Vong Xuyên - Mạt Hồi

Chương 10: Chương 10




Bạch Thanh Ẩn là thương nhân, ở Trịnh phủ, cùng Trịnh Kỳ Uyên có thể nói nhất kiến như cố, chỉ cần rảnh rồi một chút sẽ cùng nhau đàm luận chuyện buôn bán trên trời dưới bể.

Trịnh Kỳ Uyên đã sớm nghe nói Bạch Thanh Ẩn có tính toán đến Tô Châu mở hiệu buôn, vì thế, liền nói cho Bạch Thanh Ẩn biết rất nhiều bí quyết buôn bán ở Tô Châu, khiến cho Bạch Thanh Ẩn như nhặt được chí bảo.

 

Kinh nghiệm buôn bán của Trịnh Kỳ Uyên hết sức uyên thâm. Dù được xưng tụng là kỳ tài thương giới nhưng Bạch Thanh Ẩn phát hiện trên nhiều phương diện, mình không có kiến giải độc đáo bằng Trịnh Kỳ Uyên.

Cũng phải thôi, nếu Trịnh Kỳ Uyên không có bản lãnh, sao có thể trở thành thủ phú Tô Châu? (người giàu nhất Tô Châu)

Tài phú không phải chỉ dựa vào vận khí là đủ, ngoài trí tuệ và mưu tính sâu xa, còn phải có tư duy độc đáo.

Vì muốn giúp nữ tế sớm làm quen với phong mạo Tô Châu, Trịnh Kỳ Uyên dành thời gian đưa hắn tới thương hội Tô Châu, gặp gỡ hội viên, còn dắt hắn tới những khu vực kinh doanh lợi thế của vùng.

Bạch Thanh Ẩn vốn định đến Tô Châu nghiên cứu thị trường, nhờ Trịnh Kỳ Uyên sinh trưởng ở Tô Châu giới thiệu hướng dẫn, hắn nhận ra hiểu biết của mình trước đây về vùng này tương đối phiến diện.

Mấy ngày ở chung, ai cũng thấy Trịnh Kỳ Uyên đối với Bạch Thanh Ẩn rất yêu mến, dụng tâm tài bồi.

Đem vốn liếng kinh nghiệm buôn cả đời nói hết cho Bạch Thanh Ẩn, chỉ dạy từng ly từng tý, hoàn toàn không một chút cố kỵ ngăn cách.

Không chỉ Bạch Thanh Ẩn cảm thấy Trịnh Kỳ Uyên đối với mình vô tư, người ngoài nhìn vào cũng hiểu tài năng kinh thương của Bạch Thanh Ẩn khiến Trịnh Kỳ Uyên không tiếc công dạy dỗ, đặt hết kỳ vọng.

Phụ thân làm vậy, Trịnh Ngưng Sương nhìn thấy dĩ nhiên vui vẻ. Tuy nàng và Bạch Thanh Ẩn rất ít nói chuyện với nhau, nhưng nàng biết, hắn cũng không lạnh lùng như vẫn biểu hiện ra ngoài.

Nhân tâm đều nóng. Có rất nhiều thứ mà hắn vô ý biểu hiện ra, ví dụ như ôn nhu, khiến nàng thắp lên một tia hy vọng, phụ thân dốc lòng dạy dỗ nhiều ít có thể tạo ra chút tác dụng. Bạch Thanh Ẩn nhận truyền thụ của phụ thân sẽ từ từ sinh lòng kính yêu với người.

Cho dù là yêu ai yêu cả đường đi cũng được, nàng hy vọng Bạch Thanh Ẩn vì kính trọng với phụ thân mà cho nàng một vị trí trong lòng hắn, từng chút từng chút sẽ chú ý tới nàng, rồi thích nàng.

Trịnh Ngưng Sương biết như vậy có chút ích kỷ, nhưng nàng đã không thể khống chế được tình cảm của mình đối với Bạch Thanh Ẩn nữa rồi.

Không yêu không biết, yêu rồi mới hay, tình yêu bất chấp mọi thứ hóa ra thực sự tồn tại. Nàng giờ phút này chính là như thế, để làm cho Bạch Thanh Ẩn chú ý tới mình, nàng bắt đầu phát hiện mặt ích kỷ của mình.

Hết lập xuân, trời ấm dần, trăm hoa đua nở, vạn vật sinh sôi, dương quang ấm áp, cảnh trí mê người.

Gần chạng vạng tối, Trịnh Ngưng Sương và mẫu thân Quý Yên Nhã an vị ngồi trong một tiểu đình xinh xắn. Mỗi người cầm khung kim thêu, tỷ mỉ thêu thùa những hình hài tinh mỹ.

Thêu một lát, mẫu thân Quý Yên Nhã dừng tay ngó sang con gái, không khỏi gật đầu khen, nói phu quân nhất định sẽ thích hình thêu của nàng.

Trịnh Ngưng Sương nghe vậy, vừa thẹn vừa đau lòng, cúi đầu. Một lát sau, nàng ngẩng đầu nhìn phong cảnh xa xa, ánh nắng đã ửng hồng, nguyên lai đã chạng vạng tối.

Tướng công và cha chắc sắp về.

Nàng không khỏi thì thầm.

Mẫu thân cũng nhìn về phía xa, từ ái mỉm cười, đệ đệ Trường Tiếu bướng bỉnh cuả ngươi chắc cũng sắp đi học về.

Hai người lời vừa dứt, Trịnh Kỳ Uyên và Bạch Thanh Ẩn đã xuống ngựa trước đại môn Trịnh phủ, định bước vào thì gặp Trường Tiếu và thư đồng Tiểu Lục hổn hển chạy tới.

Nhìn thấy phụ thân đứng ngoài cửa, mắt Trường Tiếu sáng lên, chạy nhào lên lưng phụ thân, lớn tiếng gọi cha.

Trịnh Kỳ Uyên bất đắc dĩ, ấm áp cười cười.

Tuy miệng nói lớn như vậy còn như trẻ con bổ nhào vào cha nhưng trong ánh mắt tràn ngập từ ái.

Bạch Thanh Ẩn đứng bên cạnh mỉm cười nhìn Trịnh Kỳ Uyên và Trường Tiếu, nhưng tầm mắt phần lớn đặt lên người đang cười hồn nhiên vui vẻ, làm nũng phụ thân.

**

Bạch Thanh Ẩn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thấy được cảnh này.

Ngoài khiếp hãi vẫn chỉ là khiếp hãi, sững sờ tại chỗ thật lâu cũng chưa cử động nổi.

Đó là một buổi chiều gió mát, ngàn dặm không mây, Bạch Thanh Ẩn từ hiệu buôn vừa khai trương trở về Trịnh phủ, lập tức đi tìm nhạc phụ cũng chính là sư phụ - Trịnh Kỳ Uyên báo cáo.

Từ chỗ hạ nhân biết Trịnh Kỳ Uyên đang ở thư phòng xử lý sự vụ, hắn bèn rời bước đến đó.

Vì sợ quấy rầy Trịnh Kỳ Uyên, quanh thư phòng không có ai qua lại, khi Bạch Thanh Ẩn tiến vào, nơi này tường hòa im lặng.

Gió mát thổi tới, mang theo hương hoa, tĩnh lặng như ru ngủ người ta.

Có lẽ bị phân yên lặng này cuốn hút, Bạch Thanh Ẩn không khỏi bước rất khẽ, không một tiếng vang đến trước cửa thư phòng khép hờ.

Vừa bước chân vào, hắn nhìn thấy thân ảnh vẫn khiến hắn ngày nhớ đêm mong, chưa kịp ngạc nhiên tại sao hôm nay y không đi học, màn tiếp sau đã khiến hắn kinh hãi đến ngây người.

Hắn thấy gương mặt bình thường hi ha cười đùa, giây phút này tràn đầy bi thương thống khổ, tựa như tất cả sầu đau đều ngưng kết tại y, nặng nề như đã dồn nén từ hàng trăm năm tang thương tuế nguyệt ──

Không giống một thiếu niên mười lăm tuổi, trên mặt y nồng đậm đau thương của vô số tháng năm.

Biểu tình đó, Bạch Thanh Ẩn từng gặp qua một lần.

Chính là lần hai người gặp nhau trên nóc nhà, khi y thả ngọn đèn Khổng Minh.

Lúc ấy hắn còn cho là mình lỗi giác. Giờ phút này, biểu tình chân thật đến mức hắn muốn bỏ qua cũng không được.

Biểu tình ấy, khắc sâu vào lòng hắn.

Người y đang nhìn si mê và bi ai đến thế đang nằm ghé trên trường kỷ mà ngủ. Người này không phải ai khác, chính là Trịnh Kỳ Uyên, phụ thân Trịnh Trường Tiếu.

Chuyện này là sao?

Đầu hắn trống rỗng, khó có thể tưởng tượng nổi điều gì xảy ra.

Nếu chỉ có thế đã làm cho hắn đủ giật mình, chuyện phát sinh tiếp theo phải nói là cơn ác mộng, đè lên hắn, bóp chặt yết hầu hắn ──

Làm cho hắn không thở nổi, làm cho hắn thống khổ.

Ngay trước mặt hắn, người vẫn ngắm nhìn Trịnh Kỳ Uyên say ngủ, chậm rãi cúi xuống, nhẹ nhàng chạm môi mình vào môi đối phương ──

Bạch Thanh Ẩn hai chân vô lực lảo đảo thối lui, không cẩn thận va vào cánh cửa.

Người kia đang mê mải tình si nghe tiếng cả kinh, kinh hoảng ngẩng đầu lên thì thấy Bạch Thanh Ẩn, y ngạc nhiên mở to mắt.

Nhất thời, hai người không nói nên lời, sắc mặt khó coi như nhau.

Qua sau một lúc lâu, người kia thất kinh rời khỏi Trịnh Kỳ Uyên, mặt xanh mét lướt qua Bạch Thanh Ẩn đứng trước cửa, chạy trối chết.

Bạch Thanh Ẩn vẫn duy trì nguyên trạng, ngơ ngác hóa đá tại chỗ, hồi lâu không cử động.

Đến khi tỉnh ra, đuổi theo thì người kia đã không thấy bóng dáng, không thấy đâu nữa.

Quay đầu nhìn người vẫn không biết gì ngủ say sưa. Không khí quỷ dị ban nãy không ảnh hưởng gì đến hắn.

Bạch Thanh Ẩn nhìn người kia ngủ say, lại nhớ chuyện vừa xảy ra, cảm thấy đau đầu, không biết nên làm sao. Chợt, hắn nhận ra một việc.

Chậm rãi ngẩng đầu nhìn Trịnh Kỳ Uyên nằm trên ghế, đôi mắt thâm trầm của Bạch Thanh Ẩn lóe lên ánh sáng khiến người khác hoang mang.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.