Di rõ ràng đắc ý mà vẫn còn ngại ngùng, bèn cố ý để cô được đắc ý thêm chút nữa:

 

“Chứ không thì sao?”

 

Cố Thư Di nghe vậy lập tức cắn môi dưới, đỏ mặt.

 

Suýt chút nữa thì bốc đồng nói ra câu “vậy thì em không chuyển đi nữa”.

 

Xe đã dừng lại trong tầng hầm đỗ xe.

 

Bùi Cận Bạch dắt Cố Thư Di bước vào thang máy.

 

Cố Thư Di ấn nút lên tầng mười chín trước.

 

Cô ấn xong thang máy thì đứng thật vững, đang nói dì giúp việc đã nấu cơm xong rồi thì cửa thang máy đóng lại, người đàn ông lập tức không kịp chờ đợi, cúi xuống hôn môi cô.

 

Cố Thư Di tựa lưng vào vách thang máy.

 

Mới đầu cô không kịp trở tay nhưng sau đó nhanh chóng phản ứng lại, nhắm mắt, đáp lại nụ hôn của anh.

 

Lúc cửa thang máy mở ra, Bùi Cận Bạch kết thúc nụ hôn này.

 

Cố Thư Di đỏ mặt liếm cánh môi.

 

Ở sân bay có Trần Lê, vừa rồi ở trên xe có lái xe, bây giờ trong nhà lại có dì giúp việc nấu cơm, hình như chỉ có ở trong thang máy không có ai là có thể hôn một lát.

 

Hai người bước ra khỏi thang máy, Cố Thư Di đỏ mặt chờ Bùi Cận Bạch mở cửa.

 

Người đàn ông mở khóa vân tay, khi bụng ngón tay sắp chạm vào màn hình cảm ứng, anh lại chợt dừng lại.

 

Bùi Cận Bạch quay đầu lại, trông thấy Cố Thư Di đang đứng chờ.

 

Màu môi của cô cực kỳ đẹp, đỏ mọng tươi non, ướt át quyến rũ.

 

Khuôn mặt cô cũng chung một gam màu đỏ, nước da trắng hồng.

 

Thế là Bùi Cận Bạch thở dài, bỏ bàn tay đang định mở khóa vân tay xuống.

 

Mười phút sau.

 

Cố Thư Di tựa lưng vào bức tường ngoài cửa, cánh tay vẫn còn níu lấy cổ Bùi Cận Bạch.

 

Đôi môi cô hơi cong lên, mặt vùi vào cổ người đàn ông, cô thở hổn hển, cuối cùng cũng có thể hít thở bình thường trở lại.

 

Cánh tay Bùi Cận Bạch giữ lấy bờ eo của Cố Thư Di, đôi môi hôn thêm một cái vào tai cô.

 

“Cố Thư Di.” Người đàn ông nhắm mắt lại, tiếng nói rất khẽ, vừa là nói cho cô nghe, vừa là nói với chính mình: “Anh thích em.”

 

...

 

Khi mùa xuân đương độ đẹp nhất cũng là lúc kỳ thực tập ở Hòa Quang kết thúc mỹ mãn.

 

Cố Thư Di hoàn thành khâu sát hạch thực tập, sau đó nhận được thư mời làm việc chính thức từ tháng bảy của Hòa Quang trong hòm thư. Lần này, thay vì vui sướng, phần nhiều cô cảm thấy cuối cùng mọi chuyện cũng đều đã kết thúc.

 

Cô chuyển từ dinh thự Cảnh Nam về ký túc xá của trường.

 

Người vui nhất là Đường Điền.

 

Suốt một thời gian dài, trong phòng ký túc chỉ có mình cô ấy và Tào Tiểu Vi, bầu không khí quạnh quẽ tới mức hai người chẳng mấy khi nói với nhau một câu. Bây giờ cuối cùng Cố Thư Di cũng chuyển về, Đường Điền phấn khởi chủ động đề nghị tới vác đồ giúp cô.

 

Do trước đây Cố Thư Di vẫn luôn nói dối là mình ở tại ký túc của công ty thực tập nên cô vội vàng từ chối ý tốt này của cô bạn, cô không có nhiều đồ, có thể tự chuyển được.

 

Bùi Cận Bạch đem va-li tới dưới ký túc xá cho Cố Thư Di.

 

Anh nhìn cô nàng Cố Thư Di khăng khăng đòi chuyển về lại ký túc xá, giao va-li lại cho cô.

 

“Vậy anh không vào trong đó nữa nhé.”

 

“Đây là ký túc xá nữ, anh có muốn cũng không vào được đâu.” Cố Thư Di bắt được vấn đề trong lời Bùi Cận Bạch nói, vừa nhận lại va-li vừa không nhịn được lẩm bẩm.

 

Bùi Cận Bạch: “...”

 

Anh chỉ còn nước thở dài khe khẽ: “Có chuyện gì thì gọi điện cho anh.”

 

Cố Thư Di nghe vậy ngẩng đầu lên nhìn Bùi Cận Bạch, nghiêm túc gật đầu.

 

...

 

Ngày chuyển về lại ký túc xá không chênh là bao so với kế hoạch. Hằng ngày, Cố Thư Di đều tới thư viện viết luận văn tốt nghiệp.

 

Về mặt tình cảm, chuyện hẹn hò không còn dễ như lúc ở tại dinh thự Cảnh Nam nhưng mỗi lần hẹn hò xong, Bùi Cận Bạch đều đưa cô về trường, hai người chào tạm biệt nhau giống như những cặp đôi khác trong trường, trong lòng Cố Thư Di lại cảm thấy vui vẻ.

 

Cuối cùng Đường Điền cũng gặp được Bùi Cận Bạch.

 

Cô ấy cảm thấy bạn trai của Cố Thư Di vừa giống mà lại vừa có phần không giống với tưởng tượng của mình.

 

Dù xem ảnh thôi cũng có thể nhận ra anh rất đẹp trai nhưng khi người thật đứng ngay trước mắt, khí chất áp đảo mà một bức ảnh không thể nào thể hiện hết được trở nên cực kỳ rõ ràng.

 

Đường Điền nhìn chằm chằm Bùi Cận Bạch, ba tiếng “anh chàng kia” kẹt lại trong cổ họng, không nói ra được.

 

Bùi Cận Bạch mời Đường Điền và Cố Thư Di đi ăn cơm, vốn còn gọi cả Tào Tiểu Vi nhưng cô ta từ chối, nói mình bận việc.

 

Trong quán ăn, nhân lúc người đàn ông đứng dậy đi tính tiền, cuối cùng Đường Điền không chờ nổi, lập tức thì thầm với Cố Thư Di: “Sao cậu không nói cho tớ biết anh chàng kia ở ngoài đời trông… Trông…”

 

Cô ấy bí từ.

 

Cố Thư Di nghe vậy nhíu mày thắc mắc: “Trông thế nào?”

 

Đường Điền nghĩ mãi vẫn không nghĩ ra được từ nào để miêu tả, cuối cùng hai tay cầm lấy tay Cố Thư Di, mắt sáng như đuốc, ánh mắt đầy kiên định: “Các cậu thật xứng đôi.”

 

“Nhất định phải kết hôn.”

 

“Tớ muốn được làm phù dâu.”

 

Cố Thư Di: “...”

 

Nghe Đường Điền đột nhiên nhắc tới chuyện kết hôn, Cố Thư Di nhìn vào mắt cô ấy, chỉ muốn nói cho cô ấy biết chuyện ấy còn xa lắm.

 

Họ chỉ vừa mới hẹn hò một thời gian ngắn, hơn nữa về chuyện kết hôn, kể từ lúc cô xác định mình thích Bùi Cận Bạch, chính thức ở bên anh, cô chưa từng nghĩ tới, cũng không dám nghĩ tới.

 

Chỉ tận hưởng hiện tại là đã tốt lắm rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.