Sự thật chứng minh, cô vẫn quá đơn thuần, thiếu trải nghiệm nên không biết có mấy lời nhạy cảm không nên nói lung tung.
Thời tiết càng lúc càng oi bức hơn, mùa hè ở thành phố B bao giờ cũng dài đằng đẵng, hành hạ người ta như mùa đông. Cuối cùng cô cũng mặc chiếc váy đã mua trước đó.
Trước đây, Cố Thư Di giấu nhẹm mọi chuyện với Đường Điền mãi vì không có cảm giác an toàn, nghĩ rằng sẽ không đi đến được bước đó với Bùi Cận Bạch. Giờ đây đã quyết định sẽ đính hôn với Bùi Cận Bạch, cuối cùng cô cũng chịu bộc bạch mọi chuyện với cô ấy.
Lúc nghe Cố Thư Di nói bạn trai của mình là tổng giám đốc của Hòa Quang, Đường Điền còn khinh thường ra mặt, bảo với cô ngày cá tháng tư đã qua lâu rồi mà còn chém gió gì nữa. Sau đó, Đường Điền lấy điện thoại ra tra tên, phát hiện tổng giám đốc đương nhiệm của Hòa Quang tên là Bùi Cận Bạch thật.
Đây lại không phải tên gì dễ trùng!
Đường Điền há hốc mồm trước kết quả tìm kiếm hiển thị trên màn hình điện thoại, sau đó ngẩng đầu nhìn Cố Thư Di lại.
Bị cô ấy nhìn một cách trân trối như vậy, Cố Thư Di vô cùng mất tự nhiên, không biết thái độ của Đường Điền sẽ như thế nào sau khi biết chuyện này. Ngờ đâu, ngay sau đó, cô ấy ném phăng chiếc điện thoại sang một bên, nắm chặt cánh tay của cô.
"Đờ mờ!" Đường Điền trợn to mắt, chửi thề trước rồi bần thần thốt: "Tối hôm qua tớ mới cầu nguyện dưới khu bình luận là ước gì bạn thân của tớ phất lên chỉ trong một đêm, sau đó dắt tớ đi tận hưởng cuộc sống không lo cơm áo gạo tiền, thế mà đã thành hiện thực rồi ư?"
Cố Thư Di không nghe kịp: "Ước gì cơ?"
Đường Điền: "Đương nhiên là ước một người đắc đạo, gà chó thăng thiên rồi!"
"Tớ sẽ thăng thiên theo cậu, ôi đờ mờ!"
Cố Thư Di: "..."
Sau khi hoàn hồn, trông Đường Điền vẫn sốc tận óc, không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Cô ấy chỉ tay vào mặt cô, nghiêm túc cảnh cáo: "Cố Thư Di, cậu đừng lừa tớ đấy nhé."
"Lừa tớ là khỏi bạn bè gì nữa!"
Cố Thư Di nhìn thẳng vào mắt Đường Điền: "Tớ không lừa đâu."
Sau khi nhận được lời khẳng định một lần nữa, Đường Điền nuốt nước miếng cái ực. Sau khi sự ngỡ ngàng qua đi, đột nhiên cô ấy có cảm giác tỉnh ngộ muộn màng: "Thảo nào, thảo nào lúc đó nhỏ này cứ làm tớ nghi nghi thế nào."
"Bây giờ cuối cùng cũng biết rồi."
Cố Thư Di còn nhớ trước đó Đường Đường cũng nói là nghi nghi gì đó, hỏi: "Biết gì?"
Đường Điền nghiêm túc giơ một ngón tay với Cố Thư Di: "Đó là khí thế bá vương ta đây chỉ cần đứng một phút là có thể kiếm được cả trăm triệu."
"..."
"Phải làm sao đây? Hồi trước tớ gọi anh ấy có họ lẫn tên nhiều ơi là nhiều, có khi nào anh ấy nhỏ nhen, không cho tớ dựa hơi cậu không?"
"..."
"Chắc không đâu nhỉ?"
...
Cuộc bảo vệ luận văn tốt nghiệp diễn ra hết sức suôn sẻ.
Mặc dù giáo viên thường sẽ không chấm điểm luận văn tốt nghiệp của sinh viên quá khắt khe, nhưng hầu hết các sinh viên trong lớp đều chuẩn bị rất kỹ càng, Cố Thư Di còn được chứng nhận luận văn tốt nghiệp loại xuất sắc nữa.
Bảo vệ luận văn xong, thời gian còn lại đến buổi lễ tốt nghiệp chính thức được đếm ngược từng ngày, từng giờ.
Song song với đó, ngày diễn ra lễ đính hôn cũng ngày một cận kề.
Cố Thư Di theo Bùi Cận Bạch đi gặp ba mẹ anh - vợ chồng Bùi Viễn Phong và Tần Nhân mà cô chưa gặp bao giờ.
Họ không trò chuyện gì nhiều, chủ yếu là nhờ Bùi Cận Bạch tiếp chuyện giúp cô.
Đương nhiên Bùi Viễn Phong hết sức tin tưởng con trai mình. Bản thân Bùi Cận Bạch yêu cô, cộng thêm ở trên có bà cụ cũng thích cô cháu dâu này, Bùi Viễn Phong không hề có thành kiến gì với Cố Thư Di, biết cô trừ xuất thân bình thường ra thì còn lại đều xuất sắc rồi thôi, không ý kiến gì thêm.
Cố Thư Di cũng không biết quy trình như thế này có đúng không. Cô không báo chuyện đính hôn cho Triệu Tân Mai biết, chỉ cảm thấy rằng mình đang vững bước, tự tin đi về phía trước.
Cô không phải "không xứng đáng được yêu".
Cô cũng không "không xứng đáng".
Tại trường đại học Sư phạm, Cố Thư Di đi từ ký túc xá đến căn tin.
Sau khi bảo vệ luận văn, cuối cùng Đường Điền cũng hoàn thành công đoạn quan trọng cuối cùng trước khi tốt nghiệp. Tối hôm qua cô ấy thức trắng đêm để cày phim, bây giờ vẫn chưa dậy, nhờ Cố Thư Di đi mua cơm hộ mình. Dù che nắng của Tào Tiểu Vi bị hỏng, hôm nay cô ta mượn ké, đi cùng cô đến căn tin.
Hai người vừa bước vào căn tin thì hơi lạnh điều hòa đã phả đến, làm người ta suýt thì giật mình vì lạnh.
Chưa đến mười hai giờ nên căn tin không đông lắm. Sau khi lấy cơm, Cố Thư Di và Tào Tiểu Vi tìm chỗ ngồi xuống.
Hai người yên lặng ăn cơm.
Cố Thư Di biết Tào Tiểu Vi trầm tính, ít nói xưa giờ nên không định tán gẫu với cô ta. Nhưng hôm nay, hiếm hoi làm sao, người đối diện đột nhiên lên tiếng, giọng điệu vẫn ôn tồn trước sau như một: "Thư Di."
"Hòa Quang khó vào lắm đúng không?"
Nghe thấy câu hỏi này, Cố Thư Di ngẩng đầu lên, nhìn Tào Tiểu Vi ở phía đối diện.
Tào Tiểu Vi có suất bảo đảm nghiên cứu, năm ngoái cũng không nhận được lời mời tuyển dụng.
Cố Thư Di không thể không gật đầu: “Ừm.”
Đối với sinh viên mới tốt nghiệp, không có công ty nào hấp dẫn và khó vào hơn Hòa Quang.
"Cơ mà ba năm sau thì chưa chắc." Cố Thư Di bổ sung thêm.
Tào Tiểu Vi gật đầu, trông cô ta như đang trầm ngâm điều gì.
Nhìn Tào Tiểu Vi, Cố Thư Di siết chặt đôi đũa, nghĩ đến một chuyện khác có liên quan.
Cô cứ đắn đo cân nhắc mãi, cuối cùng vẫn quyết định sẽ mở lời.
Dù gì thì họ cũng là bạn cùng phòng của nhau suốt bốn năm đại học, cho dù biết mời sẽ không đến nhưng vẫn nên mời thì hơn.
Cố Thư Di hơi rướn người về phía trước: "Tiểu Vi."
"Sau khi tốt nghiệp, có thể tôi sẽ đính hôn với bạn trai tôi. Lần trước cậu gặp anh ấy rồi đấy."
"Vậy nên cậu có thời gian đến dự lễ đính hôn của bọn tôi chứ?"
Nghe đến đây, trông Tào Tiểu Vi ngạc nhiên thấy rõ.
Cô ta sững sờ nhìn nụ cười của Cố Thư Di, mấy giây sau mới hỏi: "Thế mẹ cậu biết chưa?"
Nghe Tào Tiểu Vi nhắc đến Triệu Tân Mai, Cố Thư Di cụp mắt, kế đó lắc đầu: "Bà ấy không quản tôi đâu."
Lúc học năm nhất, cả hai người đều từng làm đơn xin vay vốn học tập, phải điền một vài giấy tờ chứng minh trên đơn xin. Tào Tiểu Vi biết Cố Thư Di mồ côi ba, cũng biết mẹ cô không quan tâm đến cô trong suốt quãng thời gian con gái học đại học.
Cố Thư Di: "Cậu sẽ đến chứ?"
"Nếu khi đó cậu đang ở quê thì tôi sẽ thanh toán tiền máy bay đi lại, thuê khách sạn cho cậu." Cố Thư Di vốn không có nhiều bạn nên cô mỉm cười với Tào Tiểu Vi, thầm tự nhủ mình phải mời cô ta thật chân thành.
Tào Tiểu Vi cúi đầu, dùng đũa gảy cơm trong bát. Hình như cô ta gật đầu, bảo: "Vậy để tôi sắp xếp."
Nụ cười trên môi Cố Thư Di thoắt cái tươi tắn hơn hẳn: "Được."
…
Sau khi vượt qua cửa ải bảo vệ luận văn tốt nghiệp, thời gian bỗng chốc như thoi đưa, vụt qua như cơn gió.
Buổi lễ tốt nghiệp đã cận kề, trang phục tốt nghiệp đã được phát từ lâu, nhiều sinh viên bắt đầu chụp ảnh kỷ yếu ở sân trường. Trong lúc đó, các cuộc làm ăn nhỏ như thuê người chụp ảnh riêng cũng diễn ra rất nhiều giữa các sinh viên.
Đường Điền đã thuê nhà để ở sau khi tốt nghiệp, đó là một căn hộ Duplex nhỏ có gác lửng. Mặc dù giá của căn hộ khá đắt đỏ nhưng gia đình trợ cấp cho cô ấy khá nhiều, với hy vọng con gái sẽ dốc sức làm nên ăn ra, có một cuộc sống thoải mái ở thành phố lớn. Cố Thư Di và Đường Điền cùng nhau đi xem phòng mấy ngày trời dưới thời tiết nóng bức mới chọn ra được căn hộ nọ, bản thân cô cũng rất hài lòng với môi trường ở đây.
Cố Thư Di không thuê phòng, Bùi Cận Bạch đã dọn một phần hành lý về dinh thự Cảnh Nam cùng cô. Đằng nào cũng chuẩn bị đính hôn, cái gì cũng làm rồi thì không cần phải ở riêng làm gì.
Buổi lễ tốt nghiệp tại trường đại học Sư phạm luôn được tổ chức thật long trọng.
Vào giữa mùa hè, trời sáng rất nhanh, mới sáng sớm mà toàn bộ trường học đã bắt đầu náo nhiệt, tưng bừng. Trước tiên, mỗi lớp sẽ theo thứ tự ra sân khấu đã được dựng ở sân thể dục để chụp ảnh tốt nghiệp cả lớp, ăn sáng xong thì có thể vào sân vận động - nơi chính thức tổ chức lễ tốt nghiệp.
Sau khi tiến hành nghi thức, các sinh viên ra trường mặc trang phục tốt nghiệp xếp hàng lên sân khấu, được lãnh đạo trường học lần lượt trao bằng tốt nghiệp, xoay tua mũ từ phải sang trái, sau đó bắt tay và chụp ảnh.
Bùi Cận Bạch còn xin nghỉ việc công ty nửa ngày để đến dự, chứng kiến cảnh Cố Thư Di lên sân khấu, được xoay tua mũ và nhận bằng tốt nghiệp. Sau khi nghi lễ kết thúc, anh tặng cô một bó hoa.
"Bạn Cố." Người đàn ông rất ít khi gọi cô như vậy: "Chúc mừng em đã tốt nghiệp."
"Cảm ơn anh." Rất nhiều người ôm hoa tốt nghiệp, Cố Thư Di nhận lấy bó hoa, kể nửa gương mặt nhỏ nhắn vào đó để ngửi mùi hoa thơm ngát.
Sau khi lễ tốt nghiệp kết thúc, về cơ bản trong trường toàn là các sinh viên, học viên tốt nghiệp chụp hình, từ sinh viên đại học, thạc sĩ đến cả nghiên cứu sinh tiến sĩ mặc áo đỏ cũng có.
Cố Thư Di mặc trang phục tốt nghiệp đang cầm hoa chụp kỷ yếu, còn chụp vài tấm hình với Bùi Cận Bạch.
Hôm nay anh ăn mặc thoải mái, thoạt trông chẳng khác gì sinh viên cao học xung quanh cả.
Đường Điền mượn hoa Cố Thư Di chụp rất nhiều ảnh. Sau đó, nhân lúc Bùi Cận Bạch không để ý, cô ấy ôm hoa thầm cảm thán: "Ai mà ngờ được phúc lợi của kiếp 'chó gà thăng thiên' của tớ chính là bó hoa được chụp hình miễn phí này chứ?"
"..."
Cảm thán xong, Đường Điền lại ôm hoa hăm dọa: "Tớ không chịu! Sau khi đính hôn, cậu phải thường xuyên mời tớ đến nhà các cậu làm khách, rồi hai người phải cùng nhau nấu cơm hầu hạ tớ đó, nghe chưa!"
Cố Thư Di: "Nghe rồi."
Nói gì thì nói, dinh thự Cảnh Nam không phải nhà của cô nên dù có rộng lớn đến đâu thì cho bạn vào ở cũng không ổn lắm. Nhưng Cố Thư Di đã hứa với Đường Điền rằng sau này nếu cô tự mua nhà, Đường Điền sẽ là người đầu tiên được ở lâu dài, thích ở phòng nào cô cũng chiều.
Đường Điền đang ôm hoa thì một số bạn cùng lớp đi ngang qua, ngạc nhiên chỉ vào bó hoa và thốt: "Đẹp quá!" Họ hỏi cô ấy có thể cho họ mượn hoa để chụp ảnh được không.
Đường Điền nhìn Cố Thư Di, cô gật đầu đồng ý.
Trong trường có nhiều nhóm chụp ảnh chung theo phòng ký túc xá hoặc hội bạn thân.
Lễ tốt nghiệp của bạn trai Chu Tư Kỳ - Trịnh Tuấn, không tổ chức cùng ngày với đại học Sư phạm, thế nên hôm nay anh ta cũng đến dự lễ tốt nghiệp của bạn gái.
Dù gì thì cũng đã tốt nghiệp, mỗi người đi mỗi ngả, không chừng cả đời cũng sẽ không gặp lại nên bốn người phòng 6203 cũng chụp chung một tấm hình.
Chụp ảnh xong, thấy người đàn ông trẻ tuấn tú ở ngoài, Chu Tư Kỳ hỏi Cố Thư Di: "Đó có phải bạn trai mà cậu quen lúc đi thực tập không?"
Cố Thư Di: "Đúng rồi."
"Khí chất đỉnh thật, nếu đã đi làm rồi thi..." Chu Tư Kỳ nhận hoa của Trịnh Tuấn, đáp lại rồi hỏi tiếp: "Lớn hơn cậu mấy tuổi?"
"Bốn tuổi." Cố Thư Di thành thật trả lời.
Nghe vậy, Chu Tư Kỳ lại liếc Bùi Cận Bạch. Hình như cuối cùng cô ta cũng thấy được an ủi: "Hơi già nhỉ?"
Cố Thư Di: "..."
Cô không biết nên phản ứng với đánh giá này thế nào, chỉ đành gật đầu theo.
Hôm trước tổ chức lễ tốt nghiệp, hôm sau hàng loạt sinh viên tốt nghiệp chạy qua chạy lại dưới tòa nhà ký túc xá với anh chuyển hàng để đóng gói hành lý gửi về nhà, cùng với các chồng sách không cần dùng nữa.
Nhà trường cũng đã ra thông báo thời gian muộn nhất để sinh viên tốt nghiệp chuyển ra khỏi ký túc xá.
Trong bầu không khí đường ai nấy đi đầy "sôi nổi", phòng 6203 càng lúc càng trống. Chu Tư Kỳ đến ký túc xá để lấy một ít thứ còn sót lại. Họ đang định ăn chung một bữa trước khi giải tán, ai ngờ Tào Tiểu Vi lại âm thầm thu dọn hành lý, về nhà trước mà không chào hỏi ai tiếng nào.
Còn nửa tháng nữa là đến lễ đính hôn.
Cố Thư Di đành phải nhắn với Tào Tiểu Vi qua Wechat, rằng nếu cô ta có thời gian đến dự thì báo cô trước hai ngày, cô sẽ mua vé máy bay cho cô ta.
Tào Tiểu Vi không trả lời.
Nhìn khung chat không có tin nhắn phản hồi, Cố Thư Di cụp mắt, sự kỳ vọng mơ hồ ban đầu đã tan vỡ. Cô thừa biết tính tình của Tào Tiểu Vi, khả năng cô ta đến dự không quá cao.
Nhưng cô đặt điện thoại xuống, tâm trạng nhanh chóng bị sự bồn chồn, hồi hộp chiếm trọn bởi lễ đính hôn đang đến gần từng ngày.
Sinh viên tốt nghiệp được tuyển vào Hòa Quang có thể chọn hai mốc thời gian để vào làm, vì đính hôn nên Cố Thư Di chọn đi làm vào cuối tháng tám.
Về sau, mặc dù cô không quen biết nhiều nhưng điều đó vẫn không gây trở ngại việc Cố Thư Di nghe phong thanh một tin đồn. Đó là năm ngoái nhà họ Bùi đã tìm cho Bùi Cận Bạch một vị hôn thê xuất thân nghèo khó, bây giờ họ đang chuẩn bị đính hôn chính thức, đã phát cả thiệp mời.
Còn hai ngày nữa là đến hạn sinh viên tốt nghiệp dọn ra khỏi ký túc xá mà nhà trường đưa ra.
Theo hợp đồng, bởi vì ngày Đường Điền chính thức thuê phòng bắt đầu ngay ngày cuối cùng dọn khỏi ký túc xá trường, chủ cũ vẫn chưa dọn đi nên Cố Thư Di cũng ở ký túc xá với cô ấy.
Buổi chiều, sau khi tan làm, Bùi Cận Bạch đón Cố Thư Di đến tiệm váy cưới.
Họ đến đây để thử trang phục cưới.
Lễ phục mà họ đặt may gấp trước đó đã hoàn tất, hôm nay họ đến thử xem còn chỗ nào chưa vừa ý không để sửa lại.
Dưới sự giúp đỡ của nhân viên, lần đầu tiên Cố Thư Di mặc váy đính hôn.
Bởi vì đây chỉ mới là đính hôn nên cô chưa mặc váy cưới, có điều màu của lễ phục vẫn là màu trắng với toàn bộ thiết kế bằng ren thêu và to bạc. Phong cách của toàn thể chiếc váy hơi hướng sườn xám, được thiết kế ôm sát người vô cùng thử thách vóc dáng của người mặc. Váy dài chạm mắt cá chân, chỉ có cổ vuông thấp ở thân trên là có phong cách hiện đại.
Để buổi thử trang phục được hoàn thiện hơn, thợ trang điểm búi tóc cho Cố Thư Di, để lộ cần cổ mảnh mai, xinh đẹp.
Phối kèm váy đính hôn là một đôi giày cao gót mũi nhọn trắng tinh.
Cố Thư Di soi gương, mừng thầm trong bụng vì dạo này mình không ăn quá nhiều, vẫn còn gầy, không thì sẽ thành tai họa khi mặc thiết kế này mất. Cô nhìn mình trong gương. Giờ phút này, cô quá bẽn lẽn vì đây là lần đầu tiên trong đời cô được diện bộ cánh lộng lẫy như thế này.
Có điều, Cố Thư Di chưa kịp ngại ngùng lâu thì chiếc rèm trước mặt đã chậm rãi tự động kéo ra.
Bùi Cận Bạch đã thử com-lê từ trước, nhân viên mang bánh ngọt và trà đến cho vị khách nam đang kiên nhẫn chờ đợi. Cuối cùng anh cũng chờ được đến khi rèm kéo ra.
Cố Thư Di ngẩng đầu, thấy Bùi Cận Bạch đang ngồi ở ngoài.
Cô không khỏi lặng lẽ siết chặt nắm đấm, cố gắng tỏ ra bình tĩnh, vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, nghiêng người đi giày cao gót xuống bục dưới sự giúp đỡ của nhân viên.
Bùi Cận Bạch đứng lên.
Cố Thư Di buông tay nhân viên, tự đi đến trước mặt Bùi Cận Bạch. Trong lúc quan sát phản ứng của anh, cô bồn chồn mím môi: "Anh thấy sao?"
Nhìn Cố Thư Di trước mặt mình, bỗng dưng Bùi Cận Bạch có phần ngẩn ngơ.
Chờ mãi vẫn không thấy người đàn ông trả lời, trái tim Cố Thư Di bất giác đập nhanh hơn do cái nhìn chăm chú của người đối diện. Cô nhíu mày: "Không đẹp sao?"
Bấy giờ Bùi Cận Bạch mới hoàn hồn, anh mỉm cười với cô: "Đẹp lắm!"
Cố Thư Di không tin: "Vậy sao lúc nãy anh chẳng nói gì cả?"
Cố Thư Di trước mặt anh lúc này chỉ còn mỗi sự lanh lợi, tinh nghịch là quen thuộc mà thôi, Bùi Cận Bạch ôm eo cô, kéo cô lại gần mình: "Đẹp quá nên anh ngơ ra ấy mà."