Vong Xuyên - Mạt Hồi

Chương 16: Chương 16




Nói xong, Bạch Thanh Ẩn đi trước, cầm tay y dắt đi, lần này, y không chống cự nữa, Ngoan ngoãn tùy ý Bạch Thanh Ẩn dẫn vào phòng.

Phòng chỉ có một gian, giường chỉ có một cái, Trường Tiếu đứng trước giường ngẩn người, chưa được bao lâu, cảm thấy phía sau có động tĩnh, hắn kinh hoảng xoay người nhìn, giật mình trợn mắt.

Bạch Thanh Ẩn không biết lấy từ đâu một bộ chăn đệm, trải xuống đất làm giường tạm.

Trải xong chăn nệm, Bạch Thanh Ẩn nói với người vẫn đang ngồi ngẩn ra kia: "Khuya rồi, mau ngủ đi."

Nói xong, hắn không hề để ý tới y, cởi áo khoác, chui vào chăn, nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ.

Trường Tiếu vẫn đứng tại chỗ, ngây ngốc nhìn người kia đã ngắm mắt lại, luống cuống tay chân cởi áo khoác, rồi mới thật cẩn thận đi lướt qua Bạch Thanh Ẩn nằm trên mặt đất, thổi tắt ngọn đèn trên bàn, dựa vào ánh sáng mỏng manh chiếu qua cửa sổ, chậm rãi tới bên giường, nhẹ nhàng ngồi xuống, lẳng lặng nhìn người ngủ trên sàn nhà.

Không biết qua bao lâu, y mới ngồi lên giường, tung chăn đắp lên người nhưng vẫn không nhắm mắt. Trong đôi mắt nhìn chăm chắm trần nhà u ám ẩn sâu một tình cảm mà ngoài y ra, chẳng ai hiểu được.

Nhận chén trà nấu từ nước Vong Xuyên từ tay Mạnh Bà, lẳng lặng cúi đầu nhìn, chén nước trong phản chiếu hình ảnh một gương mặt sầu bi.

Tới lúc rồi.

Tiếng ai đó chậm rãi vang lên, y ngẩng đầu cười, giơ tay nâng cao chén trà, không uống mà nghiêng chén đổ sạch ──

Đừng làm gì để bản thân phải hối hận.

Thanh âm trầm thấp bi thương vang lên, y ngẩng đầu, khiếp sợ nhìn một chính mình khác đang đứng phía trước, vẻ mặt bi thống.

Không uống, ngươi phải chịu thống khổ gấp bội phần.

Khổ đau kiếp trước, bi thương kiếp này, đủ để khiến ngươi sống không bằng chết.

Vong Xuyên thủy xóa đi ký ức của ngươi, không chỉ khiến ngươi quên đi tình cảm mà còn giúp ngươi không nhớ gì về những đau khổ đã qua.

Người trước mặt biến mất, y phục hồi tinh thần, phát hiện nước trong chén đã đổ sạch mất rồi ──

Tới giờ rồi.

Một câu nói khàn khàn truyền đến, y nhất thời bị vô số bàn tay kéo xuống đáy vực sâu, chỉ có thể trơ mắt nhìn chính mình rơi vào hắc ám ──

Lại mở mắt ra, nhìn gương mặt mình ngóng đợi mấy ngàn năm gần ngay trước mắt, vui sướng, nhưng cũng tuyệt vọng đến tê tâm liệt phế!

Sống không bằng chết!

Y hối hận rồi, nhưng, đã không thể sửa chữa.

Phạm vào thần ý, kết cục chính là khiến mình càng thêm thống khổ.

Ngàn năm bất quá chỉ là một sát na, ngỡ rằng đổ hết nước Vong Xuyên có thể lễ tạ thần, không ngờ đổi lại một ngày khổ bi tựa ngàn năm.

Y nổi danh là trường tiếu, cái tên như lời châm chọc, trọn cả đời này, y không bao giờ có thể thật lòng cười được.

Hóa ra nến tinh không có duyên trần, yêu tinh không nên yêu con người. Bản thân chính là nghiệt, có được tam sinh còn đổ hết Mạnh bà thang, sai càng thêm sai.

Cho dù muốn kiệt lực để bù lại, cố vứt bỏ trí nhớ làm Trường Tiếu thực sự nhưng tình cảm ngàn năm nay sao nói lặng yêuln liền có thể lặng yên?

Cố đè nén chẳng qua chỉ làm cho tâm tình càng thêm nặng nề, rõ ràng người mình si mê ở ngay trước mắt, nhưng không thể đụng vào không thể thổ lộ chân tình, thật bi thảm, tuyệt vọng làm sao?

Chẳng qua là một lần không kìm nén nổi thì lại bị phát hiện, ngẫm lại thật đúng là đáng buồn, còn bởi vậy mà bị uy h.i.ế.p .

Nếu không như thế, người này có lẽ cả đời này là tỷ phu của y. Vậy mà đêm ấy, hắn nói y là người hắn muốn kết hôn….

Buồn cười đến phát khóc.

Nhưng mà sau này phải làm sao đây?

Y thấy được Ngưng Sương có tình cảm sâu đậm với trượng phu của mình. Đời này, nàng là thân nhân của y, y hẳn nên vì nàng mà làm gì đó.

Có lẽ, làm cho Bạch Thanh Ẩn quên y mà tiếp nhận nàng, mới là lựa chọn tốt nhất.

Giờ đây, hắn chỉ là một phàm nhân, hoàn toàn không có năng lực làm gì, ngoài trừ một việc, đó là biến mất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.