Ước Nguyện Ngày Xuân - Sơ Li

Chương 43: Bởi vì em gọi lại cho anh




Tuyên Dụ vội mở cửa, ấn nút thang máy đi xuống tận mấy lần rồi nhanh chân chạy vào khi cửa thang máy vừa mở.

Tiếng bước chân vang lên trong phòng, Úc Văn Yến đuổi theo nhưng không kịp. Cửa thang máy đóng lại làm gián đoạn tầm nhìn.

 

Tuyên Dụ dựa vào góc tường lau khô nước mắt, nỗi buồn trong lòng quá mãnh liệt làm cô đau đến không thở được, chỉ bất lực nấc lên để không khí vào phổi.

Thang máy xuống tầng một, cửa từ từ mở ra, Tuyên Dụ sững sờ mấy giây khi nhìn thấy vị khách không mời mà đến. Cảm giác đó như thể vô tình vặn vòi sen khi mùa đông tới, nước chưa kịp ấm đã xối lên đầu, chật vật lạnh lẽo.

Cô vội quay lưng ôm chặt túi vải, nghiêng người bước đi.

Tưởng đâu sẽ thành công thoát thân, nhưng còn chưa đi được bước thứ hai thì Kha Hồng Ngọc đứng sau đã lên tiếng: “Ở đây cũng không có người khác, cần gì giả bộ không quen.”

Tuyên Dụ dừng bước, cất giọng buồn rầu: “Chúng ta hãy cứ không quen biết nhau thì hơn.”

“Cô cũng nhận thức được chuyện này à, tôi cứ tưởng cô không.” Kha Hồng Ngọc cười, “Nếu đã vậy, cô không nên tới gần Văn Yến nữa.”

Kha Hồng Ngọc đặt tay trước người, cất giọng dương dương tự đắc: “Tôi nghe chuyện ở trường cô rồi, cô là người hiểu chuyện, xử lý cùng một chuyện đến lần thứ hai thì phải khéo léo hơn.”

“Đã phiền bà lo lắng rồi.” Tuyên Dụ nhấc chân rời bước.

Kha Hồng Ngọc đã quen được người ta tâng bốc, rất ghét người khác dùng giọng điệu lạnh nhạt thờ ơ nói chuyện với bà ấy, bèn cao giọng: “Tuyên Dụ, năm đó là cô từ bỏ Úc Văn Yến, người sai chính là cô.”

Tuyên Dụ cắn chặt môi dưới khi nghe được câu này, tấm thân không khỏi run rẩy, nhanh chân chạy trốn khỏi không gian ngột ngạt.

Bước khỏi tòa nhà, cảm xúc của Tuyên Dụ vỡ vụn, tim đau nhói, nước mắt không kìm được mà thấp giọng trào luôn.

Cô thầm nghĩ——

Phải, cô là tội đồ, là người luôn làm Úc Văn Yến tổn thương.

Kha Hồng Ngọc nhìn bóng lưng cô gái chạy xa mà không giải tỏa được cơn tức trong lòng, phải hít sâu vài lần mới bình tĩnh được.

Bà ấy vừa quay người thì đã thấy Úc Văn Yến đứng bên cửa thang máy, vẻ mặt anh u ám, đôi mắt lạnh lùng.

Kha Hồng Ngọc gạt hết cơn giận, tươi cười bước sang: “Cháu vội vã trốn khỏi nhà bà, hẳn vẫn chưa ăn cơm. Đi công tác bấy lâu, cơm nước bên ngoài sao bằng món nhà làm cho được. Bà ngoại có đóng hộp mang đến cho cháu. Nào, bà cháu mình vào nhà thôi.”

Úc Văn Yến thờ ơ liếc nhìn bà ngoại, sau đó sải bước ra ngoài.

Kha Hồng Ngọc kéo tay anh: “Cháu đi đâu?”

“Cháu đuổi theo cô ấy.” Giọng Úc Văn Yến nặng nề như cố kìm nén điều gì đó.

Nụ cười trên môi Kha Hồng Ngọc vụt tắt: “Đuổi theo cô ấy làm gì? Ba lần bốn lượt bỏ cháu đi, cháu vẫn chưa nhận ra cô ấy là loại người gì sao?”

“Phải, cháu không nhận ra, cháu còn không biết bà ngoại mình là người như thế nào.” Úc Văn Yến thấy thật nực cười, cái hôm đi họp mặt chúc Tết nhưng vô tình gặp bà ngoại, rõ ràng anh đã nhận ra Tuyên Dụ có gì đó không ổn. Nhưng lại bị niềm vui che mờ đôi mắt, chỉ cho rằng cô không được khỏe.

Nực cười nhất là, hai người họ đã biết nhau từ trước, vậy mà anh còn định giới thiệu cô ấy với bà ấy, ngỡ rằng sẽ được bà ấy chúc phúc. Hẳn Tuyên Dụ lúc đó đã phải đau khổ lắm, chỉ sợ phá hỏng bầu không khí, cô vờ như chẳng quan tâm để tránh làm quan hệ giữa hai bà cháu anh xấu đi.

Kha Hồng Ngọc tức giận chỉ tay ra phía cửa: “Úc Văn Yến, cháu cãi lại bà mình chỉ vì cô ấy sao? Cô ấy ranh ma lắm, bố vừa gặp chuyện thì đã lợi dụng cháu, muốn cháu giúp đỡ móc nối quan hệ mà không màng đến sự sống chết của cháu. Ngày đó đám công nhân tụ tập gây rối, suýt nữa đã đến đơn vị của cháu làm ầm. Nếu không nhờ bà ra mặt thì chẳng những gia đình cháu bị kiểm điểm chính trị, mà nhà họ Văn cũng sẽ bị cuốn theo. Cháu có hiểu mức độ nghiêm trọng của chuyện này không?”

“Bà đem chuyện này ra đe dọa cô ấy?” Mắt Úc Văn Yến tối sầm phủ đầy băng giá.

Anh luôn cho rằng Tuyên Dụ thật xấu xa, hôm qua còn nói sẽ bên anh mãi mãi, hôm sau đã đòi chia tay. Hóa ra đây mới chính là “Giọt nước tràn ly” trong lòng cô.

—Tương lai của anh.

Cô yêu quý lý tưởng của anh hơn bất kỳ ai, là người đầu tiên nói sẽ cùng anh thực hiện giấc mơ trở thành nhà ngoại giao.

Kha Hồng Ngọc không thấy mình sai ở đâu, cất giọng hùng hồn: “Bà không dọa, chỉ giáp mặt cô ấy để phân tích mặt lợi và hại của sự việc thôi. Nhà họ Văn làm ăn kinh doanh, vị thế đã đạt được hôm nay không cho phép bất kỳ sai lầm nào, phải biết cố gắng giữ mình, không được dính líu đến chuyện chính trị. Lúc cháu muốn làm nhà ngoại giao, mẹ của cháu đã đứng ra thuyết phục cả nhà, nếu đôi bên đều ổn thỏa thì sẽ không phát sinh chuyện gì, bọn ta đã đồng ý. Nhưng Tuyên Dụ lại gây chuyện vào lúc mấu chốt nhất, xem tương lai của cháu và vị thế của nhà họ Văn là trò đùa ư?”

“Bà chưa từng ép cô ấy phải rời xa cháu, tự cô ấy quyết định chia tay và bỏ đi!” Kha Hồng Ngọc bất bình cho chính bản thân.

“Bà ngoại, bà thật quá đáng.” Úc Văn Yến hất tay Kha Hồng Ngọc ra, trong mắt ngập đầy sự thất vọng: “Dùng tiền đồ của cháu và nhà họ Văn để ép buộc cô ấy. Tuyên Dụ mới hai mươi tuổi đầu, cô ấy biết làm sao? Cô ấy chống chọi thế nào?”

Đối mặt với áp lực cuộc đời, điều duy nhất Tuyên Dụ có thể làm vào bốn năm trước chính là rời xa anh.

Úc Văn Yến lạnh lùng nói: “Bà ngoại, bà về trước đi.”

Nói rồi, anh sải bước ra ngoài.

Kha Hồng Ngọc bất mãn khi thấy đứa cháu trai yêu quý lạnh nhạt với mình vì người dưng, khuôn mặt trang điểm tỉ mỉ cũng trở nên méo mó: “Úc Văn Yến, cháu tỉnh lại đi! Mỗi lần gặp chuyện cô ấy chỉ biết lẩn trốn khỏi cháu, không dành cho cháu bất kỳ sự tín nhiệm cơ bản nào, đáng để cháu thích sao?”

Bước chân Úc Văn Yến chậm lại, Kha Hồng Ngọc thấy lời mình có hiệu quả thì càng cuống cuồng: “Lần này cháu đuổi kịp cô ấy, lần sau thì thế nào? Cô ấy chẳng thích cháu nhiều như cháu nghĩ đâu, chỉ tham tiền tham quyền của cháu thôi.”

Cuối cùng Úc Văn Yến cũng dừng lại.

“Thật sao?” Úc Văn Yến cười tự giễu, “Cháu còn tiền còn quyền mà? Sao cô ấy vẫn rời đi?”

Kha Hồng Ngọc nhanh chân bước đến kéo anh lại, nói: “Cô ấy bị vạch mặt rồi, chẳng còn mặt mũi nào đối diện với cháu nữa!”

Úc Văn Yến hơi cúi đầu lắc khẽ, không tranh luận với bà ngoại nữa mà chỉ nói: “Không còn sớm nữa, cháu đưa bà về.”

Kha Hồng Ngọc tức giận hất tay Úc Văn Yến ra, nhét hộp cơm giữ nhiệt mình đang cầm vào tay anh, muốn mắng cho anh tỉnh táo, nhưng sau cùng chỉ thốt ra một câu đầy giận dữ: “Rồi cháu sẽ hối hận!”

Úc Văn Yến không cãi lại, anh chỉ thờ ơ mỉm cười.

 

Về đến nhà, Tuyên Dụ tự khóa mình trong phòng rồi vùi đầu vào chăn, không muốn ai nghe mình đang khóc.

Trải qua nhiều biến cố gia đình, thoạt đầu cô vẫn còn sợ hãi, nhưng khi người mẹ duy nhất có thể đứng ra che chở cho cô không còn nữa thì cô đã học được cách giả vờ mạnh mẽ. Giả vờ lâu ngày thành thói quen, cô không dám bộc lộ sự yếu đuối trước mặt người khác, luôn sợ mình bị nắm thóp, gồng hết sức bình sinh để diễn tròn vai một Tuyên Dụ kiên cường không bao giờ sụp đổ.

Những gì xảy ra hôm nay dường như trùng khớp với đêm mưa tầm tã năm nào.

Đối mặt với Kha Hồng Ngọc điềm tĩnh, nhắc đến những chuyện phiền muộn trong gia đình, cô tự ti tới mức không dám ngẩng đầu, về nhà trong trạng thái thất thần.

Mẹ và họ hàng của bố đang ngồi bàn chuyện trong phòng khách. Cuối cùng biến thành cãi vã, chửi rủa nhau, đổ lỗi cho nhau.

Tâm trạng Tuyên Dụ rối bời, nhìn lên bầu trời u ám. Cô chợt nhận ra thế giới không hề đẹp đẽ như mình từng cảm nhận.

Mọi thứ đều tệ.

Chẳng biết biết cuộc cãi vã trong nhà sẽ kéo dài bao lâu, Tuyên Dụ ngồi một mình trong chòi nghỉ mát ở khu chung cư, cô muốn gọi Úc Văn Yến, rất muốn. Nhưng Tuyên Dụ nhanh chóng nhớ đến mấy lời của Kha Hồng Ngọc. Chuyện gia đình cô đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến chuyện thẩm tra chính trị của Úc Văn Yến, cả chuyện làm ăn của nhà họ Văn. Một khi những công nhân gây rối kia biết bạn trai cô là Úc Văn Yến thì mọi chuyện sẽ vượt quá tầm kiểm soát, muốn cứu vãn cũng muộn rồi.

Phải làm sao đây……

Có cách giải quyết, Kha Hồng Ngọc đã ngầm bóng gió với cô.

Nhưng Tuyên Dụ không muốn đối mặt với ý nghĩ vừa thoáng qua trong đầu. Cô miễn cưỡng thì cũng không làm được.

Giáo viên chủ nhiệm của Trần Tả Ninh gọi điện tới, Tuyên Dụ ngạc nhiên, nghĩ đến chuyện rất có thể mấy người kia đã đến trường làm ầm lên thì vội vàng bắt máy, lo lắng hỏi: “Thầy Ngô, là em đây, cho em hỏi Tả Ninh có chuyện gì vậy ạ?”

Thầy Ngô thở dài: “Chị của Tả Ninh, em đến trường một chuyến nhé.”

“Vâng! Em sẽ đến ngay bây giờ!” Tuyên Dụ không dám trì hoãn thêm giây nào, đặt xe qua ứng dụng rồi chạy ra cổng chung cư đợi xe.

Nửa giờ sau, Tuyên Dụ chạy hộc tốc tới văn phòng trường, thấy Trần Tả Ninh bình an vô sự mới thở phào nhẹ nhõm.

“Chuyện gì thế em?” Tuyên Dụ hỏi Trần Tả Ninh.

Trần Tả Ninh thấy Tuyên Dụ đến thì nét mặt lạnh lùng mới dịu đi đôi chút: “Chuyện nhỏ thôi, em đã giải quyết xong rồi. Thầy chủ nhiệm muốn gọi phụ huynh nhưng nếu mẹ đến thì không hay lắm, chỉ đành bảo chị đến đây một chuyến.”

Tuyên Dụ nói vài câu với giáo viên chủ nhiệm rồi dẫn Trần Tả Ninh đi.

“Sao em lại đánh nhau?” Tuyên Dụ thở dài, “Bây giờ trong nhà xảy ra nhiều chuyện, mẹ mà biết thì sẽ lo chết mất.”

Sương lạnh giăng đầy đôi mắt Trần Tả Ninh: “Hắn đem chuyện của bố ra đe dọa em, ép em ngủ với hắn, em giận quá mới tát hắn một cái.”

Tuyên Dụ dừng bước, siết chặt nắm tay rồi quay người đi về phía văn phòng.

“Chị, không sao nữa rồi.” Trần Tả Ninh kéo tay Tuyên Dụ ngăn cô lại.

Mắt Tuyên Dụ đỏ lên, nói: “Thứ súc sinh gì vậy? Trong nhà gặp chuyện không may, thấy em yếu thế liền nhào đến bắt nạt ư?”

“Hắn luôn gửi tin nhắn quấy nhưng em chẳng quan tâm, cũng không biết sao lần này hắn biết chuyện bố chúng ta bị bắt, nói nếu em chịu thuận theo thì hắn sẽ giúp, bằng không sẽ làm lớn chuyện.” Lòng Trần Tả Ninh cũng sợ hãi, “Chị yên tâm đi, thầy chủ nhiệm luôn đứng về phía em, em đã nộp bằng chứng bị hắn quấy rối rồi, nhà trường sẽ có câu trả lời thích đáng.”

Thật ra không chỉ có vậy, sau khi biết chuyện gia đình của Trần Tả Ninh thì hai người bạn cùng phòng đã cách ly cô ấy, nói thẳng mặt bảo cô ấy về nhà mà ở, đừng gây chuyện cho ký túc xá.

Trần Tả Ninh không muốn Tuyên Dụ lo lắng cho mình nên đã chọn không nói ra.

Tuyên Dụ tức phát khóc, ôm lấy Trần Tả Ninh mà con tim như vỡ nát.

“Chị, em ghét bố lắm.” Trần Tả Ninh thì thầm vào tai Tuyên Dụ, dẫu biết đây là lời bất hiếu nhưng vẫn phải nói ra.

Tuyên Dụ không bày tỏ quan điểm của mình, chuyện của Trần Tả Ninh làm cô sợ lắm, càng âu lo thêm về những chuyện ngoài ý muốn sẽ xảy đến trong tương lai.

“Mình về nhà thôi em.” Tuyên Dụ nắm tay Trần Tả Ninh.

Về đến nhà, Trần Xuân Lam gọi hai chị em lại, báo cho hai người hay rằng bà ấy sẽ bán nhà và xe và cầm cố tất cả những thứ có giá trị. Phải trả tiền cho công nhân, bằng không một số người sẽ chó cùng rứt giậu mà vu khống bố trong quá trình điều tra, vậy sẽ càng khó giải quyết.

Trần Tả Ninh lẩm bẩm: “Ông ấy không nghĩ cho chúng ta, sao lúc nào mẹ lúc nào cũng nghĩ cho ông ấy, đáng đời ông ấy lắm.”

“Trần Tả Ninh!” Trần Xuân Lam nghiêm giọng ngắt lời, “Dù không làm vì bố, mẹ cũng phải làm vì các con, mẹ chỉ muốn các con gái của mẹ sống trong sạch, những người khác mẹ mặc kệ!”

Trần Tả Ninh cúi đầu im lặng vì áy náy náy.

Tuyên Dụ có thể nghe được tiếng em gái khóc thút thít, nắm tay Trần Tả Ninh, hỏi: “Mẹ, sau này chúng ta sẽ ở đâu?”

Trần Xuân Lam tức giận: “Mình về nhà bà ngoại ở thị trấn, họ hàng bên nội con vừa hay tin có chuyện thì người nào người nấy đã chạy nhanh hơn thỏ, điện thoại không liên lạc được.”

“Dạ, con nghe lời mẹ.” Tuyên Dụ mỉm cười, tay kia nắm lấy tay mẹ, “Chỉ cần người một nhà được ở bên nhau thì đi đâu cũng được. Mình về đó ở chắc bà ngoại sẽ vui lắm.”

“Thiệt thòi cho các con.” Trần Xuân Lam vu.ốt ve khuôn mặt đứa con gái lớn, có thể nhận ra gần đây con bé chẳng được an nhàn “Nghỉ sớm đi, mẹ ra ngoài làm việc.”

Tuyên Dụ đứng dậy tiễn Trần Xuân Lam, Trần Tả Ninh còn giận nên về phòng.

Ngoài trời mưa như trút nước, trong nhà tối om. Tuyên Dụ co rúm trong góc sofa, tiếng sấm ngày thường nghe rất đáng sợ giờ lại cho cô cảm giác an toàn.

Cô đơn luôn khiến người ta nghĩ nhiều, những chuyện trong nhà xảy ra gần đây cứ không ngừng tái hiện trong trí óc cô.

Màn hình điện thoại trên bàn trà vụt sáng, liên tiếp nổi lên vài tin nhắn.

Tuyên Dụ cầm điện thoại lên mở khóa, màn hình tự động nhảy vào wechat.

Ca ca:【Nghe lời em uống thuốc đi ngủ, giờ đã hết cảm rồi, bạn gái dễ thương của anh ơi, để ý tới anh chút nhé?】

Tuyên Dụ mỉm cười, cười xong lại thấy cõi lòng đắng cay, lập tức thôi không cười nữa mà chằm chằm vào ảnh nền khung chat, là ảnh chụp chung của hai người.

Ca ca:【Ngày mai anh nấu món em thích ăn nhé?】

Ca ca:【Cơm tối chứ không phải cơm trưa nhen, thầy chủ nhiệm vừa nhắn tin nói ngày mai đơn vị sẽ cử đoàn khảo sát đến trường học phát biểu, anh phải sang đó một chuyến.】

【Đang bận à? Chắc không còn giận anh nữa đúng hem. Anh cam đoan sau này sẽ chăm sóc tốt cho mình, không phiền em nữa.】

【A Dụ, anh rất muốn gặp em.】

Tuyên Dụ đặt điện thoại xuống, câu cuối cùng của anh làm lòng cô đau xót, ảo não chà xát hai má, thấy trên tay chỉ toàn nước mắt lạnh lẽo.

Một lúc lâu sau, cô mới gọi điện cho Kha Hồng Ngọc.

Kha Hồng Ngọc cười: “Cuộc gọi của cô đến sớm hơn tôi dự đoán. Tôi sẽ giúp cô xử lý ổn thỏa chuyện trong nhà.”

“Không cần đâu ạ, chỉ cần bà giúp cháu trông chừng để không xảy ra chuyện là được. Phần còn lại để chúng cháu tự giải quyết.” Tuyên Dụ nói trước khi cúp máy, “Cháu cảm ơn bà.”

Cúp điện thoại rồi Kha Hồng Ngọc vẫn còn sững sờ vài giây, đến giờ phút này mà cô ấy vẫn còn có thể lễ phép đàng hoàng đến thế.

Nói chuyện điện thoại xong, Tuyên Dụ cũng đưa ra quyết định khó khăn nhất. Cô gọi xe tới tòa nhà Úc Văn Yến ở, trả thêm cho tài xế hai trăm tệ bảo anh ta đợi bên ngoài.

Tuyên Dụ đứng trên hành lang bên ngoài tòa nhà một lúc lâu, mưa rơi ướt người mà không hề hay biết.

Nghe tiếng sấm giòn giã, đang mùa kinh trập* vạn vật hồi sinh, nhưng cô biết mình sẽ hối hận mãi mãi vì những chuyện sắp xảy đến.

(* Mùa kinh trập là một trong 24 tiết khí trong lịch Trung Quốc, diễn ra vào khoảng ngày 5 hoặc 6 tháng 3 dương lịch hàng năm. Tên gọi “Kinh Trập” có nghĩa là “sấm động”, tượng trưng cho sự chuyển mình của tự nhiên, khi tiết trời ấm lên và sấm chớp bắt đầu xuất hiện, đánh thức vạn vật từ giấc ngủ đông. Đây là thời điểm mà nhiều loài côn trùng bắt đầu thức dậy, và cây cối bắt đầu mọc mầm, sinh trưởng.)

Cô bước lên cầu thang, một phút dài như cả thế kỷ, thật lâu thật lâu, đến trước cánh cửa đó, ấn vào nút bấm là nơi mọi tội lỗi bắt đầu.

Tiếng chuông cửa là khúc nhạc nhẹ nhàng mà cả hai đã cùng nhau chọn, nghiên cứu cả buổi chiều mới xong. Chẳng ai thấy phí thời gian mà ngược lại, chỉ cần hai người làm chung thì việc gì cũng trở nên thú vị.

Úc Văn Yến mở cửa, ngạc nhiên khi thấy cô đột ngột xuất hiện, thấy bờ vai cô ướt đẫm lại thở hổn hển thì kéo cô vào nhà, tìm chiếc khăn tắm sạch sẽ trong ngăn tủ bên cạnh.

“Không đi thang máy mà chạy bộ lên cầu thang à?” Úc Văn Yến quấn khăn tắm quanh cổ giúp cô lau tóc.

Cơ thể lạnh cóng của Tuyên Dụ hơi ấm dần, tâm trạng cô rất tệ nhưng vẫn gắng gượng để giọng nói nghe có vẻ bình thường: “Ừ, chạy đến gặp anh.”

“Khờ quá, chạy làm chi.” Úc Văn Yến sờ đến bàn tay lạnh như băng của cô, anh dùng ngón tay cái nhanh chóng xoa mu bàn tay, cố gắng làm ấm cho cô .

Tuyên Dụ nghe anh an ủi mình thì rất muốn khóc và ôm anh, nhưng cô không thể.

Cô nói: “Tự nhiên muốn gặp anh thôi.”

Úc Văn Yến cười dịu dàng: “Không trả lời tin nhắn của anh vì muốn tạo bất ngờ cho anh sao?”

Tuyên Dụ giãy khỏi tay anh, kéo khăn tắm xuống nhét lại vào lòng người kia: “Úc Văn Yến, mình chia tay đi.”

Úc Văn Yến sững sờ tưởng mình nghe nhầm, trong lòng nói rằng dù hai người có cãi nhau thế nào cũng không dễ dàng nói lời chia tay.

“Em suy nghĩ mấy ngày, thấy chúng mình không cùng chí hướng, ở bên anh rất mệt mỏi, tính cách không hợp, quan niệm sống khác nhau, xem thường cách sống của nhau, lại luôn cãi nhau vì chuyện vặt vãnh, em mệt lắm.” Tuyên Dụ không còn đường lui, nhẫn tâm nghĩ ra mọi lời nói tuyệt tình làm tổn thương người đối diện, “Thực ra chúng ta cũng chẳng để tâm đến mối quan hệ này, giống như chỉ là ở bên nhau cho có, người khác đều yêu đương, không yêu thì lại thấy chúng ta rất khác biệt, đúng không?”

“Tuyên Dụ.” Úc Văn Yến lạnh lùng ngắt lời.

Tuyên Dụ sợ nếu mình dừng lại thì sẽ bật khóc trước mặt anh, bèn cao giọng lấn át tiếng anh: “Úc Văn Yến, em rất ghét anh.”

Úc Văn Yến nhìn cô thật sâu, nhận ra Tuyên Dụ chẳng nói đùa.

Sau khi Tuyên Dụ nói hết câu thì mở cửa chạy đi. Úc Văn Yến ngây người đứng lặng, vài phút trước anh còn sướng phát khờ khi nghe cô nói muốn gặp mình, hóa ra gặp mặt là để chia tay anh.

Úc Văn Yến đuổi theo, nhưng cô không quay đầu lại mà lên xe đi mất.

Hai người cắt đứt mọi liên lạc kể từ hôm đó.

Trên đường về nhà.

Tuyên Dụ nhìn những vũng bùn lớn nhỏ ven đường, cả con phố đều có thể tìm thấy bóng dáng hai người, đều là những ký ức quý giá.

Cô tự nhủ, mơ tưởng hão huyền sẽ gặp quả báo.

Chuyện đời vốn dĩ chẳng màng công sức.

Thầm thương trộm nhớ cũng vậy.

Mưa đêm tầm tã, vừa tỉnh giấc mê, cơn ác mộng đã trở thành sự thật.

Tuyên Dụ bật dậy trên giường, căn phòng trống rỗng càng phóng đại nỗi sợ trong lòng cô. Cô nghĩ Kha Hồng Ngọc sẽ cho Úc Văn Yến biết chân tướng của việc chia tay năm ấy.

Thật vậy thì Úc Văn Yến sẽ ghét cô tới chết. Cô quá ích kỷ, quá vụ lợi, còn nói những câu quá đáng khi chia tay.

Từ Hướng Hàng gọi điện thoại tới, phá tan bầu không khí im lìm ngột ngạt.

“Là tôi, Tuyên Dụ đây.” Tuyên Dụ giữ điện thoại, “Đã có kết quả chưa?”

Từ Hướng Hàng nhận ra cô đang lo lắng: “Diêu Khai Ẩn có một người anh trai, tôi đã tìm gặp anh ta, nếu Diêu Khai Ẩn đăng lên diễn đàn thì chúng ta sẽ kiện cậu ta tội phỉ báng, còn tài liệu tố cáo mà cậu nói cậu đang viết cũng sẽ được nộp cho trường. Một khi dư luận dậy sóng thì Diêu Khai Ẩn cũng không thoát được, nếu tình hình nghiêm trọng thì rất có thể không được tốt nghiệp. Tôi cũng liên hệ bên trường, camera giám sát ở chỗ hộp thư tố cáo có quay rõ mặt cậu ta, nếu phải cậu hầu tòa thì Diêu Khai Ẩn không thắng nổi.”

“Tôi đã phân tích rõ hai mặt lợi và hại, nếu anh trai cậu ta khuyên nhủ được thì chuyện này có thể thành công. Những chuyện kế tiếp tôi sẽ nhờ luật sư đàm phán với họ, nhất định phải chiếm thế thượng phong.” Từ Hướng Hàng an ủi cô, “Cậu yên tâm.”

“Cậu…… giải quyết ổn thỏa mọi chuyện rồi?” Tuyên Dụ ngạc nhiên, cô chỉ nhờ Từ Hướng Hàng điều tra gia cảnh Diêu Khai Ẩn giúp mình, vậy mà cậu ấy đã thu xếp đâu vào đó, còn dự đoán được những tình huống bất ngờ.”

Từ Hướng Hàng ho khan: “Ừ, sao thế?”

“Tôi thật sự phải nhìn cậu bằng cặp mắt khác xưa, chả nhẽ kết hôn rồi thì cậu trưởng thành chín chắn hơn hồi đó.” Tuyên Dụ vẫn thấy khó tin, chuyện khó nhằn thế kia mà Từ Hướng Hàng có thể dễ dàng giải quyết.

Từ Hướng Hàng chột dạ vô cùng, rụt rè liếc vợ mình đang ngồi đối diện.

Lý Tô Tô không nhịn được nữa, bước tới giật lấy điện thoại. Vẫn chưa hả giận, cô còn đá Từ Hướng Hàng một cái, sau đó quay người xuống giường nói chuyện điện thoại.

Từ Hướng Hàng suýt nữa đã bay xuống thảm, ôm con tim đang đập tưng tưng.

“Tuyên Tuyên, tớ đây.” Lý Tô Tô trừng mắt nhìn Từ Hướng Hàng đang giả vờ kêu la trên giường, cậu ấy lập tức ngậm miệng, ngoan ngoãn nằm im.

Tuyên Dụ nghe được động tĩnh từ đầu dây bên kia, đoán thầm hai người họ đang tẩn nhau một trận.

Lý Tô Tô: “Tên ngốc Từ Hướng Hàng kia sao có thể chu đáo đến thế, anh ấy hay tin từ cậu thì báo cho tớ. Tớ lo cho cậu, thấy bảo có liên quan tới Úc Văn Yến nên đã gọi điện mắng anh ấy……”

“Mắng anh ấy?” Phản ứng của Tuyên Dụ hơi quá khích.

Lý Tô Tô: “Không quan trọng, bọn đàn ông đều đáng bị mắng! Tớ tưởng anh ấy lại lừa gạt tình cảm của cậu lần nữa, muốn trút giận thay cậu nên mới gọi ấy chứ. Sau đó anh ấy nói mình sẽ giải quyết chuyện này. Lão Từ đi điều tra, còn Úc Văn Yến nghĩ cách giải quyết. Lão Từ ra mặt tìm anh trai của Diêu Khai Ẩn nói chuyện nên sẽ không ảnh hưởng đến anh Úc đâu.”

“Hẳn anh ấy đã bảo cậu đừng cho tớ biết…… Sao cậu lại nói ra?”

“Tuyên Tuyên, tớ chỉ muốn cậu vui sống hơn.” Lý Tô Tô trả lời, “Bốn năm trời cậu sống không ổn, hai năm trước còn ít khi liên lạc với tớ và lão Từ. Tớ rất sợ sẽ mất đi người bạn tốt là cậu. Nhưng mỗi khi cậu ở bên Úc Văn Yến thì niềm vui chân thật lắm, không gạt được ai.”

Tuyên Dụ nhớ tới không khí căng thẳng khi rời khỏi nhà anh trưa nay.

“…… Cảm ơn cậu, tớ sẽ nói chuyện lại với anh ấy.” Tuyên Dụ càng không dám đối mặt với Úc Văn Yến.

Lý Tô Tô không tiện nói quá nhiều, chỉ gợi ý đến thế thôi.

Tuyên Dụ đặt điện thoại xuống, đầu cô ong ong như thể chiếc tivi bị nhiễu sóng vào lúc nửa đêm.

Sau khi tái hợp, cô cảm nhận được Úc Văn Yến rất để tâm đến những lời mình đã nói lúc chia tay, nên anh luôn chiều cô, tin tưởng cô, âm thầm ủng hộ và cố gắng duy trì sự đúng mực. Cô nói anh cứng đầu, nhưng anh sẵn sàng trở nên dịu dàng chỉ vì cô. Tương tự, cô cũng biết anh không thích thái độ thờ ơ của mình đối với mọi người mọi việc, vì thế cô sẵn sàng thể hiện thái độ, bị bắt nạt thì sẽ đấu tranh, cố gắng trở người thành bạn gái khiến anh hài lòng, luôn đồng tình với mọi chuyện.

Họ đều đang cố gắng thay đổi vì đối phương, hôm nay cô mới hiểu ra nhưng vẫn không giống nhau được.

Trước mặt Úc Văn Yến, cô hoàn toàn không đủ tư cách.

Tuyên Dụ càng sợ hãi, sợ sự thật quá khứ bị phơi bày, lúc anh kiên định nắm tay thì cô lại trở thành kẻ đào ngũ.

Anh nhất định, nhất định rất ghét cô.

Kết cục của chuyện tình này vẫn như lần trước.

——Là chia tay, mãi không quay lại.

Úc Văn Yến gửi tin nhắn mới, có lẽ Từ Hướng Hàng đã nói với anh.

Tuyên Dụ do dự thật lâu mới mở tin nhắn, chấp nhận câu trả lời tàn nhẫn nhất.

Úc Văn Yến: 【Có nhiệm vụ khẩn cấp phải đi công tác Lusagna một thời gian, ngày về chưa xác định.】

Gần ba phút trôi qua, không có tin nhắn mới nào được gửi đến.

Anh…… không nhắc đến chuyện chia tay sao? Cũng không nói lời nào về chuyện chia tay trong quá khứ?

Tuyên Dụ không biết mình nên đáp lại thế nào, cứ nhìn dòng chữ hồi lâu trong yên lặng.

Mười phút trôi qua, anh gửi tin nhắn mới.

Úc Văn Yến: 【Tuyên Dụ, hôm nay bà ngoại nói anh sẽ hối hận.】

【Lòng anh phủ nhận ngay chẳng cần do dự, trong 1340 ngày ở Lusagna, điều anh hối hận cả đời là không đủ mạnh mẽ, không cho em cảm giác an toàn.】

【Nhưng anh chưa bao giờ hối hận vì đã ở bên em.】

【Anh từng cho rằng tất cả sự nhiệt tình rồi sẽ phai nhạt. Nhưng đêm ấy bị mắc kẹt trong sa mạc, vào giây đầu tiên có tín hiệu, anh đã muốn gọi điện cho em, nghe giọng em.】

【Nhưng em đã đổi số.】

Tuyên Dụ nhìn thấy câu cuối cùng thì kéo ngăn kéo chót trên tủ đầu giường, mở hộp thiếc, lấy cục sạc ra sạc pin cho chiếc điện thoại cũ, thấp thỏm chờ nó khởi động.

Mười phút đằng đẵng trôi qua, cuối cùng màn hình chính cũng hiện lên.

Quả thật có hai cuộc gọi nhỡ quốc tế và ba tin nhắn chưa đọc.

Số không xác định: “Tình hình có vẻ không ổn, không biết có thể sống sót qua tối nay hay không.”

Số không xác định: “Anh đã nghĩ đến nhiều người và gọi đến số điện thoại của mọi người, nhưng số anh muốn gọi nhất lại không liên lạc được.”

Số không xác định: “Tuyên Dụ, anh rất nhớ em.”

Tim Tuyên Dụ nhói từng cơn, nước mắt rơi trên màn hình làm mờ nội dung tin nhắn. Đọc rồi, cô bật khóc.

Cầm điện thoại gọi cho Úc Văn Yến, nhưng giọng nữ tổng đài vang lên thông báo người dùng đang bận, vui lòng gọi lại sau.

Tuyên Dụ chạy ra khỏi phòng, mặt mày hốt hoảng khiến Trần Tả Ninh đang làm việc trong phòng khách giật mình.

“Chị, chị đi đâu thế?” Trần Tả Ninh không yên tâm, bèn đi theo sau.

Tuyên Dụ hoảng loạn: “Sân bay, đến sân bay, gọi xe cho chị.”

Trần Tả Ninh không hỏi tại sao, cầm lấy áo khoác của cả hai, gọi xe trên ứng dụng rồi chạy theo Tuyên Dụ xuống lầu.

Gió lạnh thấu xương, Tuyên Dụ lại làm như không biết lạnh là gì. Chỉ bận chiếc áo len phong phanh trên người mà chạy băng băng trong gió tuyết.

Trần Tả Ninh nhanh chân chạy theo, khoác áo lên vai Tuyên Dụ.

Trần Tả Ninh lên xe cùng Tuyên Dụ, còn giúp chị mình tra thông tin chuyến bay. Thấy cột thời gian thì mím chặt môi, không đành lòng cho Tuyên Dụ hay rằng máy bay đã cất cánh.

Tuyên Dụ vẫn kiên trì gọi điện cho Úc Văn Yến, kết quả giống hệt lần đầu, giọng nói tổng đài lạnh lùng vang lên báo người gọi đã ngoài vùng phủ sóng.

 

Cô có linh cảm mình sẽ không đuổi kịp, nhưng không muốn bỏ cuộc.

Xe dừng ở sân bay, khoảnh khắc không tìm được Úc Văn Yến ở khu vực kiểm tra an ninh thì Tuyên Dụ đã bật khóc.

Cô lại đánh mất Úc Văn Yến nữa rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.