Vong Xuyên - Mạt Hồi

Chương 37: Chương 37




Ngàn năm trước đây, từng vì một đoạn hồi ức tốt đẹp kia khóa trụ, trong óc trong tim, tất cả đều là giọng nói, nụ cười, dáng vẻ của hắn, vừa nghĩ tới đã muốn rơi nước mắt.Là bởi vì hư không, là bởi vì tưởng niệm, là bởi vì rất muốn gặp hắn.

Si ngốc ngàn năm, thần cũng bị cố chấp của y thuyết phục, thở dài một tiếng, cho y tam sinh tam thế.

 

Nhưng tam sinh tam thế này, chung quy cũng là trông là ngóng, chẳng thể cầu. Cầu được tam sinh, làm cho y triệt để hiểu ra những thứ không phải của mình, vĩnh viễn không thể cưỡng cầu.

Bất chợt nhớ lại, lúc trước y khóc cầu thần linh cho mình gặp lại người nọ một lần. Thần đồng ý, nhưng y gặp được người đó rồi lại sinh lòng tham, quên lời mình từng nói, vì muốn có một kết quả mà đổ Mạnh Bà thang đi. Tam thế, người nọ trở thành thân sinh phụ thân của y, giống như trừng phạt của thần linh, nói cho y hay, không nên yêu chung quy không thể yêu.

Cho dù chờ đợi đến đâu cũng vĩnh viễn không chiếm được tình yêu ấy, lại phụ bạc cảm tình người khác dành cho mình.

Vì lẽ gì lại chọn uống Mạnh Bà thang để quên đi hết thảy ?

Có lẽ là vì phải hoàn lại cảm tình của người kia, cũng có lẽ là bởi vì bọn họ giống nhau. Chính mình không thể chiếm được, ít nhất cũng đừng để hắn đeo gông xích nặng nề thống khổ trên lưng như thế, ít nhất cũng cho hắn trọn vẹn một giấc mơ.

Cuối cùng cả đời này, y hiểu được thế nào là tuyệt vọng, hiểu được thế nào là buông tay, cũng hiểu được rằng cho người khác hy vọng cũng chính là cho mình một đường lui.

Tam sinh tam thế, nếu y cứ như thể trở lại ban thờ Phật, chỉ e sẽ day dứt tiếc nuối, vĩnh viễn không thể đắc đạo thành tiên. Thần hiểu y nhất, chính là vị thần đã từng độ hóa y thành tinh. Vậy nên y cho mình một cơ hội, dùng thời gian còn lại trên dương gian hoàn trả hết thảy nợ nần.

Ban đầu vốn chẳng có gì, kiếp nạn này là do y không an phận mà gây ra. Nếu không chấm dứt tất cả chuyện này, làm sao y có thể chặt đứt duyên trần, thành tâm hướng phật?

Lần được sống cuối cùng này, hãy chôn sâu vùi chặt tình cảm thê lương ngàn năm, không phải đạt được mới là viên mãn, mà là lĩnh ngộ.

**

Trịnh Trường Tiếu tỉnh lại, người đầu tiên nhìn thấy chính là Bạch Thanh Ẩn.

Hoàn toàn khác với Bạch Thanh Ẩn mừng rỡ như điên, trong mắt Trường Tiếu hiện lên một màn sương mù, lúc Bạch Thanh Ẩn ôm chầm lấy y, y hoang mang hỏi: "Ngươi là ai?"

"Trường Tiếu?" Bạch Thanh Ẩn dừng động tác, cẩn thận nhìn y.

"Ngươi là ai?" Nghe một người mình chưa gặp bao giờ gọi tên mình, Trường Tiếu càng hoang mang. Tại sao hắn biết mình mà mình hoàn toàn không nhớ nổi người này?

Mắt Trường Tiếu trong veo, không chút giả vờ, Bạch Thanh Ẩn vuốt nhẹ khuôn mặt tái nhợt của y, chậm rãi lần chạm đôi môi, lộ ra một nụ cười vừa mừng rỡ vừa thương tâm.

"Quên ta rồi ư? Quên cũng tốt. Chúng ta bắt đầu lại từ đầu. Trường Tiếu, nghe ta nói đây, ta là Bạch Thanh Ẩn, ta yêu ngươi, yêu Trịnh Trường Tiếu, một mình Trịnh Trường Tiếu."

Trường Tiếu nhìn đôi mắt đen thẳm, quên cả nói, cứ nhìn hắn, trong mắt y hiện lên hình ảnh một Bạch Thanh Ẩn mỏi mệt tiều tụy, cằm như nhọn ra, có thể nói là một gương mặt rất chật vật.

Hẳn đây là lần đầu tiên thấy hắn, nhưng không biết vì sao, y cảm thấy như đã nhìn hắn rất lâu rồi, suy nghĩ đó khắc sâu vào đầu y.

Bạch Thanh Ẩn cứu Trịnh Trường Tiếu. Hắn từ Tô Châu, chuẩn bị theo đường cũ quay lại tìm Trường Tiếu thì gặp người của Trịnh phủ chạy về báo Trường Tiếu chết.

Khi Bạch Thanh Ẩn bị đả kích kịch liệt chạy đến nơi xảy ra tai nạn thì người dân ở đó dắt hắn đi nhận mặt tử thi. Lúc đó hắn phát hiện người c.h.ế.t không phải Trường Tiếu, mà là xa phu.

Những người này sở dĩ tưởng người c.h.ế.t là Trường Tiếu vì họ tìm thấy trong xe ngựa khóa trường mệnh (1) viết tên Trường Tiếu . Bọn họ lại đối chiếu với chữ Bạch phủ khắc trên mã xa, tìm tới địa chỉ báo tin, rồi Bạch phủ phái người đi Tô Châu thông tri. Kết quả là gặp hắn giữa đường.

Bạch Thanh Ẩn thấy người c.h.ế.t không phải Trường Tiếu thì vừa vui vừa sợ. Sợ vì xe ngựa kia đúng là xe của Bạch phủ, khóa trường mệnh cũng đích thực là vật tùy thân của Trường Tiếu. Tại sao khóa trường mệnh trong xe mà lại không thấy Trường Tiếu?

Bạch Thanh Ẩn trái lo phải nghĩ, nghĩ ra một khả năng, lập tức chạy đến hiện trường, quan sát địa hình một chút, tìm thêm vài người cùng hắn xuống chân núi tìm người.

Nguyên lai nơi bị lở núi là giữa sườn dốc. Sau khi đỉnh núi bị lở, bùn đất bị giữ lại giữa đường, chôn vùi mã xa ở đây. Nhưng một bên đường là sườn dốc sâu không thấy đáy, Bạch Thanh Ẩn đoán Trường Tiếu có thể bị văng ra ngoài khi xe bị đất đá rơi trúng, ngã xuống chân núi.

Suy đoán này khiến Bạch Thanh Ẩn lạnh cả người.

Chân núi sâu không lường được, từ hôm xảy ra sự cố đến nay đã mười ngày, nếu Trường Tiếu thật sự rơi xuống dưới, khả năng còn sống vô cùng thấp.

Nhưng Trường Tiếu giống như mệnh chưa tuyệt, hay có thần tiên tương trợ, bọn Bạch Thanh Ẩn tìm được y cách sơn đạo gần trăm mét, cây cối sum xuê, còn có vô số hoa quả tươi. Mười ngày nay Trường Tiếu dựa vào đó mà miễn cưỡng duy trì sinh mệnh. Khi Bạch Thanh Ẩn phát hiện ra, y đã hấp hối. Đại phu đến chữa bệnh cũng sợ hãi than, nếu phát hiện trễ thêm hai ba ngày, Trường Tiếu đã c.h.ế.t vì suy kiệt, lúc đó có là Hoa Đà tái sinh cũng không cứu nổi.

Vô số người kinh thán thực sự là kỳ tích.

Nhưng Bạch Thanh Ẩn không nghĩ như thế. Hắn nghĩ nếu lúc trước mình không đi tắt đến Tô Châu thì có lẽ đã gặp Trường Tiếu sớm hơn, không khiến y chịu khổ nhiều như vậy.

Hắn vĩnh viễn không quên bộ dáng gầy trơ xương của Trường Tiếu khi hắn mới tìm ra. Lúc ấy, lòng hắn đau như d.a.o cắt, ôm thân thể Trường Tiếu cơ hồ không có sức nặng mà rơi nước mắt.

Bất quá, may mắn, may mắn phát hiện ra Trường Tiếu kịp thời.

Cho dù khi y tỉnh lại đã quên hết tất thảy liên quan đến hắn.

Bởi vì thân thể Trường Tiếu vẫn rất suy yếu, Bạch Thanh Ẩn bèn thuê một nhà dân gần đó làm nơi dưỡng bệnh cho y.

Sáng sớm bảy tám ngày sau, Bạch Thanh Ẩn giống như mọi khi mang đồ ăn sáng nóng hổi tới phòng Trường Tiếu. Hắn vừa vào liền phát hiện Trường Tiếu lẽ ra phải nằm trên giường nghỉ ngơi đã không thấy bóng dáng.

Vội vàng buông đồ ăn xuống, Bạch Thanh Ẩn tìm loạn khắp nơi, cuối cùng thấy Trường Tiếu ở hậu viện, đang hứng thú quan sát mấy con cá vàng nuôi trong chum nước.

"Trường Tiếu, sao ngươi chạy đến đây ?" Tuy thấy y ngoạn đến vui vẻ, nhưng thân thể y vẫn suy nhược, dễ nhiễm phong hàn, Bạch Thanh Ẩn không khỏi cau mày, đi về phía y, giọng trách cứ.

Trường Tiếu nghe tiếng, ngẩng đầu nhìn hắn đi đến, thản nhiên cười: "Cả ngày ở trong phòng buồn muốn c.h.ế.t nên ta đi lại một chút."

"Nhưng ngươi chưa khỏe hẳn. . . . . ."

"Khá hơn nhiều rồi. Còn ở trong phòng mới làm ta bệnh thêm đó.”

Không biết tại sao, Bạch Thanh Ẩn trong thương giới có thể năng ngôn thiện biện (ăn nói khéo léo) mỗi khi đối mặt Trường Tiếu đều không nói lại y, chỉ mới nói một câu đã bị y làm cho á khẩu.

"Ta cũng chỉ là lo lắng cho ngươi." Bạch Thanh Ẩn yên lặng một lúc lâu mới lên tiếng, không giấu nỗi quan tâm, "Ngươi vừa hồi phục, ta không muốn lại thấy ngươi bệnh.”

Trường Tiếu cười: "Ta biết."

Dứt lời, Trường Tiếu lại quan sát mấy con cái quẫy đuôi bơi bơi. Bạch Thanh Ẩn lắc đầu đi về phía y, ngồi xuống bên cạnh, nhìn Trường Tiếu tập trung tinh thần vào lũ cá.

Trừ hắn ra, Trường Tiếu nhớ không sót điều gì, ngay cả chuyện bị văng từ mã xa ra mắc vào tang cây trên vách núi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.