Trần Tả Ninh lùi đến hành lang bên ngoài của phòng bệnh, khép cửa lại và không tạo ra bất kỳ tiếng động nào.
Nụ cười trên gương mặt cô ấy càng rõ hơn.
Một y tá đi ngang qua, chào hỏi: “Chào bác sĩ Trần, cô đến thăm chị gái à?”
“Đi ngang qua thôi, chị ấy đã ngủ rồi.” Trần Tả Ninh đặc biệt xuống xem Tuyên Dụ. Bởi vì cô ấy biết cô sẽ lo lắng tới nỗi không ngủ được nên nói chuyện cùng cô ấy một lúc nhưng bây giờ xem ra không cần cô ấy nữa rồi.
Y tá nói: “Chúng tôi định đi ăn đêm, đi cùng không?”
“Không được rồi, mọi người cứ đi đi.” Trần Tả Ninh đút tay vào trong túi, cô ấy đi bộ từ cầu nối về phía tòa D.
Ở đại sảnh, tình cờ gặp Mãn Tử Chân cùng khoa. Cô ấy tung tăng chạy lại gần phía Trần Tả Ninh: “Tả Ninh, cô cũng tới cửa hàng tiện lợi à?”
“Ừhm.” Trần Tả Ninh nhìn các đàn em đi theo sau lưng cô ấy.
Mãn Tử Chân lấy từ trong túi ra một tấm thẻ: “Là đàn anh cho đấy, lát nữa cứ tính cả phần của cô vào luôn đi.”
“Không cần đâu.” Trần Tả Ninh lấy thẻ cơm của mình ra, “Hôm nay quét của tôi đi.”
Các đàn em đi phía sau liếc nhìn nhau, trong mắt họ đều là sự ngạc nhiên. Họ thầm nghĩ có chuyện vui gì to tát xảy ra vậy trời? Đàn chị lạnh như băng của họ thế mà lại thân thiện như vậy, còn mời họ ăn uống.
Mãn Tử Chân kinh ngạc: “Cô gặp chuyện tốt gì à? Đăng được bài SCI* rồi? Lên tác giả chính luôn?”
(*SCI: Một hệ thống tạp chí khoa học có uy tín, thường được nhắc đến trong giới nghiên cứu.)
Chuyện này còn tốt hơn thế nhiều. Trần Tả Ninh thoáng nghĩ thầm, chị gái cô ấy có thể ở bên người mình thích còn đáng mừng hơn bất cứ điều gì.
Mãn Tử Chân với vẻ hóng hớt tiến tới: “Chẳng lẽ. . . . . .”
“Hả?”
“Cô yêu đương rồi!”
Mãn Tử Chân nói xong thì kích động vỗ tay, cô ấy cười haha thành tiếng. Toàn bộ đại sảnh đều vang vọng tiếng cười của cô ấy. May mắn là đã đêm khuya, nếu không thì bệnh nhân lui tới sợ rằng sẽ bị tiếng cười của cô ấy dọa sợ.
Trần Tả Ninh cũng bị giật mình.
“Chào giáo sư Quý!”
Các đàn em phía sau lưng bỗng trở nên cung kính.
Mãn Tử Chân nghe thấy hai chữ ‘Giáo sư’ thì lập tức kìm chế lại, ngượng ngùng ho khẽ, đổi sang nụ cười không lộ răng, trở lại dáng vẻ học sinh ngoan ngoãn.
Khi các đàn em chào hỏi anh ấy, Trần Tả Ninh đã nhìn qua, thấy Quý Hành đứng ở cửa với một thân áo sơ mi trắng và quần tây đen đơn giản, tay áo hơi xắn lên, tóc chải gọn gàng, khí chất nho nhã điềm đạm.
Mấy người họ đều xuất phát từ cùng một thầy, Quý Hành cũng từng đến nhà thầy hướng dẫn vài lần nên họ cũng coi như là quen biết.
Trước khi Mãn Tử Chân và mọi người đến, Kỷ Hành đã có mặt, ánh mắt anh ấy vẫn luôn đặt trên người Trần Tả Ninh nhưng cô ấy đang chăm chú lướt tin nhắn trên điện thoại nên không nhận ra.
Từ khi cô ấy đề nghị kết thúc mối quan hệ đã 10 ngày trôi qua. Có lẽ do trời đã nóng nên cô ấy bỏ lớp áo bông dày cộm ra và thích mặc loại áo len mỏng nhẹ nên trông cô ấy gầy hơn nhiều với trước Tết.
Nhớ lại lời Mãn Tử Chân nói về cô ấy, có lẽ cô ấy thực sự gặp chuyện vui, trạng thái rất tốt. Mặc dù bình thường cô ấy không thích cười nhưng lúc này có thể cảm nhận rõ ràng rằng cô ấy đang tỏa ra một niềm vui nhẹ nhàng.”
Vậy nên, không giống như những gì cô ấy đã nói. Đó là cô ấy đã tìm được một người đàn ông là người lớn trong nhà để dựa dẫm, mà là đang yêu, nên mới muốn cắt đứt liên lạc với anh ấy?
“Giáo sư Quý, sao anh lại tới đây?” Mãn Tử Chân cảm nhận được bầu không khí có hơi lúng túng, bèn mở lời bắt chuyện.
Lúc này tầm mắt Quý Hành mới di chuyển khỏi người Trần Tả Ninh, nở một nụ cười nhã nhặn: “Người thân nhập viện, tôi tới thăm.”
“Thầy vất vả rồi, ban ngày còn bận công việc ở trường nữa.” Mãn Tử Chân nói xong thì cảm thấy có hơi lúng túng, không biết nên nói gì tiếp theo bèn khẽ chạm vào tay Trần Tả Ninh, ra hiệu cho cô ấy giúp hòa hoãn bầu không khí một chút.
Nhưng Trần Tả Ninh chẳng có gì muốn nói, cô lướt qua Quý Hành bước thẳng tới cửa hàng tiện lợi.
Mãn Tử Chân thầm nghĩ cô ấy không nên mong đợi gì từ cái mặt lạnh này, đành cười xã giao, nói: “Chúng tôi còn có việc, đi trước đây. Giáo sư Quý nếu thầy có việc thì lúc nào cũng có thể tới tìm thầy hướng dẫn của chúng tôi.”
Nói xong, Mãn Tử Chân mang theo đàn em phi như bay rời khỏi đại sảnh, đuổi theo Trần Tả Ninh ở phía trước.
Trước kệ hàng của cửa hàng tiện lợi.
Mãn Tử Chân chạy tới bên cạnh Trần Tả Ninh, nháy mắt liên tục than thở: “Sao cô lại để tôi một mình đối mặt với giáo sư Quý vậy, tôi sợ giáo viên lắm đó.”
Trần Tả Ninh đặt chai nước cam vào giỏ xách tay, hỏi: “Anh ấy có cái gì đáng sợ đâu?”
Mãn Tử Chân nói: “Là giáo viên thì tôi đều sợ, huống chi anh ấy còn là bạn thân của giáo sư của chúng ta, tôi lại càng sợ hơn.”
“Không đến mức anh ấy sẽ đánh cô vì sai sót trong phẫu thuật đâu, yên tâm đi.” Trần Tả Ninh không có nhu cầu mua gì đặc biệt, lấy ba cây kẹo m.út Fujiya rồi đi quẹt thẻ thanh toán trước.
Mãn Tử Chân đứng tại chỗ nói thầm: “Giáo sư Quý làm người ôn hòa, nhưng nếu đổi lại là giáo sư khác, có khi đã nói xấu cô trước mặt thầy hướng dẫn rồi.”
Trần Tả Ninh quay người lại: “Sẽ không.”
“A…… nghe thấy rồi nha” Mãn Tử Chân gãi đầu ngượng ngùng.
Trần Tả Ninh nói rất thản nhiên: “Họ sẽ hỏi tôi có muốn tới khoa của họ hay không thôi.”
Đây là sự thật, dù cùng cấp bậc nhưng trình độ y thuật của Trần Tả Ninh vượt xa những người khác.
Sau khi mua đồ xong, bốn người cùng nhau trở lại đại sảnh.
Được lợi từ chỗ Trần Tả Ninh nên đàn em nữ nhịn không được hỏi: “Đàn chị, rốt cuộc là chuyện vui gì vậy? Khiến chị vui vẻ như vậy?”
Khóe môi Trần Tả Ninh hơi hướng lên: “Là chuyện vui của chị gái tôi sắp tới.”
Trong bệnh viện không tồn tại bí mật nên mọi người đều biết chị gái Trần Tả Ninh là Tuyên Dụ, cũng biết cô bị bệnh nhập viện gần đây, sáng mai có ca phẫu thuật.
“Chuyện tốt đấy! Chẳng trách cô vui vẻ như đến vậy.” Mãn Tử Chân hỏi, “Anh rể cô là ai vậy? Có phải anh đẹp trai tối nay tới trông bệnh chị cô không?”
Trần Tả Ninh nhướng mày: “Được đồn ra rồi cơ à?”
Mãn Tử Chân cười haha: “Nghe nói bối cảnh không đơn giản.”
Trần Tả Ninh: “Bớt nghe tin đồn đi, hai người họ yêu nhau từ hồi đại học rồi, tình cảm rất tốt.”
“Yên tâm đi, chị gái cô cũng là chị gái của chúng tôi, ai dám nói lời khó nghe, tôi sẽ mắng cho sấp mặt.” Mãn Tử Chân vỗ ngực đảm bảo.
Thang máy vừa đến, Trần Tả Ninh định qua tòa B xem lại phương án phẫu thuật và một số tài liệu của Tuyên Dụ, ba người còn lại trở về khoa trước.
Lúc Trần Tả Ninh đi đến hành lang cầu nối, đã nhìn thấy Quý Hành đứng ở bên cạnh bồn hoa, cô ấy biết anh ấy đợi mình.
“Giáo sư Quý, có muốn vào trong chút không? Ở đây có camera quay rất rõ ràng đấy.” Trần Tả Ninh cố ý hỏi, trước đó Quý Hành vì không muốn lộ ra quan hệ với cô ấy nên luôn cố gắng tránh né cô ấy khi ở bệnh viện.
Quý Hành nhìn thoáng qua con đường nhỏ âm u trong vườn hoa: “Đi thôi.”
Trần Tả Ninh cạn lời, thật sự muốn đi luôn à. . . . . .
Hai người họ một trước một sau tản bộ dọc theo con đường nhỏ, Trần Tả Ninh hỏi: “Anh tìm em có việc gì sao?”
Quý Hành: “Không có.”
“Nếu không có chuyện gì, vậy thì em đi trước đây, công việc vẫn còn.” Trần Tả Ninh vốn cho rằng khi gặp lại Quý Hành, cô ấy sẽ không có suy nghĩ gì quá lớn nhưng bây giờ khi ở cùng một chỗ, cô ấy lập tức thấy trong lòng buồn bực khó chịu.
Trần Tả Ninh vừa định quay người thì Quý Hành đi phía trước chợt quay lại, nói: “Trước đây anh từng nói một số lời quá mức tự cho mình là đúng, anh xin lỗi em.”
“Tự cho mình là đúng?” Trần Tả Ninh liếc nhìn anh ấy một cái, chợt hiểu ra: “Anh nói chuyện em thiếu tình thương của bố à? Từ nhỏ bố em đã bận rộn công việc, em và ông ta không thân, giáo sư Quý là người dạy triết học, thực ra anh nói không sai.”
“Anh chỉ ra chỉ là vì muốn biết em đối với anh chỉ đơn thuần là tình cảm nam nữ, hay chỉ là cần một người đàn ông lớn tuổi hơn để chăm sóc em?” Quý Hành cũng không rõ là chuyện gì, vì sao trong lòng anh ấy lại để ý đến vấn đề này như vậy, rất để ý, thậm chí có chút không thể chấp nhận được nếu đáp án thực sự là vế sau.
Trần Tả Ninh nhìn anh ấy, bản tính vốn lạnh lùng, nên mỗi khi cô ấy im lặng, người khác thường hiểu lầm rằng cô ấy lạnh nhạt, không dễ ở chung.
Đây là ấn tượng chung của mọi người về cô ấy, nhưng Quý Hành chưa từng có cảm giác đó, mà giờ khắc này anh ấy thật sự thấy lo lắng bất an.
“Nếu là cả hai thì sao?” Trần Tả Ninh hỏi lại.
Quý Hành khẽ ừ một tiếng.
Trần Tả Ninh đại khái hiểu ý của anh ấy, nói: “Phiền phức quá, em đi trước đây.”
Nhưng khi cô ấy vừa xoay người, cổ tay đã bị Quý Hành nắm lấy, anh ấy kéo cô ấy đến trước mặt, thiếu chút nữa ngã sấp xuống.
Trần Tả Ninh không từ chối khi anh ấy tiếp xúc thân mật nên Quý Hành mới dám ôm bả vai cô ấy.
Anh ấy nói: “Tả Ninh, em có thể chỉ có loại tình cảm đầu tiên đối với tôi được không?”
Trần Tả Ninh sửng sốt, phản ứng đầu tiên là gạt tay anh ấy xuống, buột miệng nói: “Áo blouse trắng đầy vi khuẩn, đừng ôm bừa.”
Quý Hành thu tay lại.
Điện thoại trong túi Trần Tả Ninh đổ chuông, cô ấy lấy ra nhìn một chút, là thông báo từ khoa, hẳn là có cuộc hội chẩn khẩn cấp.
Trước khi đi, Trần Tả Ninh do dự rất lâu, mới nói: “Em cho rằng là mình khó mà làm được như giáo sư Quý, phân định rõ ràng tất cả cảm xúc như vậy.”
Nói xong câu đó, cô ấy bước nhanh rời đi.
Quý Hành đứng yên tại chỗ hồi lâu, không hiểu sao lại muốn cười. Trong lòng Trần Tả Ninh thì chị gái cô ấy là quan trọng nhất nên Úc Văn Yến là bạn trai của chị gái cô ấy, vì vậy cũng có thể chiếm một vị trí trong lòng cô ấy, còn những người khác thì có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Anh ấy cảm thấy mình càng lớn tuổi lại càng trẻ con, vậy mà lại đi tính toán với mấy việc như này.
–
Bốn giờ chiều, ca phẫu thuật của Tuyên Dụ diễn ra thuận lợi. Đôi mắt cô đỏ hoe, Trần Tả Ninh đi vào kiểm tra tình hình, thấy cô tiều tụy như vậy thì không khỏi đau lòng.
“Sau khi gây mê cục bộ hết tác dụng, có thể sẽ càng đau hơn, đến lúc đó chị hãy nói với y tá, họ sẽ kê thuốc cho chị.” Trần Tả Ninh thay cô chỉnh lại quần áo, dịu giọng dặn dò.
Khuôn mặt Tuyên Dụ lộ ra vẻ đau nhức, cô không thể giả vờ bày ra khuôn mặt nhẹ nhõm mà gật đầu.
“Ngủ đi.” Trần Tả Ninh cùng y tá đưa cô quay về phòng bệnh.
Tuyên Dụ muốn nói vài câu với Úc Văn Yến đang chờ ở bên ngoài nhưng ca phẫu thuật kéo dài suốt hai tiếng khiến cô kiệt sức, không chống lại nổi cơn buồn ngủ dày đặc, cuối cùng cô thiếp đi.
Tuyên Dụ bị đau làm tỉnh, tay cô siết chặt chặt ga giường mấy lần, vội vã tìm chuông gọi y tá.
Úc Văn Yến vẫn luôn túc trực ở bên cạnh cô không rời đã chú ý thấy ngay. Anh nhanh chóng đứng dậy, trước tiên nhấn chuông gọi y tá tới, sau đó quan tâm hỏi: “Có phải rất đau không?”
Sau khi phẫu thuật kết thúc, bác sĩ đã nói rất kỹ với anh về phản ứng sau mổ và những điều cần lưu ý khi chăm sóc.
Tuyên Dụ gật đầu, cô không ngờ lại đau đến vậy. Cơn đau âm ỉ từ nhiều vết thương, dù cố nhịn vài giây, nhưng mồ hôi lạnh vẫn túa ra không ngừng.
Y tá nhanh chóng tới tiêm cho Tuyên Dụ mũi thuốc giảm đau, cô mới tạm thời dễ chịu hơn.
Úc Văn Yến dùng khăn lông ấm lau trán cho cô: “Đói không?”
Tuyên Dụ: “Không ăn được, chỉ húp cháo thôi.”
Cô vốn muốn nói là không ăn, nhưng cơ thể sẽ chịu không nổi, vì sức khoẻ thì cô vẫn phải ăn một chút.
Úc Văn Yến bảo dì giúp việc trong nhà hầm cháo mang tới, còn chuẩn bị thêm vài món ăn kèm, tiện đường đem cho Trần Tả Ninh một phần.
Dì ở giường bên đã xuất hiện vào buổi chiều hôm nay, bệnh nhân khác ngày mai mới nhập viện, trong phòng chỉ có hai người bọn họ.
Sau khi bình tĩnh lại, Tuyên Dụ thấp thỏm bất an nhìn lén Úc Văn Yến vài lần, quan sát nét mặt của anh, lo lắng anh vẫn còn tức giận.
Tối qua anh nhắc đến chuyện kết hôn, khiến cô hoảng hốt. Đầu tiên là cô từ chối vì cảm thấy quá nhanh, họ mới tái hợp chưa được bao lâu. Điều cô lo lắng nhất là Trần Tả Ninh phải làm sao, cô không muốn để cô ấy sống cô đơn một mình. Còn có một nguyên do khác nữa, đó là định hướng phát triển trong tương lai cô còn chưa rõ ràng, ở giai đoạn này lựa chọn kết hôn thì người nhà anh sẽ nghĩ thế nào.
Cô thẳng thắn nói ra lo lắng của mình cho Úc Văn Yến nghe, anh nói sau này họ có thể sống cùng nhau. Nếu như Tả Ninh cảm thấy không được tự nhiên thì có thể ở gần một chút
Nhắc tới vấn đề sau thì anh im lặng trong chốc lát, rồi chỉ nói anh biết phải làm thế nào.
Bầu không khí không phải là rất vui vẻ nhưng ít nhất Tuyên Dụ cho rằng là như thế. Cô lặng lẽ chuyển đề tài nhưng anh vẫn mang dáng vẻ tâm sự nặng nề.
“Còn có chỗ nào khó chịu không?” Giọng của anh rất dịu dàng, Tuyên Dụ thầm nghĩ có lẽ anh không nghĩ nhiều, mà do cô suy nghĩ quá nhiều thôi.
Tuyên Dụ: “Không có, vừa đau vừa buồn ngủ.”
Úc Văn Yến nói: “Hai ngày này nghỉ ngơi cho tốt, anh đã xin nghỉ phép đầy đủ cho em ở phía nhà trường và thầy hướng dẫn rồi.”
“Bác sĩ nói sau này có thể tái phát, hơn nữa, khối u tuyến vú được cắt bỏ không rõ là lành tính hay ác tính. ” Tuyên Dụ thở dài phiền muộn.
Úc Văn Yến: “Có kết quả rồi nói sau. Quan trọng hơn những cái này là sau này em phải ăn uống lành mạnh, sinh hoạt điều độ, tuyệt đối không được thức khuya nữa.”
Tuyên Dụ nắm lấy tay anh, anh không gạt ra, xem chừng là hết giận cô rồi.
Nhưng đến lúc thay thuốc, Tuyên Dụ lại cảm thấy hình như anh vẫn còn giận.
Bởi vì Tuyên Dụ muốn anh chờ ở bên ngoài, anh rất không tình nguyện nhưng vẫn lựa chọn tôn trọng quyết định của cô.
–
Ngày thứ ba sau khi phẫu thuật xong, Tuyên Dụ xuất viện về nhà. Úc Văn Yến không thể xin nghỉ dài ngày nên ngay từ ngày thứ hai sau phẫu thuật anh đã phải đi làm.
Từ Hướng Hàng và Lý Tô Tô tới đón Tuyên Dụ, họ mua rất nhiều trái cây và rau củ tươi, dự định tối nay sẽ nấu một bữa chúc mừng cô xuất viện.
Tuyên Dụ là bệnh nhân nên không cần động tay nấu nướng, chỉ ngồi ở bên cạnh xem họ bận rộn trong phòng bếp, đột nhiên hỏi: “Các cậu nói coi, hay ngày mai tớ đi làm lại, tiện thể tham gia họp nhóm, thế nào?”
Hai người cùng nhau dừng động tác, liếc nhìn nhau, Lý Tô Tô xem như đại diện trả lời vấn đề này: “Chúng tớ không có ý kiến đâu, hay là tối nay cậu nói chuyện với Úc Văn Yến đi, anh ấy đồng ý thì cậu đi.”
Tuyên Dụ nuốt khẽ nước bọt, cô cũng không dám nói. Sáng nay trước khi đi làm anh đã dặn dò cô nhất định phải ở nhà tĩnh dưỡng một tuần, hôm sau đúng giờ đến bệnh viện thay thuốc, không cho phép được nghĩ rằng bản thân không thấy khó chịu thì khỏi nghỉ ngơi.
“Không nói gì nữa à? Cậu từ bỏ ý định đó đi.” Lý Tô Tô thầm nghĩ thế giới này tại sao lại có người cần cù như Tuyên Dụ chứ.
Tuyên Dụ từ bỏ ý nghĩ quay lại trường, quyết định ở nhà ngủ nướng, chăm sóc sức khỏe.
Mạnh Thanh Dã gửi tới một tin nhắn wechat cho cô.
Mạnh Thanh Dã:【Link Video】
Mạnh Thanh Dã:【Tuyên Tuyên nghe nói hôm nay em xuất viện, thấy hơn chưa?】
Mạnh Thanh Dã:【Thật sự là nhịn không được nữa rồi, nhất định phải nói với em, video phỏng vấn của em đã đạt 50 vạn lượt xem rồi, lên hot trên Small B rồi! Thu hút được rất nhiều fan luôn!】
Ngay sau đó là một sticker thọc tay vào nhau, Tuyên Dụ có một loại dự cảm không lành.
Quả nhiên, một giây sau Mạnh Thanh Dã nói: 【Ở phần bình luận có người giải mã ra hai đứa mình rồi. Tuyên Tuyên của chúng ta nổi tiếng quá, lần theo dấu vết liền biết ngay người up chủ là chị luôn ý.】
Tuyên Dụ lại thấy chẳng sao cả, dù sao sau này Mạnh Thanh Dã cũng sẽ lộ mặt trong video, có thêm lưu lượng cũng là chuyện tốt.
Mạnh Thanh Dã lại nói: Hình như. . . . . . cũng tìm ra đối tượng của em là Úc Văn Yến rồi.】
Tuyên Dụ đứng bật dậy từ trên ghế, động tới vết thương khiến cô đau đến mức hít sâu một hơi lạnh.
Lý Tô Tô ở phòng bếp thấy vậy, vội vàng buông cái nồi trên tay xuống, chỉ về phía cô nói: “Ngồi xuống, cậu làm gì vậy?”
Tuyên Dụ nói: “Trên diễn đàn trường có người đào chuyện của tớ và Úc Văn Yến.”
“A? Việc này còn cần phải đào sao?” Mặc dù Lý Tô Tô dù không học ở Đại học Kinh Bắc nhưng cũng không ít lần lướt tường để bày tỏ và trên diễn đàn trường của họ. Ngày trước họ yêu nhau không hẳn là quá công khai, nhưng cũng không cố tình giấu giếm, kiểu ai quen biết đều rõ.
Tuyên Dụ nói: “Sinh viên bây giờ đã thay đổi một lứa rồi, bài đăng cũ cũng có tuổi đời, mọi người không kìm nổi tò mò sao.”
Lý Tô Tô cười khẽ: “Sinh viên đại cũng nhàn rỗi quá ha.”
“Vợ ơi.” Từ Hướng Hàng ở bên cạnh nhỏ giọng nói, “Ngày đó chỉ vì lướt tường để bày tỏ mà trong hai ngày em chỉ gửi cho anh có 4 tin nhắn là chào buổi sáng và chúc ngủ ngon.”
Lý Tô Tô đỏ mặt: “Ngậm miệng lại, em và họ sao giống nhau được?”
“Ừhm, không giống nhau.” Từ Hướng Hàng vì cái mạng nhỏ an phận thái rau, không tham gia tiếp vào đề tài này nữa.
Tuyên Dụ nhấn vào đường link, ứng dụng tự động mở trang web, cô xem hết video từ đầu đến cuối.
Quả thật có rất nhiều thông tin cá nhân bị rò rỉ ra, sau khi xem xong cô cũng không cảm thấy có gì sai. Sau đó cô đọc phần bình luận, cảm giác như có người nhìn thấu bí mật sâu thẳm trong lòng mình.
【Trời ôi! Bạn trai tốt như vậy, tìm nơi đâu hả?!】
【Xem đến phút đầu tiên, mình nghĩ mình cần một bạn trai như thế này. Đến phút thứ hai, mình lại nghĩ, làm bạn gái chị ấy cũng không tệ nhỉ? Chắc chắn chị ấy có thể giúp mình qua cấp độ kiểm tra.】
【Vậy là anh ấy hơn chị ấy 3 tuổi, một người cấp 3, một người cấp 2, sao quen nhau được hay vậy?】
【Cấp 2 và cấp 3 cùng trong một trường, chuyện này rất bình thường, trường Kinh Bắc chính là như vậy.】
【Sau đó thì sao? Hai người họ còn bên nhau không? Tôi đến để học hành mà sao lại bắt đầu đẩy thuyền CP rồi, bản chất con người đúng là đam mê CP mà? Đừng có làm tôi đau tim kiểu “Thư viện 30 giây” đấy nhé, mong là cậu chỉ bịa chuyện để câu view thôi.】
【Đàn chị nhìn quen quá, có phải học ở khoa Ngoại ngữ của Đại học Kinh Bắc không, đàn chị được phỏng vấn nhìn càng quen hơn, có phải là tiểu Xuân của khoa Ngoại ngữ không?】
【Lầu trên. . . . . . tôi cũng là người của khoa Ngoại ngữ đây, chắc không phải chỉ có mình tôi cảm thấy quen đâu nhỉ?】
. . . . . .
【Cô gái này chắc trước đây đã thích chàng trai rồi đúng không? Giọng điệu lộ rõ quá mà.】
Tuyên Dụ vô thức muốn xóa bình luận này đi nhưng lại phát hiện ra cô không có quyền hạn, lúng túng thu tay lại.
Mạnh Thanh Dã lại không ngừng gửi tới từng tin nhắn với cảm giác tội lỗi đầy mình: 【Tuyên Tuyên, trên diễn đàn của trường có bài đăng, rất nhiều người đang bàn tán.】
Tuyên Dụ đăng nhập xem thử một chút, phát hiện phương hướng thảo luận ngày càng kỳ lạ hơn.
1L:【Bạn học ở khoa Ngoại ngữ đã chứng thực, người trong video chính là XY và MQY, hai người là đàn em và đàn chị, M cũng giới thiệu X là người cùng khoa của cô ấy. Vấn đề tới rồi, XY không phải đang nói chuyện với cậu của Văn Hoà Sưởng sao, đây là bắt cá hai tay hả?】
2L:【Chắc chắn là bịa chuyện để câu fame thôi, đúng là chẳng có chút đạo đức nào.】
3L:【Lầu trên đừng lên đây vơ đũa cả nắm, XY chỉ nhắc đến chuyện hồi đại học, có lẽ là đã chia tay rồi mới quen người khác.】
4L:【Cuối cùng Tuyên có yêu bọn tôi hay không đây, cứ đến kỳ thi lại có drama, làm tôi chẳng còn tâm trạng nào mà ôn bài nữa. Tôi đúng là con chồn nhỏ nhảy nhót giữa ruộng dưa mà.】
5L:【Thương ‘Anh trai cùng đồng hành mùa thi’ thật đấy, chăm sóc một đóa hồng tươi tốt đến cuối cùng vẫn phải dâng cho người khác, nhưng cũng không thể trách Tuyên được, trước kia là tình yêu, bây giờ là bánh mì thôi.】
6L: 【’Anh trai cùng đồng hành mùa thi’ là cái quỷ gì hhhh, cười chết rồi. Nhìn lại mới thấy, cuộc sống của Tuyên quả thực rất đặc sắc, nhưng cũng không phải tội lỗi gì lớn lao, mọi người mau lo học hành đi nào. 】
7L:【XY đúng là hám danh hám lợi, mà nói mới nhớ, hồi đại học cô ấy quen ‘Anh trai cùng đồng hành mùa thi’ kia là ai vậy?】
8L:【Úc Văn Yến.】
9L:【? ? ? Có nhầm chỗ rồi không, bài viết học thuật của đại thần Úc còn đang dán ở cửa rẽ phải đấy, đây là mục tám chuyện chứ không phải học tập nhé.】
Nguyên chủ lầu 8 trả lời:【Thật sự đó, anh trai tôi từng học tiếng Thái ở khoa Ngoại ngữ, lớp học chung với khoa Linia, Úc Văn Yến thường xuyên đến đón Tuyên Dụ tan học.】
10L:【Không thể nào? Tại sao mọi người cái gì cũng đều không biết vậy? !】
Nguyên chủ lầu 8 trả lời:【Họ không phô trương, chỉ là một đôi tình nhân bình thường trong trường, ai rảnh mà đi bàn tán chuyện của người khác, hơn nữa cũng đã 4 năm trôi qua rồi, khóa dưới của họ bây giờ cũng tốt nghiệp cả rồi.】
11L:【Thật hay giả, cho nên Úc Văn Yến bị đá à?】
12L:【Đúng là bị đá thật, mà chuyện Úc Văn Yến bị đá còn nổi hơn cả chuyện đang bàn hôm nay nữa, nhưng mà…… người đá anh ấy hóa ra lại là tiểu Tuyên của chúng ta, đúng là tấm gương sáng.】
13L:【Đúng là chuyện lạ hiếm thấy.】
14L:【Ừhm. . . . . . gia đình Úc Văn Yến cũng khá có tiền mà, Tuyên Tuyên đâu cần phải bỏ một anh chàng đẹp trai, giàu có như vậy để quen một ông chú lớn tuổi chứ.】
15L:【Xem tới đây rồi, thôi vậy, tôi mà nói nữa sẽ khó nghe mất, tôi đi trước đây.】
16L:【Tôi đoán là gia đình Văn Hòa Sưởng càng có tiền hơn】
. . . . . .
Tuyên Dụ thoát khỏi trang web, chỉ cảm thấy mọi chuyện hoang đường không thể tả, cô chuẩn bị nói chuyện này cho Úc Văn Yến.
Lý Tô Tô cùng cô xem từ nãy đến giờ, không nhịn được đưa ra nhận xét: “Bọn họ ôn thi đến ngu người rồi sao? Sao không thử đoán xem, cậu của Văn Hòa Sưởng chính là Úc Văn Yến luôn ấy?”
“Loại bài viết giải trí thế này có thể yêu cầu xóa bài không?” Tuyên Dụ hỏi Lý Tô Tô, “Nếu tớ nhớ không lầm, trước kia cậu từng là quản trị viên diễn đàn trường mà, làm sao để giảm thiểu ảnh hưởng xuống mức thấp nhất?”
Lý Tô Tô nói: “Nếu cậu xóa các bài đăng mang tính giải trí, một số người sẽ nghĩ cậu không biết nói đùa, danh tiếng của cậu chắc chắn sẽ càng tồi tệ hơn. Thay vì lén lút che đậy, chi bằng thẳng thắn thừa nhận. Mặc dù thời đại này người trẻ tuổi cũng không quá thích những thông báo chính thức, nhưng cũng lo người đi cùng cậu đến cuối cùng không phải là anh ấy thì lại bị người khác chê cười.”
“Nhưng có gì đâu chứ, Úc Văn Yến ưu tú như thế, dù chia tay cũng chỉ là chồng cũ chứ không phải tiền án.” Lý Tô Tô nói đùa, “Cái này không tốt sao, người khác còn gọi anh ấy là ‘Anh trai cùng đồng hành mùa thi’ cơ mà.”
Tuyên Dụ thầm nghĩ cũng phải, lại cảm thấy việc thông báo chính thức có chút hơi kỳ quặc. Cuối cùng cô vẫn mở vòng bạn bè, không chặn bất kỳ ai, đăng một bài viết mới.