Từ Chối Rung Động Với Hôn Nhân Nhà Giàu

Chương 94: Chương 94 (Hoàn)




Sau này thự thật chứng minh, hóa ra những lời đảm bảo của đàn ông vào lúc đó đều là chó má.

 

Cố Thư Di đã bắt đầu thấy hối hận khi đồng ý cho anh lên nhà chơi. Nếu hai người họ không ở cạnh nhau trong suốt khoảng thời gian qua, cô thậm chí còn thấy hơi nghi ngờ rằng anh đã lén uống mấy viên thuốc tăng lực. Nhà cũ bị cháy cũng không thể bị cháy bỏng như thế được, cuối cùng cô chỉ có thể tự cảm ơn chính mình vì chăm chỉ tập thể dục thường xuyên.

 

...

 

Vào ngày làm việc, tòa nhà GNP luôn sáng sủa và tươm tất.

 

Cố Thư Di mặc một chiếc váy dài với quá nửa là màu trắng nhạt, dưới chân đi giày cao gót cao 7cm mà vẫn bước nhanh như bay. Cô rời khỏi phòng hội nghị sau một cuộc họp với một chồng tài liệu trên tay, lúc cô mở điện thoại ra thì nhìn thấy mình vừa nhận được một tin nhắn mới.

 

Tên của người gửi tin nhắn tới làm cô khựng lại trong giây lát.

 

Thực tập sinh đeo thẻ công tác tình cờ đi ngang qua, gật đầu chào hỏi: “Tổng giám đốc Cố.”

 

"Hửm." Người đang cúi đầu xuống bị người khác nhắc tên nên hơi giật mình, lập tức úp màn hình điện thoại lên ngực áo để che giấu. Động tác của cô nhanh đến mức khiến thực tập sinh đang chào hỏi cô cũng bị giật mình theo.

 

Cố Thư Di giấu kín chiếc điện thoại di động kia mà tim đập thình thịch, cô ngẩng đầu lên nhìn dáng vẻ hoảng sợ của thực tập sinh đứng đối diện mình. Cô nhận ra phản ứng vừa rồi của mình có lẽ có phần hơi thái quá nên vội gật đầu: "Ừm."

 

Trong đầu thực tập sinh kia tràn ngập suy nghĩ “Trong chiếc điện thoại di động chết tiệt kia có loại tài liệu bí mật nào mà không thể để người khác xem vậy nhỉ”, chỉ đành đờ người rời đi.

 

Sau khi Cố Thư Di quay lại văn phòng mình và ngồi yên vị trên ghế mới dám thở phào nhẹ nhõm. Chờ thêm chốc lát, cô mới đọc lại thứ đang hiện ra trên màn hình điện thoại.

 

Cũng không phải tài liệu bí mật gì, mà là...

 

Bùi Cận Bạch nói chiều nay anh sẽ đến đón cô sau giờ làm việc.

 

Trong lúc nhất thời, Cố Thư Di hơi đờ người ra trước tin nhắn của người đàn ông, trong lòng cô hơi nghẹn lại, không nói nên lời.

 

Mặc dù lúc đầu hai bên nói với nhau rằng đây chỉ là quan hệ yêu đương bình thường, nhưng trong thâm tâm cô biết rằng ở cái tuổi này, hai người đã sớm không thể tiếp tục diễn cảnh yêu đương thuần khiết nữa. Hơn nữa, đối phương lại là CEO của Hòa Quang, trên thực tế thì cuộc tình này vẫn diễn ra theo chiều hướng anh tình tôi nguyện, cố gắng thỏa mãn nhu cầu của đối phương.

 

Chỉ là hành động của Bùi Cận Bạch bây giờ khiến cô cảm thấy chuyện tình cảm này hình như quá bình thường.

 

Ít nhất thì trước đó khi cô ngỏ lời đồng ý, cô chưa bao giờ nghĩ tới chuyện Bùi Cận Bạch sẽ đích thân đến đón cô tan làm ngay cả khi chuyện yêu đương của họ quá bình thường.

 

Hôm nay biển số xe của cô đến hạn. Vì không có xe đi nên cô chỉ có thể bắt taxi hoặc đi tàu điện ngầm.

 

Vì vậy Cố Thư Di nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm những tòa nhà cao chọc trời mọc san sát nhau trong khu CBD. Cô hít một hơi thật sâu để điều chỉnh tâm trạng, sau đó mới trả lời lại: [Được.]

 

...

 

GNP không quá chú trọng đến work-life balance (sự cân bằng giữa cuộc sống và công việc của mỗi cá nhân) như ở Hòa Quang. Do trong công ty có sự cạnh tranh rất khốc liệt nên ai ai làm việc ở đây cũng thấy rất mệt mỏi, thường xuyên tăng ca cũng là chuyện rất bình thường.

 

Lúc đầu, Cố Thư Di cũng đoán trước ​​hôm nay mình sẽ được tan làm đúng giờ, nhưng cô không ngờ rằng ngay trước lúc tan làm lại xảy ra chuyện, cô quá bận rộn nên tan làm muộn hơn 2 tiếng đồng hồ.

 

Hơn nữa, chờ tới khi cô cuối cùng cũng làm xong việc và nhớ ra có người đang đợi mình thì cũng đã muộn. Bên ngoài trời đã tối, trong điện thoại của cô có hai cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn từ Bùi Cận Bạch: [Em xuống dưới chưa?]

 

Cố Thư Di nhìn thấy tin nhắn, nhanh chóng cầm túi xách lên rồi lao vào thang máy.

 

Cô đứng trong thang máy chờ đi xuống tầng dưới và gọi cho Bùi Cận Bạch. Trong lòng còn đang nghĩ là sau ngần ấy thời gian, chắc anh không chờ nổi nên đã rời đi từ lâu rồi. Nhưng để cho chắc, cô vừa ra khỏi thang máy đã chạy thẳng đến bãi đậu xe. 

 

Có người nghe máy.

 

Bùi Cận Bạch đang ngồi ở ghế lái, nhìn thấy Cố Thư Di đang vội vàng chạy tới nên nói trong điện thoại: "Chậm thôi."

 

"Không cần vội."

 

Hình như trong giọng nói của người đàn ông mang theo tia lửa điện nhẹ nhàng mà tê dại.

 

Cố Thư Di cầm điện thoại di động, vừa quay đầu lại là nhìn thấy xe của Bùi Cận Bạch đang đậu sau lưng mình.

 

...

 

Cố Thư Di ngồi vào ghế phụ.

 

Cô vội nói xin lỗi, rằng chiều nay có một số việc đột ngột phát sinh khi cô chuẩn bị tan làm nên phải nán lại để xử lý nốt. Lúc đó cô vội quá nên hoàn toàn không để ý đến những thứ khác, kết quả là bắt anh phải đợi ở dưới tầng suốt hơn 2 giờ.

 

Bùi Cận Bạch lái xe, nhìn Cố Thư Di đang liên tục nói xin lỗi với mình, cười nhẹ với cô: “Không sao đâu.”

 

Anh biết có một số công ty phải ở lại tăng ca khá lâu.

 

Cố Thư Di thở phào nhẹ nhõm khi thấy hình như người đàn ông này không hề tức giận.

 

Ban đầu, hai người định hôm nay sẽ đi ăn ngoài, nhưng do phải tăng ca đột ngột nên không kịp đến nhà hàng đã đặt chỗ trước nữa nên Cố Thư Di đề nghị đi mua một ít thức ăn về và họ sẽ tự nấu nướng.

 

Cuối cùng vẫn đến nhà cô.

 

Bùi Cận Bạch và Cố Thư Di cùng nhau nấu ăn, nhưng rõ ràng cả hai người họ đều không thường xuyên nấu nướng nên hình thức và hương vị của món ăn đều chỉ ở mức trung bình.

 

Rõ ràng là món sườn xào chua ngọt đã bị nấu quá tay, độ lửa quá lớn.

 

Món này là do Cố Thư Di nấu, cô cầm thìa lên nếm thử một miếng mới thấy nó bị cháy và hơi đắng. Bùi Cận Bạch cúi đầu nếm thử một miếng, còn nhận xét với vẻ rất nghiêm túc: "Món này khá ngon đó."

 

Cố Thư Di nhìn người đàn ông hào hứng khen ngợi tay nghề làm bếp của cô mà không thèm đỏ mặt, cô cũng nếm thử bát canh rau của Bùi Cận Bạch, đưa ra lời nhận xét một cách chuyên nghiệp: "Bát canh này của anh cũng rất ngon."

 

Hai người nhìn nhau cười.

 

Sau bữa tối, họ ngồi xem TV một lúc, không cần nói cũng biết họ sẽ làm gì trong khoảng thời gian còn lại. 

 

Cố Thư Di phát hiện ra, có đôi khi làm những việc như thế này là cách siêu tốt để giải tỏa căng thẳng, phiền muộn trong lòng cũng nhanh chóng biến mất. Có đôi lúc, cô không nhịn được mà thò tay xuống túm chặt mái tóc ngắn của người đàn ông, sau đó cô sẽ nghe thấy tiếng kêu rên rầm rì vì đau của anh.

 

Không hiểu sao, Cố Thư Di rất thích ngắm cảnh Bùi Cận Bạch cau mày lẩm bẩm kêu đau khi cô túm tóc anh. Thế nên vì để bù đắp, cô đã chủ động dâng hiến thân mình.

 

Khi mọi chuyện kết thúc thì trời đã khuya, đây cũng không phải là lần đầu tiên Bùi Cận Bạch ở lại đây qua đêm. Lúc đôi bên đã nghỉ ngơi rồi, chiếc điện thoại di động đặt dưới gối lại phát ra âm thanh.

 

Là điện thoại của Cố Thư Di.

 

Bùi Cận Bạch đang ôm cô ngủ. Anh vô thức cau mày lại khi nghe thấy tiếng chuông dai dẳng không dứt của chiếc điện thoại, sau đó Cố Thư Di nghe máy và đột ngột xông ra khỏi giường.

 

Vòng tay của Bùi Cận Bạch lại trống rỗng.

 

Cố Thư Di vừa nghe máy vừa mặc quần áo vào và đi đến phòng khách, bật máy tính lên và bắt đầu lên kế hoạch cho dự án.

 

Bùi Cận Bạch đứng dậy đi ra ngoài theo cô.

 

Cố Thư Di đang bận làm việc trên máy tính thì nhìn thấy người đàn ông cao lớn vừa đi ra từ trong phòng ngủ.

 

"Sao em lại dậy rồi?"

 

"Em đang bận chút việc, anh đi ngủ trước đi."

 

Bùi Cận Bạch nhìn thời gian trên điện thoại rồi lại cau mày nhìn về phía Cố Thư Di, người bị một cú điện thoại gọi dậy tăng ca vào giờ này.

 

Vì thế anh ngồi lên ghế sofa, xem Cố Thư Di đang vội vàng chỉnh sửa nội dung trên máy tính, đột nhiên nói: "Anh nghĩ em vẫn nên nhảy việc đi."

 

Cố Thư Di nghe vậy thì quay đầu lại liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, hai đầu mày nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết một con ruồi.

 

Nếu đã là quan hệ yêu đương tình cảm thì hai người hoàn toàn bình đẳng, cô cũng không cần cố tính giấu diếm điều gì.

 

Thế nên Cố Thư Di quay đi, tiếp tục vùi đầu làm việc với cái điện thoại: "Em sẽ không bao giờ nhảy việc ngay cả khi em bỏ anh."

 

Người đàn ông nghe được câu đó nên hơi nhướng mày sửng sốt.

 

Cố Thư Di không chú ý đến phản ứng của người đàn ông, cô phải sửa đi sửa lại hơn nửa tiếng đồng hồ mới có thể hoàn thành công việc.

 

Cô đóng máy tính lại sau khi gửi email về kế hoạch đi, lúc này cô mới nhìn sang người đàn ông vừa ngồi cạnh mình.

 

Hồi nãy, câu cuối cùng cô nói là "Em sẽ không bao giờ nhảy việc ngay cả khi em bỏ anh."

 

Cố Thư Di biết nếu mình nói thế này với người yêu thì có hơi quá lời. Có lẽ Bùi Cận Bạch thấy thương vì cô đang mệt như vậy mà còn phải dậy tăng ca cho công ty nơi mới khuyên cô nhảy việc, nhưng cô nên đổi sang công việc nào đây?

 

Sau bao năm chật vật khổ sở, vất vả lắm cô mới mua được một căn nhà và một chiếc ô tô ở thành phố B, còn leo lên vị trí hiện tại trong công ty nữa. Làm sao cô có thể từ bỏ dễ dàng như vậy được.

 

Chẳng lẽ công việc mới của cô lại là làm bạn gái toàn thời gian của CEO?

 

Thế nên khi Cố Thư Di nghĩ tới đây lại hít sâu một hơi nữa, cô hất cằm lên đối mặt với Bùi Cận Bạch, tỏ thái độ “anh muốn làm gì thì làm”.

 

Cô thừa nhận mình thích Bùi Cận Bạch, đương nhiên không thể không bị người đàn ông như vậy hấp dẫn. Nhưng cô cũng đã qua cái tuổi coi trọng tình yêu hơn tất cả, không cần người khác tới ra quyết định thay mình.

 

Bùi Cận Bạch nhìn Cố Thư Di.

 

Hai người thử hẹn hò với nhau là ý tưởng của anh. Sau khi độc thân nhiều năm như vậy, lần nào hai bên gặp nhau thì người đó đều vô tình lưu lại hình bóng trong trái tim anh, khiến anh muốn thử một lần với tổng giám đốc Cố.

 

Sau khi thử qua mới nhận ra cảm giác ấy tuyệt diệu đến mức nào, không chỉ ở mặt sinh lý mà còn cả về tinh thần nữa.

 

Khoái cảm có được từ thể xác chắc chắn sẽ khiến người ta thấy sướng, nhưng thứ khó miêu tả hơn cả chính là niềm vui tột cùng khi được ở bên nhau. Khi khoảng không trống trải đến khôn tả lúc ban đầu dường như đã được lấp đầy một cách hoàn hảo, khiến người ta sung sướng đến tột cùng.

 

Chỉ cùng nhau nấu một bữa ăn cũng đủ khiến trong lòng thấy thoải mái.

 

Ngay cả bây giờ, khi cô tỏ vẻ bất mãn với mình, hình như anh vẫn không thể cưỡng lại việc thích cô như trước.

 

Vậy nên ngay sau đó, Bùi Cận Bạch ôm Cố Thư Di vào lòng, hôn lên môi cô, khẽ thở dài: “Không nhảy việc nữa.”

 

"Xin lỗi em."

 

Cố Thư Di đột nhiên bị anh ôm vào lòng: "Hả?"

 

Có đánh chết cô thì cô cũng không bao giờ ngờ rằng dưới những dấu hiệu mờ nhạt của một cuộc cãi vã mà kết cục lại thành ra như thế này.

 

Bùi Cận Bạch nghĩ đến hồi nãy Cố Thư Di đang bận sửa kế hoạch, lại nói thêm: "Lợi nhuận của tổng giám đốc Cố nhà chúng ta sẽ tăng lên gấp đôi trong quý mới."

 

Cố Thư Di dựa vào vòng tay của người đàn ông. Khi anh thì thầm nói xin lỗi cô, cô mới chợt nhận ra lý do khiến mình thích anh có thể không chỉ vì anh đẹp trai, giàu có mà còn vì cô sẽ không bao giờ thua trong bất kỳ cuộc tranh cãi nào.

 

Cô thích người này.

 

Rất thích.

 

Sau khi tốt nghiệp, cô đã lang bạt một mình ở thành phố B rất lâu, cắt đứt hoàn toàn với quá khứ, sẵn sàng buông bỏ nỗi đau và những cơn ác mộng.

 

Cô biết mình đang sống một cuộc sống tốt đẹp và có trong tay tất cả mọi thứ. Nhưng cô nhận ra rằng sau khi ở bên anh, dường như qua mỗi ngày, tâm trạng của cô lại ngọt ngào thêm đôi chút.

 

Giá như bọn họ có thể quen biết nhau sớm hơn chút thì tốt biết mấy.

 

Cố Thư Di nghĩ thầm.

 

HẾT.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.