Ước Nguyện Ngày Xuân - Sơ Li

Chương 20: Từng câu từng chữ đều chạm tới tận tâm can




Sau khi hẹn hò được nửa năm, Tuyên Dụ và Úc Văn Yến chiến tranh lạnh lần đầu tiên, kỳ nghỉ đông đã sắp kết thúc bọn họ cũng không liên lạc với nhau lần nào. Lý Tô Tô nói bọn họ không biết cách nói chuyện, mâu thuẫn nhỏ cũng có thể phát triển thành thiên thù đại hận, xấu tính còn không chịu nhượng bộ.

 

Tuyên Dụ đang nằm ở nhà chơi game với Trần Tả Ninh, nghe Lý Tô Tô phàn nàn xong thì cô khó chịu hỏi: “Tính khí của tớ xấu như vậy à?”

Trần Tả Ninh đánh xong một skill lớn trong game rồi lấy kẹo m.út vị dâu trong miệng ra, bình tĩnh nói: “Không xấu, rất tốt.”

“Vẫn là Tả Ninh hiểu chị nhất.” Tuyên Dụ ngồi xếp bằng: “Những người khác đều hiểu sai về chị.”

Lý Tô Tô ở đầu bên kia hét to: “Tuyên Dụ, trước khi phàn nàn thì tắt mic được không hả, tớ vẫn đang online đấy, tai chưa điếc đâu.”

Tuyên Dụ đỏ mặt, lúng túng cười cười: “Tớ chỉ…… phàn nàn một chút thôi mà.”

Từ Hướng Hàng chen vào, nói: “Tả Ninh, em đúng là quá chiều chị gái mà, cô ấy làm gì em cũng nói tốt.”

Trần Tả Ninh thành thật nói: “Chị gái em vốn rất tốt mà.”

 

Tuyên Dụ bỏ điện thoại xuống, nhào về phía Trần Tả Ninh, dán vào khuôn mặt em gái cọ cọ: “Vẫn là em gái chị tốt.”

“Chị, chú ý phòng thủ kìa.” Trần Tả Ninh dùng bàn tay rảnh rỗi đẩy Tuyên Dụ ra, sau đó năm ngón tay nhanh chóng lật lại, chém chết ba người đột nhiên tấn công ở phía trước.

“Tả Ninh quá đỉnh!” Từ Hướng Hàng hưng phấn hô to.

Ba người chơi game gà mờ, toàn bộ đều nhờ Trần Tả Ninh kéo điểm.

“Tiếc thật, nếu hai người các cậu không cãi nhau, có lẽ anh Yến cũng có thể kéo rank cho chúng ta.” Lý Tô Tô cảm khái nói: “Các cậu còn định chiến tranh lạnh bao lâu nữa?”

Tuyên Dụ lười biếng làm ổ trên ghế sofa, hèn nhát nói:”Cũng đâu phải lỗi của tớ, cậu hỏi tớ làm gì.”

“Chị, sao chị lại cãi nhau với anh Yến vậy?” Trần Tả Ninh hỏi.

Từ Hướng Hàng cạn lời đáp: “Tả Ninh, em không hiểu rõ chân tướng sự việc, vậy mà còn kiên quyết ủng hộ chị gái mình.”

“Được rồi Lão Từ, cũng đâu phải cậu mới biết hai chị em nhà này ngày đầu tiên? Tả Ninh là fan cuồng của Tuyên Dụ đấy.” Lý Tô Tô đã quen từ lâu, nói câu fan cuồng cũng không hề quá đáng.

 

Tuyên Dụ tức giận tắt luôn mic đi, nhưng Trần Tả Ninh bên kia vẫn mở nên cô vẫn có thể nghe được bọn họ đang cà khịa.

“Tuyên Tuyên, cậu nên thành thật với em gái mình đi, đừng kiêu ngạo. Yêu đường với Úc Văn Yến học cái gì không học, lại học theo cái tính cách càng lúc càng giống người ta.” Lý Tô Tô cười.

Một giây sau, màn hình nhảy ra thông báo chiến thắng, Tuyên Dụ lập tức thoát khỏi trò chơi.

Trần Tả Ninh đặt điện thoại di động xuống, sau đó tự giác lấy đề ra làm.

Tuyên Dụ trả lời bạn mình hẹn lần sau chơi tiếp, rồi ngã nhào lên giường.

“Thực ra…… là bởi vì anh ấy bảo chị không thể làm người tốt mãi được, dễ bị người ta bắt nạt.” Tuyên Dụ nói: “Quan điểm không hợp nên chị cãi với anh ấy vài câu. Hôm sau anh ấy cũng có gửi tin nhắn cho chị, nhưng vì chị vội đi làm việc của hội sinh viên nên mới quên trả lời anh ấy, sau đó cũng không biết nên nói gì cho đúng, vẫn còn lúng túng.”

 

Trên khuôn mặt Trần Tả Ninh xuất hiện một chút đổ vỡ, biểu cảm trở nên sinh động hơn: “Thế là hai người chiến tranh lạnh gần một tháng?”

“Ừ, chị biết là không đúng, nhưng mà chị không thể xuống nước được.” Tuyên Dụ dấu mặt trong chăn: “Chắc chắn anh ấy rất chán ghét việc chị luôn mềm mỏng với người ngoài, nhưng đối với anh ấy thì luôn bày ra tính tình kiêu ngạo khó chiều.”

“Ngày cãi nhau hôm đó chị thật sự rất giận nên đẩy anh ấy một cái. Sau đó anh ấy đăng bài trên wechat, bả vai đều tím đen cả rồi.” Tuyên Dụ thở dài: “Tả Ninh, có phải chị nên sửa tính không.”

Trần Tả Ninh có hơi nghi hoặc nên cầm điện thoại di động lên rồi ấn mở nhật ký của Úc Văn Yến. Chỉ có thể thấy hoạt động của anh trong nửa năm, đồng thời cũng không thấy bài đăng mà Tuyên Dụ nói, chẳng lẽ chỉ có Tuyên Dụ mới có thể thấy được? Nếu là vậy thì chắc chắn anh cố ý muốn Tuyên Dụ biết anh bị thương, đợi cô chủ động đến hỏi thăm anh.

Trần Tả Ninh không biết tình hình thực tế, hơn nữa kinh nghiệm yêu đương của cô ấy là một trang giấy trắng, không đưa ra được đề nghị nào có ích nên chỉ có thể phát biểu ý kiến với câu cuối cùng: “Không đâu, chẳng có ai là hoàn hảo cả, không thể chỉ vì tính tình mà phủ nhận cả con người chị được.”

 

Hai chị em đang nói chuyện thì bên ngoài bỗng vang lên một tiếng động, theo sau là tiếng mẹ quát bố: “Ông điên rồi à, nhà chúng ta không phải lo ăn lo mặc tại sao ông lại cùng đám người bọn họ làm mấy chuyện trái lương tâm này!”

“Bà thì biết cái gì, những gì bà và con gái có ngày hôm nay đều là do tôi cố gắng liều mạng mang về, tôi có thể không làm theo lời của bọn họ à?” Tuyên Tín Thụy quát khẽ lại và nhắc nhở: “Nhỏ tiếng một chút, để các con nghe được không hay đâu.”

Trần Xuân Lam: “Đừng làm nữa, ông lập tức từ chức cho tôi.”

Tuyên Tín Thụy vội vàng phản bác: “Bà nói nghe đơn giản dễ dàng thật đấy! Đúng là con mắt của đàn bà!”

Sau đó hai người họ đi xuống tầng, Tuyên Dụ cũng không nghe được rõ ràng bọn họ đang cãi vã chuyện gì.

“Gần đây bố mẹ thường xuyên cãi nhau à?” Sau khi Tuyên Dụ đi học đại học thì đã ở lại trường, cuối tuần và kỳ nghỉ định kỳ mới trở về. Trước đây cũng chưa bao giờ thấy bọn họ cãi vã lớn đến vậy, gần đây không biết vì sao dường như trận hôm sau còn to hơn hôm trước.

Trần Tả Ninh đang tập trung làm đề Toán, phân tâm trả lời: “Đều là chuyện làm ăn thôi, bố mẹ cũng không cho em hỏi nhiều.”

Cô ấy cũng không có hứng thú đối với chuyện của bố mẹ.

 

Tuyên Dụ: “Không nói chuyện công việc thì bọn họ lại hòa hợp ân ái, cứ nói đến chuyện làm ăn thì hai người lại làm ầm lên.”

“Chị, tính giúp em đề này với.” Trần Tả Ninh đổi chủ đề, cũng không  muốn nói về mâu thuẫn giữa bố mẹ nữa.

Tuyên Dụ ngồi dậy giúp Trần Tả Ninh giải đề.

Khoảng 10 giờ tối, Tuyên Dụ nhận được một cuộc điện thoại, là Đường Phục Tông gọi tới. Anh ấy có việc không đi được, muốn nhờ cô tới câu lạc bộ tư nhân đón Úc Văn Yến.

Tuyên Dụ ngồi dậy từ trên giường, trong lòng lo lắng, ngoài miệng lại nói: “Người lớn như thế… sao còn cần tới đón vậy.”

Đường Phục Tông: ” Gần đây bọn họ phải đi điều tra nghiên cứu, hôm nay cùng với đàn anh đi xã giao.”

“Uống say rồi à?” Tuyên Dụ nói: “Cậu chủ sao lại phải ẩn danh mạo hiểm ngoài xã hội thế, có nhà họ Văn làm chỗ dựa, ai dám ép anh ấy uống chứ.”

Đường Phục Tông cười, âm thầm tiết lộ: “Cậu ấy không uống được rượu, tửu lượng kém, không cẩn thận uống vài ly có lẽ là hơi say rồi.”

Nghe thấy Úc Văn Yến không thể uống rượu, Tuyên Dụ xuống giường đi tới phòng để đồ thay quần áo: “Gửi địa chỉ cho em.”

“Anh bảo tài xế nhà họ Văn tới đón em.” Đường Phục Tông nói xong thì cúp điện thoại.

Mỗi lần Đường Phục Tông xuất hiện đều rất giống NPC phát nhiệm vụ, không bảo cô đi đón Úc Văn Yến thì chính là bảo cô hỗ trợ, sau đó chắc chắn sẽ gặp phải Úc Văn Yến.

Tuyên Dụ ngồi ở huyền quan đi giày, nói thầm: “Chắc chắn lại lừa em.”

Trần Tả Ninh mặc áo ngủ, đứng bên cạnh giúp Tuyên Dụ canh chừng, không để mẹ phát hiện cô ra ngoài vào ban đêm.

“Cá có thể mắc câu cũng là do nó chủ động cắn câu.” Trần Tả Ninh khoanh tay dựa vào tường.

Tuyên Dụ kiêu ngạo hừ khẽ: “Em nói chị là cá? !”

“Anh Yến là cá, chị là mèo, bây giờ đi bắt anh ấy.” Trần Tả Ninh nhìn thấy khe hở ở cửa phòng bố mẹ có ánh sáng thì  đẩy nhẹ Tuyên Dụ, nhỏ giọng nói: “Mau ra ngoài đi, chỉ cần về nhà lúc 12 giờ ngày mai là được.”

Đôi mắt của Tuyên Dụ lộ ra sau cảnh cửa: “Cảm ơn, ngày khác chị sẽ bảo Úc Văn Yến mời em ăn cơm.”

Trần Tả Ninh đáp lời rồi đóng cửa lại, đúng lúc mẹ mở cửa phòng nên cô ấy giả vờ xuống tầng uống nước, giả vờ ngáp một cái.

Nửa tiếng sau xe dừng lại trước một câu lạc bộ tư nhân, nhìn cửa lớn màu đỏ thẫm trang nghiêm cuối cùng thì Tuyên Dụ cũng biết vì sao Đường Phục Tông lại bảo tài xế tới đón cô, người bình thường nếu không được mời thì sẽ không vào được.

Dưới sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ, Tuyên Dụ đi đến một gian phòng cổ kính, trong phòng có trưng bày đèn lưu ly đắt đỏ, ánh đèn chiếu rọi xuống tạo ra ánh sáng lung linh lộng lẫy, cô nhìn không rời mắt.

Nhân viên phục vụ mở cửa cho Tuyên Dụ, một bàn đầy người ngồi bên bàn trong phòng đồng thời quay lại nhìn khiến cô bị dọa tới mức sững sờ tại chỗ.

Người đàn ông ngồi ở vị trí chủ trì hỏi: “Cô gái này là. . . . . .”

 

Úc Văn Yến đang ngồi ở một vị trí chủ trì khác đứng lên, mỉm cười nói: “Là bạn gái của tôi.”

Vừa nghe Úc Văn Yến có đối tượng,  ánh mắt của những người đó trở nên cực kỳ hứng thú, đầy hiếu kỳ.

Tuyên Dụ bối rối bất an, không biết phải làm sao. Úc Văn Yến đi đến bên cạnh cô, một tay ôm cô vào lòng, thay cô cản lại những ánh mắt thăm dò nghiên cứu.

Đàn anh bên cạnh lập tức tiếp lời, nâng ly rượu lên nói với ông chủ: “Nhà bọn họ có việc, phải đi trước.”

Ông chủ uống say rồi, cầm ly rượu lên, đi về phía bọn họ, sau đó nhét vào tay Úc Văn Yến, nói: “Tôi và mấy cậu mới quen đã thân, trò chuyện rất vui, uống thêm một ly đi, bữa cơm hôm nay coi như kết thúc ở đây.”

Úc Văn Yến lễ phép mỉm cười, đừng thấy anh có vẻ không sao, nhưng đầu óc đã bắt đầu mơ màng rồi, đều dựa vào ý chí cố gắng chống đỡ.

“Để tôi uống thay.” Đàn anh ra hiệu Tuyên Dụ đỡ Úc Văn Yến.

Tuyên Dụ biết là phải diễn kịch, nên động tác cũng đổi thành đỡ lấy Úc Văn Yến.

Ông chủ giữ chặt tay Úc Văn Yến, thâm ý nói: “Văn Yến à, từ nhỏ cậu đã thông minh, đứa trẻ chú Hàn thích nhất là cháu đấy, dự án của các cháu, chú nhất định sẽ bỏ vốn đầu tư! Cạn một ly nào!”

Hóa ra là có quen biết với người lớn trong nhà, khó trách lại dám ép Úc Văn Yến uống rượu.

Úc Văn Yến hơi cau mày, chuẩn bị cầm ly rượu lên thì Tuyên Dụ đã bước lên cầm trước rồi giơ lên: “Chú Hàn, Văn Yến nhà cháu vẫn thường nhắc đến chú, còn nói có nhiều chỗ không hiểu đều phải học hỏi từ chú. Hôm nay được gặp chú, cháu thấy rất kính nể, không biết nói gì hơn, kính chú một ly vậy!”

Nói xong, Tuyên Dụ trực tiếp uống hết ly rượu trong một hơi.

Chú Hàn bị cô gái nhỏ mới đến này hù dọa, cái họ đang uống là rượu đế, vậy mà cô gái này uống mà không hề chớp mắt lấy một cái.

Ông ta tỉnh táo vài phần, á khẩu không trả lời được: “Ừm….”

Những người còn lại trong phòng đều giật mình, im lặng.

Tuyên Dụ lại cung kính nói thêm mấy câu, sau đó đưa Úc Văn Yến rời đi.

Ngồi trên xe, Úc Văn Yến ngả lên thành ghế, hai mắt nhắm nghiền.

Tuyên Dụ lặng lẽ ngắm anh vài lần, không thấy anh có động tĩnh gì thì gan mới lớn hơn một chút, cô chống tay nghiêng nửa người trên tới, muốn nhìn xem anh có vấn đề gì không.

Đột nhiên Úc Văn Yến khẽ cười, dọa cô suýt nữa ngã lên người anh.

“Say rồi hay là chưa say?” Tuyên Dụ đẩy anh vài cái.

Úc Văn Yến mở mắt, tròng mắt mơ màng: “Say rồi.”

Tuyên Dụ không tin: “Thật à? Vậy anh liệt kê các đặc điểm trong đàm phán ngoại giao đi.”

 

Úc Văn Yến đối đáp trôi chảy: “Thứ nhất, đây là đàm phán giữa các quốc gia có chủ quyền; Thứ hai, đây là hành động tự nguyện của các quốc gia có chủ quyền ; Thứ ba, đây là hành động hoàn toàn bình đẳng giữa các quốc gia; Thứ tư, đây là một hành vi hòa bình và lý lẽ giữa tất cả các bên; Thứ năm, điều quan trọng quyết định thành công của đàm phán là tuyệt đối giữ bí mật; Thứ sáu, phải dựa trên cơ sở căn bản là luật pháp quốc tế; Thứ bảy, lịch sự và tôn trọng lẫn nhau; Thứ tám, các bên tham gia phải có sự thỏa hiệp lẫn nhau.”

Tuyên Dụ cũng không biết những nội dung này có chính xác không, nên lại hỏi: “Đàm phán ngoại giao cần tuân theo những nguyên tắc gì?”

Úc Văn Yến: “Bảy nguyên tắc lớn.”

“Bảy nguyên tắc nào?”

“Thực lực, cân nhắc, tôn trọng, tự chủ, hạn chế, khách quan, thẩm định trước.”

Tuyên Dụ quơ quơ tay trước mặt anh: “Say thật rồi, bảo làm cái gì là làm cái đó.”

Úc Văn Yến bắt lấy tay cô, Tuyên Dụ cứng đờ cả người, không biết có phải là ảo giác hay không, cảm giác đáy mắt anh đang càng lúc càng trở nên thâm trầm hơn, lóe ra ánh sáng, ánh sáng thẳng tắp bắn về phía cô, khóa chặt không chịu thả.

“Em chóng mặt à?” Úc Văn Yến lo lắng cô sẽ không chịu được rượu mạnh. Trong lòng anh cũng bất lực, lời xã giao không biết học ở đâu, cô gái hào sảng nâng chén rượu lên nói một câu kính chú một ly rồi một hơi cạn sạch.

Tuyên Dụ không có phản ứng gì: “Vẫn ổn, có điều rượu đế đúng là khó uống, các anh lúc bàn chuyện đều uống loại rượu này à?”

“Cô Tuyên có cao kiến gì không, uống trà sữa à?” Úc Văn Yến đưa tay lên xoa đầu cô, lòng bàn tay vu.ốt ve vành tai, ủ ấm sau gáy cô.

Khuôn mặt Tuyên Dụ ửng hồng: “Là anh cố ý, tính toán kỹ rồi.”

“Ừ, coi là vậy đi, không phải em cũng đã tới rồi à?” Tay Úc Văn Yến di chuyển xuống dưới, đặt ở đầu vai cô.

Tuyên Dụ đẩy bả vai anh: “Nhà ngoại giao này, anh tính toán hết rồi đúng không? Mấy cái thứ anh học được trong sách còn muốn thực hành trên người em nữa à?”

“Có chứ.” Úc Văn Yến cười khẽ: “Không ngờ em còn có thể uống rượu đấy, uống hết một bình nhỏ mà sắc mặt không hề thay đổi.”

Tuyên Dụ cũng là ngẫu nhiên phát hiện ra tửu lượng của mình cực kỳ tốt, bị anh trêu chọc mới ngượng ngùng nói: “Anh tìm em để trêu em à?”

 

“Nói tửu lượng em tốt cũng là trêu à?” Úc Văn Yến chọc chọc gương mặt đang phồng lên của cô: “A Dụ, em thế này là đang không nói lý lẽ đấy.”

“Có phải anh cảm thấy em rất tâm cơ, a dua nịnh hót.” Tuyên Dụ thừa nhận mình có tính cách thuận theo chiều gió dễ dàng như vậy, nếu như không động đến lợi ích cơ bản nhất thì cô luôn thích biểu hiện ra dáng vẻ hiền hòa.

Úc Văn Yến đổi thành nhào nặn khuôn mặt cô, yêu thích mà vu.ốt ve đến không muốn buông tay, ngữ điệu nhẹ nhàng chiều chuộng: “Bạn gái à, lần sau em có thể cũng đối xử với anh như vậy không.”

Đối với ai cũng tốt, nhưng đối anh thì cả người đều là gai nhọn.

“Không ầm ĩ nữa, chẳng có ý nghĩa gì cả.” Tuyên Dụ nhìn Úc Văn Yến.

Xe chạy nhanh xuyên qua buổi đêm của thành thị, đèn đường chiếu vào khoang xe, ánh sáng lúc sáng lúc tối chiếu lên người anh, ánh mắt của bọn họ sâu lắng quyện vào nhau.

Tuyên Dụ: “Lần sau không cần đi cảnh cáo bọn họ, em sẽ nói với giáo sư. Còn nữa, người khác không biết sẽ lại nói đàn anh như anh bắt nạt người ta.”

“Bắt nạt bạn gái của anh, chỉ cảnh cáo là đã nhẹ nhàng với bọn họ lắm rồi.” Úc Văn Yến hừ lạnh: “Cũng đã mắng rồi, làm sao bây giờ?”

“Anh… không thể nói chuyện khéo léo hơn được à?” Tuyên Dụ nghe anh mắng mà tim khẽ run lên, không nể mặt, trực tiếp vạch trần khuyết điểm, hung dữ mắng cho bọn họ một trận đau đớn.

Úc Văn Yến coi thường: “Cũng không phải đấu trường, người chủ trì cũng sẽ không trừ điểm thanh lịch của anh.”

Tuyên Dụ ngồi yên không tranh luận cùng anh nữa.

Úc Văn Yến trực tiếp ôm cô ngồi lên đùi, dán vào tai cô: “Tính khí anh cũng không tốt, chúng ta ai cũng không chê ai được.”

“Ấy…” Cái tư thế này làm cho Tuyên Dụ cảm thấy như ngồi trên bàn chông, phản ứng của anh có hơi rõ ràng, khiến cô đỏ cả mặt.

Tuyên Dụ: “Không phải em không muốn trả lời tin nhắn của anh, là em không biết nói gì.”

Úc Văn Yến gãi lòng bàn tay cô, cười: “Không sao, anh đến tìm em là được.”

“Hả?” Tuyên Dụ ngẩng đầu nhìn anh.

Úc Văn Yến nhìn cô, trong mắt ngập tràn tình cảm dịu dàng ấm áp: “Anh sẽ luôn quay đầu lại tìm em, em đừng đi quá xa là được. Em có thể không chấp nhận, nhưng không được né tránh, chúng ta mãi mãi có thể bắt đầu lại.”

Tuyên Dụ ngây ngốc nhìn anh, không nói gì mà chỉ nắm chặt tay anh.

 

Thuở thiếu thời cô chỉ thuận miệng hứa hẹn một câu, bây giờ nhớ lại từng câu từng chữ đều chạm tới tận tâm can.

Trái tim Tuyên Dụ run lên, không biết trả lời như thế nào.

Một đoạn âm thanh chói tai từ điện thoại vang lên phá vỡ cục diện bế tắc.

Tuyên Dụ né tránh cái nhìn chăm chú của anh, nhận điện thoại đưa lên bên tai: “Xin chào.”

“Chào cô, xin hỏi cô là chị gái của Trần Tả Ninh phải không? Cô ấy xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, phiền cô tới bệnh viện trực thuộc một chuyến.” Ngữ khí của cô gái ở đầu dây bên kia rất vội vàng.

Tuyên Dụ bị dọa đến mức làm rơi điện thoại, Úc Văn Yến nhanh tay nhanh mắt bắt lấy.

Người đầu dây bên kia vẫn đang nói chuyện, Úc Văn Yến ôm bả vai Tuyên Dụ  đưa cô đến bãi đỗ xe, bình tĩnh nói: “Hai mươi phút nữa chúng tôi sẽ tới, làm phiền cô rồi.”

 

【Tác giả có lời muốn nói】

Đại Ly Tử: Người của nhà ai lúc uống say còn đi học thuộc giáo trình vậy?

Khuôn mặt Tuyên Dụ nghiêm túc: Không cảm thấy rất đẹp trai à!

Úc Văn Yến say rượu: Em thực sự có thể uống à……

Tuyên Dụ vẫn giữ khuôn mặt nghiêm túc: Còn muốn uống thêm vài ly nữa sao? Để em kiểm tra lại!

Úc Văn Yến:……


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.