Vong Xuyên - Mạt Hồi

Chương 14: Chương 14




Trưa hôm sau, toàn bộ Trịnh phủ đều đứng ngoài cửa đưa tiễn Bạch Thanh Ẩn trở lại kinh thành.

Mà Trường Tiếu vốn nên cùng cha mẹ, tỷ tỷ tiễn đưa Bạch Thanh Ẩn giờ lại thành người được tiễn.

"Thằng nhỏ này!" Trịnh Kỳ Uyên ngoài mặt trách cứ nhưng trong ánh mắt lại ngập tràn thương yêu: “Tỷ phu ngươi phải về kinh thành xử lý công chuyện, ngươi lại đòi theo. Nếu trên đường làm phiền hắn, coi chừng về nhà ta dùng gia pháp trừng phạt."

"Ai nha, cha, cha quá đề cao con rồi. Con nào có gây chuyện bao giờ.” Bị phụ thân trách cứ, Trường Tiếu nhăn mặt, chu môi nói.

"Hừ, ngươi gây họa còn ít hay sao?" Trịnh Kỳ Uyên cong ngón trỏ, dí dí trán con.

"Cha, đau quá à." Trường Tiếu che trán chạy ra chỗ khác.

"Thật là, biết tỷ phu phải về kinh thành, lại đột nhiên đòi theo cùng, cũng không thèm nghĩ có làm phiền người ta hay không." Trịnh Kỳ Uyên oán trách trừng mắt nhìn đứa con từ nhỏ đã thích gây chuyện.

Trường Tiếu không nói gì, nhăn mũi, đáng yêu le le lưỡi.

"Đúng vậy, Trường Tiếu, hôm qua tỷ nói chuyện với đệ, đệ còn nói không muốn lên kinh thành, sao qua một buổi tối lại đột nhiên đổi ý?" Ngưng Sương vẫn đứnng một bên nhìn đệ đệ và phụ thân đùa giỡn chợt lên tiếng.

"Ta. . . . . ." Trường Tiếu nhìn lướt qua Bạch Thanh Ẩn mỉm cười im lặng đứng bên, trả lời "Nghe nói kinh thành có rất nhiều nơi đẹp và những thứ Tô Châu không có. Đệ đột nhiên muốn đi xem thôi!"

Trịnh Kỳ Uyên nghe xong, gật gật đầu: "Đi cũng tốt, dù sao cũng phải ra ngoài mở mang tầm mắt. Trường Tiếu từ nhỏ đều ở Tô Châu, chưa đi xa lần nào. Lần này có nữ tế đi cùng, ta cũng an tâm.”

Hắn vừa hạ giọng, Trịnh phu nhân liền về phía Trường Tiếu, từ ái nhìn con, dặn dò: "Đường xá gian khổ, phải tự chiếu cố mình nghe không? Cố gắng đừng gây phiền toái cho tỷ phu ngươi. Khi đến kinh thành, phải tới vấn an ông bà thông gia, hiểu chưa?”

"Dạ." Trường Tiếu nhu thuận gật đầu, "Con biết rồi, mẹ."

Lúc này, Ngưng Sương cũng đi tới, nắm c.h.ặ.t t.a.y y, ôn nhu cười nói: "Nếu không phải Sương tỷ thân thể không tốt, không chịu nổi đường xa mệt nhọc, ta cũng muốn đi cùng ngươi.”

Nghe nàng nói vậy, đôi mắt trong veo của Trường Tiếu hiện lên một tia áy náy.

"Trường Tiếu, Sương tỷ kính nhờ ngươi một việc, được không?”

"Việc gì?"

"Giúp ta nhắc nhở tỷ phu ngươi đừng lao lực quá mức, nhớ nghỉ ngơi đầy đủ.”

Trường Tiếu gật gật đầu, nói được.

Mọi người còn đang lưu luyến không nỡ từ biệt, Trịnh Kỳ Uyên đi về phía Bạch Thanh Ẩn nãy giờ vẫn im lặng, vỗ vai hắn, trịnh trọng nói: "Thằng nhỏ Trường Tiếu này rất bướng bỉnh, ngươi phải rộng lượng với nó.”

"Chắc chắn rồi, nhạc phụ." Bạch Thanh Ẩn vuốt cằm cười.

Nghe vậy, Trịnh Kỳ Uyên vừa lòng, quay về phía bọn Trường Tiếu, hô: "Được rồi, không nói chuyện nữa, để bọn nhỏ đi đi, kẻo lại trễ giờ.”

Hắn ra lệnh một tiếng, mọi người dù vẫn lưu luyến cũng đành chia tay.

Trường Tiếu ngồi lên xe, Bạch Thanh Ẩn xoay người lên ngựa, cả đoàn bắt đầu khởi hành. Trường Tiếu thò đầu ra vẫy tay từ biệt người nhà, mắt vẫn quyến luyến nhìn một người, cho đến bọn họ khuất tầm mắt mới thẫn thờ ngồi trở lại trong xe.

Sau khi ra khỏi thành Tô Châu, Trường Tiếu vốn vẫn im lặng ngồi trong xe đột nhiên kêu dừng lại. Xe ngựa dừng bánh, Bạch Thanh Ẩn khó hiểu giục ngựa lên xem, vừa thấy vẻ mặt xanh mét của Trường Tiếu vội vàng nhảy xuống.

"Sao vậy?" Hắn hỏi.

Trường Tiếu mặt không chút thay đổi, thản nhiên liếc hắn, nói: "Ta muốn cưỡi ngựa, ngồi trong xe chóng mặt quá.”

Cử chỉ lãnh đạm của y bây giờ hoàn toàn khác Trường Tiếu sáng sủa hoạt bát vừa rồi ở Tô Châu làm cho Bạch Thanh Ẩn có chút buồn cười, khẽ mím môi, nói: "Ta kêu xa phu đánh xe cẩn thận chút, đặt thêm đệm vào cho ngươi là được. Ngươi là đại thiếu gia quen sống an nhàn sung sướng chưa bao giờ xa nhà, chưa từng cưỡi ngựa, không thể cưỡi ngựa đâu.”

Trường Tiếu không nói gì, dùng ánh mắt trong suốt nhìn chằm chằm Bạch Thanh Ẩn, đột nhiên cười khẩy một tiếng, xoay người sang con ngựa bên cạnh, kiên quyết kêu người đang cưỡi nó xuống, tiếp theo thuần thục mà quyết đoán nhảy lên lưng ngựa.

Nhận lấy roi từ người đó, Trường Tiếu nhìn lướt qua Bạch Thanh Ẩn, nhất thời vung roi lên, thúc ngựa chạy đi như bay.

Bạch Thanh Ẩn một mực yên lặng nhìn toàn bộ màn này cho đến khi Trường Tiếu chạy vụt đi, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc. Hắn không dám chậm trễ, cho cả đội tiếp tục đi còn mình nhanh chóng giục ngựa đuổi theo Trường Tiếu.

Dọc đường đi, Bạch Thanh Ẩn vẫn ngóng nhìn thân ảnh phía trước, khẽ nhướn mày.

Hắn cảm thấy khó hiểu, trước khi rời Tô Châu, Trịnh Kỳ Uyên rõ ràng nói với hắn Trường Tiếu chưa bao giờ cưỡi ngựa, cũng ít khi tiếp xúc với ngựa. Nhưng  thuật kỵ mã của người trước mắt không chỉ điêu luyện, mỗi động tác giơ tay nhấc chân đều tỏa ra khí chất hào sảng mạnh mẽ, giống hệt một kỵ sĩ xuất binh chinh chiến. . . . . .

Chỉ lơ là một thoáng, thân ảnh thật vất vả mới tiếp cận được lại đã vọt xa, Bạch Thanh Ẩn vừa kinh ngạc vừa dốc sức đuổi theo.

Hắn từ nhỏ đã cưỡi ngựa, còn là một kỵ sĩ giỏi. Khắp kinh thành, người có thể địch được hắn chẳng có mấy ai, nhưng giờ đây, dù có dốc toàn lực cũng vẫn bị người kia bỏ rớt một đoạn.

Bạch Thanh Ẩn gắt gao nhìn thân ảnh mảnh mai cách đó không xa, trong đôi mắt đen thẳm hiện lên khát khao mãnh liệt.──

Trịnh Trường Tiếu, ngươi rốt cuộc là một người như thế nào?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.