Ước Nguyện Ngày Xuân - Sơ Li

Chương 59: Anh đã yêu em từ khi nào?




Úc Văn Yến giả vờ như đang rất vội, hẹn gặp lại thầy Giả vào ngày kỷ niệm thành lập trường rồi nhanh chóng kéo Tuyên Dụ rời đi.

 

“Chột dạ sao?” Tuyên Dụ ngẩng đầu cười hỏi.

Úc Văn Yến chẳng bận tâm: “Anh chột dạ cái gì chứ? Anh và Thời Dịch Dịch vốn không quen biết nhau, chỉ biết cô ấy là học sinh lớp bên cạnh, luôn đứng thứ ba toàn khối.”

Vị trí thứ nhất nhì quanh năm đều bị Úc Văn Yến và Ôn Trạch Tự thay nhau chiếm giữ.

“Không phải hai người cùng câu lạc bộ sao?” Tuyên Dụ hỏi.

Úc Văn Yến suy nghĩ vài giây, bỗng trở nên trầm tư: “Anh…… hồi cấp ba tham gia câu lạc bộ gì ấy nhỉ?”

Tuyên Dụ: “……”

Là do cô mang kính quá dày,  thời còn đi học Úc Văn Yến vẫn luôn là một tên cá biệt chính hiệu. Anh có sự trưởng thành vượt xa các chàng trai cùng lứa, không hòa nhập nhưng cũng chẳng thích thường xuyên tụ tập với bạn bè. Mặt mũi thì lạnh lùng khó gần, cảm giác như chẳng quan tâm đến điều gì. Mỗi ngày ngoại trừ lên lớp và thi cử, thì phần lớn thời gian anh đều thích tìm một phòng học trống, ngồi ở chỗ gần cửa sổ có ánh nắng, đọc truyện tranh. Nếu buồn ngủ thì dùng sách che mặt rồi gục xuống bàn ngủ. Nhịp sống cấp ba bận rộn nhưng với anh lại như đang bật chế độ chậm rãi, nhàn nhã vô cùng.

“Anh từng vào hội học sinh.” Úc Văn Yến nói.

Tuyên Dụ gật gù: “Còn chẳng phải vì muốn làm khó em nên mới vào sao.”

Úc Văn Yến trêu chọc: “Đàn em nhỏ, em phải có trách nhiệm với lời mình nói đấy.”

“Không phải sao? Anh bắt em trực nhật thay anh suốt một tuần liền!” Tuyên Dụ vẫn còn nhớ rất kỹ đấy.

Úc Văn Yến: “Em nói đến cái tuần mà thứ Hai, thứ Ba đến trễ vì tập luyện tiết mục văn nghệ của lớp, thứ Tư bị giữ lại vì không thuộc bài, thứ Năm quên mất chuyện có lịch trực nhật, thứ Sáu xin nghỉ phép cả buổi chiều để về thăm bà ngoại sao? Sao anh nhớ rõ ràng tuần đó là một mình anh làm hết cả phần trực nhật của hai đứa mà nhỉ?”

“Anh…… Sao anh nhớ rõ vậy chứ? Còn bảo là không ghi thù, em thấy trong lòng anh ghi chép đầy đủ lắm rồi ấy.” Tuyên Dụ vì chột dạ mà giằng tay ra khỏi tay anh.

Úc Văn Yến khoanh tay, dùng giọng mũi hừ khẽ một tiếng: “Lần đầu tiên trong đời anh gặp người có thể nhầm lẫn suốt năm ngày liên tiếp, quên béng luôn chuyện trực nhật.”

“Là ngoài ý, thật sự là ngoài ý muốn thôi!” Tuyên Dụ cảm thấy thời cấp hai của mình khá là xui xẻo, không cố gắng cũng chẳng xuất sắc, nhưng xui xẻo thì cứ tìm tới cô suốt.

Úc Văn Yến cúi người, chỉ tay vào mặt mình, cười nói trêu chọc: “Hôn một cái, anh sẽ không so đo nữa.”

“Hồi đó anh bảo em mời anh ăn gì đó thì anh không tính toán với em nữa. Nên em đã tiêu hết nửa tháng tiền tiêu vặt để bao anh ăn một bữa thịnh soạn rồi đấy thôi.” Tuyên Dụ không ngốc, nợ đã trả rồi thì tuyệt đối không để đàn ông được lợi lần hai.

Úc Văn Yến bất ngờ tấn công, ôm cô vào lòng, hôn hai cái lên má cô: “Anh hôn cũng được.”

Tuyên Dụ che mặt nhìn xung quanh, khẽ đẩy anh một cái nhưng sức cô quá nhỏ nên đẩy không ra, “Trên đường đấy, đừng có làm bậy.”

Hai người đùa giỡn suốt cả đoạn đường đến tận cửa ra vào của câu lạc bộ. Lâm Mạn Tri đích thân đứng chờ họ sẵn ở cửa, bên cạnh là chồng cô ấy, cũng đang đứng đợi cùng.

Hôm nay, Lâm Mạn Tri mặc một chiếc sườn xám màu tím khói, tóc thắt thành bím, trên đầu cài rất nhiều trang sức bằng ngọc trai nhỏ, trang điểm nhẹ nhàng, ăn mặc tinh tế. Cô ấy đẹp như một nàng tiên cá bước ra từ Disney vậy.

Tuyên Dụ không khỏi nhìn cô ấy thêm vài lần.

“Tuyên Tuyên, cô đến rồi.” Lâm Mạn Tri bước tới, trao đổi ánh mắt đơn giản với Úc Văn Yến trong một giây rồi trực tiếp khoác lấy tay Tuyên Dụ, cướp người rồi cùng nhau vào trong.

Bước lên lối đi lát đá màu xanh, Tuyên Dụ để ý thấy công chúa nhỏ không theo đuổi sự tinh tế quá mức, cô ấy đi một đôi dép lê thoải mái, có chút không hợp với sườn xám nhưng cô ấy vẫn có thể mặc ra một khí chất rất riêng.

Lâm Mạn Tri chú ý tới ánh mắt của Tuyên Dụ, giải thích nói: “Về nhà mẹ ngày nào cũng phải đi giày cao gót mười phân, gót chân bị cọ sát đến chảy máu nên giờ chỉ có thể đi dép lê thôi.”

“Nhà các cô yêu cầu nghiêm khắc như vậy sao?” Tuyên Dụ chỉ biết cô ấy là con nhà giàu, là cô chủ được giáo dưỡng từ nhỏ, đến tuổi kết hôn thì nghe theo sắp xếp của gia đình và gả cho Trần Kỳ Thâm.

Vẻ mặt Lâm Mạn Tri có chút tinh tế: “Ừhm, Trần Sinh phải thăm họ hàng, tôi đi cùng nên lúc nào cũng giữ vẻ đoan trang một chút. Thôi không nói nữa, Thanh Thanh nhờ tôi chuẩn bị quà cho cô đấy.”

Lâm Mạn Tri chạy đến trước tủ gỗ, mở khóa vân tay, lấy ra một cái hộp rồi đặt vào trong tay Tuyên Dụ, tỏ ra thần bí nói: “Về nhà rồi hẵng mở, tốt nhất là cô tự mình xem thôi.”

Nghe giọng điệu của Lâm Mạn Tri, Tuyên Dụ có linh cảm đây không phải chuyện tốt đẹp gì, mà thứ trong tay một củ khoai nóng bỏng vậy.

“Tuyên Tuyên, tới rồi.” Đường Phục Tổng vén rèm châu bước ra, theo sau là Chu Kính. Anh ấy khoác tay một người phụ nữ lạ mặt, có lẽ là bạn gái mới.

Úc Văn Yến vừa đến cửa, lạnh lùng gọi Đường Phục Tông: “Lão Đường,qua đây một chút.”

Đường Phục Tông đi theo Úc Văn Yến vào phòng khách bên cạnh, những người còn lại nhìn nhau khó hiểu. Cuối cùng Chu Kính lên tiếng phá vỡ bầu không khí, gọi phục vụ mang đồ ăn lên rồi mời mọi người vào phòng riêng.

Tuyên Dụ quay đầu lại, liếc nhìn cánh cửa khép hờ vài lần, tò mò hai người họ nói chuyện gì.

Sau khi đồ ăn được dọn lên, Đường Phục Tông và Úc Văn Yến lần lượt bước vào, không lộ quá nhiều cảm xúc, khiến người khác khó đoán tâm trạng của họ.

Úc Văn Yến ngồi xuống chỗ trống bên cạnh Tuyên Dụ, khiến Đường Phục Tông đành ngồi vào vị trí cuối cùng.

Nhìn quanh một vòng, hai cặp vợ chồng ngồi cạnh nhau, Chu Kính và bạn gái mới thì quấn quýt, chỉ có anh ấy là người duy nhất độc thân ngồi ở đây.

Sau khi kết thúc bữa tối, Tuyên Dụ nhân lúc mọi người đang trò chuyện, cô ra sân vườn bên ngoài tìm Đường Phục Tông. Anh ấy đang có điện thoại công việc nên cô im lặng đứng chờ một bên.

Đường Phục Tông cúp máy, quay người hỏi: “Nói chuyện công hay chuyện riêng?”

Tuyên Dụ: “Cả hai.”

 

Chuyện công việc đã bàn bạc xong từ tuần trước, cô đã quyết định kỳ nghỉ sẽ đến thực tập tại công ty của anh ấy. Còn về chuyện riêng thì Đường Phục Tông lập tức hiểu ý cô: “Em tò mò cậu ấy tìm anh nói chuyện gì à?”

“Có lẽ sẽ không phải là muốn tìm anh để che giấu chuyện gì đấy chứ?” Tuyên Dụ cảm thấy Úc Văn Yến đang làm ầm ĩ. Từ trước đến nay anh vốn chẳng thèm để tâm đến tin đồn, vậy làm sao mà sau khi gặp thầy Giả lại cố ý tìm Đường Phục Tông nói chuyện.

Đường Phục Tông bỗng nảy ra ý xấu, cố ý kéo dài giọng: “Liên quan tới Thời Dịch Dịch?”

“Hai người họ có quan hệ gì?” Tuyên Dụ lập tức cảnh giác, chẳng lẽ thật sự có liên quan đến Thời Dịch Dịch?

Đường Phục Tông cười nói: “Thời Dịch Dịch đang hỗ trợ thầy Giả sắp xếp danh sách khách mời của lễ kỷ niệm trường cùng với anh nên gần đây có liên lạc. Còn về chuyện giữa họ thì anh cũng không rõ lắm.”

“Vậy anh ấy tìm anh làm gì?” Tuyên Dụ bắt đầu nghi ngờ có phải mình suy nghĩ quá nhiều hay không.

Đường Phục Tông nhớ lại dáng vẻ vừa rồi của Úc Văn Yến, ý vị sâu xa nói: “Cũng không phải là chuyện gì to tát đâu.”

Đường Phục Tông đi đến trước mặt Tuyên Dụ, anh ấy thì thầm: “Tuyên Tuyên, ai mà chẳng có một thời thanh xuân. Khi còn học cấp ba, cậu ấy có thích một người và chuyện đặc biệt mua hoa đến tỏ tình vào hôm cô gái đó tốt nghiệp thì vài người anh em thân thiết đều biết cả. Đợi đến ngày nào đó cậu ấy chủ động kể với em thì em cũng đừng làm ầm ĩ. Quá khứ là quá khứ, chỉ cần hai người sống cuộc sống tốt hơn bất cứ điều gì.”

Nói xong, Đường Phục Tông cười sảng khoái, vỗ nhẹ lên bả vai Tuyên Dụ rồi trở lại phòng.

Tuyên Dụ sững sờ, hồi cấp ba Úc Văn Yến có người mình thích? Còn từng theo đuổi người ta?

Đến tận khi bữa tiệc kết thúc và trở về nhà, tâm trí Tuyên Dụ đều lơ đãng, liên tục nghĩ về cô gái đó rốt cuộc là ai.

Úc Văn Yến tắm rửa xong đi ra, Tuyên Dụ đã không biết lật mình đến lần thứ bao nhiêu.

Anh ngồi bên giường hỏi: “Nghĩ gì vậy?”

Tuyên Dụ ngồi dậy nhìn anh, muốn nói lại thôi: “Không có gì, đợi anh ngủ thôi.”

Nghiêm túc suy nghĩ thì đúng là không có gì phải so đo. Đường Phục Tông cũng đã nói, ai mà không có quá khứ, họ đi được đến ngày hôm nay cũng không dễ dàng gì, không cần thiết phải bận lòng về chuyện đã qua.

Nhưng cô vẫn không kìm chế được mà suy nghĩ nhiều. Anh đã từng thích ai, theo đuổi ai, hôm tốt nghiệp đó tỏ tình thành công không? Hồi đại học chưa từng yêu ai, có phải vì cô gái đó không?

Lúc trước cô cảm thấy vấn đề này rất ngớ ngẩn, nhưng khi thật sự đối mặt thì cô cũng không thể tránh khỏi, những suy nghĩ kỳ quái lạ lùng cứ xuất hiện ngập tràn trong đầu.

Úc Văn Yến tắt đèn, việc đầu tiên khi vừa nằm xuống là ôm lấy cô.

Gạt bỏ những suy nghĩ lộn xộn trong đầu, Tuyên Dụ tựa vào lòng anh ngủ thiếp đi.

Sự thật đã chứng minh, ban ngày nghĩ nhiều thì ban đêm nằm mơ.

Ký ức thời học sinh mơ hồ mà lại rõ ràng, thậm chí còn có vài tình tiết khiến Tuyên Dụ không dám chắc có thật sự xảy ra hay không, hay chỉ là những ký ức đã được cô tô vẽ lên.

Giao điểm giữa cô và Úc Văn Yến rất ít, chỉ có một tiếng rưỡi sau khi tan học anh dạy kèm cho cô, xét theo thời gian trong một ngày mà nói thì thực sự rất ngắn ngủi. Hơn nữa, những buổi học ấy không diễn ra ở trường mà là trong một quán cà phê ngoài trường.

Ở trong trường mà muốn gặp được Úc Văn Yến là rất khó, đôi khi có thể lướt qua nhau trong văn phòng hội học sinh, nhưng cũng chỉ là thoáng thấy thôi.

Một buổi chiều nọ, trong giờ học thể dục, cô tình cờ lạc vào khu vực của học sinh cấp ba. Không dám đi ngang các lớp đang học, cô đành đi men theo những nơi yên tĩnh.

Trong một phòng vẽ, cô nhìn thấy người mà mình muốn lén nhìn đôi chút.

Úc Văn Yến ngồi ở bàn cuối cạnh cửa sổ, trông giống một con mèo Maine,trông vừa uy nghiêm lạnh lùng khó gần, lại không thoát khỏi bản tính mèo, lười biếng nằm dài phơi nắng, cuốn sách trên tay rơi xuống bị gió thổi lật trang.

Cô nhút nhát đứng ngoài cửa nhìn rất lâu, không dám gây ra bất kỳ tiếng động nào, sợ quấy rầy mộng đẹp của anh.

Niềm vui nho nhỏ từ một tiếng rưỡi mỗi ngày bên anh vô thức bị cô phóng đại trong lòng. Đứng trong một góc khuất mà anh không thấy, lén lút ngưỡng mộ. Đây mới là ký ức chân thực nhất về mối tình đơn phương thời học sinh của cô.

Gần gũi nhưng xa cách, thích nhưng e ngại, luôn có thể bất chợt từ niềm vui chuyển thành hụt hẫng. Những cảm xúc ấy đều không thể biểu hiện ra ngoài, không thể để anh phát hiện ra. Vậy nên cô luôn duy trì khoảng cách với anh và không ngừng làm bản thân tê liệt để không thể vượt qua ranh giới, tuân thủ bổn phận của mình và làm tốt những gì cần làm.

Giấc mơ bị xé toạc, Tuyên Dụ tỉnh dậy, mồ hôi toát ra một lớp mỏng.

Cảm xúc lan tới hiện tại, cô nhẹ nhàng ngồi dậy, nhìn sang Úc Văn Yến đang ngủ say, một loại cảm giác lo được lo mất của “Trang Chu Mộng Điệp” quẩn quanh lấy khiến cô khó tránh khỏi việc nghĩ nhiều. Có khi nào hạnh phúc lúc này, cũng chỉ là một giấc mộng đẹp trong thời thiếu nữ của buổi chiều ngày ấy hay không?

Tuyên Dụ lấy một bộ quần áo ngủ mới ra phòng tắm bên ngoài để tắm, để nước xối từ đầu đến chân, rửa sạch nỗi sợ hãi sâu trong giấc mơ.

 

Cô mở cửa phòng tắm ra, hơi nước ấm áp tràn vào căn phòng mang theo chút se lạnh rồi dần dần tan biến. Cô bước ra ngoài, lấy một lon nước trái cây có ga từ tủ lạnh, uống hết một nửa lon thì nhiệt độ cơ thể mới dần trở lại bình thường.

Tuyên Dụ nhìn vào chính mình trong tấm gương ở cửa ra vào, cảm thấy bất lực, bởi vì một giấc mộng mà rối loạn tâm tư.

Ánh mắt liếc về phía hộp quà trên tủ, cô đặt lon nước trái cây xuống, cầm hộp lên rồi trở lại phòng khách, ngồi khoanh chân trên tấm thảm lông và mở hộp ra.

Trong hộp quà có một bức tranh, là bức tranh vẽ cô và Úc Văn Yến do Úc Thanh vẽ tay, bên cạnh còn viết một câu chúc phúc. Tuyên Dụ đặt bức tranh vào vị trí trống trên tủ TV, chụp lại một tấm hình, định ngày mai gửi cho Úc Thanh nói lời cảm ơn.

Lớp dưới cùng của hộp quà là xốp bong bóng, nếu không nhờ tấm thiệp đã nhắc nhở còn một món đồ nhỏ, suýt nữa cô đã nhầm đó là xốp lót thông thường rồi vứt đi.

Sau khi mở ra ba lớp bọc chắc chắn, bên trong là một chiếc USB màu đen.

Kết nối với máy chiếu, tắt đèn trong phòng khách rồi ấn nút phát.

Màn hình đen kéo dài hơn mười giây trôi qua, sau đó hình ảnh mới dần hiện lên.

Tuyên Dụ nhìn thấy Úc Văn Yến xuất hiện trên màn hình, ánh mắt anh có chút mơ hồ khiến cô không nhịn được bật cười thành tiếng.

Úc Thanh hư quá, Úc Văn Yến say rượu gọi điện thoại cho cô ấy mà cũng bị quay lại.

Nhưng rất nhanh, cô đã cười không nổi nữa——

“Chia tay ngày thứ 100, hoàn toàn không tìm được Tuyên Dụ, cô ấy như thể đã biến mất khỏi thế giới này vậy, có phải anh đang mơ không?”

“Anh đã nghiêm túc suy nghĩ về những điểm không tốt của cô ấy. Rất ngốc, hồi anh mới dạy kèm cho cô ấy, ngay cả phương trình bậc hai cô ấy cũng không giải nổi, là học sinh tệ nhất mà anh từng dạy qua. Không đúng rồi, anh cũng chỉ từng dạy mỗi mình cô ấy thôi.”

Tuyên Dụ nhìn thời lượng video, khoảng ba phút, cô thầm nghĩ mấy năm nay Úc Văn Yến uống say rồi gọi cho Úc Thanh để than phiền về cô nhiều lần đến vậy sao?

Nhưng dù đã uống say, anh cũng không mắng cô bằng những lời khó nghe, không biết nên nói là anh có giáo dưỡng tốt hay nói anh lưu luyến tình cũ đây.

Mang theo sự hiếu kỳ, cô tiếp tục ấn phát tiếp video.

“Chia tay ngày thứ 500, thật ra anh cũng không quá nhớ Tuyên Dụ nữa rồi, là cô ấy đá anh, anh chỉ cần ghét cô ấy là được thôi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, anh vẫn cảm thấy Tuyên Dụ rất tốt, anh ghét không nổi.”

. . . . . .

“Hôm nay gặp lại Tuyên Dụ rồi……”

. . . . . .

“Tuyên Dụ nói, cô ấy khá hối hận vì từng hẹn hò với anh.”

. . . . . .

“Hôm nay cãi nhau rất khó coi, nhưng chỉ cần cô ấy nói một câu dịu dàng, anh liền thua cuộc rồi.”

. . . . . .

“Anh đã tới buổi lễ tốt nghiệp cấp ba của cô ấy, hôm đó anh muốn tỏ tình với cô ấy. Nhưng anh sợ cô ấy nghĩ anh là tên thần kinh, thế là anh chỉ đứng phía sau đám đông, không dám tiến lên. Bó hoa đã mua ấy cuối cùng để khô héo trong nhà.”

“Thanh Thanh, anh nhớ Tuyên Dụ lắm.”

Hình ảnh dừng lại ở câu nói cuối cùng, màn hình tối đen, Tuyên Dụ ngồi sững sờ trong bóng tối.

Anh không phải thích cô từ sau khi hai người bắt đầu hẹn hò? Mà là trước đó sao?

Còn có…… Cô gái mà anh muốn tỏ tình ở lễ tốt nghiệp hôm đó là cô sao?

 

Cửa phòng mở ra, cắt ngang dòng suy nghĩ đang lan rộng của cô.

Úc Văn Yến vội vàng bước ra, thấy cô vẫn yên bình ngồi ở phòng khách thì thở phào nhẹ nhõm.

“Trên mặt đất lạnh, đừng ngồi trực tiếp lên thảm.” Úc Văn Yến sải bước đến trước mặt cô.

Tuyên Dụ ngẩng đầu nhìn anh, vẫn còn có chút ngẩn ngơ, không hề suy nghĩ gì đã hỏi anh: “Úc Văn Yến, anh đã yêu em từ khi nào?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.